Mục lục
Độc Tôn Tam Giới
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

́ thế Giang Trần. (2)

- Mặc kệ cuối cùng chọn ra ai, Lưu Ly vương thành tuyệt đối không thể vì vậy mà lâm vào trạng thái làm theo ý mình, như vậy còn không bằng không chọn.

Niêm Hoa đại đế trầm giọng nói, ánh mắt sâu xa nhìn về phía Giang Trần và Tu La đại đế:

- Nhị vị, lão phu cũng có một lời khuyên, bất kể là Khổng Tước thánh sơn thắng hay là Tu La đạo tràng thắng, ta hy vọng các người đều lấy đại cục làm trọng, không được vì chuyện ngày hôm nay mà cố ý quấy rối đối phương, thậm chí làm xảy ra phân liệt trong nội bộ. Lão phu cho dù phải liều cái mạng già này cũng phải quản tới cùng.

Có thể nhìn ra được Niêm Hoa đại đế này quả thực có cảm tình với Lưu Ly vương thành.

Hắn nói lời này cũng cực kỳ nghiêm túc.

Tu La đại đế cười nhạt một tiếng:

- Niệm Hoa đạo huynh yên tâm, Tu La ta ở Lưu Ly vương thành nhiều năm như vậy, luôn cần cù căm chỉ, không quản nắng mưa. Khổng Tước đạo huynh và Niệm Hoa đạo huynh luôn ở phía trên ta, ngươi đã thấy ta làm chuyện gì khiến cho các ngươi xấu hổ chưa? Đã làm chuyện gì ngăn cản bước tiến của Lưu Ly vương thành chưa?

Niêm Hoa đại đế thản nhiên nói:

- Những chuyện trước kia đừng có nói tới, ta chỉ muốn hứa hẹn sau này.

Tu La đại đế thản nhiên nói:

- Không cần phải lo lắng, ta khởi xướng đại hội chư hầu này bản thân cũng không phải xuất phát từ tư tâm, mà là vì cân nhắc tới đại cục của Lưu Ly vương thành. Nếu như mọi người lựa chọn Chân thiếu chủ, mà CHân thiếu chủ quả thực có thể dẫn Lưu Ly vương thành đi tới huy hoàng, ta cũng không ngại làm phụ tá tiếp, hộ tống hắn đoạn đường cho tới trưởng thành.

Lời nói rất hay, dẫn tới một mảnh tiếng vỗ tay như sấm.

Tất cả ánh mắt của mọi người đều nhìn về phía Giang Trần, hiển nhiên muốn nhận được đáp án của Giang Trần.

Trên mặt Giang Trần thủy chung vẫn treo nụ cười giống như gió xuân tháng ba.

- Khổng Tước đại đế gần đây thường dạy bảo ta, nhìn vấn đề phải cân nhắc tới đại cục. Nếu như khí vận của Khổng Tước thánh sơn ta không còn, chúng ta tự nhiên không có dị nghị gì. Khổng Tước đại đế bệ hạ từ trước tới nay chưa bao giờ dạy ta gây khó dễ cho người một nhà. Nhưng mà ta vẫn muốn nói một câu. Về tung tích của Khổng Tước đại đế bệ hạ ta sẽ đi tìm kiếm. Nếu như Khổng Tước đại đế bệ hạ mất tích thực sự có liên quan tới người của Lưu Ly vương thành. Đến lúc đó mặc kệ hắn là ai, ta nhất định sẽ khiến cho hắn trả một cái giá lớn, gấp mười lần, gấp trăm lần. Thậm chí còn thân tử đạo tiêu, truyền thừa tan vỡ.

Nói tới đây Giang Trần bỗng nhiên cười nhạt một tiếng, ánh mắt nhìn về phía Tu La đại đế, khoan thai nói:

- Tu La đại đế, ngươi cảm thấy thế nào?

Sắc mặt Tu La đại đế phát lạnh:

- Đây chính là chuyện ta muốn. Chân thiếu chủ, bổn đế chỉ hy vọng trong lòng ngươi không có quỷ là tốt nhất.

Trong lòng Tu La đại đế hiện tại kỳ thực giận dữ vô cùng, hắn làm sao lại nghe không hiểu, những lời này của Giang Trần rõ ràng là chỉ mũi giáo về phía hắn, nói Tu La đại đế có liên quan tới việc Khổng Tước đại đế mất tích.

Tuy rằng việc này quả thực là hắn làm, thế nhưng bị Giang Trần chỉ thẳng mặt mắng như vậy, Tu La đại đế vẫn vô cùng tức giận không thôi.

Giống như Giang Trần đang vu oan hắn vậy.

Trong lòng mặc dù có quỷ, thế nhưng ở bề ngoài, hắn vẫn phải biểu hiện hiên ngang lẫm liệt, thậm chí còn muốn cắn ngược lại đối phương một cái.

Giang Trần hừ lạnh một tiếng:

- Khổng Tước đại đế bệ hạ với ta ân trọng như núi, trong lòng của ta bình thản. Không có chuyện gì không dám nhận. Người làm, trời nhìn. Chân mỗ ta dám chỉ lên trời thề, cho dù là tương lai ta vĩnh viễn không làm chuyện bất lợi gì với Khổng Tước đại đế bệ hạ. Nếu như làm việc này, ta sẽ lập tức bị trời tru đất diệt ngay tại đây.

Lời thề bình thản như vậy làm cho cơ hồ tất cả người bị Tu La đại đế khơi mào cảm xúc kia thoáng cái không có lời nào để nói.

Cũng không phải là không có người hoài nghi lai lịch của Giang Trần, thậm chí còn có chút tin đồn nói Chân thiếu chủ chính là Ma tộc nằm vùng, là tai họa của Khổng Tước thánh sơn, là tai họa của Lưu Ly vương thành.

Những tin đồn này tự nhiên Giang Trần cũng nghe qua không ít.

Cho nên Giang Trần mượn thệ ước thiên địa, coi như giết chết tất cả những lời đồn này.

- Tu La đại đế, không biết lời thề như vậy ngươi có dám phát hay không?

Bàn Long đại đế bên cạnh bỗng nhiên lạnh nhạt ở miệng.

Trong lúc nhất thời bầu không khí ở hiện trường có chút căng cứng.

Niêm Hoa đại đế nhìn về phía Tu La đại đế, Trấn Nhạc đại đế cũng nhìn về phía Tu La đại đế. Ánh mắt tất cả mọi người nhìn về phía Tu La đại đế.

Tu La đại đế mặt không đổi sắc, nói:

- Bổn đế cũng không làm những chuyện kia, cho nên những chuyện như chỉ tay lên trời thề ta sẽ không làm. Không thẹn với lương tâm thì cần gì phải thề?

Lời này tuy rằng không lưu loát bằng Giang Trần, thế nhưng lại có chính khí, nghiêm túc, cũng khiến cho không ai có thể nhìn ra sơ hở.

Bàn Long đại đế cười lạnh liên tục:

- Hay cho một câu không thẹn với lương tâm.

Niêm Hoa đại đế có chút thâm ý nhìn qua Tu La đại đế, thản nhiên nói:

- Được rồi, tin tức của Khổng Tước đại đế cuối cùng cũng sẽ có một ngày chân tướng được phơi bày. Hiện tại bắt đầu đề cử chưởng khống giả tạm thời của Lưu Ly vương thành.

- Tại sao chỉ là tạm thời?

Thương Hải đại đế sững sờ.

Niêm Hoa đại đế thản nhiên nói:

- Khổng Tước đại đế hiện tại không rõ tung tích, tự nhiên chỉ có thể tuyển ra chưởng khống giả tạm thời. Qua mười năm, hai mươi năm nếu như Khổng Tước đại đế vẫn chưa trở lại, vậy lập làm chưởng khống giả chính thức cũng chưa muộn. Cũng nên có giai đoạn quá độ như vậy a.

- Niệm Hoa đạo huynh nói có lý.

Tịch Diệt đại đế vội vàng phụ họa:

- Nên là chưởng khống giả tạm thời, nếu không đợi Khổng Tước đại đế bệ hạ trở về, mặt mũi của một số người sẽ rất khó coi a.

Bàn Long đại đế cũng gật đầu:

- Có đạo lý, Khổng Tước đại đế nếu như trở lại, ai làm chưởng khống gỉa chính thức thì cũng chẳng khác nào là phản nghịch.

Trấn Nhạc đại đế cũng nói:

- Vậy tạm thời đi vậy, ta cũng ủng hộ việc tạm quyền.

Mấy đại đế không thuộc về phe Tu La đại đế nhao nhao tỏ thái độ.

Mấy đại đế đã tỏ thái độ.

Trong lòng Tu La đại đế tuy rằng căm tức, thế nhưng cũng biết giai đoạn quá độ này nên có. Bằng không mà nói, sẽ khiến cho hắn khó coi, là kẻ tiểu nhân.

Lại nói hắn so với ai khác còn rõ ràng hơn, Khổng Tước đại đế thực sự không có cách nào trở về nữa. Thương thế như vậy, ngay cả Đan Cực đại đế cũng từng nói, tuyệt đối không có khả năng sống sót.

Khổng Tước đại đế tuy rằng mạnh, thế nhưng cũng không phải ba đầu sáu tay. Dưới loại tình huống đó, cho dù hắn có thể may mắn kéo dài hơi tài, trốn vào địa phương phong ma, hắn có thể thoát khỏi nanh vuốt của Ma tộc hay sao?

Cho nên Tu La đại đế căn bản không ngại tạm thời hay không tạm thời. Quyền hành Lưu Ly vương thành sớm muộn gì cũng rơi vào trong tay hắn.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK