Mục lục
Độc Tôn Tam Giới
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Hắn nào biết Đông Diên đảo gì? Nghe khẩu khí của đối phương, Đông Diên đảo này, chẳng lẽ là lưu đày chi địa? Cái này cũng không đúng a, lưu đày chi địa, sao hoàn cảnh tốt như vậy?

Đây quả thực là hoàn cảnh nghỉ phép a, lại là lưu đày chi địa.

Bàn tử kia cười quái dị nói:

- Lão Tam, đầu của tiểu tử này tuyệt đối có vấn đề. Đợi lát nữa ta gõ ra nhìn xem, tiểu tử này nhất định không có óc.

Người gầy nhếch miệng cười cười, lộ ra hàm răng sâm bạch:

- Lại nói tiếp, đã thật lâu không có hưởng qua hương vị não người a. Chậc chậc, cũng có chút tưởng niệm rồi. Tiểu tử này trắng trắng mềm mềm, thoạt nhìn tuổi rất trẻ a. Huynh đệ chúng ta, lần này là phát tài.

Thiết Tháp đại hán kia trừng mắt nhìn Giang Trần:

- Tiểu tử, đừng giả vờ giả vịt nữa. Ngươi gặp được Quỷ Sân Tam Sát chúng ta, coi như số mệnh của ngươi không tốt!

- Quỷ Sân Tam Sát? Ba vị là chủ nhân của Đông Diên đảo sao?

Trên mặt Giang Trần, cố ý lộ ra một ít khiếp đảm.

Ba người kia nghe vậy, đều cười ha ha.

- Thật sự là một ngu ngốc cái gì cũng không biết a.

Hiện tại Bàn tử kia càng thêm xác định suy đoán của mình, cười rộ lên, thịt mỡ toàn thân run rẩy.

- Các ngươi cười cái gì?

Giang Trần cố ý giả bộ như Tiểu Bạch, nhìn Bàn tử kia.

- Ngươi biết không? Ngươi cười lên thật sự rất hèn mọn bỉ ổi, một thân thịt mỡ của ngươi, so với heo còn quá phận. Chẳng lẽ ngươi một chút tự giác cũng không hiểu sao?

Bàn tử kia nghe vậy khẽ giật mình, lập tức tỉnh thần lại:

- Choáng nha, tiểu tử này mắng ta! Lão Đại, ta đi chặt tiểu tử này!

Thiết Tháp đại hán cau mày nói:

- Trước cầm xuống, tuy tiểu tử này không tính là da mịn thịt mềm, nhưng bộ dáng coi như không tệ. Lão tử rất lâu không có đụng nữ nhân rồi, cầm hắn làm thoáng một phát cũng không tệ.

Lời này, làm cho tên mập mạp kia càng tùy ý cười ha hả.

Mặc dù Giang Trần đối với ba người này hoàn toàn không có nửa điểm sợ hãi, nhưng nghe lời này, toàn thân vẫn nổi da gà. Không phải sợ, mà là buồn nôn.

Cái này đều là người nào a.

Tổ hợp gọi là Quỷ Sân Tam Sát này, xem ra, thật sự là ba tên ác nhân thần khinh quỷ ghét.

Một cái muốn ăn não người, một cái muốn cầm nam nhân coi như nữ nhân sử dụng. Đây không phải biến thái là cái gì?

Chứng kiến Bàn tử kia sải bước đi tới, đồng tử của Giang Trần hơi động một chút, trong lúc đó, một đạo kim quang không hề có dấu hiệu từ trong mắt Giang Trần bắn ra.

Bàn tử kia dương dương đắc ý, đang nhìn chằm chằm vào Giang Trần chạy tới. Bị kim quang bắn vào con ngươi của hắn.

Sau một khắc, thân hình Bàn tử kia giống như bị chạm điện, thoáng cái cứng lại rồi.

Tu vi của mập mạp này, ước chừng là Trung giai Đế cảnh, muốn nói tu vi cảnh giới, cũng không thấp hơn Giang Trần, thậm chí còn cao hơn một chút.

Nhưng hắn cao, cũng chỉ là cảnh giới trên danh nghĩa.

Luận năng lực thực chiến, luận cường độ thần thức, luận nội tình các phương diện, hắn cùng Giang Trần hoàn toàn không phải một cấp bậc.

Một đạo Tà Ác kim quang của Giang Trần, kim quang ý chí cường đại, lập tức kim hóa mập mạp này. Thân hình Bàn tử kia, cơ hồ lấy tốc độ mắt thường có thể nhìn thấy, không ngừng cố hóa.

Một lát sau, toàn thân Bàn tử kia tựa như bị đồng giội sắt đúc, thành một điêu khắc cứng rắn, cả người, thật giống như bị tưới nước kim loại, lại hong gió khô rồi.

Trong lúc nhất thời, Thiết Tháp đại hán cùng người gầy kia, nhìn thấy một màn này, đều trợn mắt há hốc mồm.

- Không tốt, lão Đại, tiểu tử này giả heo ăn thịt hổ!

Người gầy kia đang khi nói chuyện, vậy mà giậm chân bỏ chạy, hoàn toàn không để ý đồng lõa.

Giang Trần lạnh lùng cười cười:

- Chạy đi đâu?

Ngón tay liên tục búng ra, hai Mê Thần Khôi Ngẫu trực tiếp bắn xuyên qua.

Bang bang, Mê Thần Khôi Ngẫu một người một cái, trực tiếp quật Thiết Tháp đại hán cùng người gầy ngã xuống đất.

Hai người này, ở trước mặt Mê Thần Khôi Ngẫu, quả thực không có chút sức chống cự, tựa như chó chết, bị Mê Thần Khôi Ngẫu kéo tới trước mặt Giang Trần.

Nếu như không phải Giang Trần để cho Mê Thần Khôi Ngẫu hạ thủ lưu tình, chỉ sợ hai người này, sớm đã biến thành hai bãi huyết thủy rồi.

Người gầy kia nằm rạp trên mặt đất, dập đầu nói:

- Công tử, công tử, là ta có mắt không tròng, không biết công tử thần thông, xông tới quý công tử. Tiểu nhân đáng chết, tiểu nhân đáng chết!

Người gầy này hiển nhiên không phải người có tiết tháo gì, căn bản không có ý định ngoan cố chống lại, mà rất phối hợp quỳ xuống đất cầu xin tha thứ, cái trò hề kia, quả thực hận không thể nhào lên liếm chân Giang Trần.

Giang Trần chứng kiến người này như thế, trong lòng cũng không thích. Loại người này thời điểm đắc ý như lang như hổ, thời điểm thất bại lại giả làm chó ngoan.

Đối với loại người này, hoàn toàn không có cách nào động lòng trắc ẩn.

Ngược lại là Thiết Tháp đại hán kia, chửi ầm lên:

- Hầu lão Tam, ngươi có chút cốt khí được không? Con mẹ nó, mặt của lão tử cũng bị ngươi làm mất hết.

Người gầy kia lại hoàn toàn không thèm để ý, chỉ cầu khẩn:

- Công tử gia, đừng nghe tên kia nói hưu nói vượn, hắn chỉ có vóc dáng, không có đầu óc a.

Tuy Thiết Tháp đại hán kia là lão Đại, nhưng mà lúc này, người gầy rõ ràng một chút cũng không để ý lão Đại hay lão gì, nói thẳng lão Đại nói bậy.

Lời này để cho Thiết Tháp đại hán kia liên tục gào thét:

- Hầu lão Tam, ngươi chỉ có chút tiền đồ ấy, lão tử thật sự là mắt bị mù rồi, như thế nào sẽ cùng loại người như ngươi làm huynh đệ?

- Thôi đi... Ngươi cho rằng ta muốn trở thành huynh đệ của ngươi sao? Lấy đầu óc của ngươi, cũng xứng làm lão Đại của ta? Muốn làm lão Đại của Hầu lão Tam ta, nên như vị công tử này, ngọc thụ lâm phong, anh tuấn tiêu sái, xem xét là nhân trung long phượng, nhất định là tồn tại bay lượn Cửu Thiên. Công tử, ngài thấy ta như thế nào? Ta thổi kéo đàn hát, mọi thứ tinh thông, ngươi muốn tiểu nhân làm cái gì, tiểu nhân đều có thể làm. Nếu không, ngài thương tình tiểu nhân, thu tiểu nhân làm một con chó dưới trướng của ngươi cũng tốt. Ngươi xem ta, ta biết học chó sủa... Uông uông uông!

Giang Trần triệt để bó tay rồi.

Hắn là lần đầu tiên đến Vạn Uyên đảo, nhưng người đầu tiên gặp được, cư nhiên hiếm thấy như thế. Không biết xấu hổ đến loại trình độ này, Giang Trần ở Nhân loại cương vực cũng chưa bao giờ gặp qua.

Người tham sống sợ chết, hắn bái kiến rất nhiều. Nhưng mà, dù sợ chết thế nào, cũng không có đến loại trình độ này.

Tên này, có lẽ đã phá vỡ nhận thức đối với vô sỉ của Giang Trần rồi.

- Câm miệng.

Giang Trần thật sự có chút chịu không được.

Người gầy kia vội vàng câm miệng, trên mặt cơ hồ hận không thể bày ra dáng tươi cười như hoa.

- Ngươi muốn sống?

Giang Trần đạm mạc hỏi.

- Vâng, vâng, công tử anh minh.

Người gầy kia vô cùng hưng phấn, nói cả buổi, cuối cùng là lấy được một chút hiệu quả rồi.

- Vậy phải xem ngươi có đáng giá để cho bổn công tử tha ngươi một mạng hay không.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK