Mục lục
Độc Tôn Tam Giới
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Thân thể cao lớn của hai huynh đệ này giống như bức tường thành, tốc độ kinh người. Hai huynh đệ giống như hổ vào bầy dê vậy.

Mà những ma bộc vốn muốn đánh chết Giang Trần kia, lúc này ý chí chiến đấu đã triệt để bị phá hủy.

Bàn tay lớn của đại thạch liên tục vung vẩy, nhanh như thiểm điện.

Lúc này, tên võ giả Đế cảnh của Bất Diệt Thiên Đô cảm thấy toàn thân bị xiết chặt, sau một khắc, toàn thân hắn giống như bị một đạo lực lượng bóp chặt, lập tức không thể động đậy.

Thực lực của cường giả đế cảnh ở trên cương vực hân loại tuyệt đối là tầng lớp cường đại nhất.

Cho dù là cường giả Đế cảnh đánh với Đế cảnh sơ giai, cũng rất khó miểu sát được.

Mà cường giả Đế cảnh như cường giả của Bất Diệt Thiên Đô, còn không chỉ là Đế cảnh sơ giai, mà là Đế cảnh trung giai, thực lực so với Đế cảnh sơ giai còn mạnh hơn không ít.

Thế nhưng mà giờ phút này hắn lại giống như một đứa bé học đi vậy, bất lực, bị bàn tay vừa thô vừa lớn kia chộp một cái, toàn thân lập tức giống như bị ngũ sơn áp đỉnh, cho dù hắn dãy dụa thế nào, đều không chút sứt mẻ.

- Đại thạch, những người này đã đọa nhập ma đạo, không cần hạ thủ lưu tình.

Giang Trần truyền thức nói.

Cự thạch nhất tộc, bản thân tộc nhân này ở thời kỳ thái cổ, chính là chủng tộc chinh chiến, là người chấp hành vô cùng trung thực. Giờ phút này nghe thấy Giang Trần phân phó, hai huynh đệ Cự thạch nhất tộc kia lúc này đều không hạ thủ lưu tình.

Cảnh này khiến cho những người còn lại trợn mắt há hốc mồm, thấy thời cơ không ổn, quát:

- Các huynh đệ, hai đại quái vật này vô cùng đáng sợ, lùi.

Cảm giác nguy cơ của cường giả đều vô cùng mãnh liệt, mọi người ở dưới tay hai huynh đệ đại, nhị thạch này đều cảm nhận được khí thế khoa trương của đối phương. Bọn họ biết rõ, căn bản không cùng một cấp bậc.

Loại chiến đấu cấp bậc như thế này, căn bản không phải là chiến đấu, mà là hành hạ tới chết.

Dùng cương trước bờ vực, cả đám biến sắc, nhao nhao bỏ chạy về phía sau, ý đồ nhảy qua khỏi vòng chiến.

Nhị thạch cũng vừa vặn phục sinh, bất kể là thần hồn hay thân thể, khí lực đều ở trong trạng thái trũng, đối với chiến đấu hoặc ít hoặc nhiều cũng có chút lạnh nhạt.

Điều này cũng làm cho những ma bộc kia có cơ hội rời khỏi vòng chiến.

Nếu như đại thạch, nhị thạch khôi phục tới ba thành, chỉ sợ những người này căn bản không có một ai có thể thoát được.

Nhưng mà dù vậy, hai ba mươi tên cường giả này lao tới, bị đại thạch, nhị thạch đuổi giết một chầu, số người còn lại có thể chạy thoát, bất quá cũng chỉ còn một nửa mà thôi.

Những người này đâu có ai dám dừng lại, nhao nhao chạy trối chết vào trong cung điện.

Cảnh này, thần thức của ma chủ Thiên Ma đều thu vào trong mắt, cho dù là ma chủ Thiên Ma cũng khiếp sợ không thôi.

Hiển nhiên hắn cũng tuyệt đối không ngờ tới, ma bộc mà hắn phái ra không ngờ lại có loại kết cục tan tác như vậy.

- Hai gã cự hán kia không ngờ lại là những bức tượng kia phục sinh. Thánh nhất tộc rốt cuộc là địa phương quỷ quái gì? Thậm chí lại có thủ đoạn quỷ quái này.

Cho dù là ma chủ Thiên Ma kiến thức rộng rãi, cũng bị cảnh này làm cho chấn động.

Với tư cách là ngoại vực thiên ma, hắn là cường giả tới từ vị diện cường đại, tiến vào vị diện như Thần Uyên đại lục này, ma tộc luôn cảm giác mình là chủng tộc thượng đẳng, đối với thổ dân trên Thần Uyên đại lục đều rất là khinh thường.

Giờ phút này nhìn thấy một màn quỷ dị như vậy, trong lòng ma chủ Thiên Ma làm sao không kinh ngạc được cơ chứ?

Những thứ này trước đó rõ ràng chỉ là bức tượng, không ngờ lại có thể phục sinh.

Nếu như là bình thường, ma bộc mà hắn phái ra không chịu nổi một kích như vậy, ma chủ Thiên ma tất sẽ giận tím mặt, thậm chí là trực tiếp thúc dục ma thức, xử tử toàn bộ những thứ này, dù sao chuyện này cũng quá mất mặt xấu hổ.

Thế nhưng lúc này hắn cũng rất may mắn, may mắn là những thứ này có thể nhìn thấy thời cơ mà chạy trốn, không có ngu ngốc mà ở chỗ này chịu chết.

Bằng không mà nói, hắn khổ cực dụ dỗ những cường giả nhân tộc này tới đây, sẽ uổng công khổ cực một hồi.

- Ma chủ đại nhân, chúng ta vô năng...

- Mong Ma chủ đại nhân giáng tội, chúng ta muốn đi giết tiểu tử Giang Trần này, kết quả lại xuất hiện hai cự nhân, thực lực mạnh mẽ tới biến thái, chúng ta căn bản không có cách nào tới gần. Chỉ cần giao thủ một chút đã chết, tổn thương thảm trọng.

- Ma chủ đại nhân, hai tên cự nhân kia thực lực quá mạnh mẽ, không ai có thể đối kháng.

Những người này nhanh chóng trở lại trước mặt ma chủ Thiên ma, nước mắt chảy không ngừng, cúi đầu nhận tội với ma chủ Thiên Ma.

Bọn họ lần đầu tiên ra sức vì ma chủ Thiên ma, thế nhưng lại có kết quả như vậy, trong lòng bọn họ cũng tâm thần bất định, bất an.

Ma chủ Thiên Ma trầm ngâm hồi lâu mới thở dài nói:

- Tình hình chiến đấu vừa rồi bản chủ cũng nhìn thấy. Hai tên cự hán kia rất là quỷ dị, ít nhất là cường giả cấp bậc Thiên Vị. Các ngươi không đánh lại cũng là chuyện bình thường.

Mọi người nghe vậy, đều thở dài một hơi. Trong lòng thầm nghĩ, ma chủ Thiên Ma vẫn coi như là thông tình đạt lý, không có vì thế mà trách bọn họ.

- Vân Lan đâu?

Ma chủ Thiên Ma hỏi.

- Hắn dẫn dắt đầu thần điểu Chu Tước kia rời đi, không biết đã đi nơi nào?

Ma chủ Thiên ma hiện tại thần thức suy yếu, không muốn tiêu hao thần thức quá độ cho nên lập tức gật đầu nói:

- Các ngươi không cần kinh hoảng, trong lĩnh vực Thiên Ma, tuyệt đối an toàn. Hai cự nhân kia nếu như dám đi vào, bản chủ sẽ tự mình chiếu cố bọn họ.

Ma chủ Thiên Ma nói lừng lẫy, trên thực tế đang vô cùng bồn chồn.

Hắn kiến thức rộng rãi, sao lại không nhìn ra được thực lực của hai cự nhân kia tuyệt đối không đơn giản. Nếu như ở trạng thái đỉnh phong, ma chủ Thiên Ma hắn chưa chắc đã làm gì được hai tên cự nhân này.

Đáng sợ nhất không chỉ có vậy, thứ đáng sợ nhất chính là bức tượng cực lớn kia lại có tám cái. Nếu như tám cự nhân này đều được phục sinh, đến lúc đó, sẽ có tám cường giả cự nhân.

Nếu như vậy mà nói, ma chủ Thiên Ma càng nghĩ càng hãi hùng, khiếp vía.

Sưu.

Đột nhiên, một bóng đen nhanh chóng bắn vào, người này đúng là Vân Lan đại đế, hắn thở hồng hộc, sắc mặt trắng bệch xông vào bên trong.

Nhìn thấy bộ dáng ủ rũ của những võ giả còn lại, Vân Lan đại đế nao nao nói:

- Các ngươi sao lại thu binh? Tiêu diệt tiểu tử kia rồi sao?

Mọi người im lặng, khuôn mặt đều xấu hổ không thôi.

Vân Lan đại đế thấy vậy, trong lòng xuất hiện dự cảm không tốt. Cẩn thận nhìn lại, mới phát hiện ra đội ngũ này dường như thiếu một ít người.

Nhất là tên Đế cảnh của Bất Diệt Thiên Đô không thấy đâu.

- Các ngươi....

Vân Lan đại đế giật mình.

- Vân Lan đạo hữu, chuyện có biến rồi.

Tên cường giả Đế cảnh của Thiên Hà cung thở dài một hơi, mở miệng nói trận chiến trước đó với Vân Lan đại đế một lần.

Sau khi Vân Lan đại đế nghe xong, trợn mắt há hốc mồm, thật lâu không nói nên lời. Tại sao lại có thể như vậy?

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK