Mục lục
Độc Tôn Tam Giới
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Nếu như có thể mà nói, lại để cho người Khổng Tước Thánh Sơn nhất mạch, về sau tiếp tục chấp chưởng Lưu Ly Vương Thành, cũng không có cái gì không tốt.

Về phần Tu La Đại Đế, mọi người đều biết hắn cũng rất mạnh. Thế nhưng mà so sánh với Khổng Tước Đại Đế, mọi người cảm thấy hắn giống như kém một chút gì đó.

Mà trên người Chân Đan Vương, lại có tính chất đặc biệt đồng dạng Khổng Tước Đại Đế, thần bí mà không lường được, vĩnh viễn tràn ngập kinh hỉ.

Thậm chí, trên người Chân Đan Vương còn có ưu điểm mà Khổng Tước Đại Đế không có, là Đan Vũ song tuyệt.

Nếu như mấy trăm năm sau, Chân Đan Vương chính thức cầm quyền, sự nghiệp đan đạo của Lưu Ly Vương Thành nhất định sẽ nâng cao một bước, thậm chí khiêu chiến Đan Hỏa Thành cũng không phải là không có hi vọng.

Thiếu chủ như vậy, cũng khó trách Lưu Ly Vương Thành từ trên xuống dưới ủng hộ như vậy.

Coi như là người của hai mạch Tu La Đại Đế cùng Thương Hải Đại Đế, ở trên loại trường hợp này, cũng phải gặp dịp thì chơi, tiến lên chúc mừng.

Dù trong nội tâm có một vạn cái không vui, cũng chỉ có thể kéo khuôn mặt tươi cười nói tiếng chúc mừng.

Dù sao, đã đến cấp bậc Đại Đế, đến cao tầng tầm đó, cho dù là âm thầm ngươi tranh ta đoạt, biểu hiện ra cũng không có khả năng quá mất phong độ, bằng không thì có chút vạch mặt rồi.

Sau một phen chúc mừng, việc này cuối cùng mới định xuống.

Khổng Tước Đại Đế cười nhìn Giang Trần, nói:

- Khó được có lần thịnh hội này, ngươi cũng đi lên nói hai câu, vừa vặn để cho tất cả mọi người làm quen ngươi một chút.

Giang Trần cũng không chối từ, đi đến đài, chắp tay nhìn bốn phương tám hướng, cất cao giọng nói:

- Từ ngày đầu tiên ta đi vào Lưu Ly Vương Thành, ta liền cảm nhận được Lưu Ly Vương Thành bất phàm. Ngày đó, đúng lúc là ngày đưa tang Phàn thiếu chủ, ta từ trong hào khí đau thương kia của Lưu Ly Vương Thành, đã biết rõ, đây là một địa phương có tín ngưỡng, đây là một địa phương đoàn kết, đây là một địa phương đáng giá dừng lại.

Giang Trần nói đến đây, lập tức bị vô số tiếng vỗ tay đánh gãy, thanh âm của hắn, cũng bị vô số tiếng vỗ tay bao phủ.

Một ít võ giả niên kỷ hơi lớn, vành mắt đỏ bừng, không ngừng lau nước mắt. Hiển nhiên, Giang Trần nói lời này, đã chọt trúng điểm nước mắt của bọn hắn.

Đúng vậy, Lưu Ly Vương Thành là địa phương có tín ngưỡng. Đây là địa phương mà từng võ giả của Lưu Ly Vương Thành đều cảm thấy tự hào.

Bởi vì, đại gia đình Lưu Ly Vương Thành này, mặc kệ từ trên xuống dưới, tất cả mọi người đều vì Lưu Ly Vương Thành trở nên tốt hơn mà cố gắng.

Giang Trần lẳng lặng chờ đợi, chờ tiếng vỗ tay chậm rãi ngừng, lúc này mới tiếp tục nói:

- Lúc Thái Uyên các của ta khai trương, ta một đường liền cảm nhận được mọi người nhiệt tình ủng hộ. Coi như là đối mặt một ít thế lực làm khó dễ hay chèn ép, mọi người đều đứng ở góc độ công chính, cũng không có nịnh nọt, chèn ép ta là người từ ngoài đến. Điểm này, thực rất đáng quý. Từ một khắc đó, ta liền thích chỗ này. Ta lấy Lưu Ly Vương Thành mà vẻ vang.

- Sau đó, ta may mắn ở trận chiến đan đạo, đánh bại âm mưu của Đan Hỏa Thành, bảo vệ tôn nghiêm của Lưu Ly Vương Thành. Kỳ thật đứng ở góc độ của một Đan sư xem xét, ta chỉ là làm việc ta nên làm. Mà các ngươi cho ta, lại là bao dung cùng ưu ái vô tận. Ta cảm thấy ta trả giá, cùng ta đạt được so sánh, thật sự là quá ít. Ta hà đức hà năng gì, lại có thể làm cho lúc Võ Tháp chi đấu, mọi người một đường hoan hô cho ta, vỗ tay cho ta, toàn tâm toàn ý ủng hộ ta?

Giang Trần nói đến đây, ngữ khí cũng hơi có chút kích động.

Đón lấy, lại là một hồi tiếng vỗ tay rất lâu, kéo dài không nghỉ.

Làm cho Khổng Tước Đại Đế không thể không đè bàn tay xuống, để cho mọi người tạm thời dừng vỗ tay lại.

- Ta từ ánh mắt, cử động của các ngươi, đều có thể thấy các ngươi ủng hộ ta, quan tâm ta. Được Khổng Tước Đại Đế bệ hạ lập ta làm Khổng Tước Thánh Sơn Thiếu chủ, ta không muốn nói lời khách sáo gì. Ta chỉ muốn nói, chỉ cần ta còn một ngày, nhất định sẽ vì Khổng Tước Thánh Sơn cúc cung tận tụy, nhất định sẽ vì vận mệnh của Lưu Ly Vương Thành mà trả giá lớn nhất. Tuyệt không cô phụ mọi người ủng hộ cùng ưu ái đối với ta.

Giang Trần nói xong, cúi người chào thật sâu.

Sau một khắc, tiếng vỗ tay lại lần nữa giống như thủy triều vang lên. Trước sau nói ba đoạn lời, tiếng vỗ tay vang lên ba lượt, một lần so với một lần càng dài.

- Chân thiếu chủ, ngươi đừng khiêm nhường, ngươi đã vì Lưu Ly Vương Thành làm rất nhiều.

- Đúng vậy, đả bại Kê Lang Đan Vương, đả bại Đan Hỏa Thành, công lao này, liền đủ để ngươi hưởng thụ mọi người vỗ tay cùng hoan hô.

- Không chỉ là trận chiến ấy. Ngươi vì Lưu Ly Vương Thành lấy lại Vạn Thọ Đan, đây cũng là một sự kiện công đức vô lượng, đối với cường giả Thánh cảnh của Lưu Ly Vương Thành ta, không thể nghi ngờ là một liều thuốc trợ tim, cũng để Lưu Ly Vương Thành chúng ta hấp dẫn hơn so với trước kia.

- Đúng vậy, còn có Thái Uyên các đẩy ra nhiều đan dược mới lạ như vậy, phá vỡ chỗ trống của rất nhiều lĩnh vực, bổ khuyết thị trường đan dược của Lưu Ly Vương Thành, đây cũng là đại công đức.

- Ân, còn có nhiều lần giảng bài, còn có những cố gắng dự phòng Ma tộc kia, chuyện nào không phải công lao to lớn?

- Đúng vậy, Chân thiếu chủ ngươi hưởng thụ loại đãi ngộ này, tất cả mọi người cảm thấy không có vấn đề gì.

- Chân thiếu chủ, chúng ta đều ủng hộ ngươi.

- Vĩnh viễn ủng hộ.

Mỗi một cái đều khàn cả giọng, e sợ cho Giang Trần nghe không được.

Khổng Tước Đại Đế nhìn xem một màn này, trong lòng cũng cực kỳ thoả mãn. Trong khoảng thời gian này hắn một mực tạo thế cho Giang Trần, chính là vì phụ trợ hắn, làm chăn đệm cho chuyện lập Thiếu chủ.

Hôm nay xem ra, hết thảy bố trí, hiệu quả còn rất không tồi.

Tính toán ra công lao của Giang Trần, thật đúng là không ít. Mà Lưu Ly Vương Thành là địa phương bội phục anh hùng nhất, kinh nể người có công nhất.

Chức của ngươi cao, người khác chưa hẳn tôn trọng ngươi, nhưng mà ngươi cống hiến lớn, mỗi người trong Lưu Ly Vương Thành đều nhớ rõ ngươi tốt. Đây cũng là nguyên nhân tại sao Khổng Tước Đại Đế phải áp dụng loại sách lược này.

Vốn là Khổng Tước Đại Đế lên tiếng, dẫn xuất sự tình lập Giang Trần làm Thiếu chủ, thoáng cái nhân vật chính lại trở thành Giang Trần, bất quá lúc này, ai cũng không thấy chuyện này có cái gì không ổn.

Coi như là người của Tu La Đại Đế cùng Thương Hải Đại Đế nhất mạch cảm thấy như vậy không ổn, cũng không có khả năng vào lúc đó đi ra chen ngang.

Lúc này ai đứng ra nói Chân Đan Vương chiếm dụng thời gian của mọi người, vậy thì nhất định sẽ trở thành toàn dân công địch.

- Tốt rồi, tiếp đến, chúng ta sẽ khen ngợi tất cả người thắng trận lần này. . .

Khổng Tước Đại Đế cuối cùng dẫn chủ đề trở lại.

Bất quá đám võ giả bốn phía quảng trường, còn không có từ trong sự tình của Chân thiếu chủ phục hồi tinh thần lại, lộ ra có chút chưa thỏa mãn.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK