“Đại trưởng lão, tiếp tục hôn lễ đi!”
“Hả?”
“Hả cái gì mà hả, nhìn cái dáng vẻ không có tiền đồ của ông kìa”, Tần Ninh mắng: “Cháu trai của ông kết hôn, có ta tọa trấn ở đây, ông sợ cái gì?”
Tần Ninh nói xong, thản nhiên đi về phía cái bàn kia.
Lão Vệ, Thẩm Văn Hiên và Kiếm Tiểu Minh cũng đi theo.
Mà bên kia, Lâm Vi Vũ, Hứa Thanh Phong cùng Tần Triết cũng đi theo Lâm Thiên Nhai.
Đại trưởng lão cùng Thiên Đạo Nhất đứng ở phía sau Tần Ninh, yên lặng không nói.
Lúc này vốn không có phần nói chuyện của họ.
Tiệc rượu tiếp tục, ca múa nhạc tưng bừng.
Tần Ninh nhìn mấy người bên cạnh, phất tay nói: “Hôm nay là ngày kết hôn của Lý Nhất Phàm và Thiên Linh Hinh, không cần phân rõ trên dưới đâu, tất cả đều ngồi đi!”
Thiên Đạo Nhất và đại trưởng lão lúc này mới ngồi xuống.
Mà bên kia, Lâm Thiên Nhai gật đầu, Hứa Thanh Phong, Tần Triết và Lâm Vi Vũ cũng ngồi.
U Hồn U Quỷ cũng nhập tọa.
Bàn này ai cũng là người đáng gờm, mấy tông chủ khác lúc này thành ra chẳng có ai đến hỏi thăm.
Nhưng dù là vậy, cũng không ai dám nói một chữ “không”.
Trên bàn kia, bất kỳ người nào xuất thủ cũng có thể bóp chết bọn họ.
Mà không lâu sau, Lý Nhất Phàm và Thiên Linh Hinh cũng xuất hiện.
“Người mới ngồi xuống đi!”, Tần Ninh mỉm cười, giơ ly rượu lên: “Hôm nay là ngày cưới của hai người, mặc dù có chút sóng gió, nhưng cũng coi như viên mãn, ta mời cả hai một ly”.
Tần Ninh lúc này cũng lười để ý xem U Động Thiên và Lâm Thiên Nhai nghĩ cái gì.
Hôm nay là ngày kết hôn của đệ tử Thanh Vân tông hắn, hắn chỉ muốn mọi thứ thuận lợi.
“Cảm ơn tông chủ!”
“Cảm ơn tông chủ!”
Lý Nhất Phàm và Thiên Linh Hinh đều đứng dậy.
Hôm nay Lý Nhất Phàm mặc một bộ đồ đỏ, đẹp trai phi phàm, biểu lộ anh khí bức người, mà Thiên Linh Hinh mặc đồ đỏ cũng xinh đẹp đáng yêu, đều khiến người ta yêu thích.
Nhưng lúc này, cả hai cũng là thấp thỏm không yên.
Chỉ là thành thân thôi mà, sao lại biến thành hai tông chủ của hai tông môn lớn đích thân tham gia vậy.
Dù là ai vào hoàn cảnh này cũng khó mà yên tâm được.
Tần Ninh gật đầu nói: “Sau này cả hai người phải yên tâm tu hành, Lý Nhất Phàm, ngươi là cháu của đại trưởng lão, từ hôm nay trở đi, cũng là đệ tử cấp cao nhất của Thanh Vân tông ta, về sau không được buông lỏng tu hành”.
“Ta còn chờ tương lai khi Thanh Vân tông thống nhất thì truyền lại cho ngươi đấy!”
Nghe vậy, Lý Nhất Phàm còn chưa lên tiếng, đại trưởng lão đã thay đổi sắc mặt, nói: “Tông chủ nói gì vậy”.
“Tông chủ còn phải dẫn dắt Thanh Vân tông chúng ta rong ruổi khắp Cửu U chứ”.
“Không sai, nhưng rồi có một ngày ta vẫn phải rời đi, tâm tính của Lý Nhất Phàm đáng giá để bồi dưỡng”.
Đại trưởng lão nghe vậy thì không nói thêm nữa.
Những người ngồi ở đây đều có tâm trạng khác nhau.
Đến cả Kiếm Tiểu Minh thường ngày lắm lời, lúc này cũng như đang ngồi trên đống lửa.
Mặc dù cả ngày líu nhíu là tương lai sẽ thành kiếm thần số một Cửu U, nhưng lúc này có tay kiếm số một Cửu U hiện tại là Lâm Thiên Nhai ở đây thì cũng chẳng dám kêu nữa.
“Tiểu Minh, ngày nào ngươi cũng lắm lời, sao hôm nay im lìm thế?”
Tần Ninh nhìn Kiếm Tiểu Minh cười nói: “Không phải ngươi muốn làm kiếm thần số một Cửu U mà? Giờ tay kiếm số một Cửu U đang ngồi cạnh ngươi đấy, tương lai, ông ta chính là mục tiêu để ngươi vượt qua”.
Nghe vậy, Lâm Thiên Nhai nhìn sang Kiếm Tiểu Minh.
Dần dần, ánh mắt ông ta trở nên cả kinh, không khỏi nói: “Ngươi có quan hệ gì với Kiếm Âm Sơn?”
Nhắc đến Kiếm Âm Sơn, Kiếm Tiểu Minh tức thì can đảm hơn chút, đáp: “Kiếm Âm Sơn là tổ tiên của ta!”
Nghe Kiếm Tiểu Minh nói vậy, Lâm Thiên Nhai không ngừng gật đầu: “Thảo nào, thảo nào...”
“Ta chờ ngươi tới khiêu chiến!”
Sau đó, Lâm Thiên Nhai đáp lại một câu như vậy.
Chỉ một câu nói đó, lại khiến Hứa Thanh Phong và Tần Triết sửng sốt.
Thân là các chủ Kiếm Các, Lâm Thiên Nhai là kiếm thuật kỳ tài, kiêu ngạo cỡ nào chứ?
Thế mà lại nói như vậy với Kiếm Tiểu Minh?
Lâm Thiên Nhai cảm thán: “Năm đó Cửu U Đại Đế bá chiếm Cửu U đại lục, đồ nhi tôn giả Thanh Vân chính là nhân vật anh hùng. Đến cả tông chủ của bốn tông môn lớn cũng phải nhường ba phần.
Mấy tiểu bối nghe vậy thì kinh ngạc không thôi.
Tôn giả Thanh Vân là nhân vật đầu sỏ, tông chủ của bốn tông môn lớn còn phải nhường ba phần. Vậy sư tôn của tôn giả Thanh Vân tức Cửu U Đại Đế rốt cuộc mạnh đến mức nào?
Bọn họ đều nghe được lời kể về Cửu U Đại Đế, chỉ biết rằng Cửu U Đại Đế rất mạnh, nhưng mạnh đến đâu thì không ai rõ.
Lâm Thiên Nhai tiếp tục nói: “Tôn giả Thanh Vân có hơn mười vị đệ tử, xuất sắc nhất chính là cương vương Minh Uyên, viện trưởng Thiên Thanh Thạch và Kiếm Thánh Kiếm Âm Sơn”.
“Ngươi là hậu nhân của ngài ấy thì tương lai sẽ làm rạng danh vùng đất Cửu U”.
Nghe vậy, Kiếm Tiểu Minh hưng phấn đến mức muốn hét lên.
Được Lâm Thiên Nhai khẳng định, đây là một sự vinh quang lớn lao lắm chứ.
“Cha, cha so với Kiếm Âm Sơn thì sao?”, Lâm Vi Vũ không khỏi hỏi.
“Haha...”
Nghe vậy, Lâm Thiên Nhai cũng chỉ cười không đáp.
U Động Thiên lại xen vào: “Cha ngươi nào có tư cách so với Kiếm Âm Sơn?”
Nghe U Động Thiên hạ thấp cha mình, Lâm Vi Vũ hứ một tiếng.
U Động Thiên chậm rãi nói: “Vốn là vậy mà, Kiếm Âm Sơn ngày xưa vì lĩnh ngộ kiếm đạo mạnh nhất mà đến Kiếm Các của ngươi khiêu chiến tất cả các cảnh giới Hóa Thần, đạp ngã tất cả các kỳ tài kiếm thuật. Cuối cùng, mấy lão cổ hủ trong Kiếm Các cũng phải bỏ mặt mũi xuống mà ra giao đấu, cuối cùng vẫn thua hết thôi. Không lẽ cha ngươi còn giỏi hơn mấy lão cổ hủ trong Kiếm Các thời điểm đó?”
Lời này nói ra, Lâm Vi Vũ cũng kinh ngạc nhìn cha mình. Thấy cha cười khổ, cũng hiểu được U Động Thiên không nói dối.
Mà Kiếm Tiểu Minh thì nhiệt huyết sôi trào.
Hóa ra tổ tiên của cậu ta mạnh mẽ như vậy!
Tần Ninh không lừa cậu ta, cậu ta thật sự có thể đạt được ước mơ của mình.
Mà Tần Ninh thì cũng yên lặng cầm ly rượu lên uống cạn, thở dài.
Đúng vậy!
Khi đó, hắn là Đại Đế, tọa trấn Cửu U, không màng thế sự.
Tôn giả Thanh Vân là kỳ tài cái thế, uy danh hiển hách trên khắp Cửu U.
Các đồ nhi ai cũng là anh tài tuấn kiệt, hùng tâm tráng chí.
Nhưng hiện giờ, quay đầu lại, những người đó đã đi đâu mất.
Hắn là Cửu U Đại Đế mà cũng chẳng thể kịp thời bảo vệ được đồ tôn của mình.
Lão Vệ không nói nhiều, chỉ rót rượu cho Tần Ninh.
Tiệc rượu vẫn diễn ra, lúc này, các đệ tử Thanh Vân tông đều cao đầu ưỡn ngực.
Ban đầu nhìn tông chủ và đệ tử các tông môn lớn đến chúc mừng, bọn họ còn thấy tự ti.
Nhưng bây giờ, bọn họ chẳng thèm sợ nữa.
Tông chủ mới nói đúng, Thanh Vân tông sẽ quật khởi!
Không thấy đến cả các chủ Kiếm Các, tông chủ của U Minh Tông còn ngồi xuống uống rượu với tông chủ của Thanh Vân tông hay sao?
Trong khắp Cửu U này, có ai được như vậy?
“Qua ba tuần rượu, chuyện hôm nay, U tông chủ có nên cho ta một câu trả lời không?”, Lâm Thiên Nhai lúc này đặt rượu xuống, mỉm cười đáp, vẫn là bộ dạng ôn hòa như cũ.
“Trả lời ngươi? Ta nói rồi, ai bắt nạt Thanh Vân tông ta sẽ giết kẻ ấy, kể cả là ngươi!”
U Động Thiên hừ hừ.
“Vậy sao?”
Lâm Thiên Nhai lại nói: “Hai tông môn chúng ta vài vạn năm qua đều nước sông không phạm nước giếng, không lẽ U tông chủ muốn phá vỡ cục diện?”
“Phá thì phá thôi, ta sợ ngươi chắc!”
Bầu không khí vốn đang hòa hợp, lúc này lại trở nên giương cung bạt kiếm.
Chương 507: Một lời hứa
Mọi người tức thì trở nên vội vã.
“Đừng có làm ồn!”
Tần Ninh quát khẽ.
Trong nháy mắt, lão Vệ cũng đảo mắt qua Lâm Thiên Nhai cùng U Động Thiên.
Bỗng nhiên, hai đại năng cảnh giới Hóa Thần đỉnh cao cảm thấy cả người phát lạnh.
Đáng sợ!
Hai người lúc này đều kinh ngạc nhìn lão Vệ, ông già mà bọn họ không quan tâm, đứng ở bên cạnh Tần Ninh.
“Lâm các chủ, ta nói rồi, hôm nay là ngày đại hỷ của Thanh Vân tông ta. Ta vốn không muốn nhìn thấy máu me gì, nhưng bọn chúng đã chết. U tông chủ giúp ta giải quyết phiền phức, nếu ông có vấn đề gì thì cứ tìm ta là được!”
Tần Ninh chăm chú nhìn Lâm Thiên Nhai.
Lúc này, Lâm Thiên Nhai bị Tần Ninh nhìn chằm chằm, có cảm giác đứng ngồi không yên.
Ông già phía sau Tần Ninh đột nhiên bùng phát ra khí thế khiến người ta phát run.
Ấy thế mà ngay từ đầu ông ta còn không phát hiện ra được thực lực này.
Tần Ninh này rốt cuộc có lai lịch gì?
“Tần tông chủ, việc này dù bọn họ không đúng, nhưng ba tông chủ của ba tông môn lớn bị giết, Kiếm Các ta mà không bày tỏ chuyện gì thì e là sẽ làm lòng người nguội lạnh”.
“Liên quan gì đến ta?”
Tần Ninh nói xong, sắc mặt Hứa Thanh Phong kia liền lạnh đi. Mà thấy sắc mặt lạnh lẽo của Hứa Thanh Phong, U Hồn và U Quỷ cũng liền thay đổi sắc mặt.
“Làm sao làm sao?”
Tần Ninh nhìn mấy người, cau mày nói: “Muốn làm loạn thì cút ra khỏi Thanh Vân tông, nếu dám đánh nhau trong Thanh Vân tông thì ta sẽ nhổ hết mấy tông môn các ngươi”.
Nghe vậy, U Động Thiên lườm U Hồn và U Quỷ, Lâm Thiên Nhai thì nhìn sang Hứa Thanh Phong.
“Các chủ, kẻ này nói chuyện thật quá quắt”, Hứa Thanh Phong oán hận nói: “Kiếm Các chúng ta sao có thể bị người áp bức như vậy được?”
“Kiếm Các các người không thể bị áp bức à?”
Tần Ninh chậm rãi nói: “Lẽ nào Kiếm Các của các người chưa bị ức hiếp bao giờ à?”
Tần Ninh nhìn Kiếm Tiểu Minh, lấy ra kiếm Âm Càn của cậu ta, cười nói: “Mỗi khi bị người ức hiếp, kiếm này sẽ thế nào đây?”
Tần Ninh nói vậy khiến U Động Thiên cũng phải tò mò.
Kiếm Tiểu Minh nhìn kiếm Âm Càn, cũng không hiểu.
Đây là bội kiếm của lão tổ, không lẽ liên quan tới Kiếm Các sao?
Thấy kiếm Âm Càn, sắc mặt Lâm Thiên Nhai liền trở nên khó coi.
“Nhưng chuyện này, Kiếm Các ta kiểu gì cũng phải tỏ rõ thái độ cho Cửu U biết”.
Ý tứ của Lâm Thiên Nhai rất rõ ràng, Kiếm Các cần mặt mũi, hiện giờ tông chủ của ba tông môn phụ thuộc bị giết, nếu không nói gì, không làm gì, thì còn ra thể thống gì nữa?
“Được rồi, biết Kiếm Các các người cần mặt mũi rồi!”
Tần Ninh im lặng một chút rồi nói: “Vậy thì ta sẽ hứa với các người một điều kiện”.
“Kiếm Các của các người sau này cần bất kỳ điều gì, ta có thể giúp một lần, nhớ kỹ, là bất kỳ chuyện gì, ta đều có thể giúp các người!”
Hứa Thanh Phong hừ nói: “Một lời hứa của ngươi? Kiếm Các ta thiếu lắm chắc?”
“Câm miệng!”
Lâm Thiên Nhai mở miệng quát lên.
Hứa Thanh Phong tức thì tái mặt lại vì tức, không nói chuyện nữa.
“Được!”
Lâm Thiên Nhai gật đầu.
“Đừng vội!”, Tần Ninh lại nói: “Một cái điều kiện của ta mà chỉ giết mỗi tông chủ 3 tông môn nhỏ của Kiếm Các thì không có lợi lắm nhỉ. Kể từ hôm nay, đất đai của Phi Hồng Môn, Thất Tinh Cung cùng Độc Tàm tông đều thuộc về Thanh Vân tông ta đi!”
Lời này nói ra, Lâm Thiên Nhai nghe mà méo miệng.
Khẩu vị của Tần Ninh lớn thật đấy.
Địa vực tương ứng với ba tông môn này có phải đến mấy trăm tòa thành, Thanh Vân tông lại muốn nuốt hết.
“Sao? Không vui à?”
Lâm Thiên Nhai nhìn U Động Thiên, sau đó, chậm rãi gật đầu.
“Các chủ!”
Lần này, cho dù là Hứa Thanh Phong có nhẫn nhịn nữa thì cũng không thể không nói.
“Các chủ, ba tông môn đó có hơn trăm tòa thành...”
“Ý ta đã quyết!”
Lâm Thiên Nhai lúc này đứng dậy, chắp tay nói: “Hôm nay quấy rầy rồi, cáo từ!”
Tần Ninh chỉ cười không nói.
U Động Thiên nhìn Lâm Thiên Nhai rời đi, rồi bật cười ha hả.
Mặc dù U Minh Tông và Kiếm Các không phải kiểu đối chọi gay gắt, nhưng hai tông môn lớn này thường bị đem ra so bì.
Lần này khó khăn lắm mới được thấy một lần Lâm Thiên Nhai kinh ngạc, U Động Thiên cũng cảm thấy vui vẻ trong lòng.
“Ông cười cái gì?”
Tần Ninh lúc này nhìn U Động Thiên, nói: "Nếu như ông ta bảo ta tiêu diệt U Minh Tông của ông, khiến cho toàn bộ Kiếm Các chiếm lấy vùng đất Cửu U, ta cũng sẽ đồng ý!”
U Động Thiên khựng lại, nhìn Tần Ninh, run rẩy mỉm cười.
“Tần tông chủ, tổ tiên ta ở Thanh Vân tông thì U Minh Tông ta ngày sau tuyệt đối sẽ bảo vệ Thanh Vân tông, mong Tần tông chủ hãy yên tâm!”
“Cần ông bảo vệ chắc?”
Tần Ninh liếc nhìn U Động Thiên, nói: “Không còn chuyện gì nữa thì đi giùm đi, ông ở đây, xem người ta bị hù thành bộ dạng gì rồi kìa”.
“Vâng vâng vâng, tại hạ xin cáo từ, ngày khác lại tới thăm!”
U Động Thiên chắp tay rời đi.
Hai đại lão của hai tông môn lớn rời đi, mọi người mới thở phào nhẹ nhõm, bình tĩnh trở lại.
U Động Thiên, Lâm Thiên Nhai ở trong Cửu U đều là dạng người rung chân sẽ khiến vùng đất Cửu U xảy ra động đất. Họ ngồi ở đây thì ai mà thoải mái cho nổi?
“Công tử giận sao?”
Ở trên đỉnh Huyền Trần, Tần Ninh ngồi yên, lão Vệ khom lưng hỏi.
“Cũng không đến mức giận...”
“Vậy cũng đúng”, lão Vệ cười khà khà nói: “Nếu không cũng sẽ không nhượng bộ cho Kiếm Các một lời hứa”.
Người khác không rõ, nhưng lão Vệ thì hiểu, có thể được một lời hứa của Tần Ninh thì bao nhiêu người ở Cửu U đều muốn mà không được.
U Phần Thiên năm đó, cũng vì Tần Ninh nợ U Minh Tông một lời hứa, nên lúc U Phần Thiên gần bỏ mình, Tần Ninh mới ra tay, đảm bảo giữ lại U Phần Thiên.
Nếu không, căn bản sẽ không có việc U Phần Thiên sống trong cơ thể rùa Huyền Minh Kim Giáp.
Nghe vậy, Tần Ninh vỗ vỗ rùa đá ở đình nghỉ mát, cười mắng: “Cái tên này cũng nhanh trí, biết cách nhắc nhở U Động Thiên đấy”.
Ánh sáng quanh rùa đá chuyển động, hóa thành màu vàng, há mồm nói: “Lão hủ cũng là lo lắng mấy tên nhóc con đó không hiểu chuyện, làm Đại Đế không vui”.
“Ta kinh khủng vậy sao hả...”
Lão U Quỷ mỉm cười, không nói.
Không kinh khủng?
Lão ta đã tận mắt chứng kiến, năm đó, trong trận chiến Phần Ma, một mình Tần Ninh chém giết bao nhiêu là ma đầu. Hình ảnh ấy đến giờ tưởng tượng lại vẫn còn thấy run.
Mà cùng lúc đó, Lâm Thiên Nhai dẫn theo Hứa Thanh Phong, Tần Triết và Lâm Vi Vũ đi về Kiếm Các.
“Các chủ, lời hứa hẹn của một tên nhóc miệng còn hôi sữa như thế, đổi lấy ba tông môn lớn, sao ngài có thể đồng ý vậy ạ?”
Hứa Thanh Phong lúc này lo lắng không thôi.
“Ồ, vậy ngươi nghĩ xem ta nên làm gì?”, Lâm Thiên Nhai mỉm cười nói.
“Điên cuồng như vậy, thì nên giết mới phải!”, lúc này sát cơ của Hứa Thanh Phong chuyển động, cả người lạnh lẽo.
“Giết hắn?”
Lâm Thiên Nhai mỉm cười, gật đầu: “Được, giờ ngươi đi giết hắn đi”.
Nghe vậy, Hứa Thanh Phong cũng ngẩn ra.
Đúng nhỉ, giết thế nào?
U Động Thiên kia hạ quyết tâm bảo vệ Tần Ninh, người bên ngoài sao mà giết nổi?
“Dù là vậy, ngài cũng không thể trao đổi như thế được!”, Hứa Thanh Phong không thể chấp nhận nổi, lãnh thổ của ba tông môn lớn đổi lấy một lời hứa của Tần Ninh.
Thật sự không đáng chút nào!
Chương 508: Lai lịch của kiếm Âm Càn
“Chưa chắc đã không đáng đâu!”
Lâm Thiên Nhai lạnh nhạt nói: “U Động Thiên cung kính với Tần Ninh như thế, ông ta là người ngu sao?”
“Tần Ninh này nhất định bất phàm, hơn nữa...”
Lâm Thiên Nhai im lặng một lúc, không nói ra nữa.
Hơn nữa, ông già họ Vệ kia thâm tàng bất lộ, ông ta nhìn không thấu.
“Cha, kiếm Âm Càn kia rốt cuộc là sao vậy ạ?”, Lâm Vi Vũ tò mò không thôi, cuối cùng vẫn hỏi.
“Chuyện này nói ra thì cũng là một chuyện xấu của Kiếm Các ta năm đó, nhưng đã bị che đậy lại”.
Nghe cha nói vậy, Lâm Vi Vũ càng tò mò hơn.
“Trong Kiếm Các ta có một khu mộ kiếm, chắc mọi người đều biết?”
Lâm Thiên Nhai từ từ nói: “Năm đó, Cửu U Đại Đế vì đồ nhi của mình mà sáng tạo ra một thanh linh kiếm cầm thuận tay, nhưng tốn bao nhiêu công mà đều không hài lòng”.
“Cuối cùng, Cửu U Đại Đế bèn dẫn đồ tôn đó đến Kiếm Các chúng ta, bảo Kiếm Các mở mộ kiếm ra để đồ nhi vào chọn”.
“Tổ tiên của Kiếm Các chúng ta đương nhiên không chịu, cuối cùng...”
Lâm Thiên Nhai nói đến đây thì cũng thấy hổ thẹn: “Cuối cùng bị vị Đại Đế kia dạy dỗ một hồi, đàng hoàng mở ra mộ kiếm, làm cho đồ tôn kia đi vào chọn một thanh, cũng chính là kiếm Âm Càn này!”
“Vị đồ tôn đó sau này chính là Kiếm Thánh Kiếm Âm Sơn danh chấn Cửu U”.
“Chuyện này lúc đó cũng chỉ có các lão tổ biết, người ngoài không hề hay, thế mà tên này lại hiểu rõ...”
Đường đường là Kiếm Các mà bị người nhảy vào cướp đi bảo kiếm trong mộ kiếm, thật sự là xấu mặt.
Lâm Vi Vũ không hiểu nói: “Nhưng con thấy thanh kiếm đó cũng chỉ là linh kiếm thất phẩm bình thường thôi mà”.
“Haha, các lão tổ lúc ấy cũng nghĩ vậy, linh kiếm thất phẩm, cho thì cho thôi, mà lúc ấy Cửu U Đại Đế còn bồi thường cho chúng ta thanh linh kiếm cửu phẩm tuyệt thế vốn dĩ được chế tạo cho Kiếm Âm Sơn, thế nên các lão tổ cảm giác mình cũng không lỗ”.
“Nhưng ai mà ngờ, sau này Kiếm Âm Sơn lại dựa vào kiếm Âm Càn đạt thành tựu Kiếm Thánh uy anh một đời. Kiếm này cực kỳ ghê gớm, cho dù là linh kiếm cửu phẩm cũng không thể áp chế nổi”.
Lâm Thiên Nhai nói xong, Lâm Vi Vũ không khỏi nói: “Linh kiếm cửu phẩm tuyệt thế? Không lẽ là...”
“Không sai, đó chính là thanh kiếm mà các lão tổ dốc lòng trông nom, sau này phát hiện, đây chính là loại kiếm tốt nhất Cửu U, vè sau liền trở thành đồ vật truyền đời của Kiếm Các ta, cũng tức là linh kiếm Cửu Thiên!”
Nghe vậy, Lâm Vi Vũ hoàn toàn sững sờ.
Linh kiếm Cửu Thiên được truyền đời vạn năm của Kiếm Các lại chính là... kiếm do Cửu U Đại Đế đích thân luyện chế.
Điều khiến cô ta càng thêm khó tin đó là, Cửu U Đại Đế đích thân luyện chế thanh kiếm này, nhưng lại không hề hài lòng, ngược lại còn đem nó đi đổi lấy kiếm Âm Càn cho đồ tôn sử dụng.
Thật là một người kỳ lạ!
Cùng lúc đó, U Động Thiên dẫn theo U Hồn và U Quỷ quay về U Minh Tông.
“Tâm trạng của tông chủ có vẻ không tệ?”, U Quỷ cười nhạt hỏi.
“Đương nhiên rồi!”
U Động Thiên cười đáp: “Tổ tiên đời thứ ba còn sống, những lão cổ hủ trong tông môn sau này còn dám cản ta thì cũng sẽ không dễ dàng vậy nữa. Hơn nữa vấn đề của U Minh quyết còn được giải quyết triệt để, ta chắc chắn có thể đột phá thêm nữa”.
“Quan trọng nhất là, được thấy Lâm Thiên Nhai hôm nay ăn thiệt, ta vui vô cùng”.
U Động Thiên cười khà khà: “Lần này vùng đất Cửu U xem ra sẽ náo nhiệt lắm đây”.
“Những cổ quốc, thế gia cổ im lặng kia nói không chừng sẽ trồi lên đấy”.
Nói đến cổ quốc và thế gia cổ, U Hồn và U Quỷ cũng gật đầu.
Vùng đất Cửu U nhìn bên ngoài có bốn tông môn lớn là đỉnh cao, cùng Thánh Đan các mạnh mẽ và một vài thế lực xưng bá, nhưng trong thế giới ngầm, những thế gia cổ xưa, cổ quốc ẩn giấu cũng có nội tình không hề kém hơn bốn tông môn lớn, thậm chí còn mạnh hơn nữa.
Sự tồn tại lâu đời này ẩn giấu rất nhiều bí mật. Mọi người sở dĩ nhắc đến Cửu U Đại Đế là vì trong dòng sông lịch sử, đây là người để lại danh tiếng mạnh mẽ nhất của Cửu U đại lục.
“Trận chiến Phần Ma năm đó, U Minh Tông ta tổn thất thảm hại, những thế gia cổ xưa cùng cổ quốc kia vui vẻ vô cùng. Nếu Tần công tử này có bản lĩnh thì làm ầm ĩ lên cũng tốt!”
“Ừm!”, U Động Thiên gật đầu nói: “Kể từ hôm nay, quan tâm mật thiết đến Thanh Vân tông, nếu có ai dám đối phó Tần Ninh, giết không tha!”
“Vâng!”
U Quỷ chắp tay, lập tức cười nói: “Có điều có vị kia bên cạnh hắn, cùng lão tổ đời thứ ba, e là không ai dám mù quáng đâu”.
“Có hay không chúng ta không quan tâm, nhưng vẫn phải làm tận lực, làm tốt”.
“Đã hiểu!”
So với việc hai vị cường giả suy đoán thì lúc này Thanh Vân tông cũng sôi động hơn nhiều.
Tiệc cưới kéo dài đến đêm, vẫn vui vẻ như cũ.
Loại náo nhiệt này cũng là một sự giải tỏa khác cho các đệ tử Thanh Vân tông.
Những năm qua, bọn họ đá quá oan ức, ngày ngày bị người chà đạp, hôm nay cũng được xả cơn tức một lần, quá đã!
Hiện giờ coi như toàn bộ Thanh Vân tông say xỉn thì cũng không có ai dám đối phó với Thanh Vân tông.
Nửa đêm, Tần Ninh khoanh chân ngồi thiền, nhắm mắt minh tưởng.
Cửu U xã tắc đồ ở bên người hắn đã lâu, ở đời thứ nhất hắn vẫn chưa đoán ra được bí mật của nó, mà bây giờ cũng vậy.
Khiến hắn có chút khó hiểu.
Không nói đến chín đời chín kiếp, hắn là nhân vật không tầm thường cỡ nào chứ. Cho dù là lúc hắn chưa trải qua chín đời chín kiếp thì ở trong vạn giới các trời, hắn cũng là thiếu minh chủ của Cửu Thiên Vân Minh. Thời niên thiếu, hắn đã đi theo cha chinh chiến tứ phương, sau này cha biến mất, hắn càng nâng lên chiếc cờ của Cửu Thiên Vân Minh.
Mặc dù là lúc ấy, nhưng cũng không có mấy ai trong chín trời mười đất sánh bằng kiến thức, hiểu biết của hắn.
Nhưng lúc này, hắn vẫn không có cách nào với Cửu U xã tắc đồ.
Không chỉ vậy, Phong Thần châu mà cha để lại cho hắn đến giờ vẫn luôn xa cách. Tựa hồ như khi hắn đột phá, linh khí tăng lên ra thì đến giờ vẫn chẳng có động tĩnh gì.
Càng khiến hắn không biết nói gì hơn.
Hơn nữa, Phong Thần châu là của cha đưa cho hắn trước khi biến mất. Phong Thần châu ở trong tay hắn chưa được bao lâu thì cha đã mất tích, rất đột ngột, đến cả các mẹ cũng không biết cha đi đâu.
Cho dù là cha nuôi Tạ thân thiết với cha cũng không biết gì.
Nghĩ đến những người xưa, trong lòng Tần Ninh trở nên ấm áp.
Cha, mẹ, các mẹ khác, ông bà cùng Lục thúc, bọn họ đã giúp hắn thống lĩnh Cửu Thiên Vân Minh vào lúc cha biến mất. Đó mới là khoảng thời gian khiến hắn lưu luyến nhất.
Mà bây giờ, muốn quay về, thì vẫn còn một con đường dài phải đi.
Việc trước mắt cần giải quyết chính là điều tra xem kẻ nào giết chết Minh Uyên.
“Công tử, Thiên Đạo Nhất tới rồi ạ!”, lão Vệ đột nhiên lên tiếng.
Chương 509: Giết là xong
“Ông ta đến làm gì? Cho vào đi!”, Tần Ninh đứng dậy, thở ra.
Trong đình nghỉ mát, Tần Ninh nhìn Thiên Đạo Nhất lộ ra vẻ bất an trước mặt, không khỏi cười nói: “Ông sợ ta à?”
“Thiên Đạo lâu cùng Thanh Vân tông ta hôm nay chính là tông môn thông gia, ta cũng không đối phó Thiên Đạo lâu làm gì, sao ông phải sợ?”
“Vâng vâng vâng...”
Thiên Đạo Nhất thở dài, rồi nói.
“Tần tông chủ cũng biết vì sao ta bị thương đó”.
Thiên Đạo Nhất từ từ nói: “Lúc đầu Tần tông chủ đến Thiên Đạo lâu ta, con gái ta tổ chức hội giao lưu, ta vẫn không ở Thiên Đạo lâu mà đi tới Đông Bắc Cực tìm Thiên Thận cung!”
“Thiên Thận cung của lão nhân Thiên Thận vốn là một tuyệt bảo, hơn nữa bên trong có uy năng mạnh mẽ, Thiên Thận Mộng Ma tọa trấn bảo vệ, cho dù lão nhân Thiên Thận đã chết hơn mười vạn năm mà vẫn không ai dám vào, ông đi vào thật ra cũng coi như can đảm”.
Thiên Đạo Nhất không hiểu ý của Tần Ninh lắm, chỉ cười khổ nói: “Cũng là vạn bất đắc dĩ mà thôi. Có người nói lão nhân Thiên Thận có mối quan hệ sâu xa với lão tổ Thiên Đạo Thanh của ta, lúc ấy ta cũng muốn đến đó để tìm cho ra cách giải quyết vấn đề của Thiên Đạo thánh điển, giúp con gái nhanh chóng đột phá!”
“Bên trong Thiên Thận cung này, nghe nói còn có rất nhiều truyền thừa của lão nhân Thiên Thận, không thể không nói là rất hấp dẫn”.
Thiên Đạo Nhất nói rất rõ ràng, ông ta có hứng thú với Thiên Thận cung.
Tần Ninh nghe vậy thì chậm rãi nói: “Được rồi, khi nào giải quyết xong ba tông môn lớn, ta và ông cùng nhau đến đấy. Nói thật, ta khá là hứng thú với một nơi ở bên trong đó”.
Hứng thú?
Có thể khiến cho Tần Ninh hứng thú thì xem ra Thiên Thận cung rất là ghê gớm.
“Tần tông chủ định ứng đối với Thất Tinh Cung, Độc Tàm tông và Phi Hồng Môn thế nào?”
Thiên Đạo Nhất dò hỏi.
“Ba tông môn này, ta thấy cũng không cần tồn tại nữa, các đệ tử dưới trướng ai muốn quy thuận thì nhận, không thì rời đi, sau này không được xuất hiện dưới danh nghĩa ba tông môn này nữa, nếu không, giết không tha”.
Tần Ninh nói rất thản nhiên, nhưng Thiên Đạo Nhất cũng nhướng mày.
Giọng nói lạnh nhạt cỡ này mới khiến người ta cảm thấy kinh khủng.
Tần Ninh dù làm chuyện gì cũng đều thản nhiên như vậy.
Mà sự thản nhiên này không phải là giả tạo.
Cho tới giờ, Tần Ninh cũng có tư cách lạnh nhạt như vậy. Kể cả U Động Thiên cũng phải cung kính gọi Tần công tử, mà ông ta cũng không hiểu sao Tần Ninh lại có quan hệ với nhân vật đẳng cấp như U Động Thiên.
Ngày hôm sau, toàn bộ Thanh Vân tông khôi phục bình thường.
Tần Ninh ngoài việc lúc đầu đích thân dạy dỗ đệ tử ra thì bây giờ cũng vậy, không làm gì khác, mọi chuyện đều để năm trưởng lão đi làm.
Lý Nhất Phàm được Tần Ninh phong làm đệ tử cấp cao nhất, đương nhiên cũng phải quản lí nhiều việc. Người vừa tân hôn lại bị Tần Ninh sai sử liên tục.
Mà đan các, khí các, trận các, võ các, viện kiếm đọa lúc trước phân chia cũng đang đi đúng hướng, bắt đầu tiến hành.
Nhưng đệ tử Thanh Vân tông thật sự quá ít, không đủ ngàn người, đến lúc chia ra thì mỗi viện chỉ có một chút, đến trận các còn không có đệ tử nào.
Thanh Vân tông tàn phá cỡ này, đệ tử hàng ngày tu hành còn gian nan, làm gì có linh trận sư chịu quy thuận.
Tần Ninh cũng không vội vàng gì, thà thiếu còn hơn là ẩu, hắn vẫn hiểu đạo lý này.
Hôm ấy, Tần Ninh triệu tập năm đại trưởng lão tới.
“Hôm nay triệu tập mọi người tới cũng là vì chuyện của Phi Hồng Môn, Thất Tinh Cung và Độc Tàm tông”.
Tần Ninh chậm rãi nói: “Ta sẽ để lão Vệ cùng mọi người đến ba tông môn đó, nhớ kỹ, mục đích chủ yếu là đem toàn bộ tích lũy mấy vạn năm của ba tông môn này về, cho các đệ tử tông môn chúng ta tu hành”.
“Đồng thời, nếu có đệ tử tình nguyện quy thuận thì cũng đưa về luôn”.
“Những người còn lại, nên cút thì cút, để bọn chúng không được lấy danh hào của ba tông môn này mà tự xưng, nếu có ai dám nói một chữ không...”
“Lão Vệ!”
Tần Ninh nhìn lão Vệ, từ từ nói: “Giết là xong!”
Nghe vậy, năm đại trưởng lão cũng toát hết mồ hôi.
Tông chủ lần này nghiêm túc thật rồi.
Tần Ninh vốn cũng có dự định này.
Nếu để Thanh Vân tông đi từng bước thì không biến đến ngày tháng năm nào mới thành tông môn tuyệt đỉnh được?
Trước mắt mấy kẻ đứng đầu ba tông môn lớn đều bỏ mình, cảnh giới Thiên Nguyên e là cũng không có, năm đại trưởng lão đủ để chèn ép, chẳng qua lo lắng có lão cổ hủ tọa trấn trong ba tông môn kia nên mới đưa lão Vệ theo đề phòng.
Còn hắn, mấy chuyện rắc rối như vậy hắn cũng không rảnh đi làm.
Chuyện gì cũng phiền.
Năm đại trưởng lão dẫn theo mấy chục đệ tử xuất phát.
Thẩm Văn Hiên chủ trì đan các, Kiếm Tiểu Minh chủ trì viện kiếm đạo cũng bận rộn rời đi.
Trong chớp mắt, bên cạnh Tần Ninh cũng chỉ có Thiên Linh Lung.
Gương mặt xinh đẹp nghiêng nước nghiêng thành này lúc này không chút biểu cảm, dường như trở thành đệ tử Thanh Vân tông với cô ta không có gì là phải suy nghĩ.
“Cuối cùng cũng rảnh rỗi, mấy ngày này ta giúp cô hoàn thiện tầng sáu của Thiên Đạo thánh điển đi!”
Tần Ninh cười nói: “Hoàn thiện được tầng sáu thì cô có thể lên thẳng cảnh giới Thiên Nguyên đấy”.
Nhìn Thiên Linh Lung, Tần Ninh cũng không thể không khen ngợi.
Chưa đầy hai mươi mà đã đạt cảnh giới Thiên Nguyên, thiên phú này quá kinh khủng.
Ở một trình độ nào đó, so với Viên Viên và Sương Nhi thì cũng ngang cơ.
Mặc dù nói Thiên Linh Lung có thực lực mạnh hơn Diệp Viên Viên và Vân Sương Nhi, nhưng không có nghĩa thiên phú của cô ta cao hơn hai người kia.
Phải biết rằng, Thiên Linh Lung một mạch ở trong Thiên Đạo lâu, tiếp nhận truyền thừa từ nhỏ đến lớn, có tài nguyên tu luyện tốt nhất.
Mà Diệp Viên Viên và Vân Sương Nhi cũng là sau khi gặp hắn, được hắn điều chỉnh, dạy dỗ, cùng đan dược phụ trợ mới đạt được cao độ hiện giờ.
Ngày sau, hai cô sẽ không hề kém Thiên Linh Lung.
“Tông chủ, ta có một chuyện không hiểu, tông chủ có thể chỉ giáo hay không?”, Thiên Linh Lung xinh đẹp mà giọng nói cũng êm tai.
“Nói đi”.
“Bỏ qua U Động Thiên không nói, bên người tông chủ có hộ vệ mạnh mẽ là lão Vệ, muốn tự lập tông môn chẳng phải rất dễ dàng sao? Hà cớ gì phải nhớ mãi không quên Thanh Vân tông?”
Thiên Linh Lung thật sự không hiểu.
Lão Vệ mạnh mẽ như thế nào, không một ai biết rõ, nhưng đến cả cha cô ta còn nói, ông ta không thể thắng được lão Vệ.
Đừng nói là cha mình, đến cả hai hộ pháp U Hồn U Quỷ là địa năng cảnh giới Hóa Thần mà còn phải cẩn thận khi đối mặt với lão Vệ.
“Vậy thì chán lắm...”
Tần Ninh cười nói: “Ta muốn dựa vào năng lực của mình, đưa Thanh Vân tông trở nên lớn mạnh”.
Năng lực của mình?
Thiên Linh Lung lại nói: “U Động Thiên có tính là năng lực của tông chủ không?”
“Ông ta cam tâm tình nguyện giúp ta, ta việc gì phải từ chối?”
Nghe vậy, Thiên Linh Lung nhất thời không thể đáp lại được. Tần Ninh đúng là một người thần bí.
Mà sự thần bí này không phải do Tần Ninh tự xây nên, mà là từng bước thể hiện ra sau mỗi một việc phát sinh.
Chương 510: Một năm thay đổi
Khoảng thời gian sau đó, Tần Ninh cũng không hề rời khỏi phái Thanh Vân.
Cả ngày ở lì trong môn phái, yên lặng không có việc gì thì ở cùng một chỗ với Thiên Linh Lung trên đỉnh Huyền Trần.
Hoặc là xuống đỉnh núi Huyền Trần giải đáp từng vấn đề mấu chốt tu hành mà các đệ tử môn hạ trấn giữ trong Võ Các hỏi.
Nhưng theo thời gian trôi qua, công việc này dần dần giao cho Thiên Linh Lung.
Thực lực của Thiên Linh Lung tuy không bằng năm vị trưởng lão, thế nhưng đối với chuyện giảng giải tu hành thì đừng nói là năm vị trưởng lão, cho dù là tông chủ của môn phái trong bậc thang thứ hai như Thiên Đạo Nhất cũng chưa chắc hơn được nàng ta.
Tần Ninh cũng dần dần buông tay, giao Võ Các cho Thiên Linh Lung xử lý.
Hiện nay, trong phái Thanh Vân, các chủ Đan Các là Thẩm Văn Hiên, các chủ Võ Các là Thiên Linh Lung, viện chủ Viện Kiếm Đạo là Kiếm Tiểu Minh.
Còn về phần Khí Các và Trận Các thì do Tần Ninh đích thân xử lý, bởi vì bây giờ Khí Các và Trận Các dường như vẫn chỉ là thùng rỗng kêu to.
Tần Ninh ngược lại chỉ được cái tên, chuyện gì cũng đều không làm.
Mất gần ba tháng trời Tần Ninh mới hoàn thành xong cuốn Thiên Đạo Thánh Điển, giao cho Thiên Đạo Nhất.
Đối với chuyện này, Thiên Đạo Nhất đương nhiên nghìn ơn vạn tạ.
Cái này là khẩu quyết trọng công pháp tầng thứ sáu, đối với Thiên Đạo Lâu bọn họ mà nói thật sự là vô cùng trân quý.
Hơn nữa trong khoảng thời gian này, năm trưởng lão lớn đều không ở phái Thanh Vân, tất cả mọi chuyện lớn nhỏ trong phái Thanh Vân đều do đệ tử đứng đầu Lý Nhất Phàm lo liệu, ngoại trừ là đại sự thì Tần Ninh sẽ trả lời vài câu.
Bây giờ Tần Ninh làm tông chủ vẫn chưa được một năm, nghiễm nhiên trở thành chưởng quỹ vung tay (*).
(*) chưởng quỹ vung tay: ý chỉ những người đứng đầu không làm gì, chỉ sai bảo người khác.
Tuy nhiên, phái Thanh Vân trong mấy tháng này cũng càng ngày càng đi đúng hướng, thậm chí còn có không ít người ngưỡng mộ danh tiếng mà tìm đến muốn bái nhập tham gia môn phái.
Đây là điềm báo hưng thịnh!
Thời gian sau đó, bên trong toàn bộ vùng đất Cửu U dường như đã yên ổn, cũng không có xảy ra chuyện lớn gì. Mà phái Thanh Vân sau mấy tháng sôi trào cũng dần dần ổn định trở lại.
Lại nửa năm như vậy trôi qua, bên trong phái Thanh Vân có thể nói là tràn đầy sức sống, số lượng đệ tử bây giờ đã gần hai ngàn người, quả thật là vô cùng náo nhiệt.
Cách lần náo nhiệt trước khoảng chín tháng, trong chín tháng này, phái Thanh Vân cuối cùng đã thật sự có thể được gọi là môn phái trong bậc thang thứ ba.
“Đệ tử mới nhập môn mau đến xem Viện Kiếm Đạo của chúng ta”.
Lúc này, bên trong phái Thanh Vân, trước đại điện Thanh Vân có một bóng hình buồn rầu đang đi qua đi lại, liên tục nói: “Viện trưởng Viện Kiếm Đạo là Kiếm Tiểu Minh, Kiếm Tiểu Minh là huynh đệ của tông chủ phái Thanh Vân chúng ta, còn là hậu nhân của Kiếm Thánh Kiếm Âm Sơn”.
“Tận dụng cơ hội, cơ hội không có lần hai đâu”.
Hôm nay phái Thanh Vân lại một lần nữa tuyển nhận hơn một trăm đệ tử, trước mắt chính là lúc phân chia các môn cho nên ở quảng trường bây giờ trái lại rất náo nhiệt.
“Tiểu Phi, thế nào rồi?”
Lúc này, một bóng người đi đến, trên dưới toàn thân khí tức thâm thúy, lộ ra sức mạnh to lớn khiến người khác không dám coi thường.
“Đại ca!”
Nhìn thấy người thanh niên có hơi mập mạp, Lộ Tiểu Phi một đường chạy đến, cười ha ha nói: “Không tồi không tồi, hôm nay đệ kéo đến được ba người, dù sao vẫn có nhiều đệ tử muốn luyện kiếm lắm”.
“Ba người?”
Rầm một tiếng, người thanh niên kia nện một quyền xuống, mắng: “Tiểu tử thối, giao cho đệ đi làm nhiệm vụ mà đệ giúp ta như thế này à? Hôm nay ít nhất cũng có hơn một trăm đệ tử nhập môn, vậy mà đệ chỉ tuyển được cho ta ba người?”
“Đệ làm thế thì viện chủ Viện Kiếm Đạo ta đây biết giấu mặt vào đâu?”
Người thanh niên này chính là Kiếm Tiểu Minh.
Kiếm Tiểu Minh lúc này so với lúc vừa mới đến phái Thanh Vân có hơi khác.
Trên dưới toàn thân tỏa ra khí tức mạnh mẽ, rõ ràng là cảnh giới Địa Võ tầng thứ chín.
Cậu ta nhận được truyền thừa của Kiếm Thánh, trong khoảng thời gian một năm này, cảnh giới có thể nói là tấn thăng cực nhanh, đột nhiên tăng mạnh, lĩnh ngộ thêm nhiều kiếm ý, đã trở thành một vị kiếm khách chân chính!
Mà bản thân Kiếm Tiểu Minh cũng hiểu, cậu ta có thể tiến lên nhanh như vậy, yếu tố phụ là do truyền thừa của lão tổ, còn yếu tố quan trọng nhất đó là sự dạy bảo của Tần Ninh trong gần một năm qua.
Sự hiểu biết và điều khiển kiếm thuật của Tần Ninh chẳng hề thua kém tý nào so với nhận được truyền thừa.
“Đệ nhìn Võ Các nhà người ta xem!”, Kiếm Tiểu Minh nhìn về hướng khác, chỉ thấy trước cửa Võ Các ước chừng đã xếp thành một hàng dài.
“Ca, cái này ca không thể trách đệ được!”, Lộ Tiểu Phi bày ra khuôn mặt đau khổ, nói: “Các chủ Võ Các nhà người ta là Thiên Linh Lung, là tiểu thư Thiên Linh Lung đó, bây giờ nàng ấy là cảnh giới Thiên Nguyên, hai mươi tuổi mà đã là cảnh giới Thiên Nguyên, quả thật là quái vật, hơn nữa, nàng ấy lại còn xinh đẹp như thế…”
“Đẹp! Đẹp! Đẹp!”
Kiếm Tiểu Minh liên tiếp gõ vào đầu Lộ Tiểu Phi mấy chục cái mới nguôi giận.
Cái tên Lộ Tiểu Phi này tâm địa đơn thuần cho nên Kiếm Tiểu Minh mới nhận cậu ta làm đệ tử bên cạnh mình, nhìn thấy Lộ Tiểu Phi, Kiếm Tiểu Minh lại nhớ đến dáng vẻ một năm trước của mình.
“Vậy đệ nhìn Đan Các nhà người ta xem, Đan Các cũng nhận được nhiều người hơn đệ!”
“Ca, mọi người đều nói, Thẩm Văn Hiên vô cùng đẹp trai, giống như sư huynh Lý Nhất Phàm, ca nhìn Đan Các xem, đệ tử toàn là thiếu nữ…”
“Haizz, lòng người đổi thay, lòng người đổi thay!”, Kiếm Tiểu Minh thở dài nói: “Những người này đều bị vẻ bề ngoài mê hoặc, chỉ có kiếm mới là anh tuấn đẹp trai nhất!”
Lộ Tiểu Phi không nói gì thêm, rụt cổ một cái.
Nhìn thấy người bên phía Đan Các và Võ Các, đáy lòng cậu ta cũng hâm mộ không thôi.
Đệ tử là mỹ nữ, các chủ cũng là mỹ nữ, sao có thể khiến người ta không hâm mộ được cơ chứ?
Lúc này, Kiếm Tiểu Minh đi đến trước Võ Các thu nhận đệ tử, nhìn Thiên Linh Lung, nhịn không được nói: “Thiên các chủ, cô tốt xấu gì cũng phải nể mặt Kiếm Các Kiếm Tiểu Minh tôi chứ?”
Hôm nay Thiên Linh Lung mặc một thân váy tím càng thêm phần yêu mị, khiến người khác có cảm giác vô cùng xinh đẹp, rất nhiều ánh mắt của các đệ tử xung quanh bay đến, nhìn ngắm không rời.
“Kiếm Tiểu Minh, ngươi không tuyển được người sao lại trách ta?”, Thiên Linh Lung cười nhạt một tiếng: “Những người này đều là tự nguyện gia nhập vào Võ Các, họ không muốn luyện kiếm thuật, ngươi sao có thể trách ta được chứ?”
“Cô…”
Kiếm Tiểu Minh nhất thời im lặng.
Trong gần một năm này, có thể nói là Tần Ninh đã hoàn toàn buông tay, đem môn phái giao cho những người trẻ tuổi bọn họ quản lý.
Thiên Linh Lung này là các chủ của Võ Các, Kiếm Tiểu Minh tuy là kiếm chủ của Kiếm Các nhưng so với Thiên Linh Lung vẫn yếu hơn rất nhiều.
“Cô cứ chờ đi, chờ ta vượt qua cô, Võ Các của cô sẽ chuẩn bị xong đời!”
“Haizz, Tiểu Minh, Linh Lung, thì ra hai người đều ở đây à!”
Một bóng người anh tuấn phi phàm bước đến.
Chính là Thẩm Văn Hiên!
Thẩm Văn Hiên bây giờ so với trước kia đã trưởng thành hơn một chút, càng có cảm giác kiểm soát tất cả mọi thứ.
Đây là một sự tự tin cực kỳ mạnh mẽ!
“Ôi, Thẩm các chủ, hình như dạo gần đây mình mới luyện chế ra được thần đan gì đúng không?”, Kiếm Tiểu Minh nhếch miệng cười nói: “Ra đan thì huynh phải tìm ta, ta giúp huynh thử đan!”
Nghe thấy lời Kiếm Tiểu Minh nói, sắc mặt của Lộ Tiểu Phi đứng ở bên cạnh bỗng trắng bệch!
Gần một năm này, mỗi một lần vị vị Thẩm đại sư này luyện đan, Kiếm Tiểu Minh đều bảo cậu ta thử đan, tuy không phải là thử đan không công, thế nhưng nếu gặp phải linh đan không tốt thì… mùi vị đó, cậu ta tuyệt đối không muốn trải nghiệm thêm nữa.
“Được!”
Thẩm Văn Hiên lật tay một cái, một cái hộp ngọc xuất hiện, hộp ngọc vừa mở ra, hương đan liền lan tỏa.