Mục lục
Độc Tôn Tam Giới
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Kẹt ở Địa Thánh cảnh đỉnh phong đã có rất nhiều năm rồi, chậm chạp không cách nào trùng kích Thiên Thánh cảnh.

Có Thánh Tiếu Đan, nhất định có thể một lần hành động đột phá Thiên Thánh cảnh. Cái này chẳng khác nào là tiến dần từng bước, chạm đến bình đài của Hoàng cảnh.

Chứng kiến bộ dạng hưng phấn của Trình Tiền, Giang Trần cũng cảm thán.

- Tán tu cuối cùng là tán tu, cái này rõ ràng là hắn dùng bảo vật đổi đến, hắn lại mang ơn. Trên thực tế, mặc dù ta cho hắn nhiều như vậy, vẫn là ta tiện nghi a.

Giang Trần cảm thán.

Thiên Địa Lăng Vân Chi kia, luận giá trị thực tế, có thể so với năm gốc Thiên cấp Linh Dược. Giang Trần cho Trình Tiền, cộng lại chỉ có thể so với một cây Thiên cấp Linh Dược.

Đương nhiên, để cho Trình Tiền cao hứng nhất không phải những thứ này, mà là Giang Trần sẽ giúp hắn đạt được tư cách trùng kích Hoàng cảnh. Đây đối với những tu sĩ vô vọng tấn chức kia mà nói, mới là Tạo Hóa lớn nhất.

Đứng trên lập trường của Trình Tiền, hắn lựa chọn như vậy là chính xác.

Nếu như thực lực không cách nào tăng lên, dù Thiên Địa Lăng Vân Chi lại đáng giá, cũng không có bất cứ ý nghĩa gì. Bởi vì không cách nào chuyển hóa thành giá trị thực tế.

Thứ này lưu ở trên thân thể, cũng chẳng khác nào vô dụng. Nếu như lấy đi địa phương khác giao dịch, không nói trước có thể đổi đến vật có giá trị hay không, có thể bảo vệ tánh mạng hay không cũng không biết bao nhiêu.

Ít nhất, giao dịch với Khổng Tước Thánh Sơn, tánh mạng là không thành vấn đề, hơn nữa có thể bảo đảm lợi ích, cớ sao không làm?

Giang Trần gọi Câu Ngọc đến, dàn xếp Trình Tiền một chút.

Tiễn bước Trình Tiền, tất cả mọi người ôm quyền nói:

- Thiếu chủ, chúc mừng, Thiên Địa Lăng Vân Chi đến trong tay Thiếu chủ, coi như là vật quy nguyên chỗ. Rơi vào trong tay người khác, cũng là phung phí của trời.

Mọi người ở trên khâu giám bảo, cũng nghe Giang Trần đề cập tới diệu dụng của Thiên Địa Lăng Vân Chi.

Luyện chế Đế Lăng Đan.

Mọi người ở đây, kỳ thật trong đầu cũng lửa nóng. Loại đan dược này, trước đây bọn hắn chưa nghe nói qua, cho nên trong nội tâm không khỏi tràn ngập hiếu kỳ.

- Chân thiếu chủ, Đế Lăng Đan mà ngươi nói, thật có thể luyện chế ra?

Vẻ mặt Bàn Long Đại Đế thành kính hỏi thăm.

Vô Song Đại Đế cùng Hòe Sơn Nhị Tiêu, cũng trông mong nhìn Giang Trần, hiển nhiên cũng muốn từ chỗ Giang Trần đạt được đáp án xác định.

Giang Trần cũng không dấu diếm:

- Đế Lăng Đan là đan dược chắc chắn 100%. Thiên Địa Lăng Vân Chi này, là chủ tài liệu luyện chế Đế Lăng Đan, một chút cũng không giả.

Mọi người nghe vậy đại hỉ. Nhất là Bàn Long Đại Đế, hắn bây giờ là Sơ giai Đế cảnh, ở trong chư vị Đại Đế của Khổng Tước Thánh Sơn, tu vi yếu nhất.

Hắn đối với thực lực tăng lên, khát vọng viễn siêu những người khác.

Cho nên, nghe diệu dụng của Đế Lăng Đan, hắn là người khát khao nhất.

- Nếu như gốc Thiên Địa Lăng Vân Chi này, lại phát triển một ngàn năm, vậy thì càng đáng giá rồi. Chỉ tiếc, tuổi của nó vẫn là thấp một tí. Nếu có thể tìm được Thiên Địa Lăng Vân Chi ba ngàn năm trở lên, tuyệt đối có thể luyện chế một lò Đế Lăng Đan hoàn mỹ.

Giang Trần cũng hơi có chút tiếc nuối.

Bàn Long Đại Đế vỗ đùi, cười hắc hắc nói:

- Chân thiếu chủ, lão phu bất tài, muốn sớm đặt trước một viên Đế Lăng Đan. Mặc kệ giá lớn bao nhiêu, Bàn Long nhất tộc ta đều nguyện ý trả.

Mặc dù Vô Song Đại Đế cùng Hòe Sơn Nhị Tiêu đối với Đế Lăng Đan cũng thập phần khát vọng, nhưng bọn hắn biết, lúc này bọn hắn không thích hợp mở miệng.

Dù sao, luận bối phận, thời gian bọn hắn đi theo Giang Trần quá ngắn. Bàn Long Đại Đế là dòng chính tâm phúc của Khổng Tước Thánh Sơn a.

Nói sau, lần trước Vô Song Đại Đế đã được Giang Trần cho Thiên Côn huyết mạch, mục tiêu rộng lớn, đối với Đế Lăng Đan này, độ khao khát xa xa không bằng người khác.

Hiện tại mục tiêu cùng tầm mắt của hắn, đã bỏ vào trùng kích Thiên Vị.

So sánh xuống dưới, Hòe Sơn Nhị Tiêu có khả năng rất khát khao Đế Lăng Đan, bất quá bọn hắn mới vừa nương tựa Giang Trần, hơn nữa mới vừa từ chỗ Giang Trần nhận được công pháp chỉ điểm.

Cho nên trong lúc nhất thời, cũng không thể kéo da mặt mở miệng.

Giang Trần cười nói:

- Bàn Long Đại Đế đã mở miệng, Đế Lăng Đan này tự nhiên lưu cho ngươi một viên. Gốc Thiên Địa Lăng Vân Chi này không đủ năm, có lẽ chỉ có thể luyện chế hai viên Đế Lăng Đan, nếu như phát huy hoàn mỹ, có lẽ còn có thể nhiều ra một viên.

- Hắc hắc, Thiếu chủ ngươi đan đạo vô song, ngươi ra tay, nhất định có thể được ba viên.

Bàn Long Đại Đế không có tiết tháo vuốt mông ngựa.

Bên Thiếu chủ phủ kia, Câu Ngọc giao lại công tác an bài cho Tiết Đồng.

Tiết Đồng là biểu đệ của Giang Trần, cho tới nay, đối với Giang Trần là tận chức tận trách, đối với Câu Ngọc chuyển giao công tác an bài cho hắn, ngược lại không có oán hận gì.

Hắn biết rõ, Câu Ngọc tính tình cao ngạo, có lẽ không muốn một mình an bài chỗ ở cho một nam tử xa lạ, chút sự tình ấy, Tiết Đồng tự nhiên cam tâm tình nguyện cống hiến sức lực.

Ở Thiếu chủ phủ, là tuyệt đối an toàn. Hơn nữa Đàm Chí này nhìn về phía trên cũng không có ác ý gì, ngược lại còn có chút tinh thần hoảng hốt, mất hồn mất vía, cũng không biết có phải vì khẩn trương nên câu thúc hay không.

Tiết Đồng với tư cách một trong những tâm phúc sớm nhất của Giang Trần, thiên phú võ đạo cực cao, hơn nữa những năm này Giang Trần tài bồi, tu vi cũng tiến vào Địa Thánh cảnh rồi.

Kiến thức hắn rộng rãi, hôm nay đối mặt các loại tràng diện, cũng có thể ứng đối tự nhiên.

- Đàm đạo hữu, ta nghe bọn hắn nói, ngươi ở trên đại hội tán tu đã tuyên bố đầu nhập vào Thiếu chủ nhà ta, chỉ cần ngươi không có nhị tâm gì, sau này mọi người là người một nhà. Ngươi không cần câu thúc như vậy.

Tiết Đồng rất thân thiện, an ủi Đàm Chí.

Đàm Chí miễn cưỡng cười cười:

- Đa tạ Tiết huynh đệ. Tiết huynh đệ nhìn rất tuổi trẻ a.

Tiết Đồng cười nói:

- Những người trong Thiếu chủ phủ này, ngoại trừ mấy vị Đại Đế tiền bối ra, đại đa số niên kỷ đều không tính lớn.

Đàm Chí gật gật đầu:

- Tiết huynh đệ, ta mới đến, có chút quy củ còn không hiểu. Ta muốn hỏi một chút, trong Thiếu chủ phủ này, có Cấm khu gì không thể đi loạn không?

Tiết Đồng cười nói:

- Cấm khu ngược lại là không có, nhưng mà quy tắc ngầm vẫn phải có. Địa phương Thiếu chủ sinh hoạt hàng ngày, còn có địa phương nữ quyến ở, nam tu là không thể tới. Đương nhiên, cửa khẩu các nơi đều có người trông coi, toàn bộ Thiếu chủ phủ ngoài lỏng trong chặt. Chỉ cần ngươi không đi loạn, cơ bản đều không có việc gì.

- Nói như vậy, bằng hữu tầm đó ghép nhà, có lẽ không có sao chứ?

- Tự nhiên không có việc gì, Đàm đạo hữu, ngươi ở Thiếu chủ phủ có bằng hữu?

Tiết Đồng nói giỡn hỏi.

Đàm Chí nói:

- Ta vừa tới Thiếu chủ phủ, còn không kịp có bằng hữu gì. Bất quá sau này thời gian dài, tổng có thể kết giao đến vài bằng hữu.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK