Mục lục
Độc Tôn Tam Giới
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

- Không cần ngạc nhiên.

Giang Trần khoát tay chặn lại, áp chế phản ứng quá độ của bọn hắn.

- Văn Thải, ngươi cảm thấy có gì khó khăn hay không?

Lưu Văn Thải dứt khoát nói:

- Đều là huynh đệ, một chút việc nhỏ, có gì khó chứ? Nói sau, hấp thu luyện hóa thú huyết, cũng không liên quan đến bí pháp tông môn.

Thang Hồng gãi gãi đầu:

- Lão Đại...

- Thang Hồng, Thánh phẩm thú huyết này, nói lớn, thì tựa như Văn Thải, thoát thai hoán cốt; nói nhỏ, thì đủ cải biến thiên phú của ngươi, thanh trừ một ít tạp chất trong cơ thể, để thiên phú võ đạo của ngươi tăng lên trên diện rộng. Đây là bất luận Linh Dược gì ở Bảo Thụ Tông ngươi, cũng không thể so sánh.

Thang Hồng cái hiểu cái không, chất phác gật gật đầu. Hắn biết rõ Giang Trần nói, là rất lợi hại, bất quá hắn vẫn không hiểu.

Giang Trần dứt khoát nói trắng ra:

- Nói như vậy a, Lưu Văn Thải là ta quen ở Huyền Linh khu, đến Địa Linh khu cùng ta trở thành bằng hữu. Trước kia hắn ở Địa Linh khu, một mực lo lắng tu vi của mình không đủ, sẽ bị đánh về Huyền Linh khu. Mà hiện tại, hắn lại cường thế sát nhập Thiên Linh khu, đây hết thảy, đều phát sinh trong ba tháng ngắn ngủn. Thang Hồng, ngươi nói, thực lực của Văn Thải bây giờ, ở Thiên Linh khu có thể xếp bao nhiêu?

Thang Hồng nghĩ nghĩ:

- Thực lực của Văn Thải lão đệ, so với ta kém một ít, bất quá đứng vào top 30, có lẽ vấn đề không lớn.

Giang Trần cười cười:

- Ta cá ba tháng sau, hắn nhất định tiến vào Top 16. Thậm chí không chỉ như vậy.

- Mạnh như vậy?

Thang Hồng có chút không tin, ở trên người Lưu Văn Thải quét tới quét lui, một bộ không tin.

- Thang Hồng, ngươi phải tin tưởng, mỗi người đều có đạo của mình. Hiện tại, Văn Thải đã tìm được đạo của mình. Ta cũng hi vọng, ngươi có thể nhanh chóng tìm được đạo của mình.

Giang Trần mang theo vài phần cổ vũ:

- Thực lực của ngươi bây giờ, là mạnh hơn Văn Thải một chút. Bất quá, hiện tại trong cơ thể Văn Thải kích phát ra tiềm lực, đã viễn siêu cùng thế hệ. Mặc dù đặt ở trong thiên tài cao cấp nhất, cũng tuyệt không kém cỏi. Thiên phú của Thang Hồng ngươi cũng rất tốt, bất quá ta cảm thấy, ngươi cũng là một bảo khố chưa bị đào móc ra.

Giang Trần lấy ra một lọ thú huyết của Chu Lân Hỏa Tích.

- Thú huyết của Thánh phẩm Linh thú này, ngươi phải luyện hóa nó. Vì hấp thu luyện hóa tốt nhất, ngươi có thể thỉnh giáo Văn Thải. Hắn là đệ tử Vạn Linh Tông, phương diện này rất có tâm đắc.

Thang Hồng lại khờ, nhưng cũng biết, đây là một Đại Tạo Hóa, tiếp thú huyết kia tới, đối với Lưu Văn Thải nói:

- Văn Thải lão đệ, không phải ta không tin thực lực của ngươi, thú huyết này cường đại như vậy, ta phải thử một chút rồi. Hắc hắc, nếu như có thể đại bộc phát như ngươi, ta liền phát tài. Những thiên tài chó má kia, ta nhất định phải từng bước dẫm nát bọn chúng dưới chân.

Thang Hồng đối với những thiên tài đỉnh cấp kia, oán niệm hiển nhiên rất lớn.

- Thang Hồng, Văn Thải giúp ngươi, nhưng không thể giúp không. Ngươi cũng phải giúp hắn, mau chóng dung nhập vào Thiên Linh khu, cùng hắn đi xoát điểm tích lũy. Ít nhất, phải để hắn xâm nhập trước sáu mươi bốn tên.

Thang Hồng không ngừng gật đầu:

- Hắc hắc, đây là chút lòng thành. Khẳng định không có vấn đề. Văn Thải lão đệ, đi, đi chỗ ta ngồi một chút.

Giang Trần cũng nói:

- Ân, Văn Thải, gian phòng này đã là của ngươi rồi. Ta phải đi chỗ ở mới.

Giang Trần ở trong kỳ khảo hạch này, thành tích bão táp, đã sát nhập vị trí thứ tám. Cho nên, hiện tại hắn phân phối, là tiểu viện Số 8.

Để cho Giang Trần không nghĩ tới là, Lưu Văn Thải cùng Thang Hồng mới quen đã thân, vài ngày ở chung, vậy mà thành hảo hữu chí giao.

Lưu Văn Thải trợ giúp Thang Hồng luyện hóa thú huyết, mà Thang Hồng thì trợ giúp Lưu Văn Thải xoát điểm tích lũy. Hai người phối hợp hết sức ăn ý, nghiễm nhiên thành một ngọn gió mới của Thiên Linh khu.

Sau khi luyện hóa thú huyết, tuy Thang Hồng biến hóa không khoa trương như Lưu Văn Thải, nhưng mà biến hóa cũng rất kinh người.

Mà biến hóa của hắn, đầu tiên thể hiện ở cái đầu.

Vốn cái đầu của hắn đã rất lớn, sau khi luyện hóa thú huyết, cái đầu lại lớn hơn một vòng, lưng hùm vai gấu trở nên khỏe mạnh, cơ bắp càng thêm mạnh mẽ hữu lực, như đúc bằng sắt, cho người một cảm giác bạo tạc mười phần.

Luyện hóa thú huyết, làm cho cả người Thang Hồng nhiều ra vài phần dã tính, loại lực lượng dã tính này, ở trên người hắn, phát huy vô cùng tinh tế.

Ngay cả Lưu Văn Thải cũng không thể không cảm thán:

- Lão Thang, ngươi không phải đệ tử Bảo Thụ Tông, mà càng giống đệ tử Vạn Linh Tông chúng ta a.

Hoàn toàn chính xác, trên người Thang Hồng thể hiện ra dã tính, Lưu Văn Thải ở trên người đệ tử Vạn Linh Tông, cũng rất ít nhìn thấy.

Mà Giang Trần, thì hận không thể đem một ngày bổ ra thành hai ngày.

Luyện hóa tinh hạch của Hỏa Nha Vương, đích thật là công trình to lớn.

Bất quá cũng may Giang Trần có nhiều tâm đắc, mượn nhờ rất nhiều thủ đoạn, theo thời gian trôi qua, cũng dần dần lấy được tính đột phá thực chất.

Ở ngày thứ ba Lưu Văn Thải tiến vào Thiên Linh khu, Giang Trần thuận lợi đột phá Tiên cảnh lục trọng.

Bất quá, Tiên cảnh lục trọng, hiển nhiên không đủ để cho Giang Trần thoả mãn. Mục tiêu của hắn, là Tiên cảnh thất trọng, trực chỉ Thiên Linh cảnh.

Tinh hạch của Hỏa Nha Vương, ẩn chứa tinh hoa suốt đời của nó, Linh lực đầy đủ, viễn siêu Giang Trần tưởng tượng.

Mà Giang Trần có rất nhiều pháp môn cùng tâm đắc luyện hóa, ở trên trình độ lớn nhất cam đoan Linh lực không có lãng phí, cơ hồ mỗi một giọt tinh hoa, đều không có lãng phí.

Cũng may, trước kia Lôi Cương Dương ý định chèn ép Giang Trần, theo biến cố ngoài ý muốn xuất hiện, cũng tuyên cáo phá sản rồi.

Những Võ Giả kia, ai cũng không có thời gian nhàn rỗi, chuyên chú ở chuyện này.

Theo thời gian khảo hạch thay đổi, tầm quan trọng của điểm tích lũy thoáng cái lộ ra không trọng yếu như vậy nữa, tự nhiên, hứng thú áp chế Giang Trần của bọn hắn, cũng thoáng cái hạ thấp rất nhiều.

Bất quá, Long Cư Tuyết là một cái ngoài ý muốn.

Một ngày này, trong động phủ của Long Cư Tuyết, đột nhiên có một đạo sương hoa đâm thẳng vân tiêu, mang theo một tiếng Phượng Minh ngâm nga.

Long Cư Tuyết mở mắt, nhìn quanh tầm đó, tràn đầy tự tin, toàn thân chảy xuôi một loại khí chất trên trời dưới đất, Duy Ngã Độc Tôn.

Giờ phút này, một ánh sáng chói lọi trước nay chưa có, bao phủ quanh thân Long Cư Tuyết, như khói nhẹ, như sương mù, cho người một loại cảm giác phiêu miểu.

Ánh sáng chói lọi này, chậm rãi ngưng tụ thành một đạo khí lưu kỳ diệu, như một con Thanh Loan, bay lượn giương cánh, xoay quanh trên đỉnh đầu nàng.

- Cái này là Thiên Linh cảnh sao?

Long Cư Tuyết thở nhẹ một ngụm trọc khí, khí chất cả người đã xảy ra biến hóa trước nay chưa có.

Hai mắt của nàng càng thêm uy nghiêm, khí chất càng thêm trong trẻo nhưng lạnh lùng.

Mắt phượng kia nhìn quanh tầm đó, phảng phất có một loại uy năng cường đại, có thể lập tức đóng băng người sống.

Thiên Linh cảnh.

Long Cưu Tuyết kêu to một tiếng, lập tức truyền khắp toàn bộ Thiên Linh khu, rất nhiều Võ Giả đang khổ tu, đều bị kinh động.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK