Mục lục
Độc Tôn Tam Giới
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Thậm chí Lưu Ly Vương Tháp Hội, cũng chỉ là liên quan đến một bộ phận bên ngoài của Lưu Ly Vương Tháp. Tin đồn về Lưu Ly Vương Tháp, mọi người biết đến cấp bậc cao nhất, chỉ là Thiên Vị phù chiếu. Nói Lưu Ly Vương Tháp thờ phụng một miếng Thiên Vị phù chiếu mà thôi.

Trên thực tế, hiện tại Giang Trần suy đoán, đây chỉ là một nguỵ trang từ Thượng Cổ lưu truyền tới nay. Cái gọi là Thiên Vị phù chiếu, có lẽ chỉ là mê hoặc tai mắt người khác.

Huyền bí chính thức của Lưu Ly Vương Tháp, tuyệt đối không chỉ là một Thiên Vị phù chiếu.

Những sự tình này, lúc trước Giang Trần cũng chăm chú suy nghĩ qua, bất quá khi ấy Giang Trần không rõ thực lực chỉnh thể của Thần Uyên Đại Lục, nên không đủ chứng cứ để chứng minh điểm này.

Về sau tiến nhập Truyền Thừa Lục Cung, kiến thức Thiên Côn Thượng Nhân, Trùng Tiêu Tôn Giả, Phong lão quái,… tuy những tiền bối này đều bị phong ấn, không cách nào dọ thám biết thực lực chân thật của bọn hắn, nhưng Giang Trần cảm thấy thực lực của bọn hắn, tuyệt đối sẽ không quá kém, có lẽ không đơn giản như ngoại giới đồn là Thiên Vị phù chiếu mà thôi.

Lấy cách cục của Nhân loại cương vực lúc đó, một miếng Thiên Vị phù chiếu, ngược lại là rất có lực hấp dẫn. Dù sao, lúc ấy Khổng Tước Đại Đế mạnh nhất Lưu Ly Vương Thành, cũng không có đột phá Thiên Vị.

Đương nhiên, Khổng Tước Đại Đế không có đột phá Thiên Vị, là vì bản thân hắn đè nén, không có vội vã đột phá. Bị tin đồn ở Nhân loại cương vực lừa dối.

Lúc ấy Giang Trần còn nhớ rõ, Nhân loại cương vực một mực truyền lưu một tin đồn, nói chỉ cần tu vi vượt qua Thiên Vị, Nhân loại cương vực sẽ không dung nổi, phải đến vị diện khác cao cấp hơn.

Về sau sự thật chứng minh, đây chẳng qua là một tin đồn nhảm nhí mà thôi.

Dùng độ cao của Khổng Tước Đại Đế, cũng bị loại tin đồn này lừa dối. Mấy lần cảm ứng được thiên địa pháp tắc, lại không có lựa chọn đột phá, một mực lưu thủ Khổng Tước Thánh Sơn, duy trì số mệnh của Lưu Ly Vương Thành.

Hiện tại xem ra, Nhân loại cương vực phát triển đến bây giờ, thật đúng là đã hoàn toàn khác thời đại Thượng Cổ. Thời đại Thượng Cổ trăm hoa đua nở, đến bây giờ, chỉ còn lại một thời đại giậm chân tại chỗ, ngu muội vô tri.

Nếu như không phải Giang Trần khác loại, phá vỡ cục diện bế tắc này, chỉ sợ Nhân loại cương vực sẽ một mực ngu muội, thẳng đến Ma kiếp bộc phát.

- Tiền bối, trước đó ngươi nói, nguyên nhân Nhân loại cương vực suy sụp, chẳng lẽ có quan hệ với Lưu Ly Vương Tháp sao?

Bỗng nhiên trong nội tâm Giang Trần khẽ động, hỏi.

Hạ Thiên Trạch cười hắc hắc:

- Ngộ tính của ngươi rất cao a.

- Chính xác ra, không đơn giản là có quan hệ với Lưu Ly Vương Thành, mà là có quan hệ với quyết sách của mấy Thượng Cổ đại tu sĩ. Thời đại Thượng Cổ, Phong Ma đại chiến hừng hực khí thế. Bởi vì Chư Thiên Vạn Linh Tỏa Thần Đại Trận, rất nhiều Ma tộc bị chắn ở Hoang Man Chi Địa, phong ấn ở Hoang Man Chi Địa. Chỉ có số ít Đại Ma Đầu vẫn còn hoành hành. Thượng Cổ đại tu sĩ lo lắng hết lòng, bố trí xuống Thiên La Địa Võng, chuẩn bị lấy Phong Ma đại chiến cuối cùng. Đồng thời, mấy đại tu sĩ cũng suy nghĩ, sau khi Phong Ma đại chiến kết thúc, Nhân loại cương vực phải đi con đường nào.

Giang Trần không có nói tiếp, mà chân thành lắng nghe. Hắn có dự cảm, trong chuyện này, nhất định có nguyên do càng sâu.

Cho nên, hắn lựa chọn rửa tai lắng nghe.

- Lúc ấy, đối với chuyện Nhân loại cương vực phải đi con đường nào, mọi người có mấy quan điểm. Những quan điểm này, không ngừng va chạm, không ngừng tranh cãi, cuối cùng tạo thành nhận thức chung.

Ngữ khí của Hạ Thiên Trạch phức tạp:

- Lúc ấy quan điểm chủ lưu nhất, là dùng bất biến ứng vạn biến, sau khi phong ấn Ma tộc, Nhân loại cương vực nên nghỉ ngơi lấy lại sức, tất cả tông môn, thủ tốt môn hộ của mình, tranh thủ sớm ngày khôi phục sinh cơ như Thượng Cổ, khôi phục phồn vinh như ngày xưa.

Giang Trần nhướng mày:

- Cái này chỉ sợ không dễ dàng?

- Phải, rất không dễ dàng. Lưu Ly Đại Thần Tôn đối với loại quan điểm này, là phi thường mâu thuẫn. Bởi vì có mấy đại tu sĩ sớm dự liệu được, sau Phong Ma đại chiến, bọn họ là cửu tử nhất sinh. Mặc kệ ai sống ai chết, nếu như lựa chọn nghỉ ngơi lấy lại sức, đều là sự tình một bên tình nguyện. Đầu tiên, tất cả thế lực lớn tổn thương bất đồng, sau khi chiến tranh kết thúc tất sẽ xuất hiện trùng kiến, xuất hiện tranh chấp mới. Một ít tông môn vì Phong Ma đại chiến hi sinh cực lớn, ngược lại sẽ ở sau Phong Ma đại chiến, bị biên giới hóa, thậm chí là biến mất trong dòng sông lịch sử.

Giang Trần thở dài:

- Cái lo lắng này không phải không có lý, đặc điểm lớn nhất của Nhân tộc, là rất thích nội chiến. Ở thời khắc nguy cấp, Nhân tộc có thể đoàn kết lại, nhất trí đối ngoại. Nhưng mà một khi hoạ ngoại xâm giải trừ, nhất định sẽ lâm vào nội chiến. Dùng trình độ tiêu hao của Nhân loại cương vực lúc đó, nếu như lại nội chiến không dứt, chỉ sợ Nhân loại cương vực...

Giang Trần bỗng nhiên biến sắc:

- Tiền bối, sẽ không phải cuối cùng nhất tất cả mọi người tiếp nhận quan điểm này, cho nên cách cục của Nhân loại cương vực hiện tại, mới sẽ chán nản như thế chứ?

Hạ Thiên Trạch cười nói:

- Đương nhiên không phải, Lưu Ly Đại Thần Tôn kiệt lực phản đối, cái quan điểm này nhìn như trong quy trong củ, nhưng thật ra là chân đứng không vững.

- Còn có một loại quan điểm rất cấp tiến. Lúc ấy có người nói, hấp thu kinh nghiệm lần này, tu sĩ của Thần Uyên Đại Lục, cũng có thể đi ra ngoài, tiến vào vị diện khác chinh chiến. Phòng ngự tốt nhất là tiến công.

- Loại quan điểm này, lúc ấy cũng nhận được một bộ phận hưởng ứng. Mọi người giao thủ với Ma tộc, cũng tìm được một chút tự tin, Ma tộc đã có thể tàn sát bừa bãi các vị diện, vì sao tu sĩ của Thần Uyên Đại Lục, không thể đi tai họa người khác chứ?

Giang Trần nhịn không được cười lên, không thể không thừa nhận, cái quan điểm này, cũng có tính khả thi nhất định. Dùng thực lực của Thần Uyên Đại Lục ở thời đại Thượng Cổ, muốn đối ngoại xâm lấn, nếu như mục tiêu không quá cường đại, thật đúng là rất có thể thực hiện được.

Bất quá, sau Phong Ma đại chiến, đại tu sĩ của các thế lực lớn nhao nhao vẫn lạc, muốn đối ngoại xâm lấn, nói dễ vậy sao?

Nói thì dễ dàng, nhưng tính khả thi lại không cao.

Nhìn ra được, mọi người cuối cùng sẽ không lựa chọn con đường này. Nói như vậy, nhất định còn có mạch suy nghĩ khác.

- Tiền bối, đến cùng lựa chọn mạch suy nghĩ nào? Ngươi cũng đừng thừa nước đục thả câu nữa, ta bị ngươi nói tâm ngứa khó cong a.

Hạ Thiên Trạch cười ha ha:

- Rốt cuộc là người trẻ tuổi, thiếu kiên nhẫn a. Bất quá ngươi cũng đừng trách móc, ta từ thời đại Thượng Cổ cho tới bây giờ, trải qua vô số năm tháng, loại tịch mịch này, không phải người bình thường có thể lý giải. Cho nên hôm nay nói nhiều một chút, ngươi chớ để ý.

Giang Trần cười cười, ngược lại có thể lý giải Hạ Thiên Trạch. Cho dù là Thượng Cổ tiền bối, hắn đến cùng vẫn là người, cũng sẽ tịch mịch.

- Quan điểm cuối cùng nhất, là Lưu Ly Đại Thần Tôn đưa ra, cũng đã nhận được rất nhiều nhân vật cự đầu tán thành. Những cự đầu kia, cũng là người tham gia trận chiến Phong Ma cuối cùng nhất. Bọn hắn nói, mới là quyết định sau cùng!

Phong Ma đại chiến, đương thời có thập đại thế lực lĩnh tụ. Đoán chừng, làm ra quyết định cuối cùng, có lẽ là thập đại lĩnh tụ kia rồi.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK