Mục lục
Độc Tôn Tam Giới
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Một Nguyên Cảnh cửu trọng đỉnh phong khác từ đầu không nói gì lúc này thấp giọng nở nụ cười đê tiện, nói:

- Đệ lại nghe nói, trừ Giang Trần ra còn có một nữ tử thiên tài gọi là Lăng Bích Nhi, xinh đẹp vô cùng, nữ tử này cũng chạy đi. Nghe nói là tình nhân của tiểu tử Giang Trần. Nữ nhân này dễ đối phó hơn nhiều. Nếu như bắt được nàng ta, không lo Giang Trần kia không tự mình dẫn tới cửa.

- Trương lão tam, con mẹ nó, ngươi cứ suốt này đoán linh tinh. Ta nghe nói Lăng Bích Nhi kia đã đột phá Thánh Cảnh, bằng vào Trương lão tam ngươi sao? Còn muốn bắt người ta sao? Cứ ngoan ngoãn làm người là được rồi.

Thanh niên có lông mày kiếm gọi là Hoa sư huynh lên tiếng trách móc.

Mấy người này một mặt tìm kiếm, một mặt trò chuyện.

Đột nhiên mấy người này cảm thấy hoa mắt, thế giới trước mắt bỗng nhiên biến đổi.

Một cánh rừng rậm khôn cùng, vô số dây leo giống như vô số xúc tu điên cuồng kéo về phía bọn họ.

- Không tốt.

Trong lòng Hoa sư huynh kia cả kinh, vươn tay định bóp nát phù cảnh báo.

Thế nhưng mà sau khi hắn bóp nát phù cảnh báo lại phát hiện ra dấu hiệu cảnh báo lại không xuất ra được.

- Là trận pháp, chúng ta bị trận pháp vây khốn.

- Hoa sư huynh, cứu đệ.

Người gầy gò kia đã bị vô số dây leo cuốn lấy.

Thế giới trận pháp hoàn toàn bị cách ly với thế giới ban ngoài, Hoa sư huynh kia liên tục thúc dục phù cảnh báo, thế nhưng căn bản không thể xuyên qua thế giới trận pháp.

Hoa sư huynh cũng muốn cứu, thế nhưng dưới sự bối rối, bản thân hắn cũng khó có thể bảo toàn được mình.

Vô số dây leo không ngừng đánh úp lại, tuy rằng Hoa sư huynh cũng không tồi, thế nhưng dưới sự vội vàng, căn bản khó lòng phòng bị, rất nhanh hcosng ba người đã bị cuốn thành bánh chưng.

Giang Trần vận dụng U Cổ Thất Sát trận, biến ảo thành thế giới rừng rậm, dùng trận pháp vây khốn bọn họ lại, lại vận dụng Băng Hỏa Yêu liên bắt bọn họ lại.

Trận bàn được thu lại, Băng Hỏa yêu liên lại trốn vào trong lòng đất.

Ba gia hỏa bị trói thành bánh chưng, bị ném vào trong góc. Giang Trần tiện tay mở ra một đạo trận pháp, ngăn cách với bên ngoài.

Tuy rằng đã xâm nhập vào trong lòng đất mấy trăm trượng, thế nhưng tất cả vẫn nên cẩn thận thì hơn.

- Ngươi là người nào? Thật lớn mật.

Hoa sư huynh kia nhíu mày, miệng lớn lối quát, hai mắt đánh giá Giang Trần, trong đầu không nghĩ suy nghĩ.

Tuy rằng trong lòng đất không có ánh sáng, thế nhưng võ giả sau khi tu luyện tới tình độ nhất định cơ hồ có thể có bổn sự nhìn ban đêm.

Rất nhanh chóng hắn đã nhận ra người trước mắt này rõ ràng chính là Giang Trần mà trước đó bọn họ vừa mới đàm luận.

- Nhận ra ta?

Giang Trần lạnh nhạt cười nói:

- Nói đi, ngươi muốn bị lăng trì hay muốn xương bị nghiền nát thành tro?

Hàm răng người gầy gò kia không ngừng run lên, nói:

- Giang ... Giang Trần. Ta... Chúng ta đều phụng mệnh làm việc. Đừng... Đừng giết ta... Ta đầu hàng.

- Đừng có nói bậy, dường như vừa rồi ta nghe thấy ngươi nói bắt Lăng Bích Nhi để tới áp chế ta sao?

Ngữ khi của Giang Trần lạnh lẽo, ánh mắt tràn ngập hàn ý.

Người gầy gò kia khẽ run rẩy, vội vàng giải thích:

- Không... Không dám. Ta ... Ta chỉ thuần túy giải trí, bằng vào một chút bổn sự của ta, làm sao có thể bắt được thiên tài Thánh Cảnh.

Hoa sư huynh kia đã chửi ầm lên:

- Trương lão tam, ngươi câm miệng cho lão tử.

Hoa sư huynh ngẩng đầu lên, trừng mắt nhìn Giang Trần:

- Giang Trần, ngươi quả thực rất lợi hại, thế nhưng ngươi có lợi hại tới đâu cũng không lợi hại được bằng Xích Đỉnh trung vực. Lợi hại hơn được Bất Diệt Thiên Đô sao?

Giang Trần lạnh lùng cười cười, lại không có hứng thú phản bác. Xích Đỉnh trung vực? Bất Diệt Thiên Đô?

Hai thế lực này đã sớm nằm trong sổ đen của hắn, khoản sổ sách này cũng nên thanh toán sớm một ít.

Giang Trần nhìn Hoàng Nhi nói:

- Hoàng Nhi cô nương, có cần tránh đi một chút hay không?

Hoàng Nhi biết rõ Giang Trần đang định động thủ giết người, nàng cười nhạt một tiếng, lại lắc đầu ý bảo không cần. Từ nhỏ nàng đã tu luyện võ đạo, đã gặp chuyện giết người phóng hỏa nhiều rồi.

- Long huynh, xuất hiện đi, người này giao cho huynh.

Giang Trần gọi một tiếng, Long Tiểu Huyền hóa thành một cơn gió, miệng rồng mở ra, lập tức nuốt Hoa sư huynh vào trong miệng, bắt đầu nhai rau ráu.

Máu thịt bay tứ tung, từ trong khóe miệng Long Tiểu Huyền bắn ra, mang theo máu nóng bắn lên mặt hai người còn lại, khiến cho người gầy gò kia bị dọa cho kêu lớn không ngừng.

Nếu như không phải bị trận pháp ngăn cách, thanh âm này chưa hẳn không thể thẩm thấu lên trên lòng đất.

Long Tiểu Huyền nuốt hết Hoa sư huynh, sau đó ợ một cái, đôi mắt giống như chuông đồng lại nhìn về phía hai võ giả Nguyên Cảnh này.

Người gầy gò kia lập tức hoảng sợ nói:

- Đừng ăn ta, đừng ăn ta. Ta đầu hàng, đầu hàng còn không được sao?

Người còn lại sắc mặt trắng bệch, muốn nói vài câu cứng rắn, thế nhưng lại nuốt nước miếng cố nén lại.

- Muốn mạng sống? Vậy thì cho ta một lý do không giết ngươi đi.

Ngữ khí của Giang Trần lạnh nhạt vô cùng.

Người gầy kia vội nói:

- Ta nói, ta có tin tức.

Giống như sợ Giang Trần đổi ý, người gầy này liên tục nói:

- Lần này Xích Đỉnh trung vực tổng cộng xuất động gần hai mươi tông môn Tứ phẩm, là Xích Đỉnh hoàng đế bệ hạ tự mình hạ lệnh.

- Vậy thi Bất Diệt Thiên Đô kia là sao?

Giang Trần lại lạnh lùng hỏi.

- Bất Diệt Thiên Đô? Những người này ngay từ đầu chúng ta cũng không biết. Về sau mới biết được sau lưng Xích Đỉnh trung vực chúng ta có một chưởng khống giả. là Bất Diệt Thiên Đô.

Bất Diệt Thiên Đô ở trên Bát vực là tông môn nhất phẩm gián tiếp điều khiển Xích Đỉnh trung vực. Những tin tức này kỳ thực Giang Trần cũng phỏng đoán ra được.

Hắn lắc đầu nói:

- Những tin tức này ta cũng biết, nếu như không còn có tin tức nào giá trị...

- Có có, ta biết rõ... Nghe nói có người Đan Kiền Cung các ngươi đào tẩu từ Vạn Tượng đại điển. Những người này chưa từng trở về Đan Kiền Cung.

Tin tức này lại vô cùng hữu dụng, Giang Trần chỉ cười lạnh nói:

- Ta dựa vào cái gì mà tin tưởng được ngươi?

- Thực. Là thực. Chắc chắn mười phần bởi vì bên trên bảo chúng ta bố trí canh gác cũng vì chặn đường cung chủ Đan Kiền Cung. Bên trên nói trên người cung chủ Đan Kiền Cung có khả năng có linh dược Thiên cấp và rất nhiều linh dược Địa cấp. Cung Vô Cực đại nhân chỉ điểm muốn bắn những người này.

- Đúng rồi, còn nữa, còn có một người gọi là Vân Niết trưởng lão, hắn mang đi theo một nhóm người, bị người Cự Côn tông bắt đi. Có lẽ đã đưa tới đế đô của Xích Đỉnh đế quốc.

- Vân Niết trưởng lão? Còn có ai nữa?

Giang Trần nhướng mày hỏi.

- Còn có .... Dù sao chỉ cần là người còn sống có lẽ đều đưa tới đế đô của Xích Đỉnh đế quốc.

Người gầy gò kia cố gắng nhớ lại, rồi đột nhiên lại nhớ tới một chuyện:

- Đúng rồi, động phủ của ngươi có một trận pháp vô cùng khó phá. Là Cung Vô Cực đại nhân tự mình ra tay, dẫn theo môn chủ Lôi Âm môn ta và tông chủ Cự Côn tông hợp lực mới phá được trận pháp. Cung Vô Cực vô cùng bội phục người bày trận cho nên trước đó mới lưu lại chờ ngươi trở về.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK