Mục lục
Độc Tôn Tam Giới
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Lúc này, ngay cả xương cốt cũng bị gặm thành cặn bả, tự nhiên không có lưu lại di vật gì. Lui một bước mà nói, dù có di vật, bọn hắn cũng sẽ không nhặt.

Đội ngũ ra khu vực này, đi vào một nơi trống trải, đến nơi đây, mới không có bị Thử Triều phá hư.

Đội ngũ vừa đi ra khu vực an toàn, liền chứng kiến phía trước có một chi đội ngũ, nhìn thấy bọn người Giang Trần đi ra, người của đội ngũ này, cả đám đều tràn đầy ngạc nhiên.

- Diệp Kiều.

Tứ vương tử Diệp Dung, là cái thứ nhất phát hiện đội ngũ này, quả nhiên là người của Diệp Kiều.

- Lão Tứ?

Xa xa, Diệp Kiều đang ngồi trên một tảng đá, xa xa chứng kiến đội ngũ của Diệp Dung, biểu lộ trên mặt cũng cực kỳ đặc sắc.

Cái miệng mở lớn, cơ hồ nhét vào một quả trứng gà. Hắn như thế nào cũng không nghĩ tới, địa phương Phệ Kim Thử tàn sát bừa bãi, vậy mà có người sống đi ra?

- Nhị ca, tựa hồ có chút xảo a.

Diệp Dung ngăn chặn lửa giận trong nội tâm, mỉm cười đi đến.

Mặt mũi Diệp Kiều cũng tràn đầy tươi cười, bước nhanh đi tới, đôi mắt dò xét Diệp Dung, thấy trên người Diệp Dung sạch sẽ, hoàn toàn không có dấu vết bác đấu gì, đầu óc không khỏi mơ hồ.

Coi như là nghỉ phép, cũng không thể sạch như vậy a?

Chẳng lẽ Diệp Dung này, không có đụng phải đám người Diệp Đại? Cái này không đúng? Thám tử hồi báo, đám người Diệp Đại tiến vào sơn cốc, mà đám người Diệp Dung, cũng sớm một bước đi vào.

Sơn cốc kia không có đường ra, hai cổ thế lực nhất định là không thể buông tha.

Dù hai thế lực không phát sinh xung đột, giải quyết hòa bình. Nhưng Thử Triều khôn cùng kia, sao sẽ bỏ qua bọn hắn?

Muốn nói bọn hắn có thể ở trong Thử Triều chạy trốn, Diệp Kiều càng không tin. Thử Triều kia, đừng nói bọn hắn, dù đội ngũ cường đại gấp 10 lần, cũng không có khả năng còn sống

- Nhị ca, ngươi nhìn ta như vậy làm gì? Sao ta cảm thấy ngươi chứng kiến ta, giống như rất kỳ quái? Chẳng lẽ ta không nên xuất hiện ở chỗ này?

Diệp Dung ngữ mang hai ý nói.

- Ha ha, ở đâu, ở đâu a.

Diệp Kiều cười to.

- Ta thấy trên người của ngươi sạch như vậy, người không biết, còn tưởng rằng ngươi là khách du lịch. Ngươi không săn giết Linh thú sao?

- Ân, nhị ca, ta nhìn ngươi tựa hồ cũng rất thanh nhàn a. Ngồi ở chỗ này ngắm phong cảnh? Hay là chờ tin tức gì?

Diệp Dung nhàn nhạt cười hỏi.

Diệp Kiều khẽ giật mình, nghĩ thầm chẳng lẽ tiểu tử này biết rõ cái gì?

Bất quá Diệp Kiều lập tức phủ nhận ý nghĩ này, lần này làm thần không biết, quỷ không hay a. Diệp Dung ở trong sơn cốc, càng không có khả năng biết rõ.

- Ta vừa vặn đi ngang qua đây, đội ngũ nghỉ ngơi và hồi phục thoáng một phát, không nghĩ tới gặp được lão Tứ ngươi. Đúng rồi, sau khi ngươi đi vào, có thấy đại ca không?

- Nhị ca, không phải ngươi cùng Đại ca không hợp sao? Như thế nào quan tâm đến hắn rồi?

Diệp Kiều ngượng ngùng cười nói:

- Huynh đệ tầm đó, nào có thù cách đêm gì chứ? Đúng rồi lão Tứ, vừa rồi ta muốn vào, lại nghe người nói bên trong bạo phát Thử Triều, rất đáng sợ. Chẳng lẽ tin đồn là giả?

Diệp Kiều vẫn nhịn không được thăm dò Diệp Dung. Hắn căn bản không có hoài nghi Diệp Dung biết Thử Triều cùng hắn có quan hệ, cho nên truy vấn.

Diệp Dung tại giòn giả ngu đến cùng:

- Thử Triều? Ở đâu có Thử Triều gì? Chỉ có vài con chuột Kim sắc mà thôi, nhị ca quá khoa trương rồi.

- A, là nhị ca lầm rồi.

Diệp Kiều không cam lòng, thấy Diệp Dung dầu nước không tiến, biết rõ là lấy không ra tin tức gì rồi.

Nhưng Giang Trần lại bỗng nhiên đi tới vài bước, xuyên qua Diệp Kiều, đi vào bên người mấy thân vệ.

Ánh mắt lợi hại, nhìn chằm chằm vào hai thân vệ trong đó, nhàn nhạt hỏi:

- Nhị vương tử, đây là thân vệ của ngươi sao?

- Ân?

Diệp Kiều sững sờ.

- Bọn hắn tên gọi là gì?

Giang Trần lại hỏi.

- Giang Trần, ngươi đường đường là người có được Thiên Quế Quốc Sĩ Lệnh, sao đối với hai thân vệ của ta cảm thấy hứng thú như vậy?

Diệp Kiều cười cười.

- Đều là từ nhỏ đi theo ta, không tên không họ.

- Không tên không họ? Coi như là con chó, cũng phải có một tính danh a? Nhị vương tử, ngươi đối đãi thuộc hạ như vậy, không quá phúc hậu a.

Sắc mặt Diệp Kiều trầm xuống:

- Giang Trần, ngươi có ý gì?

- Ta có ý gì?

Giang Trần cười ha ha.

- Nhị vương tử, sau khi ra ngoài, buổi tối ngủ cũng đừng mơ ác mộng? Ta nghe nói, Phệ Kim Thử triều rất đáng sợ.

Khóe mắt Diệp Kiều hiện lên một đạo sát cơ lạnh thấu xương, nhưng cuối cùng vẫn áp chế xuống. Hắn và Diệp Đại bất đồng, Diệp Đại với tư cách Đại vương tử, quyền thế lớn, chỗ dựa mạnh, từ nhỏ liền không kiêng nể gì cả, thói quen dùng thực lực tuyệt đối nghiền áp.

Diệp Kiều lại bất đồng, hắn am hiểu vận dụng ý nghĩ, càng hiểu xem xét thời thế.

Đội ngũ của hắn, từ trên thực lực tuyệt đối, chí ít có chín thành nắm chắc nghiền áp đội ngũ Diệp Dung. Nhưng mà lúc này cứng đối cứng, tuyệt không phải một thời ba khắc có thể giải quyết chiến đấu.

Hơn nữa đây là nơi trống trải, một khi giao chiến, hắn không cách nào cam đoan giết sạch tất cả mọi người, một khi có cá lọt lưới, kết quả thiết tưởng không chịu nổi.

Vương tử tranh đấu, ngươi có thể âm thầm dùng vô số thủ đoạn, chỉ cần không bị phát giác, không có chứng cớ, liền không ảnh hưởng toàn cục.

Thế nhưng mà công khai giết chóc, trừ khi ngươi có thể bảo chứng không chê vào đâu được, tuyệt đối sẽ không lộ ra sơ hở gì, bằng không mà nói, một khi tin tức bị mang ra ngoài, Diệp Kiều hắn liền thất bại trong gang tấc.

Huống chi, Diệp Kiều cũng có kiêng kị như Diệp Đại lúc ấy, chính là Đan Phi.

Tuy Diệp Kiều có niệm tưởng nữ nhân, nhưng so với Diệp Đại lại ít hơn nhiều. Tuy hắn cũng thèm thuồng Đan Phi, nhưng sẽ không điên cuồng như Diệp Đại.

Hắn thèm thuồng Đan Phi, một là vì Đan Phi xinh đẹp nổi tiếng vương đô, khí chất siêu quần, nhưng mà trọng yếu hơn, là địa vị Đan Phi quá lớn, lấy được Đan Phi, chẳng khác nào đạt được Thái Phó đại nhân ủng hộ.

Có Thái Phó đại nhân ủng hộ, chẳng khác nào có được hết thảy.

Diệp Dung cười ha ha:

- Nhị ca, nhìn ngươi thanh nhàn như vậy, có lẽ lần này thu hoạch rất lớn a. Xem ra ta không thể rớt lại phía sau, đi trước một bước.

- Ha ha, dễ nói, dễ nói.

Diệp Kiều có chút không yên lòng.

- Nhị ca, nếu như gặp đại ca, nhớ thay ta gửi lời thăm hỏi.

Diệp Dung cười cười, mang theo đội ngũ ly khai



Lại nói nhóm người Giang Trần, đi ước chừng hơn mười dặm, Giang Trần bỗng nhiên dừng lại.

- Tứ vương tử, ta ở trên người hai thân vệ kia, nghe thấy một tia huyết tinh chi khí, cùng huyết tinh chi khí của Phệ Kim Thử, là hoàn toàn đồng dạng. Hai người kia, tuyệt đối là đầu sỏ gây nên chuyện vừa rồi.

- Ngươi xác định?

Vừa rồi Diệp Dung dùng ngôn ngữ thăm dò Diệp Kiều, kỳ thật cũng có chín thành nắm chắc, xác định việc này là Diệp Kiều gây ra.

Chỉ là, mặc kệ hắn xác định như thế nào, cuối cùng không có chứng cứ trực tiếp nhất. Diệp Kiều xuất hiện ở vùng này quá quỷ dị, nhưng không có chứng cớ, hắn cũng chỉ có thể thăm dò.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK