Mục lục
Độc Tôn Tam Giới
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

- Đan Phi tỷ, vậy ngươi cảm thấy, Phượng Giao Ngũ Dực Thú kia của các ngươi, cuối cùng tiềm lực có thể tới cấp bậc gì?

- Căn cứ lão gia tử đánh giá, tiềm lực của nó, thậm chí có khả năng siêu việt thành tựu của lão gia tử. Lão gia tử bây giờ là Thiên Linh Cảnh đỉnh phong, bị người tôn là Linh Vương. Nhưng mà, Phượng Giao Ngũ Dực Thú kia, lão gia tử suy đoán nó có hi vọng tiến giai đến Thánh phẩm Linh thú. Mà Thánh phẩm Linh thú, thì tương đương với Nguyên cảnh Tôn Giả nhân loại.

Nói đến đây, ở trong khẩu khí của Đan Phi, cũng tràn đầy hướng về. Bốn chữ Nguyên cảnh Tôn Giả, ở trong miệng nàng, tựa như Thần linh không thể khinh nhờn, nói cẩn thận từng li từng tí, tràn ngập thành kính.

Chỉ là, khi Đan Phi nhìn xem Giang Trần biểu lộ bình thản, lại nhịn không được duyên dáng gọi to:

- Giang Trần, ngươi đến cùng hiểu hay không a?

- Hiểu a.

- Hiểu, sao ngươi một điểm phản ứng cũng không có?

Đan Phi tức giận nói.

- Cũng bởi vì ta hiểu, cho nên ta không có phản ứng. Ngươi cảm thấy ta nên phản ứng như thế nào? Chẳng lẻ phải khoa trương la to, vẻ mặt không thể tưởng tượng nổi? Sau đó như ngươi, toát ra sùng bái vô hạn? Đây mới gọi là hiểu sao?

Giang Trần cảm thấy buồn cười.

- Chẳng lẽ không đúng sao?

Đan Phi lẽ thẳng khí hùng nói.

- Nói nhảm, ngươi cái kia gọi là không hiểu giả hiểu, không phải thực hiểu. Phượng Giao Ngũ Dực Thú dầu gì cũng là Thượng Cổ huyết mạch, ở trong mắt các ngươi, chỉ có chút tiền đồ như vậy? Chỉ có khả năng đột phá Thánh phẩm Linh thú? Xem ra, các ngươi thật không hiểu tiềm lực chính thức của Thượng Cổ huyết mạch a.

- Ngươi... Ngươi nói cái gì?

Trên khuôn mặt thanh nhã của Đan Phi, lộ ra vẻ kinh ngạc.

- Ta nói cái gì vẫn không rõ sao? Không nên nhìn Thượng Cổ huyết mạch kém như vậy. Mặc dù Phượng Giao Ngũ Dực Thú chỉ có chút Thượng Cổ huyết mạch, nhưng chỉ cần là Thượng Cổ huyết mạch, tiềm lực của nó so với Linh thú bình thường cao hơn, hơn nữa cao không chỉ một bậc!

- Giang Trần, ngươi nói đó là Thượng Cổ huyết mạch, hơn nữa lần trước ngươi cũng nhắc sự tình huyết mạch tiến hóa. Cũng bởi vì như vậy, lão gia tử mới bảo ta tìm ngươi tổ đội. Giang Trần, ngươi đã hiểu, vì cái gì không giúp ta? Chúng ta cùng một chỗ liên thủ, cùng nhau nghiên cứu. Vạn nhất về sau để cho chúng ta nghiên cứu ra Thánh phẩm Linh thú, cách cục võ đạo của xung quanh 16 quốc, liền triệt để cải biến a!

- Giảng như thế nào?

Giang Trần phát hiện, Đan Phi này xoay chuyển chủ đề, thật đúng là không phải nhanh bình thường a. Vừa rồi vẫn là nói Linh thú, thoáng cái liền nhảy lên đến cách cục võ đạo rồi.

- Cái này vẫn chưa rõ sao? Quanh thân 16 quốc, cường đại nhất là Tứ đại Ẩn Thế Tông Môn. Bảo Thụ Tông, Tử Dương Tông, Lưu Vân Tông, còn có Vạn Linh Tông. Bốn đại tông môn này, thực lực tương đương, đều có cường hạng. Nhưng mà, bốn đại tông môn này, cường giả mạnh nhất, cũng chỉ là Nguyên cảnh sơ kỳ Tiểu Nguyên Tôn Giả. Mà chúng ta, nếu như có thể thông qua đào tạo, không ngừng xuất hiện Thánh phẩm Linh thú thực lực có thể so sánh Nguyên cảnh cường giả, cái này không phải là cải biến cách cục võ đạo của liên minh 16 nước sao?

Đan Phi càng nói càng kích động, ngẫm lại loại tiền cảnh mỹ diệu kia, nàng đã cảm thấy có cảm giác thành tựu. Tưởng tượng đến loại cục diện kia, mà nàng là một trong người sáng lập, ngày sau trong lịch sử quanh thân 16 quốc, tất nhiên lưu danh sử xanh.

Đại sự như vậy, Đan Phi cảm thấy, Giang Trần không có bất kỳ lý do cự tuyệt.

- Như thế nào? Giang Trần, ngươi không biết là loại sự tình này, rất có cảm giác sứ mạng sao?

Trong mắt của Đan Phi, tràn đầy một loại tự tin.

Giang Trần sờ sờ cái mũi, cười khổ nói:

- Cải biến cách cục võ đạo 16 nước?

- Đúng vậy.

Đan Phi gật đầu.

- Cái này đâu có chuyện gì liên quan tới ta? Cách cục võ đạo của 16 nước biến hay không biến, bề ngoài giống như cùng ta quan hệ không lớn a.

Giang Trần nhịn không được nói.

- Ngươi...

Mặt mày Đan Phi thoáng như phủ một tầng băng sương, thở phì phì đứng lên.

- Giang Trần, ngươi người này, đến cùng có một chút ý thức trách nhiệm hay không? Ngươi còn có phải đệ tử của liên minh 16 nước hay không?

- Ta... Ta đương nhiên là phải, thế nhưng mà cải biến cách cục võ đạo, thật sự trọng yếu như vậy sao?

Giang Trần có chút không hiểu.

Đan Phi thật có chút chỉ tiếc rèn sắt không thành thép, dáng người yểu điệu bởi vì tức giận, mà hơi có chút run rẩy:

- Giang Trần, ngươi không nên để cho ta thất vọng như vậy, được chứ?

- Được rồi.

Giang Trần im lặng.

- Nể tình Trữ Vật Giới Chỉ, dù sao ta sẽ hết sức là được. Bất quá, từ tục tĩu nói trước, sau khi tiến vào mê cảnh, ta muốn ngươi không thể làm vượt, không thể truy vấn tìm hiểu.

Đan Phi nghe Giang Trần đồng ý, lập tức vui vẻ ra mặt nói:

- Tốt, quyết định như vậy đi! Chỉ cần ngươi giúp ta bắt được một thú con Linh thú, như thế nào cũng được!

Nói ra năm chữ cuối cùng, Đan Phi phát hiện Giang Trần lộ ra nụ cười nghiền ngẫm, lập tức biết rõ mình tựa hồ nói sai, khuôn mặt xoát một phát đỏ lên.

Theo Mê Cảnh Thu Liệp đến, không khí vương đô lại náo nhiệt lên. Chư hầu đệ tử các nơi, cũng nhao nhao đi tới vương đô, chuẩn bị đến bên ngoài Bảo Thụ Tông, tiến vào mê cảnh.

Lần này nhân số báo danh tham gia, khoảng chừng gần năm ngàn người.

Dù như vậy, danh ngạch còn lộ ra rất thiếu, có chút danh ngạch, thậm chí bán được trên trăm vạn lượng bạc.

- Bảo Thụ Tông thực biết kiếm tiền, mở ra mê cảnh mà thôi, từng danh ngạch đều muốn thu hai mươi vạn lượng bạc phí báo danh.

5000 danh ngạch, mỗi người thu hai mươi vạn lượng bạc, chỉ là số thu nhập này, cũng rất khả quan.

Cái này còn không tính ở trong Mê Cảnh Thu Liệp, vật đạt được còn phải phân một nửa cho Bảo Thụ Tông.

- Bảo Thụ Tông này, quả thực là cố định chia tiền a.

Giang Trần cảm thán.

- Trần thiếu, ngươi lần thứ nhất tham gia Mê Cảnh Thu Liệp, phải chú ý một chút. Nhất là phải nhớ kỹ thời gian, tuyệt đối không thể bởi vì tham công, quên thời gian đi ra a. Bằng không mà nói, ở lại bên trong không ra, cái kia liền không ổn rồi.

Điền Thiệu cười ha hả nói.

Giang Trần nghĩ thầm dù ta không sợ chết, Đan Phi, nữ nhân có cảm giác sứ mạng mười phần kia, khẳng định sẽ sợ.

- Lão Điền, lần này tại sao ngươi không đi?

Điền Thiệu cười nói:

- Chúng ta có quân chức, không thể đi. Chẳng những ta, đám người Tân Vô Đạo, Luật Vô Kỵ, bọn hắn cũng không đi được.

Diệp Dung gật gật đầu:

- Có quân chức, một cái cũng không thể đi. Bằng không thì cao thủ trong quân đi hết, vạn nhất quốc gia xuất hiện biến cố, không phải sẽ lộn xộn?

Giang Trần đẩy Tiết Đồng ra, cười nói:

- Tứ vương tử, Tiết Đồng, là trợ thủ đắc lực của ta, vừa mới tấn chức mười một mạch Chân khí đại sư không lâu. Lần này, ta giao hắn cho ngươi!

- Bái kiến Tứ vương tử.

Tiết Đồng rất hiểu chuyện, cung kính hành lễ.

- Ha ha, quả nhiên là trong cường thủ hạ không nhược binh. Giang Trần, tùy tùng này của ngươi, chỉ sợ niên kỷ so với ngươi còn nhỏ a? Có tu vi như vậy, khó được, khó được.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK