Mục lục
Độc Tôn Tam Giới
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Thế nhưng mà tiểu thành này không ngờ lại dán thông cáo như vậy. Muốn đi qua lại phải vượt qua rất nhiều kiểm tra. Hơn nữa bọn họ cũng phải tìm một nơi nhiều người, hỏi thăm tình huống mới nhất.

Sau khi vào thành, vừa ngồi xuống một tửu quán thì nghe thấy một đám tán tu hớn hở đàm luận.

- Các ngươi có nghe nói không? Đan Trì cung chủ của Đan Kiền Cung đoạn thời gian trước bị bắt.

- Thôi đi... Chuyện này cũng không phải là tin tức gì mới lạ, đã có bảy tám ngày rồi a.

- Hắc hắc, Vạn Tượng Cương Vực thật thảm a. Cũng không biết làm sao lại đắc tội với tông môn nhất phẩm. Đây hoàn toàn là tai họa ngập đầu a.

- Thảm cái gì? Thế giới võ đạo này vốn là mạnh được yếu thua. Tông môn nhất phẩm mạnh, Vạn Tượng Cương Vực yếu. Bị người ta thôn tính, tiêu diệt cũng là chuyện bình thường.

- Nói là nói như vậy, thế nhưng đối với những tán tu như chúng ta mà nói, một khi chọc phải thế lực lớn, kết cục chỉ sợ so với Vạn Tượng Cương Vực còn thảm hơn.

Giang Trần đột nhiên nghe thấy tin tức này, thoáng cái sửng sốt.

Đan Trì cung chủ bị bắt?

Tin tức này giống như ngũ lôi oanh đỉnh, khiến cho Giang Trần có cảm giác giống như mơ. Ở Đan Kiền Cung, người hắn kính trọng nhất chính là Đan Trì cung chủ.

Nghe thấy tin tức hắn bị bắt, mặc kệ tin tức này thật hay giả, trong lòng Giang Trần hơi chấn động một chút.

Hoàng Nhi truyền âm nói:

- Giang công tử, tin này không thể tin được.

Thanh âm của Hoàng Nhi vĩnh viễn giống như mặt trời tháng ba, khiến cho người ta cảm thấy ôn hòa, an tâm.

Giang Trần cố gắng khống chế cảm xúc lo lắng trong lòng, tiếp tục nghe tiếp.

- Bắt lấy Đan Trì cung chủ thì được cái gì? Nghe nói Bất Diệt Thiên Đô và Xích Đỉnh trung vực kiêng kỵ nhất là Giang Trần chứ không phải là Đan Trì cung chủ.

- Đúng vậy a. Nghe nói Giang Trần kia giết rất nhiều người của Xích Đỉnh trung vực, thậm chí còn giết cháu ruột của Pháp vương Bất Diệt Thiên Đô. Giang Trần này thực sự là yêu nghiệt. Một đệ tử của tông môn tứ phẩm nho nhỏ trong Vạn Tượng Cương Vực, không ngờ lại yêu nghiệt như vậy. Loại người này nếu như bị tông môn nhất phẩm khác nhìn trúng, đợi một thời gian nữa nhất định là mối uy hiếp vô cùng lớn.

- Được rồi, những thứ này đều là chuyện không liên quan tới chúng ta. Không nên nói tới những chuyện này thì hơn. Uống rượu, uống rượu.

Điều khiến cho Giang Trần phiền muộn chính là những người này nói tới đây thì không tiếp tục nói nữa, làm cho trong lòng Giang Trần cụt hứng.

Trong lòng khẽ động, Giang Trần giơ ly, đứng dậy đi tới trước mặt những người kia rồi nói:

- Các vị đại ca, tiểu đệ có lễ.

Giang Trần ăn mặc giống tán tu, thực lực biểu hiện ra ngo ài so với những người này cũng kém một chút. Cho nên hắn đi tới, trên mặt những người kia đều không có vẻ đề phòng gì.

- Ồ? Ngươi có chuyện gì?

Mấy tên tán tu này nhìn qua hắn rồi nói.

- Là như thế này, vừa rồi không cẩn thận nghe được mấy vị huynh đài nói tới chuyện Đan Kiền Cung, Đan Trì cung chủ kia bị bắt, đây chính là một lần cơ hội của chúng ta a.

Giang Trần ra vẻ khoa trương nói.

- Cơ hội gì? Qua một bên đi. Đừng quấy rầy chúng ta uống rượu.

Một gã tán tu không kiên nhẫn nói.

- Các ngươi nói xem, nếu như Đan Trì cung chủ bị bắt, Giang Trần nhất định sẽ nghĩ cách đi cứu viện a. Nói không chừng Giang Trần sẽ hiện thân, đến lúc đó mọi người đồng tâm hiệp lực, vạn nhất có thể chặn đánh Giang Trần kia ... Giải thưởng kia vô cùng phú quý a. Nghĩ lại khiến cho người ta động tâm nha.

Vẻ mặt Giang Trần mơ màng.

- Phụt.

Một gã tán tu miệng ngậm rượu nghe thấy những lời này của Giang Trần, trực tiếp phun rượu ra.

- Ha ha ha..

Mấy tán tu khác sau khi sững sờ, đều cười ha hả.

Trong đó có một người vừa cười vừa vỗ đùi, giống như nghe được chuyện nực cười nhất trên thế giới này.

- Các vị đại ca, các người cười cái gì?

Giang Trần ngu ngơ gãi gãi đầu nói.

Mấy người kia trước sau cười điên cuồng, mãi một lúc sau mới nhịn được cười, vẻ mặt châm chọc nhìn qua Giang Trần:

- Lão đệ, không phải ta đả kích. Ngươi cảm thấy ngươi so với Bất Diệt Thiên Đô có mạnh hơn không? So với những thế lực tông môn trong Xích Đỉnh trung vực mạnh hơn được bao nhiêu? Nhiều người như vậy không bắt được Giang Trần, dựa vào cái gì mà ngươi chặn đánh được Giang Trần kia?

Giang Trần cười hắc hắc:

- Vạn nhất vận khí chúng tốt thì sao nào?

- Được rồi, nếu như lão đệ ngươi đã cảm thấy vận khí của ngươi tốt, vậy thì ngươi cứ việc đi thử thời vận. Đừng ảnh hướng tới mấy người chúng ta uống rượu. Nhưng mà tiểu tử nhà ngươi rất tốt a, chọc cho mấy người chúng ta vui vẻ như vậy, đến đây, chén rượu này ta mời ngươi.

Tán tu kia tùy ý nâng chén, hiển nhiên không phải là muốn mời Giang Trần, chỉ là trêu chọc mà thôi.

- Cái đó... Vậy xin hỏi mấy vị đại ca, Đan Trì kia bị bắt, bắt tới nơi nào a?

Kỳ thực Giang Trần muốn tìm hiểu tin tức này.

- Kiếm Điền trung vực, Thái A thành, sau một tháng công khai xử quyết Đan Trì. Đi đi, chúc ngươi vận khí bạo phát, bắt được Giang Trần.

Lời này hiển nhiên vô cùng qua loa, nhìn như chúc phúc, thế nhưng lại mang theo vẻ châm chọc nồng đậm.

Kiếm Điền trung vực, Thái A thành.

Nơi này Giang Trần cũng không xa lạ gì, bởi vì trong lộ tuyến đi Lưu Ly vương thành, Thái A thành này chính là nơi phải đi qua, hơn nữa cũng không tính là cách nơi này quá xa.

Giang Trần cười hắc hắc nói:

- Thái A thành, dường như cách nơi này không xa a? thực ở đó sao? Cũng nên thử thời vận một chút a. Cho dù vận khí không tốt, đi xem náo nhiệt cũng tốt a.

- Đi đi, những thứ nên nói đều nói cho ngươi biết rồi. Tránh qua một bên đi, đừng làm mất chứng uống rượu của chúng ta.

Trở lại chỗ ngồi của mình, Giang Trần ra vẻ mặt mày hớn hở, thế nhưng trong lòng lại có một tảng đá lớn đè nặng.

Đối phương nói rõ ràng nhưu vậy, không có lửa làm sao có khói, việc này hơn phân nửa có chút căn cứ.

Uống rượu trong buồn bực, một lát sau Giang Trần với Hoàng Nhi rời khỏi tửu lâu.

- Giang công tử, Thái A thành cũng không tính ở nơi này quá xa. Nếu nhanh, cũng chỉ mất nửa tháng. Chúng ta có thể đi nhìn xem một chút.

Xem ra nhất định phải tới đó. Đan Trì cung chủ đối với hắn có ơn tri ngộ. Đưa hắn từ liên minh thập lục quốc nho nhỏ tới Đan Kiền Cung, ảnh hưởng đối với hắn vô cùng lớn.

Đan Kiền Cung bị phá hủy, Giang Trần hắn cái gì cũng không làm được, vốn trong lòng hắn đã rất áy náy, nếu như ngay cả Đan Trì cung chủ cũng gặp chuyện không may mà hắn không quan tâm, như vậy đạo tâm của Giang Trần căn bản sẽ không vượt qua được cái khảm này.

- Mặc kệ là thật hay là giả, đều phải tới đó xem.

Giang Trần gật gật đầu:

- Chỉ là nhưng mà Bất Diệt Thiên Đô này giỏi về bố cục, tin tức này chưa hắn đã là thực. Ta suy đoán, cũng có khả năng là bọn họ bày binh bố trận, khiến ta dẫn xác tới cũng không chừng.

Giang Trần cũng không phải là người thích vũ lực mà không có não, cũng đã nghĩ qua rất nhiều loại khả năng.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK