Mục lục
Độc Tôn Tam Giới
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Lần lượt, Giang Trần dùng biểu hiện yêu nghiệt, không ngừng khiêu chiến thần kinh của nàng.

Tuy rằng trong lòng Lăng Bích Nhi đã sớm chấp nhận Giang Trần, thế nhưng tính cách lạnh lùng giống như khối băng của nàng không thể làm ra những hành động táo bạo được.

Rõ ràng có rất nhiều lời muốn nói với Giang Trần, thế nhưng lời nói tới miệng lại không biết bắt đầu từ đâu.

Hoàng Nhi sau lưng thấy một màn như vậy, tâm tình tuy rằng có chút rung động, thế nhưng lại lập tức bình tĩnh, không có chút gợn sóng. Nàng là tiểu thư khuê các có đại trí tuệ, trong tính cách hiền hòa, yên tĩnh lại có một loại cao ngạo mà không ai có thể hiểu được.

Cho dù là vì một chữ tình, rõ ràng Lăng Bích Nhi này là kình địch, thế nhưng trong lòng nàng cũng không xuất hiện một chút đố kỵ nào.

Ta thích mặc ta, cần gì phải để ý tới người khác.

Đối diện là Uông Hàn, nhìn thấy Giang Trần và Lăng Bích Nhi cười cười nói nói, mỹ nhân ở bên như được tắm gió xuân.

Chuyện này khiến cho Uông Hàn tức giận tới mức ngứa răng.

- Tiểu súc sinh, cho ngươi đắc ý lần cuối. Luận võ trong đại điển, nếu như gặp phải đệ tử Thánh Kiếm cung ta, không chém ngươi thành mười đoạn, tám đoạn, Uông Hàn ta thề không làm người.

Cũng may đấu võ vòng thứ nhất cuối cùng cũng kết thúc.

Kết quả rút thăm đợt thứ hai cũng nhanh chóng xuất hiện, đối thủ vòng thứ hai của Giang Trần lại là một thiên tài Nguyên Cảnh thất trọng tới từ tông môn ngũ phẩm.

Thiên tài này gọi là Phong Bào, là một thiên tài dùng kiếm.

Trước đó Giang Trần đã xem qua biểu hiện của người này trong vòng đầu tiên, một tay kiếm kỹ coi như là tinh túy của một chữ nhanh.

Võ công trong thiên hạ chỉ có nhanh là không phá được.

Rất nhiều tông sư kiếm đạo thậm chí cả đời cũng không tu luyện quá ba bộ kiếm kỹ, thế nhưng trong ba bộ kiếm kỹ này lại có thể không ngừng đào móc ra, không ngừng suy diễn ra, đồng thời còn không ngừng tăng cấp, không ngừng đột phá.

Trên một chữ nhanh kia, có thể vĩnh viễn truy cầu đột phá, không có giới hạn.

Bất luận là sự huyền ảo của một loại vũ kỹ nào đó, chỉ cần ở trên một lĩnh vực nào đó tu luyện tới cảnh giới cực hạn, người đại thành kia đủ để tự ngạo.

Đạo một chữ nhanh kia cũng là truy cầu của rất nhiều thiên tài dùng kiếm.

Phong Bào này hiển nhiên cũng là người truy cầu sự huyền ảo của một chữ nhanh kia.

- Phong Bào Phong Cực tông, mong chỉ giáo.

Phong Bào này nói năng lưu loát, sau khi lên đài không nói một câu dư thừa nào, nhanh chóng chắp tay với Giang Trần, kiếm đã trong tay, kiếm ý như ẩn như hiện, sát ý trào dâng.

Giang Trần lạnh nhạt gật đầu nói:

- Mộc Cao Kỳ của Đan Kiền Cung, mời.

Phong Bào nhẹ nhàng gật đầu, than nhẹ nói:

- Đao Kiếm không có mắt, cẩn thận.

Trong khi nói chuyện, thanh kiếm ba thước màu xanh trong tay giương lên, vô số kiếm quang bắn ra, tựa như hòa hợp với ánh mặt trời một chỗ. Bốn phía lôi đài lập tức có vô số quang mang nổi lên.

Nhưng mà nghĩ tới việc song phương không oán không cừu, mà người này cũng coi như là thành thật, bên trong kiếm chiêu có sát khí vô cùng, thế nhưng lại không có sát ý vô tận.

Giang Trần biết rõ đối phương thân là thiên tài trong tông môn ngũ phẩm, cuối cùng vẫn kiêng kỵ thân phận của hắn. Trong lúc luận võ vẫn còn có chút kiêng kỵ, không có dám hạ sát chiêu.

Đối phương đã không phải là loại người hung tàn, tự nhiên Giang Trần cũng phải lưu tình một chút.

Thân thể nhoáng lên, Giang Trần khẽ lắc người, nhanh chóng tránh khỏi kiếm quang của đối phương.

- Thân pháp rất tốt, lại tới.

Thanh âm còn chưa dứt, đối phương đã nhân kiếm hợp nhất, giống như cuồng phong, kiếm ý đột nhiên biến đổi, giống như một cơn sóng lớn khôn cùng, không ngừng không ngừng, sóng sau nối tiếp sóng trước không ngừng công kích tới.

Không thể không nói thiên tài của tông môn ngũ phẩm, trên phương diện thực lực chung quy vẫn kém tông môn tứ phẩm.

Lúc trước Giang Trần luận bàn nội bộ trong Đan Kiền Cung, từng cùng với thủ hạ đắc lực của Thẩm Thanh Hồng là Nhung Tử Phong chiến một trận.

Nhung Tử Phong kia so với đối thủ của hắn hiện tại là Phong Bào còn cường hãn hơn rất nhiều.

Ngộ tính kiếm đạo của Phong Bào này hiển nhiên không kém, nhưng mà nội tình của tông môn ngũ phẩm là một hạn chế, khiến cho cấp độ kiếm ý của hắn vẫn có chút thấp.

Tuy rằng thấy được chân ý của kiếm đạo, thế nhưng không có chính thức tiến dần từng bước.

Nhưng không thể nghi ngờ, đây là một kiếm si, nhìn kiếm ý của hăn,s mặc dù không có hoàn thiện dần từng bước, thế nhưng đã có một loại khí thế trước nay chưa từng có.

Nhanh, hung ác, không để ý tới tất cả.

Hiển nhiên đây là một loại kiếm khách dùng tâm khống chế kiếm kỹ, mỗi một chiêu kiếm kỹ của hắn giống như có thể thiêu đốt thính mạng, đem năng lượng sinh mệnh triệt để dung nhập kiếm kỹ, đánh cho đối thủ một kích trí mạng.

Loại trình độ trung thành với kiếm như vậy khiến cho Giang Trần bắt đầu kính nể.

Loại đối thủ này tuy rằng thực lực còn chưa đủ mạnh, thế nhưng lại đáng để tôn trọng.

Bởi vì loại đối thủ này tình yêu đối với kiếm đạo của hắn đã siêu việt, quan trọng hơn tính mạng của bản thân rất nhiều.

- Không thể tưởng tượng được trong tông môn ngũ phẩm lại có kiếm si như vậy. Người trung thành với kiếm như vậy, con đường võ đạo chuyên tâm như thế, nếu như đạt được cơ duyên, tất sẽ vượt qua những người cùng thế hệ. Phong Bào này quả thực là một nhân tài có thể đào tạo được.

Trong lúc nhất thời trong lòng Giang Trần nổi lên cảm giác yêu tài.

Mũi chân điểm nhẹ một cái, một cành cây khô bỗng nhiên xuất hiện trong tay hắn.

Giang Trần bỗng nhiên cười nói:

- Chúng ta tới luận bàn kiếm đạo một chút.

Phong Bào chưa từng khinh thị bất kỳ đối thủ nào, cũng không e ngại bất kỳ đối thủ nào.

Trước khi lên đài hắn cũng biết danh khí về thiên phú đan đạo của Mộc Cao Kỳ này, thiên phú đan đạo siêu việt thiên phú võ đạo.

Thế nhưng Phong Bào cũng không bởi vậy mà phớt lờ.

Chỉ là khi giao thủ Phong Bào lập tức phát hiện ra đây là một đối thủ thâm bất khả trắc.

Có lẽ trong mắt đám người dưới đài, vẫn là Phong Bào khí như cầu vồng, mạnh mẽ như từng cơn sóng, không ngừng công kích. Mà Mộc Cao Kỳ kia chỉ né tránh, không có sức hoàn thủ.

Nhưng trên thực tế Phong Bào lại hiểu rất rõ, đối thủ này khó chơi ra sao.

Đối thủ này cũng không dùng thân pháp hoa mỹ, cũng không có dùng sức mạnh, chỉ là đơn thuần dùng bộ pháp di chuyển, hời hợt tránh khỏi kiếm thế của hắn.

Nếu như người thường nhìn vào cảnh này, thấy Giang Trần chật vật tránh đi như vậy cảm thấy hắn chật vật cực kỳ.

Thế nhưng mà Phong Bào thân là người trong cuộc, lại càng đánh càng thấy giật mình, càng đánh càng cảm thấy mồ hôi lạnh ứa ra.

Cho dù kiếm ý của hắn đột phá, mặc kệ kiếm ý của hắn mạnh mẽ ra sao, đối phương giống như đều có thể phá chân ý kiếm đạo của hắn, mỗi một bước đều có thể tránh đi cơ hồ tất cả mũi nhọn.

Nếu không phải kiếm ý của hắn bị đối phương khám phá, thì đối phương làm sao có thể nhẹ nhõm tránh đi như vậy.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK