Mục lục
Độc Tôn Tam Giới
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

́o lớn. (1)

- Bằng hữu, ta mặc kệ ngươi có địa vị gì, cũng mặc kệ ngươi có rắp tâm gì. Ở Long Hổ Phong Vân Hội, nếu như ngươi an phận thủ thường, Lưu Ly Vương Thành ta coi ngươi là khách nhân. Bất quá, nếu ngươi thành tâm tới quấy rối, đến buồn nôn Lưu Ly Vương Thành ta. Bổn thiếu chủ quyết không đáp ứng. Ngươi mở miệng một tiếng tán tu, ta chỉ hỏi một câu, ngươi tên gì? Tán tu dưới gầm trời này, có người nào nhận ra ngươi sao?

Tán tu kia lại không chút hoang mang:

- Chân thiếu chủ, ngươi lật qua lật lại, luôn muốn nghe ngóng lai lịch cùng tính danh của ta, chẳng lẽ là muốn sau đó trả thù ta?

- Thử hỏi hôm nay tán tu tới đây, chẳng lẽ không có ai mai danh ẩn tích đến sao? Đời ta tán tu, hành tẩu giang hồ không dễ, che dấu tính danh, đó là chuyện thường xảy ra. Chân thiếu chủ ngài luôn mồm muốn ta báo tên họ, cho rằng không biết ngươi có ý định ngày sau trả thù ta sao?

Người kia nhanh mồm nhanh miệng, nói một phen, tính kích động rất mạnh, tính đả kích cũng rất mạnh, một câu một câu, cơ hồ đều nhằm vào Giang Trần, miêu tả hắn thành một ác ôn.

Giang Trần cười nhạt một tiếng:

- Ngươi muốn giấu đầu thụt đuôi, lại lập ra lý do đường hoàng như vậy. Cũng được, ngươi trên nhảy dưới tránh như vậy, đơn giản là muốn bôi đen ta. Hôm nay ta cho phép ngươi bôi thống khoái. Ngươi nói tiếp đi, đạo lý gì nói không rõ.

Người nọ kêu lên:

- Còn có gì để nói? Ngươi đem Linh Dược ngoài sáu ngàn năm của ta, ngạnh sanh nói thành một ngàn năm, đây không phải đã rất rõ ràng sao? Nói thêm nữa, ai biết ngươi có thể quê quá hóa khùng, trực tiếp tru sát ta tại chỗ hay không?

- Ta đi chính, đứng thẳng. Gốc Linh Dược này, Kim Cương Pháp Nhãn của Đông Diệp Đại Sư, cũng đã xem xét qua. Sáu ngàn năm cùng một ngàn năm chênh lệch, dù mù lòa cũng nhìn ra được. Chân thiếu chủ, ta chỉ có thể nói, tướng ăn của ngươi quá khó nhìn. Ngày hôm qua ngươi ngụy trang công bình, lúc này mới một ngày, liền ném lên chín từng mây đi à nha?

Không thể không nói, khẩu tài của người này rất tốt. Tốt đến Giang Trần cũng cảm thấy có chút ngoài ý muốn. Đối phương nói, thật giống như trước đó đã thao luyện qua, phi thường thuần thục, một khâu khấu trừ một khâu, không ngừng giội nước bẩn lên người Giang Trần, hơn nữa giội có lý có cứ. Rất dễ dàng kích động người ở ngoài đứng xem.

Lúc này, Hạ Vũ Thiên Kiếm Tông Hàn Thiên Chiến nhìn không được nói:

- Bằng hữu, có lý không ở thanh âm cao. Nhân phẩm của Chân thiếu chủ, Hàn mỗ tự hỏi còn tin được. Bây giờ nói đến nói đi, đều là lời từ một phía. Ngươi đã cảm thấy có đạo lý, không ngại mở ra cho mọi người, chiêng đối chiêng, cổ đối cổ, đem đạo lý biện minh bạch. Ai đúng ai sai, tự nhiên sẽ hiểu.

Hàn Thiên Chiến điểm tỉnh rất nhiều tán tu. Những tán tu này, vốn cảm xúc đã có chút bị người này nhen nhóm, nhưng nghe Hàn Thiên Chiến nói, trong đầu cũng tỉnh táo lại.

Không thể không nói, người của tán tu giới, là kỳ quái như thế. Một tán tu cùng thế lực lớn tầm đó, bọn hắn tự nhiên sẽ thiên hướng tán tu.

Vô ý thức cảm thấy tán tu càng có thể tin.

Đây là một loại hiện tượng tâm lý kỳ quái.

Cho nên, người này nói, mới có thể chế tạo ra hiệu quả như vậy.

Bất quá Hàn Thiên Chiến nhắc nhở, mọi người cũng hiểu được Hàn Thiên Chiến nói không sai. Đến cùng hiện tại đều là lời từ một phía.

Ai đúng ai sai, thật đúng là không dễ dàng kết luận. Ít nhất ngày hôm qua Chân thiếu chủ biểu hiện, không hề không chịu nổi giống như người này nói.

Nếu thật như người này nói, Chân thiếu chủ hành động cũng không tránh khỏi quá tốt. Tán tu khắp thiên hạ đều bị hắn lừa bịp?

Thế nhưng mà, Chân thiếu chủ làm những sự tình kia, căn bản không giống như giả. Long Hổ Phong Vân Hội này, đích xác là mang đến cho mọi người rất nhiều kiến thức.

Cho nên, thiên bình tâm lý của mọi người, lại từ từ về tới vị trí bình thường.

- Đúng vậy, nói miệng không bằng chứng, đều nói một câu, tất cả mọi người đến bình luận phân xử.

- Đúng, người hồng thị phi nhiều. Hôm nay thanh danh của Chân thiếu chủ lớn như vậy, có người giội nước bẩn hắn, cũng không phải là không có khả năng.

Người nọ lại phảng phất như đã đoán chừng Giang Trần, cười lạnh nhìn qua Giang Trần, ánh mắt tràn ngập khiêu khích, một bộ đánh giả đấu sĩ:

- Chân thiếu chủ, ở trước mặt mọi người, ngươi có dám cùng ta đối chất không?

Giang Trần khinh miệt cười cười:

- Tôm tép nhãi nhép.

Nói xong, Giang Trần cũng không để ý hắn, sải bước đi đến trên đài, vừa đi vừa nói:

- Ngươi đã muốn đối chất, vậy liền đi lên. Đông Diệp Đại Sư, ngươi đã muốn làm chứng, cũng cùng nhau đi lên chỉ giáo.

Đông Diệp Đại Sư niệm Phật hiệu:

- Bần tăng làm việc, chỉ cầu bản tâm an bình. Tự nhiên làm chứng. Chân thiếu chủ, chuyện này, ngươi thật sự là sai lợi hại.

Nhìn Đông Diệp Đại Sư ra vẻ đạo mạo, Giang Trần thực sự có xúc động một cước đạp qua, con lừa trọc này, quả thực quá biết trang rồi.

Đi lên trên đài, người nọ lại nói:

- Nói miệng không bằng chứng, hôm nay ta muốn lấy một cái công đạo, kính xin bằng hữu khắp nơi vui lòng lên đài chỉ giáo.

Giang Trần nhàn nhạt nhìn qua người này, cũng không ngăn cản, tùy ý hắn kêu gào.

Một bên Hàn Thiên Chiến lại nói:

- Hôm nay Lưu Ly Vương Thành khách quý chật nhà, cao nhân rất nhiều. Nếu như ngươi thật sự có lý, ai cũng không oan khuất được ngươi. Bất quá, nếu ngươi nghe nhìn lẫn lộn, giội nước bẩn cho Chân thiếu chủ, ở đây đoán chừng cũng không có ai cứu được ngươi.

Người nọ cười lạnh nói:

- Hàn Tông chủ, chúng ta biết Chân thiếu chủ là khách khanh Đan Đế của Hạ Vũ Thiên Kiếm Tông ngươi, ngươi vì hắn nói chuyện, thiên kinh địa nghĩa.

Tố Hoàn Chân vốn cũng muốn mở miệng, nghe người này nói như vậy, ngược lại có chút không tiện nói cái gì.

Thiên Long Phái Long Bá Tương, thì cười lạnh không nói. Lúc trước hắn bị Giang Trần cự tuyệt, đối với Khổng Tước Thánh Sơn cũng chứa đầy địch ý.

Giờ phút này gặp có người tìm không thoải mái cho Khổng Tước Thánh Sơn, trong lòng của hắn cao hứng còn không kịp, tự nhiên sẽ không ra mặt giải vây, thậm chí hận không thể đứng ra bỏ đá xuống giếng.

Ngược lại là Cửu Dương Thiên Tông Thượng Quan Viêm Khanh, lúc này lại đứng lên:

- Bằng hữu, nếu ngươi thật có đạo lý, thì không cần kích động như thế. Ngươi càng như vậy, chúng ta ngược lại càng có chút hoài nghi trong lòng ngươi có quỷ. Như vậy đi, tuy lão phu ánh mắt vụng về, nhưng tự hỏi Linh Dược một ngàn năm cùng sáu ngàn năm vẫn có thể phân biệt ra được. Tính toán lão phu một cái, như thế nào?

- Cũng tính Nguyệt Thần Giáo ta một cái.

Nguyệt Thần Giáo tam giáo chủ cũng mở miệng.

- Hắc hắc, loại náo nhiệt này, Thiên Hà cung ta cũng không thể không tham dự a.

Thiên Hà cung là thế lực bạn bè của Đan Hỏa Thành, lần này chỉ phái một gã trưởng lão đến. Lúc trước hắn một mực không có quá nhiều biểu hiện, cũng không có nghĩa là hắn không có ý định biểu hiện mình.

- Ha ha, tuy Thiên Long Phái ta không muốn quản những chuyện hư hỏng này, nhưng Thiên Long Phái ta gần đây chủ trương công chính. Việc này, cũng tính Thiên Long Phái ta một phần.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK