Mục lục
Độc Tôn Tam Giới
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Đại quân còn chưa kịp xuất phát, Giang Trần đã chủ động đến tổng bộ Long Nha vệ? Còn chỉ mặt gọi tên muốn gặp Đại tổng quản Thượng Quan Dực?

Giang Trần này, là ăn gan hùm mật gấu sao?

Sắc mặt Dương Chiêu phát lạnh, ánh mắt lạnh lùng bắn về phía đô thống quân thứ ba Tân Vô Đạo, còn có đô thống quân thứ bảy Thích Phụng Tiên, hai người này, đều là tâm phúc Dương Chiêu một tay dìu dắt.

Tân Vô Đạo lập tức khom người nói:

- Tổng quản đại nhân, Giang Trần này là tự mình muốn chết, thuộc hạ tự thân xuất mã, bắt sống hắn xuống, tùy ý tổng quản đại nhân xử trí.

- Thuộc hạ nguyện cùng Tân đô thống sóng vai xuất lực.

Dương Chiêu rất hài lòng thái độ của Tân Vô Đạo cùng Thích Phụng Tiên, gật gật đầu, ngữ khí âm trầm mà kiên quyết:

- Phái thêm nhân thủ, tốc chiến tốc thắng, không nên nói nhảm với hắn, trước cầm xuống nói sau.

- Vâng.

Tân Vô Đạo cùng Thích Phụng Tiên bắt đầu kiểm kê nhân thủ. Không quá một lát, liền điểm ra hai mươi Võ Giả, đều là nửa bước Tiên cảnh, thậm chí có bốn cái là Tiên cảnh nhất trọng.

- Giết Giang Trần, bắt sống Điền Thiệu.

Ánh mắt Tân Vô Đạo đảo qua hai mươi tên Võ Giả này.

- Nhớ kỹ lời nói của ta chưa?

- Nhớ kỹ.

- Tốt, theo ta giết tiểu tặc Giang Trần, báo thù cho Luật phó đô thống.

- Giết Giang Trần, báo thù cho Luật phó đô thống.

Tất cả Võ Giả, toàn bộ leo lên Hoàng Dực Nha Long, đằng đằng sát khí vọt tới.

Tân Vô Đạo cùng Thích Phụng Tiên, thân là đô thống một quân, có Dực Long càng cường đại hơn, một ngựa đi đầu, phóng tới không trung.

Ánh mắt Giang Trần hơi híp lại, nhìn qua Tân Vô Đạo cùng Thích Phụng Tiên đằng đằng sát khí nhào lên.

- Thượng Quan Đại tổng quản, Giang Trần ta trước tới bái phỏng ngươi, là tiên lễ hậu binh. Là nể địa vị cùng thanh danh Long Nha vệ Đại tổng quản của ngươi. Nếu ngươi làm như không thấy, tùy ý những người này làm xằng làm bậy, vậy hôm nay Giang Trần ta đành phải đắc tội. Một khi sự tình náo lớn, trăng khuyết khó tròn, Đại tổng quản chớ trách Giang Trần ta không lưu tình.

Ngữ khí của Giang Trần âm trầm, trong tay đã nắm Đại Vũ cung.

Hai mươi người này, dùng tu vi của Tân Vô Đạo cùng Thích Phụng Tiên cao nhất, cũng không quá đáng là Tiên cảnh nhất trọng đỉnh phong, tiếp cận Tiên cảnh nhị trọng.

Nhưng mà, trước khi Giang Trần đến thế giới mê cảnh, cũng đã đột phá đến Tiên cảnh nhất trọng. Thông qua thế giới mê cảnh rèn luyện, lại nhận được rất nhiều kỳ ngộ, tu vi cùng sức chiến đấu, đều tăng lên trên phạm vi lớn, tuy còn không có đột phá đến Tiên cảnh nhị trọng, nhưng sức chiến đấu tuyệt đối có thể quần với cường giả Tiên cảnh tam trọng.

Phải biết rằng, Giang Trần ở thế giới mê cảnh, cùng Ngân Nguyệt Yêu Viên giao chiến, đây chính là tồn tại có thể so với cường giả Địa Linh cảnh nhân loại.

Mà Địa Linh cảnh nhân loại, chính là tồn tại từ Tiên cảnh tứ trọng cất bước.

Đại Vũ cung trong tay, tên đã lên dây.

Lòng Giang Trần yên tĩnh như nước, sát ý trào dâng.

Mặc dù là ở tổng bộ Long Nha vệ, mặc dù là đầm rồng hang hổ, Giang Trần cũng không sợ hãi.

Cảnh cáo cuối cùng, đã phát ra. Nếu như Thượng Quan Dực không quan tâm, vậy thì đại biểu hắn ngầm đồng ý hành vi của Dương Chiêu, chẳng khác nào dung túng Dương Chiêu giương oai, cũng chẳng khác nào Thượng Quan Dực hắn, đã trong lúc vô hình đứng ở bên Dương Chiêu, đứng ở mặt đối lập Thái tử Diệp Dung cùng với Giang Trần hắn.

Nói trắng ra một điểm, cái kia chính là địch nhân.

Là địch hay bạn, ở một ý niệm này.

Giang Trần nhìn qua đám Võ Giả xông lên kia, thân ảnh càng lúc càng lớn, cách hắn càng ngày càng gần, cũng càng ngày càng tiếp cận tầm bắn của hắn.

Đại Vũ cung tên đã lên dây, tiếng lòng của Giang Trần, đồng dạng cũng đã lên dây.

Chỉ một ý niệm, Đại Vũ cung sẽ mang theo sát ý vô tận của Giang Trần, bắn về phía bọn người Tân Vô Đạo.

Giang Trần đã có quyết định, chỉ cần nhóm người này tiếp cận đến giới hạn của hắn, mà Thượng Quan Dực như trước không có trả lời, vậy Giang Trần hắn, liền đại khai sát giới.

100m, 50m, 30m...

Con mắt của Giang Trần híp lại thành một khe nhỏ, ý niệm trong đầu cũng càng thêm kiên quyết, một cỗ sát ý ở trên mặt hắn tràn ra.

Trong nội tâm Điền Thiệu đã khẩn trương, lại lo lắng. Nhưng hắn cũng biết, sự tình đến một bước này, Điền Thiệu hắn đã không có đường lui.

Hắn biết rõ, cử động lần này của Giang Trần là muốn ép Thượng Quan Dực Đại tổng quản tỏ thái độ, là muốn Thượng Quan Dực đứng ra, là muốn thăm dò thái độ của Thượng Quan Dực, phân rõ ai là địch, ai là bạn.

Điền Thiệu cũng có thể hiểu được, nếu như thái độ của Thượng Quan Dực thủy chung không rõ, hết thảy cử động bên Thái tử Diệp Dung, đều sẽ chịu ảnh hưởng.

Toàn bộ đại cục đấu tranh, bên Thái tử cũng sẽ lâm vào cục diện bất lợi.

Cho nên, cử động lần này của Giang Trần nhìn như lỗ mãng, nhưng lại là cao chiêu. Làm cho Thượng Quan Dực không thể không tỏ thái độ, không thể không đứng ra công khai lập trường.

Chỉ là chiêu này, cũng cực kỳ mạo hiểm.

Ở tổng bộ Long Nha vệ nháo sự, nhìn chung lịch sử của Thiên Quế Vương Quốc, này là rất điên cuồng, căn bản không có người có đảm lượng như vậy.

Giang Trần hít sâu một hơi, thở dài:

- Điền huynh, xem ra, Đại tổng quản các ngươi, thật đúng là để cho ta có chút thất vọng. Đã như vầy, vậy chuyện hôm nay, sẽ không cách nào thiện rồi. Động thủ đi.

- Giang Trần, ngươi giết Phó Đô thống Long Nha vệ ta, còn dám nghênh ngang đến tổng bộ Long Nha vệ kêu gào, ngươi là muốn chết.

- Hôm nay, tinh anh của Long Nha vệ ta, thề phải bảo vệ tôn nghiêm của Long Nha vệ, chém giết Giang Trần, rửa Long Nha vệ sỉ nhục.

- Giết Giang Trần, bảo vệ uy nghiêm của Long Nha vệ.

- Giết.

Tiếng giết rung trời, hai mươi tên Võ Giả, ở dưới Tân Vô Đạo cùng Thích Phụng Tiên suất lĩnh, xông vào trong vòng tròn mà Giang Trần xác định, phá tan điểm mấu chốt của hắn.

Chết đi.

Trong nội tâm Giang Trần hiện lên vô số sát niệm, Đại Vũ cung trong tay muốn bắn ra.

- Chậm đã.

Ở thời khắc nghìn cân treo sợi tóc này, trong hư không truyền đến một tiếng quát, như là sét đánh, chấn thiên địa ầm ầm vô số hồi âm, màng tai nguyên một đám đều ông ông tác hưởng.

Thanh âm này, uy nghiêm mạnh mẽ, làm cho Kim Dực Kiếm Điểu của Giang Trần cũng nhịn không được run lên, toàn thân lạnh run.

Mà Dực Long của đám người Tân Vô Đạo cưỡi, cũng không khá hơn chút nào, trong mắt tràn đầy sợ hãi cùng tôn sùng, vậy mà lơ lửng giữa không trung, không dám nhúc nhích nửa phân.

- Đại tổng quản, là Đại tổng quản.

Điền Thiệu cố gắng khống chế huyết khí trở mình, mặt lộ vẻ vui mừng, Đại tổng quản ra mặt.

Giang Trần cũng hơi có chút khiếp sợ, thanh âm này ẩn chứa uy áp, ở trong những người hắn nhận thức, là gần với Diệp lão gia tử nhất.

Mặc dù là Thiết trưởng lão của Bảo Thụ Tông kia, chỉ sợ cũng không cách nào vượt qua chủ nhân của thanh âm này.

Chủ nhân của thanh âm này, dĩ nhiên là Long Nha vệ Đại tổng quản?

Giang Trần phát hiện, mình ngược lại là có chút đánh giá thấp Long Nha vệ. Không nghĩ tới, Long Nha vệ Đại tổng quản, thậm chí có thực lực như vậy.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK