Thành Cam Ninh, số dân chỉ mấy triệu người, ở trong lãnh thổ của cương quốc Nam Yến thì thành trì như này chỉ được xem là một toà thành nhỏ.
Nhưng sau khi tiến vào thành Cam Ninh mới phát hiện rằng bên trong thành Cam Ninh, tất cả đều là vật tư giàu có, những người lui tới đều là quan to quý tộc, hoàn toàn không có chút cảm giác thị giác là thành trì nhỏ cả.
“Sư tôn, chúng ta trước hết nên tìm một chỗ ở đã!”
Ừm”.
Hai người sánh vai bước đi, đi về phía trong toà thành.
Dòng người đi lại không ngớt, quần áo lộng lẫy, hai bên đường phố trải dài các sạp hàng của tiểu thương, khung cảnh rất phồn hoa tấp nập.
Tần Ninh lúc này không hề có ý thưởng thức khung cảnh này, mà chỉ quan sát xung quanh.
“Ninh Vương Các!”
Đi trên đường phố, đột nhiên hắn nhìn thấy một toà lầu các.
Toà lầu các kia cao hơn trăm mét, đứng sừng sững bên trong thành, vô cùng nổi bật.
“Nghe nói Ninh Vương Các này chính là sản nghiệp của Cam thành chủ Cam gia, không chỉ kinh doanh đan dược, mua bán Linh khí, mà còn có thể nghỉ lại”.
“Vậy thì ở chỗ này đi!”
“Vâng!”
Hai người nhấc chân tiến vào bên trong đại điện.
“Hai vị khách quan, có gì cần trợ giúp sao?”, một người thanh niên dáng cao gầy, ăn mặc gọn gàng, lúc này cung kính nói.
“Mua một vài món đồ, tiện thể nghỉ lại ở Ninh Vương Các hai, ba ngày”.
“Vâng, xin mời đi theo ta”.
Người thanh niên phục vụ biểu hiện nho nhã lễ độ, rõ ràng đã được huấn luyện rất tốt.
“Thanh kiếm này của ta, chính là thần kiếm của tổ tiên bọn ta, không thể nào là giả được, các ngươi dựa vào cái gì mà nói nó là giả!”
Vào lúc hai người theo người phục vụ rời đi, một giọng nói bất bình tức giận đột nhiên vang lên.
Ở trong đại sảnh lớn như vậy, bóng dáng này cũng đủ thu hút sự chú ý của tất cả mọi người.
Nhìn thấy ánh mắt chăm chú của những vị khách khác, quản sự lập tức quát: “Bịt mồm hắn lại, ném ra ngoài cho ta!”
“Có ai không, cứu mạng!”
Thiếu niên kia lúc này vội vàng hô lớn.
Thiếu niên khoẻ mạnh cao lớn, dáng vẻ trông chừng khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, nhìn cũng tầm tầm Tần Ninh, tóc ngắn, có chút thanh thuần, trên người mặc một bộ võ phục trường sam màu xanh, bên hông có thắt đai lưng, hai tay ôm chặt một thanh kiếm.
“Thần kiếm tổ truyền sao?”
Người quản sự kia lập tức cười nhạo nói: “Ngươi cũng đừng nói Ninh Vương Các của chúng ta là cửa hàng lớn mà ăn hiếp khách hàng, bảng hiệu Ninh Vương Các của chúng ta, không phải thứ mà tên tiểu tử thúi nhà ngươi có thể đập được đâu”.
“Thanh kiếm này của người, hoen rỉ loang lổ, còn dám nói với ta là cái gì mà thần binh thất phẩm, đùa ta à?”
“Mau mau cút đi, không thì đừng trách Ninh Vương Các chúng ta không khách khí”.
Hai người Tần Ninh và Thẩm Văn Hiên lúc này cũng dừng chân không bước tiếp.
Người phục vụ kia cười nhạt nói: “Để hai vị khách quý chê cười rồi, Ninh Vương Các là nơi giao dịch, tửu lâu lớn nhất thành Cam Ninh, người vật lui tới hỗn loạn, khó tránh khỏi vài hạng người đục nước béo cò”.
“Đi thôi, sư tôn”.
“Ừm”.
Vào đúng lúc này, một tiếng hét phẫn nộ đột nhiên vang lên.
“Ta là Kiếm Tiểu Minh, chính là người đời sau của Kiếm Thánh Kiếm Âm Sơn, thanh kiếm này chính là kiếm Âm Càn, là Kiếm Thánh do tổ tiên nhà ta truyền lại”.
Lời này vừa nói ra, bước chân của Tần Ninh lập tức dừng lại.
Người quản sự kia lúc này cười ha ha nói: “Kiếm Tiểu Minh? Kiếm gia bây giờ đã suy bại, đắc tội với Phần gia và Nhạc gia, hai gia tộc lớn ấy sớm đã ép Kiếm gia nhà các ngươi vào con đường cùng rồi”.
“Nếu như thanh kiếm này thật sự là kiếm Âm Càn thì Kiếm gia nhà các ngươi sớm đã lấy ra để khỏi phải rơi vào cảnh nợ nần rồi, còn có thể đợi đến lúc này mới lôi ra chứ?”
“Bớt ở chỗ này giả danh lừa bịp đi!”
“Ta không hề!”
Lúc này Kiếm Tiểu Minh trầm giọng quát: “Cái này là do ta liều chết lấy được ở bên trong đất tổ của tổ tiên, cái này chính là kiếm Âm Càn, kiếm này chính là Linh khí thất phẩm, là do tự tay Cửu U Đại Đế chế tạo, tặng cho tổ tiên nhà ta”.
“Tổ tiên nhà ta, ngày trước chính là đồ tôn của Cửu U Đại Đế, đồ nhi yêu quý của tôn giả Thanh Vân!”
“Ta nhổ vào!”, người quản sự lập tức phi một tiếng, nói: “Gia tộc họ Kiếm, không biết có bao nhiêu người, ngươi nói ngươi là người Kiếm gia thì chính là người Kiếm gia chắc? Hơn nữa, Kiếm Âm Sơn năm đó đã bị tôn giả Thanh Vân trục xuất khỏi môn hạ, nên cho dù ngươi có là hậu duệ Kiếm gia đi chăng nữa thì cũng chẳng có gì đáng để mà khoe khoang”.
“Cút nhanh lên, cút nhanh lên, làm chậm trễ việc làm ăn của Ninh Vương Các, ngươi muốn chết à!”
Kiếm Tiểu Minh lúc này một mặt đỏ bừng, oán hận nói: “Cho dù có bị trục xuất thì tổ tiên nhà ta ngày xưa cũng là đồ tôn của Đại Đế, đồ nhi của Tôn giả...”
Nhưng đám người của Ninh Vương Các lại như không nghe thấy mấy lời này, bắt đầu đuổi người.
“Kiếm Tiểu Minh, ngươi quả thật đúng là không biết xấu hổ!”
Vào đúng lúc này, một giọng nói mềm mại chế nhạo, chậm rãi vang lên.
Bên ngoài đại sảnh, một bóng hình xinh đẹp sải bước liên tục tiến vào bên trong đại sảnh.
Cô gái mặc một bộ váy dài màu xanh, tôn lên vóc dáng hoàn mỹ, đường cong phía trước cơ thể, quả thật khiến lòng người rung động.
“Nhạc Duyệt Nhi!”
Kiếm Tiểu Minh nhìn thấy cô gái, nét mặt lập tức trầm xuống.
“Kiếm Tiểu Minh, thật không ngờ người Kiếm gia nhà các ngươi đã bị ép đến mức này rồi!”
Một thiếu niên đứng cạnh cô gái, tóc dài xoã ra, trên đỉnh đầu có một búi nhỏ, cười nhạo nói: “Cơ mà ta khuyên ngươi, đừng có nghĩ mấy cái chủ ý xấu xa nữa, cứ chờ nhận lấy cái chết là được rồi”.
“Phần Kình, chuyện Kiếm gia nhà ta thì liên quan gì đến ngươi?”
“Đúng là chẳng liên quan gì đến ta, có điều, Phần gia bọn ta cho các ngươi cơ hội cuối cùng, ba ngày sau, trên võ trường, Kiếm Gia nhà các ngươi, hoặc là thắng cả ba trận, hoặc là, chuẩn bị vét sạch tất cả tiền bạc ra bồi thường đi!”
Phần Kình cười nhạo một tiếng, phất tay áo rời đi.
Nhạc Duyệt Nhi kia cũng nhìn về phía Kiếm Tiểu Minh, nói: “Tiểu Minh, từ bỏ đi, đừng giãy dụa nữa, ông nội ngươi đã không được rồi, Kiếm gia nhà các ngươi, sẽ hoàn toàn xuống dốc”.
“Không cần ngươi phải lo!”
Kiếm Tiểu Minh lúc này mặt mũi đỏ bừng, giữa cổ nổi đầy gân xanh, nhưng cũng vẫn phải đè nén tức giận trong lòng xuống.
Trong đại sảnh, đám người dần dần tản đi.
Kiếm Tiểu Minh gắt gao ôm chặt thanh kiếm rỉ trong tay, trầm mặc không nói.
“Tiểu huynh đệ!”
Đột nhiên, trước mặt xuất hiện một bóng người, cười nói: “Thanh kiếm này, ngươi thật sự muốn bán sao? Công tử nhà ta có hứng thú với nó, có thể lên lầu xem thử chút được không?”
“Công tử nhà ngươi là ai?”, Kiếm Tiểu Minh lập tức cảnh giác nói.
“Tần Ninh!”
Lầu hai của Ninh Vương Các một khu vực nghỉ ngơi rộng rãi, từng cái bàn đều được kê rất ngay ngắn.
Lúc này, hai người Tần Ninh và Thẩm Văn Hiên nhìn Kiếm Tiểu Minh trước mặt đang thấp thỏm bất an.
“Ngươi nói ngươi là người đời sau của Kiếm Âm Sơn, có bằng chứng gì không?”
“Đương nhiên là có rồi!”
Kiếm Tiểu Minh tràn đầy tự tin nói: “Trong từ đường của Kiếm gia ta thờ phụng di ảnh của lão tổ, đó chính là bẳng chứng. Còn có thanh kiếm này nữa”.
Kiếm Tiểu Minh tràn đầy phấn khởi nói: “Cái này là ta lấy được ở bên trong đất tổ của Kiếm gia”.
Nghe thấy vậy, Tần Ninh liếc nhìn Kiếm Tiểu Minh một cái, nói: “Ngươi không muốn nói thật, thì thanh kiếm này, ta cũng không cần xem nữa”.
“Kiếm Âm Sơn sinh ra ở bên trong vùng đất Cửu U, chính là người của vùng đất Cửu U, cũng không phải là người ở trên Cửu U đại lục này, càng không phải người của cương quốc Nam Yến, ngươi đi đến đất tổ nào?”
Nghe thấy những lời này, Kiếm Tiểu Minh lập tức kinh ngạc nhìn Tần Ninh.
“Ngươi rốt cuộc là ai?”
Tần Ninh không nhanh không chậm nói: “Ta là ai không quan trọng, kiếm này, rốt cuộc ngươi có muốn bán không?”
“Thanh kiếm này, thật ra đến cũng rất kì lạ. Kiếm gia nhà ta vốn là gia tộc lớn nhất nhì ở trong thành Cam Ninh này, thế nhưng ba tháng trước, ông nội của ta, Kiếm Minh Sơn bất ngờ bị thương ở bên trong sơn mạch Nam Yến, Kiếm gia lập tức đại loạn, Phần gia và Nhạc gia lại liên thủ chèn ép, bây giờ còn định ra ước hẹn ba trận chiến cái gì đó”.
“Ba ngày sau, ba gia tộc lớn, cử ra ba người thế hệ trẻ tuổi không quá hai mươi giao chiến với nhau, nếu như Kiếm gia thua thì phải bồi thường tổn thất cho hai gia tộc còn lại”.
Bồi thường tổn thất?
Tần Ninh nhìn Kiếm Tiểu Minh, lộ ra ánh mắt khó hiểu.
Kiếm Minh Sơn bị thương, hình như chẳng có liên quan gì đến Nhạc gia và Phần gia? Làm sao lại xuất hiện cái gọi là tổn thất vậy?
Chương 437: Kiếm Âm Càn
Kiếm Tiểu Minh thấy Tần Ninh thắc mắc, bèn nói lại lần nữa: "Ông nội ta bị thương rất nghiêm trọng, tiêu tốn rất nhiều dược liệu, mà tiền tiết kiệm của Kiếm gia lại không đủ nên mới mượn của hai nhà Phần gia và Nhạc gia không ít tiền".
"Ai ngờ hai nhà bọn họ liên tục lên lãi, ba tháng nay đã gấp trăm lần rồi nên Kiếm gia không trả nổi".
"Cuối cùng bọn họ bảo rằng chỉ cần ước chiến ba trận, nếu Kiếm gia chúng ta thắng thì không cần trả tiền nữa".
Nghe đến đây, Tần Ninh đã hiểu rõ mọi chuyện.
Biết rõ Phần gia và Nhạc gia đang có âm mưu gì, ví dụ như ước chiến ba trận này, toàn bộ ba vị thiên kiêu chi tử của Kiếm gia xuất chiến đều trong tình trạng sa sút, nếu bất cẩn rất dễ bị phế thêm lần nữa.
Kiếm gia không có ông cụ chống đỡ, cộng thêm thế hệ trẻ suy sụp thì chưa đến mười năm sẽ dần dần suy thoái, đến khi đó, Phần gia và Nhạc gia chỉ việc ngồi mát ăn bát vàng.
Rõ ràng Kiếm gia đã bị họ gài bẫy!
Biết đâu việc Kiếm Minh Sơn trọng thương không tránh khỏi liên quan đến Nhạc gia và Phần gia.
"Điều này thì liên quan gì đến kiếm Âm Càn trong tay ngươi?", Tần Ninh hỏi lại.
"Ta không cam tâm, kết quả là Phần Thương của Phần gia còn tìm đến khiêu khích ta nên bị ta đánh một trận tơi bời, chuyện này bị cha ta biết nên đã giam ta lại".
"Ở bên trong từ đường, ta quỳ gối trước bức hoạ tổ tiên, nuôi chí quyết trở thành một người như tổ tiên, rồi quay lại đáp trả sự ức hiếp bấy lâu của Nhạc gia và Phần gia".
"Sau đó...ta ngủ luôn trong từ đường, vừa tỉnh lại thì thấy mình đang ôm thanh kiếm này, ta không biết nó là cái gì, thế nên..."
"Thế nên ăn nói bừa bãi, bảo thanh kiếm này chính là linh kiếm thất phẩm, kiếm Âm Càn à?"
Kiếm Tiểu Minh bối rối cười.
"Ta cũng không muốn lừa ngươi, nên không bán cho ngươi nữa!"
"Cho ta xem kiếm này một chút!", ấy vậy mà Tần Ninh lại đưa tay ra.
Kiếm Tiểu Minh không hiểu tại sao nhưng vẫn giao trường kiếm cho Tần Ninh.
Vỏ kiếm loang lổ vết gỉ sắt, trông rất tồi tàn, không có gì đặc biệt.
"Thanh kiếm này vô dụng lắm, vỏ kiếm sứt mẻ tàn tạ, hơn nữa còn không thể rút kiếm ra, có lẽ là tuổi đời của nó khá lâu, đã trải qua sự mài mòn của năm tháng nên vỏ kiếm và thân kiếm mới dính lại một chỗ".
Kiếm Tiểu Minh bất đắc dĩ nói: "Cha ta chính là cường giả cảnh giới Địa Võ, đã đích thân thử mà vẫn không rút được, ta vốn mang tư tưởng cầm kiếm đến lừa bịp linh khí sư của Ninh Vương Các, kiếm ít đồng trợ cấp chi phí trong nhà, không ngờ lại bị bọn họ phát hiện..."
O...ong...
Trong chốc lát, khi Kiếm Tiểu Minh đang nói chuyện, bỗng nhiên có một âm thanh khe khẽ trong trẻo vang lên khắp đại điện.
Một thanh kiếm sắc bén lạnh lẽo chợt lóe lên.
Thanh kiếm kia đã được rút ra rồi!
Lúc ấy, cả người Kiếm Tiểu Minh đứng sững như cột đá.
Tần Ninh...rút được sao?
Thanh kiếm kia, thân kiếm lóe sáng lập loè, từng đường vân mịt mờ ẩm hiện, uyển chuyển lấp lánh, biến hoá thất thường.
"Kiếm Âm Càn..."
Tần Ninh lẩm bẩm nói: "Tổ tiên nhà ngươi vẫn luôn lo lắng cho đám con cháu các ngươi đấy!"
"Cứ cất giữ kiếm này đi!"
Kiếm Tiểu Minh nhìn Tần Ninh tra lại kiếm vào vỏ, cứ mở to miệng mãi mà vẫn không khép lại được.
Sao Tần Ninh làm được thế?
Đây là kiếm Âm Càn thật ư?
Lẽ nào tổ tiên thật sự hiển linh sao?
Giờ đây, Kiếm Tiểu Minh tràn đầy ngạc nhiên nhìn Tần Ninh.
“Nếu ngươi định bán, ta có thể mua lại, bao nhiêu linh thạch?"
Tần Ninh nghiêm túc hỏi.
"Linh khí thất phẩm thế này cũng phải đáng giá năm triệu linh thạch..."
"Văn Hiên!"
"Dạ, sư tôn!"
Thẩm Văn Hiên vung bàn tay lên, bỗng xuất hiện một tấm thẻ màu tím, nói: "Đây là thẻ tín dụng của Thánh Đan các, trong đó có sáu triệu linh thạch, ngươi lấy hết đi!"
Sáu triệu!
Lúc này, Kiếm Tiểu Minh không nhịn được nuốt một ngụm nước miếng, lòng đầy khó tin nhận lấy tấm thẻ.
Bản thân Thẩm Văn Hiên là một linh đan sư, từ khi bắt đầu luyện đan, hắn ta đã thường xuyên đến Thánh Đan các bán linh đan, nên trước giờ chưa từng thiếu linh thạch.
Sáu triệu linh thạch đó!
Đôi mắt Kiếm Tiểu Minh sáng rực, việc đầu tiên phải làm là trả sạch nợ nần cho Nhạc gia và Phần gia, số tiền này dư sức giải quyết tình cảnh khốn đốn hiện nay của Kiếm gia.
"Kiếm, ta mua lại, nhưng mà ta còn có một yêu cầu".
"Tần công tử, mời nói ạ".
Lúc này đây, Kiếm Tiểu Minh vô cùng hưng phấn, đôi mắt sáng lấp lánh nhìn Tần Ninh không khác gì nhìn địa chủ.
"Ta muốn đến từ đường Kiếm gia xem thử".
Tần Ninh vừa dứt lời, Kiếm Tiểu Minh sửng sốt.
Mấy năm gần đây, từ đường Kiếm gia chỉ cho phép những người có tài trong Kiếm gia bước vào, có thể bảo đây là cấm địa của Kiếm gia, là nơi không cho phép người ngoài đặt chân đến.
"Ngươi vừa nói ông nội ngươi lâm trọng bệnh, trùng hợp thay, vị đồ nhi này của ta là một linh đan sư ngũ phẩm, có lẽ sẽ giúp ông nội ngươi tạm thời trì hoãn bệnh tình".
Tần Ninh vừa nói thế, Kiếm Tiểu Minh kinh ngạc nhìn Thẩm Văn Hiên.
Người trẻ tuổi như vậy mà là linh đan sư ngũ phẩm sao? Khó trách ra tay hào phóng như thế, linh đan sư và linh khí sư là những kẻ giàu có nhất mà.
"Được thôi!"
Kiếm Tiểu Minh gật đầu nói: "Chuyện này ta cần phải bẩm báo cho cha, để ông ấy quyết định, nhưng mà nếu các ngươi có thể tạm thời trì hoãn bệnh tình của ông nội thì chắc cha sẽ đồng ý thôi".
"Được!"
Tần Ninh đi theo Kiếm Tiểu Minh chuẩn bị rời Ninh Vương Các.
"Đứng lại đó!"
Đúng lúc này, bỗng nhiên có hai bóng người ngăn cản bước chân của Kiếm Tiểu Minh và Tần Ninh.
Bọn họ chính là Nhạc Duyệt Nhi và Phần Kình.
"Kiếm Tiểu Minh, không bán thần kiếm tổ truyền nữa à?"
Phần Kình nhìn Kiếm Tiểu Minh, cười khà khà nói: "Thế này nhé, thiếu gia đây thương hại ngươi, ta ra giá một trăm linh thạch, bán nó cho ta đi!"
Phần Kình mỉm cười đắc ý, ngả ngớn nhìn Kiếm Tiểu Minh.
"Không bán, không bán".
Kiếm Tiểu Minh không nhịn được nói: "Phần Kình, hôm nay Kiếm gia ta sẽ trả toàn bộ số tiền nợ Nhạc gia và Phần gia, thằng ranh nhà người sau này chớ có trêu chọc ta!"
Lúc này, Kiếm Tiểu Minh rất có lòng tin.
Một món linh kiếm thất phẩm đáng giá mấy triệu linh thạch, dư sức trả hết nợ nần của Kiếm gia.
Hả?
Nghe thế, Phần Kình bất ngờ.
Nét mặt của Kiếm Tiểu Minh hình như có gì đó hơi sai.
Vừa rồi, cậu ta còn ngồi khư khư một cục mà giờ lại khí định thần nhàn như đã tính trước mọi việc, điều này rõ ràng là không hợp lý.
Chẳng lẽ là nhờ vào thiếu niên này sao?
Nhìn cách ăn mặc của Tần Ninh không giống như con em nhà giàu, cuối cùng, ánh mắt Phần Kình rơi vào vật trên tay Thẩm Văn Hiên đang đứng sau lưng Tần Ninh, cậu ta lập tức sửng sốt.
Đó chẳng phải là thanh kiếm mà Kiếm Tiểu Minh cầm tới sao?
"Vị công tử này".
Phần Kình nhìn Tần Ninh, chắp tay cười nói: "Tên Kiếm Tiểu Minh này mồm mép dẻo quẹo, nói năng bậy bạ, phải cẩn thận ngàn lần không nên bị tên này lừa gạt đấy!"
Tần Ninh hơi nhíu mày, nói: "Cảm ơn, nhưng ta rất thích thanh kiếm này nên mới mua nó!"
Phần Kình nhìn thần thái không kiêu ngạo không xu nịnh của Tần Ninh, bèn nói: "Vị công tử này, ta có lòng tốt nhắc nhở, cảm giác bị lừa gạt không dễ chịu chút nào đâu!"
"Cảm ơn, ta biết mình đang làm gì", Tần Ninh nghiêm túc nói lại.
"Phần Kình, quan tâm hắn làm gì?"
Nhạc Duyệt Nhi đứng bên không nhịn được nói: "Người bị Kiếm Tiểu Minh lừa gạt như vậy là tự mình cam tâm tình nguyện tiêu tiền như rác, ngươi quản được à? Người ta đây là có tiền không biết tiêu vào đâu đó".
Nghe thế, chân mày Tần Ninh hơi nhíu.
"Vị cô nương này, hình như cô hơi nhiều chuyện rồi đấy!", Tần Ninh chậm rãi nói: "Tiền của ta, ta thích mua gì, dường như... không mấy liên quan đến cô nhỉ?"
"Đúng vậy!", Kiếm Tiểu Minh bực bội nói.
Sự thật đã chứng minh rằng, thanh kiếm của cậu ta không phải là thanh kiếm gỉ, tuy vỏ kiếm loang lổ vết gỉ sắt, nhưng thân kiếm vô cùng lành lặn, tuyệt đẹp mỹ miều.
"Tên oắt con, lòng tốt coi như lòng lang dạ thú, tiểu thư đây lười so đo với ngươi, nơi này chính là thành Cam Ninh, ở đây Nhạc gia của ta là..."
"Cút!", bỗng nhiên có một âm thanh trong trẻo lạnh lùng vang lên.
Chương 438: Liên quan gì tới cô?
Hắn vừa dứt lời, bên trong đại sảnh lập tức yên lặng như tờ.
"Ngươi nói gì đó?", gương mặt xinh xắn của Nhạc Duyệt Nhi phủ đầy sương giá.
"Ta nói cô cút đi".
Tần Ninh thong thả nói: "Ta mua gì, làm gì thì liên quan gì đến cô? Lòng tốt coi như lòng lang dạ thú hả? Cô có hảo tâm thật hay không, trong lòng mình không biết sao?"
"Ngươi..."
Lúc này, Nhạc Duyệt Nhi tức nổ phổi, thở hồng hộc, nhìn Phần Kình, không nhịn được mà thay đổi giọng điệu thảo mai nói: "Phần Kình, ngươi cứ đứng đó nhìn tên oắt này ức hiếp ta sao?"
Phần Kình nhướng lông mày, nhìn về Tần Ninh.
"Vị công tử này, bọn ta chỉ có lòng tốt muốn nhắc nhở thôi, ngươi nói thế có phải hơi quá lời rồi không, hay là như này, ngươi nói lời xin lỗi với Nhạc tiểu thư, rồi chuyện này coi như bỏ qua!"
"Xin lỗi à?"
Tần Ninh mỉm cười nói: "Não ngươi không phải bị úng nước đấy chứ, chuyện này vốn không liên quan gì đến mình, mà cứ thích chạy tới để người ta mắng, rồi giờ còn bảo ta xin lỗi là sao?"
Kiếm Tiểu Minh nghe Tần Ninh nói thế, đứng hình trong chốc lát.
Xem ra vị Tần Ninh này cũng khá là cứng đầu đấy.
Nhưng cậu ta còn nuôi hy vọng Tần Ninh cứu ông nội mình, bèn khẽ kéo vạt áo Tần Ninh, nhẹ giọng nói: "Ở trong thành Cam Ninh này, Phần gia và Nhạc gia có địa vị độc tôn, chỉ đứng sau phủ thành chủ thành Cam Ninh, Cam phủ, mà thôi".
"Hơn nữa, năm đó, Cam gia trợ giúp cương quốc Nam Yến giải quyết nguy cơ, mà khi ấy, hai vị tộc trưởng của hai nhà Phần gia và Nhạc gia là đại thống lĩnh dưới trướng Cam gia..."
"Khi đó, Kiếm gia chúng ta còn chưa bước chân vào thành Cam Ninh, vì thế đắc tội hai nhà này sẽ rất khó đặt chân ở thành Cam Ninh..."
Tần Ninh nghe Kiếm Tiểu Minh nói vậy, khẽ gật đầu rồi nói: "Ồ!"
Ồ!
Ồ?
Kiếm Tiểu Minh tràn đầy kinh ngạc nhìn Tần Ninh.
Rốt cuộc là người này nghe hiểu hay không hiểu vậy?
"Tần công tử, chúng ta đi trước đi!", Kiếm Tiểu Minh kéo Tần Ninh định rời khỏi đây.
Thôi đừng quan tâm Tần Ninh hiểu hay không, cứ lôi người nọ đi trước rồi tính.
Nếu hắn lỡ mạo phạm Nhạc gia và Phần gia thì không có quả ngon để ăn đâu.
Phần Kình với Nhạc Duyệt Nhi đều là đệ tử nòng cốt của hai nhà này, không việc gì phải nảy sinh mâu thuẫn với hai người họ cả.
“Đứng lại đó!”
Phần Kình thấy hai người định rời đi, tưởng rằng bọn họ sợ hãi.
"Muốn đi cũng được, hôm nay, bổn công tử mở lòng từ bi, ngươi tặng thanh kiếm này cho Nhạc tiểu thư, chuyện này coi như chấm dứt, bằng không..."
Sau lưng Phần Kình bỗng nhiên có mấy người xông tới.
"Kiếm tốt như vậy, mắc gì phải tặng cho cô ta?", Tần Ninh lắc đầu, cười nói: "Ta lặp lại lần nữa, cút!"
“Ngươi tự tìm đường chết!”
Phần Kình không ngờ rằng Tần Ninh này không biết cái gì là lễ độ, sắc mặt cậu ta run lên, rồi bước một bước, lộ bàn tay ra.
"Chết đi!"
Chính vào lúc này, Thẩm Văn Hiên nhúc nhích.
Hắn ta vốn dĩ là thiên kiêu chi tử của Thẩm gia, không những có thuật luyện đan siêu việt, mà thực lực cũng chả kém cạnh gì.
Hôm nay, hắn ta vừa mới hai mươi tuổi, đạt cảnh giới Địa Võ tầng ba, tuy không nghịch thiên như Lăng Tiểu Phi, Diệp Viên Viên và Vân Sương Nhi nhưng cũng không thể khinh thường.
Vừa bước ra một bước, khí tức của Thẩm Văn Hiên bùng nổ.
"Cảnh giới Địa Võ!"
Lúc này, tất cả bọn họ đều trợn tròn mắt.
Rầm...
Cùng lúc đó, một tiếng rầm vang lên, Phần Kình chỉ cảm thấy cánh tay mình bỗng mất đi cảm giác, rồi vang lên tiếng răng rắc, Thẩm Văn Hiên đã dùng một quyền đánh nát cánh tay kia.
Bên trong đại sảnh, máu chảy thành sông, tràn lan khắp mặt đất.
Sắc mặt Thẩm Văn Hiên vẫn không thay đổi.
Khoảng thời gian này, hắn ta đi theo Tần Ninh không phải là uổng phí, tốn công vô ích.
Hắn ta luôn mày mò nghiên cứu tính tình của Tần Ninh, nên bây giờ tự biết bản thân mình phải làm gì.
Lúc này đây, Phần Kình liên tục rên rỉ vì đau đớn, Nhạc Duyệt Nhi há hốc mồm, Kiếm Tiểu Minh trợn tròn mắt.
Lúc này, mí mắt Kiếm Tiểu Minh khẽ giật, không dám làm ra cử động nhỏ nào.
Cảnh giới Địa Võ!
Cha mình mới chỉ đến cảnh giới Địa Võ tầng một mà ở trong cái thành Cam Ninh này đã thuộc về cao thủ hàng đầu.
Kiếm Tiểu Minh không ngờ rằng Thẩm Văn Hiên vừa ra tay đã là cảnh giới Địa Võ, hơn nữa người này còn là một vị linh đan sư ngũ phẩm rất lợi hại đấy.
Thật là kỳ lạ!
Điều quan trọng nhất là, con cưng của trời như vậy mà lại cam tâm tình nguyện làm đệ tử của Tần Ninh.
Vậy người tên Tần Ninh này là thần thánh phương nào?
Lẽ nào hắn đến từ vùng đất Cửu U, là con ông cháu cha ở những tông môn cường đại kia sao?
"Đi thôi!"
Sắc mặt Tần Ninh rất bình tĩnh.
Nhạc Duyệt Nhi đã sợ đến hoa mắt chóng mặt từ lâu, nào dám ngăn cản nữa.
Kiếm Tiểu Minh vội vã lẽo đẽo đi theo Tần Ninh rời khỏi đây.
"Phần Kình, ngươi sao rồi?", Nhạc Duyệt Nhi sợ hãi tái hết mặt mày.
"Đi, đi nói với cha ta nhanh, bảo là Kiếm Tiểu Minh dẫn người chặt đứt một cánh tay của ta, thù này không báo, đời này không yên".
Sắc mặt Phần Kình trắng bệt, quát to: "Lần này, ta nhất định phải cho Kiếm gia đi đời nhà ma".
Ở bên kia, Kiếm Tiểu Minh đi trên đường chính, ấp a ấp úng hồi lâu không dám mở miệng.
"Muốn nói gì thì nói đi!"
"Công tử Tần Ninh, vậy ta nói nhé, chủ nhân của thành Cam Ninh, Cam gia, chống lưng cho hai nhà Nhạc gia và Phần gia, mà năm đó, Cam gia còn có ân lớn với cương quốc Nam Yến, đồng thời còn có quan hệ khá sâu xa với hoàng thất Nam Yến".
"Đây cũng là lý do vì sao, bọn họ ức hiếp Kiếm gia ta hết lần này ta lần khác mà Kiếm gia chỉ có thể im lặng chịu nhục".
Kiếm Tiểu Minh khổ sở cười nói.
"Vậy sao Kiếm gia các ngươi không dọn đi?"
"Dọn đi sao?"
Kiếm Tiểu Minh bất đắc dĩ nói: "Kiếm gia chúng ta đến từ vùng đất Cửu U, sau dời đến cương quốc Nam Yến, nghe bảo năm ấy, Kiếm gia cũng là một đại tông môn, nhưng sau đó lại bị buộc rời khỏi Cửu U, thành lập quốc gia, chẳng bao lâu sau, quốc gia sụp đổ..."
"Nếu dọn lần nữa...e là thời điểm Kiếm gia tan vỡ cũng không xa!"
Nghe đến đây, chân mày Tần Ninh khẽ nhíu.
Ba người đi thẳng một mạch, chậm rãi tới Kiếm gia.
Ở ngoài cửa lớn Kiếm phủ, có hai bóng dáng đứng yên, sừng sững đứng ngay trước cửa khiến người ta vừa trông đã khiếp sợ.
Tuy nói thành Cam Ninh chỉ là thành trì triệu dân, nhưng vẫn cao cấp hơn nhiều so với thành Lăng Vân.
"Minh công tử!"
Hộ vệ thấy Kiếm Tiểu Minh, bèn cung kính hành lễ.
"Cha ta đâu?"
"Tộc trưởng đang ở bên trong phủ, nghe bảo hôm nay bệnh tình lão thái gia trở nặng, lão gia và các vị tộc lão khác đang yên lặng chờ đợi".
Nghe thế, Kiếm Tiểu Minh biến sắc, vội vàng chạy vào trong phủ.
Tần Ninh và Thẩm Văn Hiên cũng theo sát phía sau.
Họ đi xuyên qua nhà chính tới hậu viện, chỉ thấy có một đám đông đang vây quanh một toà đình viện.
"Ông nội!"
Kiếm Tiểu Minh xông thẳng vào nội viện.
Bên trong sân, có một bóng người đang mặc quần áo xám tro, sắc mặt ảm đạm, còn hơi tái nhợt, dường như vừa chịu đả kích rất lớn.
"Cha, ông nội sao rồi?"
Kiếm Tiểu Minh sốt ruột hỏi.
"Ông nội con...vết thương chuyển nặng, chỉ sợ là..."
"Không, không đâu!", Kiếm Tiểu Minh vội vã nói: "Cha, vị này là Tần công tử Tần Ninh, Thẩm công tử Thẩm Văn Hiên, Thẩm công tử là một linh đan sư ngũ phẩm, chắc chắn sẽ có cách gì đó".
Người đàn ông trung niên kia ngơ ngác nhìn Tần Ninh và Thẩm Văn Hiên.
"Tại hạ là Kiếm Thương Tùng!"
"Chào tộc trưởng Kiếm!", Thẩm Văn Hiên chắp tay, khẽ mỉm cười nói.
Két...
Đúng lúc này, bỗng có một tiếng két, cửa phòng mở ra.
Lúc này, có một người đàn ông trung niên lững thững đi ra, thần thái lão ta rất là ngạo mạn.
"Lộc đại sư! Lộc đại sư, cha ta thế nào rồi?", Kiếm Thương Tùng sốt ruột hỏi.
"Bổn tọa đã dùng hết sức rồi, đáng tiếc là thương thế của lão tộc trưởng Kiếm trầm trọng hơn, chỉ sợ không qua nổi đêm nay..."
"Lộc Hàn Thiên, ngươi không phải là linh đan sư ngũ phẩm sao? Không phải khi trước ngươi nói có thể trị hết bệnh của ông nội ta à?", đôi mắt Kiếm Tiểu Minh đỏ bừng, không nhịn được quát to.
"Tiểu Minh, không được vô lễ!"
Kiếm Thương Tùng trầm giọng quát: "Dẫu Lộc đại sư có là linh đan sư ngũ phẩm, cũng chưa chắc một trăm phần trăm thành công cứu mạng người, Lộc đại sư cũng không mong thấy ông nội con xảy ra chuyện".
"Hừ!"
Kiếm Tiểu Minh khẽ hừ, ánh mắt liếc nhìn Tần Ninh và Thẩm Văn Hiên, lập tức nói: "Thẩm đại sư, phiền ngươi xem bệnh cho ông nội ta một chút, ta cầu xin ngươi!", Kiếm Tiểu Minh dứt lời, rồi quỳ sụp xuống đất.
Chương 439: Diệu thủ hồi xuân
Tần Ninh thấy Kiếm Tiểu Minh quỳ xuống, ánh mắt hiện ra vẻ tán thưởng.
Đầu gối nam nhi là vàng, đúng vậy, nhưng trong thời gian ngắn tiếp xúc, đủ để nhìn ra bản tính của Kiếm Tiểu Minh.
Với gia tộc, với người thân, cậu ta có một trái tim tinh khiết, đây là điều cực kỳ khó có được.
Thẩm Văn Hiên lúc này gật đầu nói: “Ta cần xem tình hình của ông ngươi lúc này rồi tính tiếp”.
“Vậy mời đi theo ta”.
Kiếm Tiểu Minh vội vàng nói.
“Hừ, vị này nhìn thật lạ mắt, không biết đến từ đâu?”, Lộc Hàn Thiên kia lúc này hừ lạnh, sắc mặt bất thiện.
“Ta là bạn của Tiểu Minh!”, Thẩm Văn Hiên không kiêu không nịnh đáp.
“Ồ? Kiếm lão gia tử bị bệnh nguy kịch lắm rồi, nhưng nếu lão phu xuất thủ luyện chế đan dược thì còn sống được ba tháng đấy”.
Lộc Hàn Thiên kiêu ngạo nói: “Trưởng tộc Kiếm, nếu để người khác tùy tiện nhúng tay vào, hôm nay lão gia tử mà xảy ra vấn đề gì thì ta không chịu trách nhiệm đâu!”
Nghe vậy, sắc mặt Kiếm Thương Tùng hơi thay đổi.
Lộc Hàn Thiên nói rất rõ ràng, nếu Thẩm Văn Hiên ra tay thì lão ta sẽ không chịu trách nhiệm.
“Thích đi đâu thì đi!”
Kiếm Tiểu Minh hừ nói: “Ông nội ta sắp chết dưới tay ông rồi, chúng ta tìm người khác thì làm sao? Nếu không vì ông thì Kiếm gia cũng chẳng rơi đến bước đường này!”
“Ngươi ngươi ngươi...”
Kiếm Tiểu Minh lúc này chẳng quan tâm xem Lộc Hàn Thiên có tâm trạng gì, chỉ kéo Thẩm Văn Hiên đi vào trong.
Mà lúc này Tần Ninh cũng đi vào cùng.
Lộc Hàn Thiên thấy vậy mà tức điên lên.
“Lộc đại sư, con ta tuổi nhỏ nên bồng bột, quan tâm lão trưởng tộc quá đà, thật sự xin lỗi”.
Kiếm Thương Tùng cũng không ngăn cản.
Lộc Hàn Thiên đã nói, lão gia tử sống không quá ngày hôm nay, Lộc Hàn Thiên tuy có biện pháp giúp lão gia tử sống thêm ba tháng nữa, nhưng Kiếm gia ông ta thật sự không gánh vác nổi.
Nếu đã thế thì không bằng còn nước còn tát, để Thẩm Văn Hiên chữa xem thế nào.
Những ngày qua, số linh thạch Kiếm gia tiêu tốn đã lên đến hàng triệu, dốc toàn bộ của cải vào trong đó.
Hơn nữa tiền lãi từ việc vay linh thạch của Phần gia và Nhạc gia đã lên đến mấy triệu nữa.
Cứ thế này thì Kiếm gia thật sự sẽ chết mất!
Lộc Hàn Thiên hừ một tiếng: “Ta cũng muốn xem xem hai thằng nhãi đó có thể làm ra chuyện gì!”
Lúc này, mọi người đều lo lắng tột độ.
Ở trong phòng, Thẩm Văn Hiên nhìn ông cụ trên giường, hơi nhíu mày.
Nhìn vóc người khá cân xứng, nhưng gương mặt già lại đầy vết độc màu đen, hơn nữa da thịt toàn thân khô khốc, vết nhăn tràn đầy.
“Sư tôn, đây là độc của cỏ Thiết Tuyến!”
Thẩm Văn Hiên vội vàng nói.
“Cỏ Thiết Tuyến? Là cái gì?”, Kiếm Tiểu Minh không hiểu hỏi.
“Cỏ Thiết Tuyến chính là cỏ Thiết Tuyến đấy”.
Thẩm Văn Hiên nhìn Kiếm Tiểu Minh, trầm giọng nói: “Ông nội ngươi trúng độc, có thể giải đươc, nhưng qua thời gian này cũng đã bỏ lơ thời cơ tốt nhất, xem ra Lộc Hàn Thiên kia không phải loại tốt lành gì”.
Nghe đến đây, hai mắt Kiếm Tiểu Minh đỏ ngầu.
“Đáng chết, Kiếm gia ta tốn tiền tốn của mời lão ta đến, kẻ này một hai nói có thể cứu được ông nội ta, nhưng lúc này lại xuất hiện tình trạng này...”
“Ta đến tìm lão ta tính sổ!”
“Đứng lại!”
Tần Ninh chậm rãi nói: “Ngươi tìm một linh đan sư ngũ phẩm để nói lí luận à? Ai tin ngươi?”
“Nhưng mà...”
Kiếm Tiểu Minh còn muốn nói gì đó, nhưng Thẩm Văn Hiên đã lên tiếng: “Trong mắt của ta thì là bỏ lỡ thời gian tốt nhất, nhưng với sư tôn thì có lẽ không là gì cả”.
Thẩm Văn Hiên nói xong, nhìn sang Tần Ninh.
“Tần công tử, cầu xin ngài hãy cứu ông nội của ta!”
Kiếm Tiểu Minh cũng chắp tay quỳ xuống, vẻ mặt thành khẩn.
“Ta có thể cứu ông nội ngươi, nhưng ta muốn vào trong từ đường Kiếm gia một lần”.
Nghe vậy, ánh mắt Kiếm Tiểu Minh sáng lên.
“Nếu ngài cứu được ông nội ta thì cha ta chắc chắn sẽ đồng ý”.
Tần Ninh gật đầu, không nói nhiều nữa mà ngồi xuống.
“Văn Hiên, ban nãy ngươi nói rất đúng, độc tố của cỏ Thiết Tuyến, nhưng rõ ràng là độc ban đầu mà lão gia tử trúng không phải là cỏ Thiết Tuyến”.
Tần Ninh từ từ nói: “Mà là độc rắn Tử Uyên!”
“Độc rắn Tử Uyên?”
“Ừ, độc rắn Tử Uyên, thuộc tính lạnh lẽo, sau khi trúng độc sẽ khiến cơ thể võ giả không lưu thông khí được, linh khí tán loạn, mà cỏ Thiết Tuyến tuy là độc dược nhưng cũng là loại độc tốt để giải trừ độc rắn Tử Uyên”.
“Lộc đại sư Hàn Thiên này không phải là không biết gì cả”.
“Nhưng rõ ràng là Lộc đại sư này không muốn cứu người, nếu không lão gia tử sẽ không cần tốn mấy triệu linh thạch để chữa”.
Tần Ninh nói: “Lộc đại sư này có lẽ là cố ý dùng số lượng lớn cỏ Thiết Tuyến, tuy đã giải được độc rắn Tử Uyên, nhưng lại hạ thêm độc mới cho lão gia tử”.
“Mà khi độc Thiết Tuyến tăng lên, độc rắn Tử Uyên lúc trước bị áp chế cũng bắn ngược lại, hai độc tương khắc, ông cụ không chết mới lạ”.
Kiếm Tiểu Minh tức thì giận không kiềm được.
“Ta biết ngay cái lão già này chẳng phải loại tốt lành gì”.
Tần Ninh ngồi xuống, nhìn Thẩm Văn Hiên nói: “Còn nhớ những gì ta nói không? Cơ thể của con người giống như một vật chứa, khi vật chứa xuất hiện hỗn loạn, đôi khi, thuốc thang quá liều lúc này mà cho thêm loại thuốc mới cũng không phải là chuyện tốt”.
“Nếu có thể đem độc trong cơ thể kết hợp và giải trừ lẫn nhau thì là tốt nhất”.
Tần Ninh vừa nói vừa chỉ ngón tay.
Từng tiếng soạt soạt vang lên, Tần Ninh không ngừng chỉ vào ngực của Kiếm Minh Sơn.
Tiếng phụt vang lên liên tục, Kiếm Minh Sơn lúc này phun ra từng mảng máu đậm sẫm, sắc mặt cực kỳ đau đớn.
Thẩm Văn Hiên ở bên cạnh ánh mắt sáng như đèn pha, kinh ngạc không thôi.
Kiếm Tiểu Minh chứng kiến sự đau đớn của ông nội, muốn ngăn cản, nhưng nhìn đến ánh mắt ngạc nhiên của Thẩm Văn Hiên thì cậu ta hiểu Tần Ninh đang cứu người thật.
Sau đó, một mùi tanh hôi truyền khắp căn phòng.
Tần Ninh dừng tay.
“Tần đại sư, sao rồi ạ?”
“Tiểu Minh...”
Mà lúc này, một giọng nói kinh ngạc vang lên.
“Ông nội!”
Thấy Kiếm Minh Sơn ngồi dậy, ngoài khuôn mặt hơi tái ra thì không còn vấn đề gì khác, Kiếm Tiểu Minh thấy sống mũi cay cay.
“Ông nội, không lẽ... không lẽ đây là... hồi quang phản chiếu của ông sao?”
“Hồi quang... cái đầu thằng nhóc nhà ngươi!”
Ông lão vỗ đầu Kiếm Tiểu Minh, mắng rằng: “Nhóc con, muốn ông chết sớm vậy à?”
“Ông nội, ông khỏe rồi sao?”
Kiếm Tiểu Minh ngây người.
Tần Ninh quả giống như một tên lừa đảo trên giang hồ, một câu một cái diệu thủ hồi xuân.
Người này đúng là diệu thủ hồi xuân thật!
“Hai vị là...”, Kiếm Minh Sơn mặc dù nhìn có vẻ già nua nhưng bây giờ đã khỏe lại, ánh mắt mang theo tia nhạy bén.
Ông ta cảm nhận được một hơi thở đặc biệt từ Tần Ninh và Thẩm Văn Hiên.
Ngay sau đó, Kiếm Tiểu Minh kể cho Kiếm Minh Sơn những chuyện xảy ra gần đây.
“Khốn kiếp!”
Một tiếng quát thấp vang lên, Kiếm Minh Sơn giận dữ vô cùng: “Phần gia và Nhạc gia ỷ vào Cam gia là chỗ dựa, muốn làm gì thì làm, sớm muốn nuốt chửng Kiếm gia chúng ta, không ngờ lại dám đi đến mức này”.
Chương 440: Kiếm gia gặp nguy
“Ông nội yên tâm, cháu có cách trả lại linh thạch cho Phần gia và Nhạc gia rồi”.
Kiếm Tiểu Minh cười đáp: “Chỉ cần ông nội khỏe thì Kiếm gia nhà chúng ta sẽ không có việc gì”.
“Trả lại?”
Kiếm Minh Sơn nhìn cháu trai, chỉ thấy đau lòng.
Kiếm Tiểu Minh chẳng qua mới chỉ mười sáu tuổi mà đã phải gánh vác nhiều như vậy, người làm ông nội như ông ta lại còn khiến cháu trai lo lắng.
“Ông nội, giờ chúng ta phải trừng phạt cái lão Lộc Hàn Thiên kia, lão ta mang ý xấu, không chừng có liên quan đến Phần gia và Nhạc Gia”.
Sắc mặt Kiếm Tiểu Minh lạnh lùng.
Không ngờ rằng những kẻ tính kế Kiếm gia kia lại tính đến bước này.
“Đương nhiên là phải vậy rồi!”
Mà lúc này, bên ngoài phòng, trong đình viện có mười mấy người đứng.
Lộc Hàn Thiên lạnh lùng, hừ nói: “Ta thấy, lâu như vậy còn không có động tĩnh thì hẳn là lão gia tử đã bị hai thằng nhóc miệng còn hôi sữa này...”
Lộc Hàn Thiên nói vậy, Kiếm Thương Tùng cũng nắm chặt tay.
Nếu là như vậy, Kiếm Tiểu Minh chỉ sợ đã khóc rung nhà lên rồi.
“Trưởng tộc, không thể chờ thêm được nữa!”
Một người trong tộc chắp tay nói: “Sự an nguy của lão gia tử vẫn quan trọng hơn, hai tên nhóc đó không biết sẽ làm ra chuyện gì, thiếu trưởng tộc trẻ người non dạ, sợ là bị người ta lừa dối”.
“Đúng vậy đó, trưởng tộc!”
“Không sai!”
Mấy người xung quanh cũng lo lắng không thôi.
Dù sao Kiếm Minh Sơn cũng là cường giả cảnh giới Địa Võ tầng năm duy nhất trong Kiếm gia, có ông ta thì Kiếm gia mới không ngã.
“Có ta ở đây thì sẽ loạn thế nào được? Chẳng lẽ ta sẽ hại ông nội mình chắc?”
Một tiếng lạch cạch vang lên, cửa phòng mở ra, ba bóng người cất bước ra ngoài.
“Tiểu Minh, ông nội sao rồi!”
Kiếm Thương Tùng vội vàng nói.
“Cha, giữ cái lão già này lại đã!”
Kiếm Tiểu Minh nhìn Lộc Hàn Thiên, tức thì mở miệng: “Lão khốn nạn này căn bản không cứu ông nội, mà là một mực hại ông nội, cha mau bắt lão ta lại”.
“Vớ va vớ vẩn!”
Tay Lộc Hàn Thiên bên trong ống tay áo run rẩy, quát rằng: “Nếu không có bản tôn, ông nội các ngươi đã chết lâu rồi, sao sống được đến ngày hôm nay nữa”.
“Ồ? Vậy sao? Vậy lão phu còn phải cảm ơn ân cứu mạng của đại sư Lộc đấy?”
Một giọng nói uy nghiêm lúc này vang lên.
“Cha...”
“Lão gia tử...”
“Lão trưởng tộc!”
Nhất thời, mười mấy người trong đình viện đều kinh ngạc vạn phần, ánh mắt mang theo sự mừng rỡ.
Lão gia tử bình yên vô sự.
Đây quả thực là kỳ tích.
Kiếm Minh Sơn quát lên: “Người đâu, bắt giữ Lộc Hàn Thiên lại cho ta, thẩm vấn tỉ mỉ”.
“Ngươi dám!”
Lộc Hàn Thiên thay đổi sắc mặt, quát lên: “Biết ta là ai không? Ta chính là phụ tá của vương gia Yến Hàn của cương quốc Nam Yến, thân là linh đan sư dưới trướng vương gia Yến Hàn. Các ngươi dám đụng đến ta thì chờ diệt tộc đi!”
Lời này nói ra, những người định động thủ đều ngừng lại.
Vương gia Yến Hàn!
Là em trai thứ sáu của bệ hạ cương quốc Nam Yến, thân là vương gia cương quốc, quyền cao chức trọng.
Lộc Hàn Thiên lại là thuộc hạ của vương gia Yến Hàn!
“Hừ, nói thật cho các ngươi biết, Nhạc gia và Phần gia mời ta tới đây đấy, nếu không lão phu còn lâu mới thèm đến”.
Liễu Thương Hải hừ nói: “Hai tên trưởng tộc Phần Viên và Nhạc Hoành đó vốn muốn bảo lão phu giết Kiếm Minh Sơn ông, chẳng qua ta có ý tốt nên không muốn giết ông luôn”.
“Kiếm gia các người sớm muộn rồi cũng sẽ diệt vong, nếu biết điều thì quy thuận Nhạc gia với Phần gia đi!”
“Nếu không, không chỉ là Cam gia thành Cam Ninh đâu mà còn liên đới đến vương gia Yến Hàn, rồi ngài ấy sẽ khiến Kiếm gia các ngươi chết không có chỗ chôn”.
Lộc Hàn Thiên nói ra, sắc mặt của tất cả đều thay đổi.
Nói như vậy, Kiếm gia chẳng phải sẽ phải chết hay sao.
Không ngờ rằng, không chỉ có Nhạc gia và Phần gia mà còn có cả Cam gia ở sau lưng nhúng tay nữa.
Giờ xem ra ba gia tộc lớn này và vương gia Yến Hàn có quan hệ với nhau.
Không lẽ trời muốn diệt Kiếm gia sao?
Thấy dáng vẻ không dám lộn xộn của mọi người, Lộc Hàn Thiên cười khẩy.
“Kẻ nào dám bắt ta, thì chờ diệt tộc đi!”
Lộc Hàn Thiên ánh mắt lạnh lẽo nhìn Tần Ninh.
“Vốn dĩ lão phu sắp thành công, nhưng ngươi lại dám cắt đứt kế hoạch của lão phu, hôm nay, ngươi phải chết”.
Nói xong, Lộc Hàn Thiên vung tay lên, hướng về phía Tần Ninh.
“Làm càn!”
Kiếm Minh Sơn quát lên, trực tiếp xông ra.
Oanh...
Hai chưởng đụng nhau, sắc mặt Lộc Hàn Thiên trắng bệch.
Lão ta vốn là cảnh giới Địa Võ tầng bốn, nhưng Kiếm Minh Sơn lại là cảnh giới Địa Võ tầng năm.
“Xem ra Kiếm gia không muốn sống nữa rồi”.
“Dĩ nhiên là muốn sống!”
Kiếm Minh Sơn trầm giọng nói: “Chẳng qua Kiếm gia ta chính là con cháu của Kiếm Thánh Kiếm Âm Sơn, sao có thể bội bạc? Hai vị huynh đài này đã cứu mạng của lão phu, hôm nay đừng nói là ngươi, con như vương gia Yến Hàn có tới, ta cũng không cho phép bất kỳ ai động đến một cọng lông của Tần tiểu huynh đệ”.
Lời này nói ra, nhóm người Kiếm gia cũng sát khí bừng bừng.
Bọn họ không thể bôi nhọ danh dự của tổ tiên được.
“Kiếm Âm Sơn? Đồ nhi bị tôn giả Thanh Vân đuổi đi? Không ngại hay sao mà còn nói từ bội bạc?”
Lộc Hàn Thiên giễu cợt nói: “Ta thấy Kiếm gia các ngươi đúng là nên bị tiêu diệt đi”.
“Trưởng tộc, trưởng tộc, có chuyện lớn!”
Có giọng nói đột ngột vang lên.
“Nhạc gia và Phần gia cho cao thủ tới vây Kiếm gia chúng ta rồi”.
“Haha...”
Lộc Hàn Thiên lúc này cười ha ha nói: “Kiếm Minh Sơn, Kiếm Thương Tùng, hôm nay Kiếm gia các ngươi coi như xong!”
Soạt...
Lộc Hàn Thiên nói xong, bóng người lóe lên rồi biến mất.
Nhóm Kiếm Minh Sơn không ngăn cản.
“Tiểu Minh!”
Kiếm Minh Sơn nhìn cháu trai mình và nói: “Cháu là hy vọng của Kiếm gia ta, hôm nay Kiếm gia sẽ phải tổn thất thảm bại, cháu mang dẫn theo hai tiểu huynh đệ rời khỏi đây đi. Đây là tai nạn của Kiếm gia ta, không thể liên lụy đến bọn họ!”
“Ông nội, cháu không đi!”
Kiếm Tiểu Minh nghiêm túc nói: “Cháu muốn giết chết tất cả lũ người đó”.
“Hư đốn, không chịu nghe lời ông nội nữa à?”
Kiếm Minh Sơn phẫn nộ quát lên.
“Ừm...”
Tần Ninh sờ mũi, bước ra cười nói: “Có thể là Nhạc gia và Phần gia đến tìm ta đó”.
“Muốn nói đến phiền phức thì ta đúng là có dẫn đến một cái. Phần Kình đó bị đồ nhi của ta phế hai cánh tay, e là bọn chúng sẽ lấy chuyện này làm lí do”.
Nghe vậy, tất cả đều sửng sốt.
Phần Kình là con cháu dòng chính của Phần gia, thế mà bị phế hai cánh tay?
Kiếm Tiểu Minh nhìn ông nội và cha mình rồi gật đầu.
“Ra ngoài rồi nói đi!”
Tần Ninh cười nhạt, bước ra.
“Tiểu Minh, rốt cuộc sao cháu lại quen người này?”
“Cháu vừa quen hôm nay ạ”, Kiếm Tiểu Minh nhìn ông nội mình, cúi đầu đáp: “Nhưng cháu thấy Tần công tử không có ác ý, hắn chỉ muốn đi vào trong từ đường của Kiếm gia ta thôi”.
Từ đường?
Kiếm Minh Sơn cùng Kiếm Thương Tùng đều ngẩn ra.
“Từ đường Kiếm gia ta di truyền theo các đời, làm theo di ngôn của lão tổ mà bày biện. Có người nói trong từ đường có bí mật liên quan đến việc Kiếm gia ta có thể thịnh vượng lại được hay không. Nhưng từ đời lão tổ đến giờ thì vẫn chưa phát hiện bất kỳ điều gì đặc biệt”, Kiếm Minh Sơn thở dài nói: “Đi thôi, là phúc không phải họa, là họa thì không tránh khỏi, hôm nay ba ông cháu chúng ta cùng nhau đối mặt!”