Mục lục
Độc Tôn Tam Giới
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Về phần bọn người Tiết Đồng, niên kỷ quá nhỏ, tu vi cũng thấp một ít, cho bọn hắn thanh quả, tạm thời phát huy không ra hiệu quả lớn nhất.

Mặc dù Giang Trần có nhiều tài nguyên, nhưng lại chú ý thép tốt dùng trên lưỡi đao.

Sau khi phân phối một ít tài nguyên, Giang Trần lại động viên vài câu, để cho bọn người Tiết Đồng ly khai trước, lưu lại Câu Ngọc.

– Thiếu chủ, còn có chuyện gì sao?

– Câu Ngọc, ở đây không có người ngoài, xưng hô Thiếu chủ, cảm thấy là lạ a. Đúng rồi, lần trước ta may mắn lập công, Thiên Diệp lão tổ ban ta một trái Xan Hà Thanh Quả. Hôm nay Thần Quả này với ta mà nói, tác dụng không lớn. Cho ngươi, không nên lãng phí.

– Thanh quả?

Câu Ngọc kinh ngạc, nghẹn ngào kêu lên.

– Là trái cây của Xan Hà Bảo Thụ sao? Ta nghe nói, trái cây này một trăm năm mới kết quả một lần a.

– Một trăm năm chỉ kết xích quả, 300 năm mới ra thanh quả. Thanh quả này, ít nhất có thể làm cho Tiên cảnh vô điều kiện tấn thăng hai cấp.

Giang Trần ném thanh quả kia tới, bắn thẳng đến Câu Ngọc.

Hạnh phúc tới quá nhanh, khiến Câu Ngọc có chút chân tay luống cuống, vô ý thức tiếp được thanh quả, môi son gợi cảm mười phần nhẹ nhàng run run, hiển nhiên có chút khó mà tin được, kích động không hiểu.

Ở trong Tiên cảnh, vô điều kiện tấn thăng hai cấp, đây là cái khái niệm gì? Quả thực là nghe rợn cả người.

Thần Quả như vậy, Thiếu chủ lại ban cho nàng.

Giờ phút này, Câu Ngọc trăm mối cảm xúc ngổn ngang, ngũ vị tạp trần. Nàng hiện tại, đã không đơn thuần là cảm thấy may mắn vì lúc trước mình lựa chọn đi theo Giang Trần.

Mà là hoàn toàn khiếp sợ, Thiếu chủ này, rốt cuộc là hạng yêu nghiệt gì, Xan Hà Thanh Quả mà những thiên tài Bảo Thụ Tông kia cũng phải chảy nước miếng, trong mắt hắn tác dụng lại không lớn.

Đây mới là sự tình Câu Ngọc kinh ngạc nhất, cũng bất khả tư nghị nhất.

– Thiếu chủ, ngươi... hôm nay ngươi rốt cuộc là cảnh giới gì?

– Chỉ thiếu chút nữa, là bước vào Nguyên cảnh.

Giang Trần cười nói.

– Chỉ có điều, một bước này lúc nào bước ra, trong nội tâm ta cũng không có ngọn nguồn. Hi vọng người Thiên Tông kia, đến gây chuyện muộn một chút. Ta có một loại dự cảm, minh tưởng dưới Xan Hà Bảo Thụ, tựa hồ đối với Tâm lực của ta, càng thêm có lợi. Sau khi ta phục dụng một trái xích quả, phảng phất cùng Xan Hà Bảo Thụ có một loại liên hệ thần bí.

– Nguyên cảnh? Chỉ thiếu chút nữa?

Câu Ngọc si ngốc ngơ ngác, trong lúc nhất thời không biết nói cái gì cho phải.

Nhớ ngày đó ở Tiềm Long thi hội, Giang Trần này ngay cả ba mạch chân khí cũng cố hết sức, không thể tưởng được ngắn ngủn mấy năm, Giang Trần đã đụng chạm đến biên giới Nguyên cảnh rồi.

Thiên tài như vậy, để cho Câu Ngọc không biết nên như hình dung thế nào rồi.

Giang Trần cười ha ha:

– Ta đi bái phỏng Hoàng Nhi cô nương một chút.

Trong đầu Giang Trần có một nghi vấn, muốn tìm Hoàng Nhi hỏi thoáng một phát. Tuy hắn không tin Hoàng Nhi cô nương sẽ thừa nhận, nhưng trong lòng Giang Trần có nghi vấn này, liền không thoải mái.

– Giang công tử, bồi hồi trước cửa, vì sao không trực tiếp tiến vào?

Khi Giang Trần bồi hồi trước cửa tiểu viện của Hoàng Nhi, ánh mắt của Hoàng Nhi như có thể xuyên thấu tất cả chướng ngại, cảm giác người ngoài cửa là Giang Trần.

Giang Trần khẽ giật mình, hắn tới đây, bước chân nhẹ nhàng, là không muốn kinh động Hoàng Nhi, lo lắng Hoàng Nhi đang khảy đàn niệm chú gì đó, không thể quấy nhiễu.

Lại không nghĩ rằng, Hoàng Nhi này một ngụm nói toạc ra hắn.

Đẩy cửa vào, trong tiểu viện nho nhỏ, bị Hoàng Nhi thu thập rất chỉnh tề, trong sân trồng rất nhiều hoa hoa thảo thảo, lộ ra sinh cơ dạt dào.

Chứng kiến trong tiểu viện có Động Thiên khác, Giang Trần cũng nhìn mê mẫn, tuy Giang Trần không coi là người trong nghề, nhưng ở phương diện làm vườn, cũng có chút ít tâm đắc.

Viện này bố cục, rất là thoải mái, có Động Thiên khác, hoa hoa thảo thảo cắm rễ ở đó, ẩn ẩn đều có một loại khí tượng.

– Giang công tử, Hoàng Nhi nghe nói ngươi mới vừa vào Bảo Thụ Tông liền lập công lớn, thật là đáng mừng. Là vàng, quả nhiên ở đâu cũng có thể sáng lên.

Thanh âm của Hoàng Nhi thanh nhã, lại có một loại cảm giác thân thiết để cho người ấm áp.

– Cũng không coi là đại công gì. Ngược lại là ngày đó có người đàn một khúc dọa chạy Thiên Tông sứ giả, mới thật sự là đại công thần, Hoàng Nhi tiểu thư...

Hoàng Nhi nhẹ nhàng cười cười, như trăm hoa đua nở:

– Vốn có ý định gạt, lại không thể gạt được ngươi, được rồi, Hoàng Nhi thừa nhận.

Hoàng Nhi thoải mái, cũng không có tận lực phủ nhận.

Giang Trần cũng là quân tử, thấy Hoàng Nhi thừa nhận, nên không có tiếp tục truy vấn.

Ngược lại là Hoàng Nhi, mỉm cười liếc nhìn Giang Trần:

– Giang công tử, trước kia Thuấn lão nói ngươi ở trong ba năm có thể đột phá Nguyên cảnh, ban đầu ta lơ đễnh. Hôm nay xem ra, ba năm còn thừa gần một năm, ngươi cũng đã là Linh Vương. Cách Nguyên cảnh, cũng không quá đáng là nửa bước.

Giang Trần kinh ngạc, không thể tưởng được Thuấn lão coi trọng mình như vậy? Ba năm trước đã dự đoán, trong ba năm mình sẽ đột phá Nguyên cảnh?

Phải biết rằng, từ đó tới nay, Giang Trần có thể đi thuận như vậy, là có rất nhiều nhân tố. Mà những nhân tố này, trước đó Thuấn lão đều không biết, ba năm trước lão nhân gia liền dám dự đoán như vậy, đủ thấy ánh mắt của hắn rất độc.

Trong lúc nhất thời, Giang Trần ngược lại có chút tò mò, tổ tôn hai người này, tu vi rốt cuộc là gì?

Tuy kiếp trước Giang Trần lịch duyệt phong phú, nhưng muốn quan sát tu vi đối phương, trừ khi đối phương tận lực hiển lộ thực lực, nếu không là rất khó phán đoán.

Mà Thuấn lão và Hoàng Nhi, đều điệu thấp như vậy, làm cho Giang Trần căn bản không cách nào suy tính thực lực của bọn hắn.

Chỉ có một điểm khẳng định, là tu vi của Hoàng Nhi, tuyệt đối trên xa Địa Nguyên cảnh.

Giang Trần không uể oải, cũng không hâm mộ, chỉ cần mình kiên trì, thực lực sẽ tăng lên từng bước một.

– Giang công tử, sứ giả Thiên Tông kia ăn thiệt thòi, nhất định sẽ không từ bỏ ý đồ. Nội tình của Bảo Thụ Tông, sợ là khó chống cự Thiên Tông đả kích. Không biết Giang công tử có tính toán gì không?

Giang Trần hơi sững sờ, không nghĩ rằng Hoàng Nhi sẽ hỏi như vậy.

– Thiên Tông mạnh bao nhiêu, ta không biết. Chỉ là ta đã gia nhập Bảo Thụ Tông, là tuyệt không có khả năng tùy thời bứt ra bỏ đi. Thế giới Võ đạo, chuyện xấu rất nhiều, ai cũng không làm được mọi việc đều trọn vẹn. Nhưng cuối cùng, phải có một ít đảm đương mới tốt. Mặc dù ta vừa gia nhập Bảo Thụ Tông, nhưng tháng này ở dưới Xan Hà Bảo Thụ ngộ đạo, ẩn ẩn cùng Xan Hà Bảo Thụ kia thành lập nên câu thông thần kỳ nào đó. Ta có một loại cảm giác, mặc dù nội tình của Bảo Thụ Tông chưa đủ, thực lực hèn mọn, nhưng là một tông môn có tinh thần truyền thừa.

Lời nói này của Giang Trần, lại không quảng cáo mình rùm beng. Tuy hắn gia nhập Bảo Thụ Tông không bao lâu, nhưng ngộ đạo dưới Xan Hà Bảo Thụ một tháng, lại để cho hắn tìm được một cảm giác gia viên.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK