Mục lục
Độc Tôn Tam Giới
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Đối với bọn người Long Tiểu Huyền mà nói, đúng là thời cơ hấp thu Sinh Mệnh Tinh Hoa tốt nhất.

Tên tù binh còn lại kia, nhìn thấy Giang Trần triệu hồi ra một đầu Chân Long, một đầu Bạch Hổ, cả đám hung thần ác sát, liền sợ tới mức sắc mặt trắng bệch.

- Ngươi là muốn đi cùng hắn? Hay là thành thành thật thật phối hợp?

Giang Trần ngữ khí đạm mạc, lạnh lùng hỏi.

Người tù binh này, rõ ràng bất đồng tên trước kia. Nhìn sắc mặt trắng bệch của hắn, liền nhìn ra được, tâm chí của người này, tuyệt đối không tính quá kiên định, có thể đột phá.

- Nếu như ngươi phối hợp, Bổn thiếu chủ có lẽ có thể thả ngươi một con đường sống.

- Thật?

Người nọ thoáng cái cũng có chút động tâm rồi. Có chút do do dự dự hỏi thăm.

Giang Trần cười nhạt một tiếng:

- Ngươi cảm thấy Bổn thiếu chủ có hứng thú nói đùa với ngươi sao?

Người nọ nghĩ nghĩ:

- Ta cái gì cũng có thể khai, nhưng mà... Ta muốn một lời thề.

- Lời thề không có, bất quá từ trước đến nay Bổn thiếu chủ nói một không hai. Thả ngươi một mạng có thể, nhưng tội chết có thể miễn, tội sống khó tha.

- Sống... tha mạng?

Người nọ lắp bắp.

- Tốt rồi, cơ hội đã cho ngươi. Khai hay là không khai, ngươi xem rồi xử lý. Sự kiên nhẫn của ta có hạn.

Ánh mắt Giang Trần khoan thai, bắn về phương hướng khác.

- Dù sao còn có người sống, ngươi không nói, những người khác có lẽ cũng muốn đạt được cơ hội như vậy.

Người, vĩnh viễn là sợ chết.

Người nọ run rẩy một cái, gật gật đầu:

- Tốt, ta nói! Nhưng ta cũng hi vọng ngươi có thể giữ lời hứa, thả ta một con đường sống! Ngươi yên tâm, từ nay về sau, ta mai danh ẩn tích, tuyệt đối không về Vạn Uyên đảo!

Giang Trần nhún vai, đối với những hứa hẹn này, hắn ngược lại là không sao cả.

- Vâng, chúng ta là đến từ Vạn Uyên đảo.

Người nọ gật gật đầu, khẩu khí rất khẳng định.

- Chỉ có những thứ này?

Ngữ khí của Giang Trần phát lạnh.

- Ngươi cho rằng, việc các ngươi tới từ Vạn Uyên đảo này, còn có thể tính toán tin tức hữu dụng sao?

Trong mắt người nọ hiện lên một tia sợ hãi, lắp bắp nói:

- Ta... Chúng ta tới từ Vạn Uyên đảo Hạ Hầu nhất tộc.

- Hạ Hầu nhất tộc?

Giang Trần nghe được bốn chữ này, sắc mặt lập tức trầm xuống, hết thảy trí nhớ không tốt, lập tức sống lại ở trong đầu hắn.

Hắn tự nhiên sẽ không quên bốn chữ này, năm đó Hoàng Nhi nói rất rõ ràng. Gia tộc đối đầu của nàng, là Hạ Hầu gia tộc.

Hơn nữa so với Yến gia của Hoàng Nhi, còn cường đại hơn không ít.

Người nọ gật gật đầu:

- Là Hạ Hầu gia tộc.

- Nói như vậy, Phong Vân Giáo giáo chủ kia, là người của Hạ Hầu gia tộc?

- Đúng, hắn là Hạ Hầu gia tộc Thất công tử, trong trẻ tuổi, hắn xem như thiên tài bài danh Top 3 của Hạ Hầu gia tộc! Bất quá, hắn còn không phải thiên tài cường đại nhất của Hạ Hầu gia tộc. Thiên tài cường đại nhất Hạ Hầu gia tộc, là Tam công tử.

- Tam công tử? Hắn tên gì?

Giang Trần lạnh lùng hỏi.

Nghe cái gọi là thiên tài mạnh nhất, Giang Trần không hiểu nhớ tới Hoàng Nhi, nhớ tới tên hỗn đản muốn đem Hoàng Nhi thành lô đỉnh luyện công kia.

Nếu như đoán không sai, tên hỗn đản kia, có lẽ tựu là Hạ Hầu gia tộc trẻ tuổi đệ nhất thiên tài? Thì ra là thằng này nói Tam công tử?

- Hắn... Hắn gọi Hạ Hầu Tông, tại Vạn Uyên đảo, người khác đều xưng hô hắn là Tông tam công tử.

Tông tam công tử?

Giang Trần yên lặng nhớ kỹ cái tên này, người này, hơn phân nửa là địch nhân tương lai mình nhất định phải đối mặt, một đối thủ trong số mệnh.

- Phong Vân Giáo giáo chủ là lão Thất? Hắn tên gì?

Giang Trần hít sâu một hơi, lại hỏi.

- Hắn gọi Hạ Hầu Kinh, tại Hạ Hầu gia tộc, địa vị cũng rất cao. Nếu như không phải có Hạ Hầu Tông, dùng thiên phú của Hạ Hầu Kinh, tuyệt đối có thể xưng là người thừa kế của Hạ Hầu nhất tộc.

- Nói như vậy, Hạ Hầu Kinh này ở Hạ Hầu gia tộc cũng rất biệt khuất?

Giang Trần giống như cười mà không phải cười hỏi.

- Biệt khuất ngược lại không tính, Hạ Hầu gia tộc phi thường cường đại, tài nguyên của bọn hắn cũng rất nhiều. Đầy đủ bồi dưỡng mấy thiên tài. Hạ Hầu Kinh này, so với Hạ Hầu Tông mà nói, vẫn là thua kém một bậc. Có lẽ hắn cũng tự biết ở gia tộc không có bao nhiêu hi vọng trở thành người nối nghiệp. Cho nên, hắn mới kiếm đi nhập đề, mạo hiểm lẻn vào Nhân loại cương vực. Coi như là cầu phú quý trong nguy hiểm.

- Phú quý?

Giang Trần chau mày, Nhân loại cương vực hôm nay xa xa không bằng Vạn Uyên đảo, có phú quý gì để cầu? Hạ Hầu Kinh này, chẳng lẽ là đầu hư mất?

Bất quá, Giang Trần cảm thấy, việc này có lẽ không có đơn giản như vậy.

Người nọ gật gật đầu, tựa hồ cố ý nịnh nọt Giang Trần, kỹ càng nói:

- Ta địa vị thấp, có chút tin tức cơ mật cũng không rõ ràng lắm. Nhưng ta biết rõ, hắn làm việc này, là muốn tìm một vật trân quý. Đồ vật này phi thường quý giá, nếu như lấy được mà nói, cơ duyên to lớn, nói không chừng vượt qua cơ duyên kế thừa Hạ Hầu gia tộc. Cho nên, Hạ Hầu Kinh này, mới có thể cam lòng bốc lên mạo hiểm.

- Mạo hiểm? Hắn tới Nhân loại cương vực, nếu như kẹp lấy cái đuôi làm người, ai có thể uy hiếp được bọn hắn?

Không phải Giang Trần trường người khác chí khí, diệt uy phong nhà mình.

Nhưng nếu như người của Hạ Hầu nhất tộc, đi vào Nhân loại cương vực, thành thành thật thật, không muốn quá rêu rao, cao điều, thật đúng là không có người có thể uy hiếp được sự hiện hữu của bọn hắn.

Người nọ cười khổ nói:

- Uy hiếp chính thức, không phải đến từ Nhân loại cương vực, mà đến từ Vạn Uyên đảo. Vạn Uyên đảo từ thời đại Thượng Cổ, thì có quy định, hậu thế, trong hai mươi vạn năm, không cho phép tiến vào Nhân loại cương vực. Hiện tại dù quy định này sắp đến kỳ rồi, nhưng cũng không có văn bản giải trừ rõ ràng. Cho nên, một mình tiến vào Nhân loại cương vực, là vi phạm quy định. Nếu như không có người truy cứu, thì không sao. Nhưng nếu để cho người biết rõ, có rất nhiều người sẽ mượn cái này kiếm chuyện, mặc dù là Hạ Hầu gia tộc, cũng phải không may!

Vừa nói như vậy, Giang Trần liền hiểu.

Khó trách Thuấn lão trở lại Vạn Uyên đảo sẽ phải chịu nghiêm trị, ngay cả Vạn Uyên đảo cũng không thể rời đi. Nhất định là bị người mượn chuyện này bắt bớ rồi.

Ngẫm lại Hoàng Nhi, Giang Trần đột nhiên có loại lo lắng không hiểu.

- Ta tới hỏi ngươi, Hạ Hầu gia tộc các ngươi, cùng Yến gia kia ân oán, ngươi biết bao nhiêu?

Người nọ vội hỏi:

- Ta biết rõ, ta biết rõ. Yến gia Hoàng Nhi tiểu thư đã trở lại Vạn Uyên đảo rồi. Giống như nói, thái độ của Hoàng Nhi tiểu thư rất kiên quyết, trừ khi nàng chết, nếu không tuyệt sẽ không làm lô đỉnh luyện công cho Tông tam công tử.

- Hiện tại nàng như thế nào?

Giang Trần ân cần hỏi.

- Sự tình của công tử tiểu thư, những thuộc hạ chúng ta, chỉ có thể nghe đồn. Đến cùng thế nào, cũng không rõ ràng lắm. Bất quá, cha mẹ của Hoàng Nhi tiểu thư đều bị nhốt, nàng muốn không theo chỉ sợ cũng không được. Bất quá, Tông tam công tử tạm thời đoán chừng còn không có ý định cầm nàng làm lô đỉnh. Bởi vì thần công của hắn, còn không có tu luyện tới một bước kia. Một khi đi đến một bước kia, ta đoán chừng Hoàng Nhi tiểu thư, là đào thoát...

---------

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK