Mục lục
Độc Tôn Tam Giới
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Quả thực lời này của Giang Trần khiến cho trong lòng mọi người cảm khái vạn lần. Có người hâm mộ, có người đố kỵ, thậm chí còn có người trong lòng không khỏi sinh ra một ít tư tâm đen tối.

Người so với người giận điên người.

Chân Đan Vương này nhìn qua tuổi tác chắc có lẽ không vượt qua trăm tuổi, thế nhưng mà hắn ta đã có tạo hóa lớn như vậy, không ngờ lại được đại năng đan đạo ưu ái như thế.

Có thể thoáng cái truyền thụ mười vạn đan phương, loại đại năng đan đạo này tuyệt đối không phải là Đan Vương bình thường.

Đan Vương cửu cấp? Chỉ sợ ngay cả tư cách bái người ta làm sư phụ cũng không có.

Mà phụ tử Vi gia lại có cảm giác bị hạnh phúc vay quanh. Bọn họ biết rõ Giang Trần lợi hại, thế nhưng không ngờ rằng khi còn nhỏ Giang Trần lại có tạo hóa kinh người như vậy.

Trước kia Giang Trần từng nói qua với bọn họ, khi còn bé từng được dị nhân truyền thụ qua đan đạo.

Phụ tử Vi gia đối với chuyện này cũng tin tưởng không chút nghi ngờ. Nếu như không có dị nhân đan đạo truyền thụ kỹ xảo, Giang Trần chỉ có xuất thân từ Vạn Tượng Cương Vực, cũng không có khả năng có thủ đoạn đan đạo nghịch thiên như vậy.

Hiện tại bọn họ mới chính thức ý thức được, kỳ ngộ khi còn nhỏ Giang Trần đạt được lớn lao, kinh khủng tới cỡ nào.

Dục Đan Vương khẽ than, nhìn phụ tử Vi gia:

- Vi gia chủ, lão phu cũng không nhịn được mà phải lên tiếng chúc mừng ngươi.

Cơ Tam công tử cười nói:

- Vi gia lần này quả thực nhặt được bảo vật rồi.

Lữ Phong Đan Vương càng thêm kích động, không ngừng rót rượu, uống, hiển nhiên so với bất kỳ ai hắn còn kích động hơn nhiều.

- Lão sư Chân Đan Vương nhất định là tuyệt đại tông sư của Quỷ đan lưu.

Lữ Phong Đan Vương một mặt uống rượu, một mặc cảm thán.

Tất cả mọi người gật đầu, đối với phán đoán của Lữ Phong Đan Vương vô cùng tán thành.

Trong bữa tiệc, Giang Trần lại nói tới một ít điển cố đan đạo, khiến cho đám Đan Vương này cảm thán không thôi.

Thịnh hội này trải qua mấy thời thần, rốt cuộc mới chậm rãi rán đi.

Những Đan Vương này khi rời khỏi cũng lưu lại cho Giang Trần phương thức liên lạc. Liên tục dặn dò với Giang Trần, có thời gian nhất định phải đi tới chỗ bọn họ ngồi một chút.

Giang Trần khách khí nhận lời, tiễn từng người đi ra ngoiaf.

Những khách nhân nhìn thấy đám Đan Vương rời khỏi, tự nhiên cũng không tiện ở lại quá lâu, cũng nhanh chóng cáo từ.

Về phần đan dược, những đan dược đẩy ra ngày hôm nay đã sớm bán ra hết không còn một khỏa nào.

Rất nhiều khách mới sau thịnh hội muốn đi mua đan dược của Thái uyên các, thế nhưng lại phát hiện ra không còn hàng.

Mọi người đều biết đây là đan dược Quỷ đan lưu, đều muốn mua về nghiên cứu qua một chút. Huống chi mọi người đều nhìn qua Giang Trần luyện chế tận mắt.

Càng có một ít người mang theo tâm lý may mắn, muốn thông qua một lần quan sát, tự nghiên cứu ra phương thức luyện chế.

Nếu như nghiên cứu ra được, vậy thì sẽ thành đồ vật của bản thân mình, về sau sẽ phát đạt.

Đương nhiên những tâm tư này Giang Trần ít nhiều cũng biết một ít. Chỉ là Giang Trần lại hiểu rõ, cho dù những Đan Vương kia cũng không có khả năng học trộm được.

Nếu như thủ đoạn của Quỷ đan lưu dễ dàng học được như vậy, vậy thì không còn được gọi là Quỷ đan lưu nữa.

Lại nói, trong quá trình Giang Trần luyện chế cũng làm một ít thủ đoạn che dấu tai mắt mọi người, há có thể dễ dàng để cho người ta đánh cắp như vậy.

Sau khi khách mời dần dần rời đi, Giang Trần đi ra ngoài cửa lại phát hiện ra ngoài cửa Thái Uyên các ít nhất còn có vài trăm người, cả đám đều không chịu rời đi.

Nhìn thấy Giang Trần, những người này đều điên cuồng kêu lên.

- Chân Đan Vương, muốn giảng bài sao?

- Đúng vậy, Chân Đan Vương, hiện tại ít người, không bằng hôm nay giảng đan đạo một chút đi.

- Chân Đan Vương, Thái Uyên các còn thu tiểu nhị hay không?

- Chân Đan Vương, ta muốn bái ngươi làm sư phụ, mong ngươi thu nhận.

- Ta cũng muốn bái sư, Chân Đan Vương, ta còn rất trẻ, tư chất rất tốt. Ngươi không cần phải lo lắng...

Những n g ười này hiển nhiên đều là tín đồ tử trung với Quỷ đan lưu. Ở chỗ này không chịu rời đi, tâm tư đều giống nhau, muốn bái hắn làm sư phu.

Phụ tử Vi gia thấy tình cảnh này cũng im lặng.

Bọn họ thực sự cao hứng, nhưng trong lòng ít nhiều vẫn có chút chua xót.

Nhiều năm như vậy, Vi gia ở giới đan dược không có ai đoái hoài, cơ hồ bị người ta quên đi sự tồn tại. Hôm nay trong vòng một ngày lại coi như hết ngày bĩ cực, tới ngày thái lai.

Nhiều người như vậy ở cửa vào Thái Uyên các mãi không chịu rời đi.

Mà tất cả chuyện này đều là tin mừng mà Giang Trần mang tới.

Giang Trần nhìn thấy biểu hiện mọi người nhiệt tình như vậy, hắn cười cười nói:

- Chư vị, sắc trời ngày hôm nay cũng không còn sớm. Thái Uyên các còn rất nhiều sự vụ phải xử lý. Hiện tại có giảng bài cũng không kịp. Giờ Thìn ngày mai mọi người lại tới a.

- Chúng ta không đi. Cho dù đợi tới ngày mai, chúng ta cũng sẽ đợi ở nơi này.

- Đúng, chúng ta muốn cho Chân Đan Vương nhìn thấy thành ý của chúng ta. Đừng nói là đợi cả đêm. Cho dù là đợi ba năm ta cũng tuyệt đối không rời đi.

- Đúng, ta đã lập chí, vô luận thế nào cũng phải tiến vào Thái Uyên các. Dù là một học đồ nho nhỏ cũng được. Chỉ cần mỗi ngày có thể nhìn thấy Chân Đan Vương ta đã cảm thấy mỹ mãn rồi.

Những người này vẫn còn coi như là văn minh, cũng không bắt buộc Giang Trần phải giảng bài cho bọn họ. Bằng không mà nói, quả thực đã làm khó Giang Trần.

Dù sao người ta cũng chỉ muốn nghe hắn giảng bài, cũng là cổ vũ cho Thái Uyên các.

Bỗng nhiên ánh mắt hắn nhìn về phía đối diện, trong lòng Giang Trần có chút chủ ý:

- Các ngươi có thể chờ tới bây giờ Chân mỗ vô cùng cảm động. Cửa hàng đối diện hiện tại cũng là của Thái Uyên các chúng ta. Chúng ta sẽ xử lý qua một chút. Đến lúc đó quả thực cũng sẽ chiêu mộ một đám người mới. Nếu như chư vị thực sự có hứng thú, đến lúc đó có thể tới tham dự. Nhưng mà có một ít lời khó nghe ta phải nói trước. Có thể tiến vào trong cửa hàng của chúng ta hay không thì phải xem thực học. Chúng ta nhận người cũng phải có tiêu chuẩn của mình.

Mọi người nghe vậy đều vui mừng quá đỗi.

- Quá tốt, Chân Đan Vương, xin hãy tin tưởng chúng ta. Chúng ta nhất định sẽ trở thành truyền nhân kiệt xuất nhất của Quỷ đan lưu.

- Quỷ đan lưu vạn tuế.

Giang Trần nhìn thấy cảnh tượng cuồng nhiệt như vậy cũng cười khổ. Hắn lựa chọn Quỷ đan lưu lúc trước chỉ là nhiệt huyết dâng trào, thế nhưng lại không ngờ rằng Quỷ đan lưu ở Lưu Ly vương thành lại có nhiều thành phần tử trung như vậy.

Đây là chuyện ngoài dự liệu của hắn.

Hắn khoát tay với đám người này, Giang Trần đi về phía Thái Uyên các.

Trở lại Thái Uyên các, bên trong bỗng nhiên gặp phải một người, rõ ràng chính là Lữ Phong Đan Vương kia. Người này rón ra rón rén kéo tay Giang Trần, bộ dáng giống như một lão ngoan đồng.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK