Mục lục
Độc Tôn Tam Giới
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Không đợi người này nói hết lời, Yến Vạn Quân trợn trừng mắt:

- Ngươi câm miệng cho lão tử! Ít ở chỗ này châm ngòi ly gián. Cho tới bây giờ, Yến Vạn Quân ta đều không muốn thêm phiền toái cho Tộc trưởng. Sự tình Yến gia ta, cũng không cần Hạ Hầu gia tộc ngươi bình phẩm từ đầu đến chân. Nói cho ngươi biết, sự tình của Hoàng Nhi, không nói không có văn bản bằng chứng, dù có, lão tử cũng không nhận nợ. Muốn mang tôn nữ của ta đi, liền từ trên thi thể ta vượt qua a!

Yến Vạn Quân nói xong, cung kính chắp tay với Yến gia tộc trưởng:

- Tộc trưởng ở trên, Yến Vạn Quân ta đối với ngươi không có ý bất kính. Cũng xin ngươi thành toàn Yến Vạn Quân ta một lần. Dù ngươi khu trục Yến Vạn Quân ta vào Hoàng Nhi ra Yến gia, lão phu cũng không một câu oán hận.

Giờ phút này, trong lòng Hoàng Nhi cũng trăm mối cảm xúc ngổn ngang, nếu như không phải nàng đã học xong kiên cường, chỉ sợ giờ phút này đã sớm rơi lệ đầy mặt.

Những năm này, nàng cũng đã chịu đủ rồi, trong gia tộc, cơ hồ chưa bao giờ cảm nhận được loại ủng hộ mãnh liệt này, không có cảm nhận được loại yêu thương mãnh liệt này.

Giờ phút này, nhìn thấy tổ phụ kiên quyết duy trì mình, che chở mình như thế, trái tim đóng băng của Hoàng Nhi, cũng lập tức hòa tan.

Hoàng Nhi nhu thuận, khéo hiểu lòng người. Dù bị vận mệnh nguyền rủa như thế, nàng đối với gia tộc cũng chưa nói tới có bao nhiêu hận ý.

Chỉ là, việc này làm cho nàng đối với gia tộc sinh ra ngăn cách, đối với những người trong nhà kia, thiếu khuyết tình cảm.

Nhưng mà, thẳng đến Yến Vạn Quân nói chuyện, Hoàng Nhi mới biết, tổ phụ vẫn yêu nàng, còn nguyện ý dùng tánh mạng thủ hộ nàng.

Mặc kệ tổ phụ đại nhân có phải thật đi làm như vậy hay không, có những lời này, Hoàng Nhi đã thấy đủ. Nội tâm phiền phức khó chịu, cũng hoàn toàn cởi bỏ.

- Hoàng Nhi, ngươi nói đi, ở trước mặt nhiều khách quý như vậy, ngươi cứ việc lớn tiếng nói ra. Gia gia làm chủ cho ngươi!

Yến Vạn Quân hiển nhiên cũng đã bất cứ giá nào rồi.

kỳ thật Giang Trần cũng không ngờ tới thái độ của Yến Vạn Quân, sẽ phát sinh chuyển biến lớn như thế.

Lập tức ôn nhu nói:

- Hoàng Nhi tiểu thư, xin lớn tiếng nói cho người trong thiên hạ, lựa chọn của ngươi.

Con mắt của Hoàng Nhi, nhìn qua Giang Trần, trong lúc nhất thời tràn ngập nhu tình mật ý.

Lúc này im ắng thắng hữu thanh.

Một ánh mắt, đã nói rõ hết thảy.

Bất quá, nội tâm Hoàng Nhi muốn biểu đạt, hiển nhiên không phải một ánh mắt có thể biểu đạt nguyên vẹn.

Hoàng Nhi hít sâu một hơi, lớn tiếng nói:

- Yến Thanh Hoàng ta, cùng Thiệu Uyên công tử dùng tiếng đàn tương giao, dùng tiếng đàn hiểu nhau, cuộc đời này, ta chỉ nguyện cùng Thiệu Uyên công tử tư thủ, sinh tử không bỏ.

Hoàng Nhi không phải loại người có tính cách nhăn nhăn nhó nhó.

Ở loại trường hợp này, nàng sẽ không như nữ tử bình thường, xấu hổ không dám nói ra.

Nàng dám yêu, cũng dám biểu đạt.

Hoàng Nhi, nàng chưa bao giờ thiếu dũng khí yêu, trước kia nàng một mực khuyết thiếu, chỉ là một người để nàng có thể thi triển dũng khí.

Mà người này, ở giai đoạn tánh mạng của nàng yếu ớt nhất, như là anh hùng xuất hiện. Như anh hùng trong truyền thuyết, cứu vớt vận mệnh của nàng, cứu vớt linh hồn của nàng.

Từ một khắc này, Hoàng Nhi đã ái mộ, nàng đã không hề giữ lại yêu mến nam nhân kia.

Đã như thế, nàng còn có cái gì không dám biểu đạt?

Hoàng Nhi tỏ thái độ rõ ràng, trọn vẹn để cho hiện trường lặng im một hồi. Trên mặt tất cả mọi người, đều tràn ngập kinh ngạc.

Mới đầu, tất cả mọi người cho rằng chỉ là Thiệu Uyên nhìn Yến Thanh Hoàng khí chất siêu quần, sinh lòng ái mộ, là thuộc về tương tư đơn phương.

Hiện tại xem ra, hoàn toàn không phải có chuyện như vậy.

Chỉ sợ thời điểm Thiệu Uyên ở Yến gia, hai người đã có tình cảm rồi.

Như vậy xem ra, ánh mắt mọi người nhìn Hạ Hầu Tông, đều có chút mập mờ rồi. Tuy hiện tại Yến Thanh Hoàng còn không tính là nữ nhân của Hạ Hầu Tông, nhưng mọi người đều biết, nàng sớm đã bị Hạ Hầu Tông đặt trước làm lô đỉnh. Hiện tại, Yến Thanh Hoàng đang ở trước mặt người trong thiên hạ, công nhiên tuyên bố cùng với Thiệu Uyên tư thủ chung thân, bất ly bất khí.

Cái này đối với Hạ Hầu Tông mà nói, không thể nghi ngờ là vẽ mặt, hơn nữa còn vô cùng tàn nhẫn.

Tuy đây không phải bị vợ ngoại tình trên thực tế, nhưng hình thức, kỳ thật đã không sai biệt lắm rồi.

Biểu lộ của Hạ Hầu Tông giờ phút này, cũng vô cùng sinh động.

Mà Hạ Hầu Anh, thì là một bộ ta sớm đã biết rõ, tức giận bất bình, miệng nhỏ không ngừng lầm bầm, hình như là đang nguyền rủa Hoàng Nhi.

Người bên Vĩnh Hằng Thánh Địa, bọn hắn lo lắng chỉ là Yến Thanh Hoàng đối với Giang Trần không có cảm tình. Nghe được Hoàng Nhi tỏ thái độ, Tử Xa Mân cũng đại hỉ.

Vỗ tay cười ha hả:

- Trai tài gái sắc không nói, càng khó được bọn hắn tình thâm ý trọng. Đây quả thực là ông trời tác hợp. Nhân duyên bực này, chính là câu chuyện để nhân gian ca tụng. Nếu như ai ngăn trở, thật sự là phá hư phong cảnh rồi.

Tử Xa Mân nói, vẫn là có đạo lý. Rất nhiều người đều không tự kìm hãm được gật đầu, nhất là những khách mời đến từ nơi khác, so sánh với Hạ Hầu gia tộc, bọn hắn vẫn muốn nịnh nọt Giang Trần hơn.

Dù sao, ở bọn hắn xem ra, Thiệu Uyên này, so với Hạ Hầu Tông mà nói, có giá trị lợi dụng nhiều hơn.

Hơn nữa, Yến gia tiểu thư đã biểu lộ thái độ, rõ ràng cho thấy đối với Thiệu Uyên là không phải quân không lấy chồng, loại nhân duyên này, thật là ông trời tác hợp cho.

Lòng người, đều ưa thích mỹ hảo, không thích bi kịch.

Ở phương diện nhân duyên, tất cả mọi người đều cam tâm tình nguyện chứng kiến người hữu tình cuối cùng thành thân thuộc, mà không phải bị người bổng đánh uyên ương tán, ở trong lòng, mọi người càng thêm đồng tình Giang Trần cùng Hoàng Nhi, mà không thích loại bá đạo như Hạ Hầu Tông.

Lúc này, Hạ Hầu Tông rốt cục bình phục nộ khí, đạm mạc liếc nhìn Hoàng Nhi, nhưng ánh mắt lạnh lùng, cuối cùng nhất vẫn ngừng ở trên mặt Giang Trần.

- Tiểu tử, ta không biết ngươi đối với cô nàng này tưới thuốc mê gì, nhưng mà, thịt bên miệng ta, trừ khi ta không muốn, nếu không, không có người có thể cướp đi. Ta mặc kệ thiên phú đan đạo của ngươi mạnh đến cỡ nào, cũng không cần biết ngươi có thân phận gì. Muốn đến bên miệng ta đoạt thức ăn, chỉ có một chữ, chết!

Người trẻ tuổi, nghe được loại ngữ khí này của Hạ Hầu Tông, mỗi một cái đều âm thầm đổ mồ hôi, rất có loại cảm giác sởn hết cả gai ốc.

Chỉ là, Giang Trần lại không hề nhượng bộ, ánh mắt lạnh nhạt nghênh đón.

- Hạ Hầu Tông, bên miệng ngươi có bao nhiêu thịt, ta không có hứng thú quản. Nhưng mà Hoàng Nhi, vĩnh viễn sẽ không thuộc về ngươi, vĩnh viễn không! Nhớ kỹ, ta không cần biết ngươi là đệ nhất thiên tài chó má gì, nếu như ngươi muốn ngăn cản ở trước mặt ta, ta sẽ không chút do dự tiễn đưa ngươi đi.

- Ha ha ha.

Hạ Hầu Tông nghe xong lời này, lại cười ha hả.

- Khẩu khí thật lớn, tiểu tử, người không biết, chỉ sợ còn tưởng rằng ngươi là cường giả Thiên Vị cao giai. Chỉ bằng ngươi sao? Tiễn đưa ta ra đi?

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK