Mục lục
Độc Tôn Tam Giới
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Dù sao, uy năng của Âm Dương Trường Tiên này, thuần túy là dựa vào năng lực cá nhân của Dương Thăng triển khai ra. Cùng bản thân kim bạt kia mạnh mẽ là hoàn toàn khác nhau.

Giang Trần không dám thất lễ, loại thần thông này, rất khó đối phó.

Bất quá, sau khi đột phá Thánh Cảnh bát tầng, cảnh giới võ đạo của Giang Trần cũng tăng lên trên diện rộng. Trước kia cùng Phương Viễn đại chiến, dùng huyền ảo chiêu Điên đảo Càn Khôn, đã cho Giang Trần vô hạn linh cảm.

Trải qua Giang Trần thông hiểu đạo lí, hắn cũng hiểu được, chiêu kiếm này của mình, bản thân đã tiếp cận lĩnh vực của Hoàng Cảnh.

Vì lẽ đó, đối mặt loại võ đạo huyền ảo âm dương hai cực này, lựa chọn đầu tiên của Giang Trần là một kiếm phá.

Ngũ Sắc Thần Quang kiếm hư không cuốn một cái, vô số ánh kiếm hợp làm một thể.

Sau khi hư không hỗn độn, trật tự bốn phía lập tức bị điên đảo, bóng roi âm dương hai cực ràng buộc kia, cũng trong nháy mắt bị tan rã.

Dương Thăng nhẹ rên một tiếng, hiển nhiên trong lòng cực kỳ khó chịu.

Trước kia trận chiến giữa Giang Trần cùng Phương Viễn, Dương Thăng có quan chiến, cũng nhìn thấy chiêu kiếm của Giang Trần cường đại.

Bất quá, Dương Thăng cảm thấy, uy năng Âm Dương Trường Tiên của mình, có thể chế tạo ra trường lực, tuyệt đối sẽ không thua Chân Đan Vương này.

Nhưng mà, một kiếm của đối phương liền phá tan uy thế của mình, điều này làm cho trong lòng Dương Thăng trầm xuống, đối với uy lực chiêu kiếm này của Giang Trần, không thể không một lần nữa ước định lại.

- Lẽ nào Chân Đan Vương này, thật sự là một con cờ mà đại đế bệ hạ bồi dưỡng trong bóng tối, chuẩn bị ở Lưu Ly Vương Tháp hội bỗng nhiên nỗi tiếng sao?

Vào giờ phút này, trong lòng Dương Thăng cũng không khỏi dâng lên loại ý niệm kỳ quái này.

Bởi vì hắn thực sự không nghĩ ra, một người trẻ tuổi mới đến Lưu Ly Vương Thành không tới hai năm, làm sao có khả năng yêu nghiệt như thế?

Người như thế, tuyệt đối không phải hạng người vô danh, càng không thể là tán tu vân du.

Lửa giận của Dương Thăng bị chiêu kiếm này của Giang Trần triệt để câu ra, roi dài vung vẩy càng mạnh, từng vòng lực lượng ràng buộc cũng không ngừng tăng lên.

Giang Trần đang ở trên võ đài, bị roi dài này công kích, nhìn qua tựa như một chiếc thuyền con phiêu bạt trong đại dương mênh mông, chỉ cần hơi có một cơn sóng đập tới, chiếc thuyền con này bất cứ lúc nào cũng có thể bị nuốt hết.

Trên không võ đài, đều là bóng roi mờ mịt, Âm Dương Trường Tiên kia xúc động uy thế, thật sự có khí thế đổ nát hư không, cắt chém hư không.

Giang Trần cũng giao chiến qua mấy lần với thiên tài cấp Thiếu chủ.

Thế nhưng roi dài nhìn như đơn giản của Dương Thăng này, là người duy nhất có thể làm cho Giang Trần cảm nhận được chút áp lực khiêu chiến.

Bởi vì, thực lực cùng kinh nghiệm chiến đấu của Dương Thăng này, đều cao hơn Trang Tiệp và Phương Viễn không ít.

Cũng may lúc này, Giang Trần đã đột phá Thánh Cảnh bát tầng. Nếu không, lấy thực lực Thánh Cảnh thất tầng, muốn thắng Dương Thăng, e rằng còn phải phí một phen tâm huyết.

Bây giờ, dù Âm Dương Trường Tiên của cực kỳ bá đạo, nhưng ở dưới Ngũ Sắc Thần Quang kiếm của Giang Trần phòng ngự, lại thủy chung không tìm được chỗ đột phá thực chất.

Loại chiến đấu này kéo dài càng lâu, người có thể nhìn ra môn đạo càng nhiều hơn.

Một ít người nhãn lực tốt đã mơ hồ nhìn ra, cho dù Âm Dương Trường Tiên của Dương Thăng múa lại đẹp, cũng không cách nào ràng buộc được Chân Đan Vương.

Trái lại là Chân Đan Vương có chút ý nhường, vẫn luôn dùng Ngũ Sắc Thần Quang kiếm phá hoại công kích của đối phương, hoàn toàn không có chủ động tiến công.

- Cắt, Dương Thăng này cũng thực không biết xấu hổ. Chân Đan Vương nể tình hắn là đệ tử chân truyền dưới trướng Khổng Tước Đại Đế, nên nhường hắn một chút mà thôi. Hắn lại không biết phân biệt, còn muốn phân ra cao thấp? Thật muốn Chân Đan Vương ngược hắn sao?

- Cũng đừng nói như vậy, Dương Thăng là tứ đại chân truyền của Khổng Tước Thánh Sơn, trình độ Âm Dương Trường Tiên của hắn là phi thường tuyệt vời. Thế giới Võ đạo, một đời một khắc, đều là rất khó dự phán. Có khi công pháp của Dương Thăng, vừa vặn khắc chế Chân Đan Vương thì sao?

- Chó má, Chân Đan Vương là nể tình hắn là đệ tử chân truyền của Khổng Tước Đại Đế, cố ý nhường cho hắn mà thôi. Nếu không, ba quyền hai cước đánh bay hắn, kia sẽ tổn thương cảm tình cỡ nào a? Để người ta làm sao đi ra lăn lộn?

- Ta cũng cảm thấy là như vậy. Chân Đan Vương biết mình sắp được lập thành thiếu chủ của Khổng Tước Thánh Sơn. Sau này Dương Thăng chính là đồng môn của hắn, nói không chắc sau này còn là trợ thủ của hắn. Thế nào cũng phải lưu lại cho trợ thủ chút mặt mũi chứ?

Bốn phía võ đài, các loại nghị luận không dứt bên tai.

Hiển nhiên, Giang Trần phát huy đặc sắc, đã làm cho dân chúng của Lưu Ly Vương Thành coi hắn là thần thoại, coi hắn là tồn tại vô địch.

Dù cho đối thủ là Dương Thăng, một trong tứ đại chân truyền của Khổng Tước Thánh Sơn, mọi người cũng cảm thấy Chân Đan Vương thắng hắn là chuyện đương nhiên.

Loại tin tưởng vô điều kiện này, chính là lòng người hướng về.

Chiến đấu như vậy kéo dài gần nửa canh giờ, bốn phía võ đài đã phát sinh tiếng khinh thị.

Hiển nhiên, mọi người cực kỳ bất mãn với Dương Thăng, đều cho rằng Dương Thăng rõ ràng không có cơ hội gì, còn chết quấn không bỏ.

Mà Chân Đan Vương đạo đức tốt cỡ nào a? Vẫn luôn cố gắng phối hợp Dương Thăng, không có khởi xướng phản kích trí mạng.

Kỳ thực mọi người lại không biết tâm tư của Giang Trần, sở dĩ Giang Trần vẫn ở thủ thế, là bởi vì hắn muốn thông qua chiến đấu, đến thôi diễn một ít võ đạo của mình, xác minh kiếm đạo của mình mạnh bao nhiêu.

Theo thời gian chiến đấu không ngừng chuyển dời, Âm Dương Trường Tiên của Dương Thăng đã chơi không ra trò gian gì. Cũng không phải nói hắn phát huy thất thường, vừa vặn ngược lại, ngày hôm nay hắn phát huy rất tận hứng, phi thường hoàn mỹ, thậm chí có thể nói hắn đã phát huy vượt xa người thường.

Nhưng dù như thế, hắn vẫn không cách nào phá tan bầu không khí mà đối phương chế tạo.

Trong lòng Dương Thăng cực kỳ uất ức, hắn rất tự tin đối với Âm Dương Trường Tiên của mình, cho dù không cách nào triệt để đánh bại mấy chí tôn thiên tài cao cấp nhất kia, cũng có thể dựa vào nó cùng những người khác quyết tranh hơn thua.

Bây giờ xem ra, này là ý nghĩ đơn phương cỡ nào a.

Ngay cả một Chân Đan Vương từ thế tục quật khởi, từ Tân tinh bảng đột kích ngược mà lên cũng không thắng được, còn muốn đi khiêu chiến vị trí đứng đầu của Thiếu chủ bảng?

Không thể không nói, ý nghĩ của Dương Thăng này vô cùng ngây thơ.

Loại cục diện này, ngay cả khán giả quan sát bốn phía, cũng nhìn ra một ít môn đạo. Cũng đều nhìn ra, Dương Thăng này là đang chết quấn.

Bởi vậy, tiếng khinh thường càng lúc càng nhiều.

Bầu không khí võ đạo của Lưu Ly Vương Thành vẫn luôn rất tốt, sẽ không bởi vì Dương Thăng là chân truyền của Khổng Tước Thánh Sơn, mà không dám khinh thị hắn.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK