“Ta nghe chán mấy câu đó rồi, chết hết đi...”
Tần Ninh nhàn nhạt mở miệng, tiếng nổ ầm ầm vang lên bên tai.
Hơn trăm người của U Minh Tông và Kiếm Các đều nổ tung.
Chỉ có một bóng người xinh đẹp đứng yên tại chỗ.
Chính là Lâm Vi Vũ!
Lúc này, gương mặt Lâm Vi Vũ trắng bệch, cả người run rẩy nhìn Tần Ninh, sắc mặt hoảng sợ.
Mấy lần cô ta gặp Tần Ninh, Tần Ninh đều đem lại cảm giác nhàn rỗi, tự tin. Rõ là một thanh niên mười tám, mười chín tuổi, thế mà lúc nào cũng dạy dỗ cô ta.
Nhưng hôm nay, Tần Ninh đã thay đổi.
Lạnh lùng vô tình, giết người như ma!
“Ta không giết cô, cô đi đi!”, Tần Ninh nhìn Lâm Vi Vũ, thản nhiên nói: “Nói với cha cô, Thanh Vân tông ta không cần có được sự công nhận của Kiếm Các nữa!”
Lâm Vi Vũ lúc này chật vật bước đi, nhưng bước chân nặng nề vô cùng.
Thấy Lâm Vi Vũ rời khỏi sơn cốc, sắc mặt Tần Ninh vô cảm.
“Xem ra các ngươi vẫn chưa từ bỏ ý định!”
Lúc này, đám người Viêm Khắc và Hạ Thất Vương vẫn nhìn chằm chằm mấy người Tần Ninh như cũ.
Viêm Khắc hừ lạnh: “Ngươi cho là giết người lập uy thì chúng ta sẽ sợ à?”
Bất kể là bốn tông môn lớn hay là thế gia cổ, đều không có quan hệ gì lớn với bọn họ. Chết thì chết thôi, Tần Ninh giết họ thì cũng giảm bớt phiền phức.
Có điều, nếu chỉ dựa vào những thủ đoạn đơn giản như vậy mà đòi trấn áp bọn họ thì lại quá coi thường nội tình của con cháu tam Hoàng thất Vương và cổ quốc rồi.
“Viêm Hoàng, Lệ Vương, Khánh Vương năm đó coi như tận tâm trụng thành, đến đời con cháu các ngươi thì lại thế này đây!”, Tần Ninh cảm thán: “Đã vậy, cũng đừng trách ta!”
Từng tiếng ầm ầm đột nhiên vang lên.
Tức thì, xúc tu màu đen dưới chân đám người Viêm Khô, Lệ Kế Mãn, Khánh Phong Dự lại bay lên một lần nữa.
Soạt soạt...
Mười mấy bóng người lúc này nhất loạt bay lên.
“Bay lên? Có tác dụng chắc?”
Tần Ninh nói xong, nắm chặt bàn tay.
Rầm rầm!
Từ trên đỉnh sơn động, những xúc tu màu đen rơi xuống, trói lại mười mấy người này.
Nhất thời, xúc tu trên dưới bắt lấy người của ba tộc lớn. Lực xé rách kinh khủng đến nỗi, dù là Viêm Khô cảnh giới Hóa Thần hai chuyển cũng khó mà chịu nổi.
“Lão Khắc!”
“Ta biết!”
Viêm Khắc không thể trừng mắt nhìn người của ba nhà Viêm, Lệ, Khánh chết đi.
“Viêm Hoàng lệnh thuẫn, mở!”
Viêm Khắc khẽ quát, linh khí dày đặc trong cơ thể nhất thời tuôn ra.
Hơi thở mạnh mẽ kia khiến người ta phải căng thẳng.
Đây chính là chỗ mạnh mẽ của cảnh giới Hóa Thần bảy chuyển sao?
Cảnh giới Hóa Thần ở Cửu U đại lục có thể nói là sự tồn tại vô địch.
Cảnh giới Hóa Thần chín chuyển, một chuyển một tầng trời, cũng không phải là tự nhiên nói vậy.
Tề U Ngữ, Kiếm Phong Tuyết kia đều là cảnh giới Hóa Thần một chuyển, nhưng so với Viêm Khắc thì chỉ như đồ đệ gặp sư phụ mà thôi.
Viêm Khắc nói xong, lệnh bài to cỡ nắm tay trong tay lúc này phiêu đãng trên không trung.
Tiếng chấn động vang lên, đánh gãy không khí xung quanh.
Tấm khiên lúc này hóa thành trăm mét, trung tâm xuất hiện một đồ án hình lửa rất sống động, giống như muốn chuyển động theo cái khiên vậy.
“Viêm Hoàng lệnh thuẫn, cắt!”
Viêm Hoàng khẽ quát, đứng vững trên tấm khiên, chỉ tay một cái, đường vân hỏa diễm bên trong tấm khiên lúc này nhảy ra, hóa thành các đám mây màu đỏ, chặt đứt xúc tu màu đen kia.
“Các ngươi chạy trước đi!”
Viêm Khắc lúc này quát lớn.
Ông ta còn phải dùng Viêm Hoàng lệnh thuẫn chiến đấu với Tần Ninh, nếu phân tâm đến bọn họ thì sẽ không chiếm được ưu thế.
Đám Viêm Khô, Khánh Phong Dự, Lệ Kế Mãn lập tức dẫn người của ba tộc chạy về phía cửa cốc.
Mà đám người của Thánh Vương Phủ và Đại Nhật Thần Giáo cùng người nhà Cổ gia Lĩnh Nam cũng muốn thừa dịp loạn mà chạy đi.
Từng cánh tay xúc tu bị chém đứt, Tần Ninh lúc này dường như đã hết cách.
Mắt thấy mấy trăm người chạy đến cửa sơn cốc, đột nhiên, một tiếng kịch liệt vang lên.
Ầm...
Cửa cốc đột nhiên khóa chặt.
Cửa lớn Âm Dương thái cực lúc này như một cánh cửa chết.
“Giết!”
Tần Ninh lại quát lên, từ trong cánh cửa màu đen có những xúc tu đen nhánh tỏa ra.
Tiếng nổ rầm rầm vang lên, phàm là những kẻ muốn ra ngoài thì đều bị xúc tu bắt lại và nổ tung.
Cảnh tượng này khiến cho Viêm Khắc cùng người cổ quốc Đại Hạ và Hoang gia đều phải sửng sốt.
“Thằng nhãi kia, ngươi đáng chết!”
Viêm Khắc đã hoàn toàn giận dữ.
Ông ta đứng trước Viêm Hoàng lệnh thuẫn, trực tiếp sai sử nó xông về phía Tần Ninh.
“Ngươi biết dùng Viêm Hoàng lệnh thuẫn chắc?”
Lúc này Tần Ninh hừ lạnh, ngón tay chỉ ra.
Rầm...
Những xúc tu đen từ mặt đất chui lên, ngăn lại Viêm Hoàng lệnh thuẫn. Mà sau đó, những linh ấn xuất hiện từ đầu ngón tay Tần Ninh tuôn ra, dũng mãnh xông vào bên trong Viêm Hoàng lệnh thuẫn.
“Giết hắn!”
Viêm Khắc lúc này gào thét.
Nhưng cũng vô dụng!
Khiên Viêm Hoàng lệnh thuẫn kia lúc này không hề nhúc nhích, ánh lửa khởi động nhưng chỉ ở bên trong khiên.
“Có chuyện gì vậy?”
Tần Ninh vẫy tay một cái, cái khiên kia đột nhiên phi thẳng xuống dưới chân Tần Ninh, đem Tần Ninh nâng lên.
“Viêm Hoàng lệnh thuẫn dùng thế này mới đúng!”
Tần Ninh quát lên, trong nháy mắt, linh ấn khởi động, ấn ký hỏa diễm trong Viêm Hoàng lệnh thuẫn xoay ngược trở lại, hội tụ thành từng đám mây lửa.
Mà đám mây lửa đó bắt đầu vùng vằng xông ra.
Tần Ninh sải bước, ấn ký hỏa diễm tụ lại thành đám mây, trực tiếp tấn công Viêm Khắc.
“Đáng chết!”
Viêm Khắc cũng không hiểu vì sao Viêm Hoàng lệnh thuẫn lại để cho Tần Ninh sai hiến.
“Muốn giết ta không dễ dàng thế đâu!”, Viêm Khắc dù sao cũng là cảnh giới Hóa Thần bảy chuyển. Lúc này, sắc mặt ông ta lạnh lẽo, hai tay chuyển động, linh khí dày đặc tụ thành một cái khiên, vụt sáng trước thân thể.
“Vô dụng thôi...”
Tần Ninh lắc đầu, đẩy tay ra.
Đoàng!
Tiếng nổ vang lên, lệnh bài kia lúc này trực tiếp bị đâm cho nổ tung.
Khiên Viêm Hoàng lệnh thuẫn phá nát phòng ngự của cái khiên kia, thẳng thừng đánh nổ, yếu ớt vô cùng.
Có tiếng phập vang lên, một góc của Viêm Hoàng lệnh thuẫn đã đâm xuyên ngực Viêm Khắc rồi dừng lại.
Tần Ninh cầm kiếm đen trong tay, đạp lên khiên, đi từng bước đến cạnh Viêm Khắc.
“Cảm giác thế nào?”
Tần Ninh hờ hững nói: “Viêm Hoàng lệnh thuẫn bảo vệ Viêm gia, cũng bảo vệ dòng máu nhà họ Minh. Thế nhưng các ngươi đã làm gì? Đáng chết!”
Một tiếng phập nữa vang lên, Tần Ninh vung kiếm, đầu Viêm Khắc lìa khỏi cơ thể, máu tươi lúc này tóe ra.
Trong nháy mắt này, tiếng phập kia tưởng chừng như khiến cho trái tim củ những người ở đây bị lệch một nhịp.
Mấy người Thiên Đạo Nhất, Lý Dương Chiêu đã hoàn toàn hóa đá, cả người run rẩy, hoàn toàn không biết nên nói gì...
Chương 592: Viêm Ngọc Hoàng
Bọn họ cứ tưởng rằng, hôm nay Tần Ninh đắc tội nhiều thế gia, tông môn, nên không thể thoát khỏi nơi này.
Nhưng không ngờ rằng, một mình Tần Ninh lại hòa cùng linh trận nơi đây, tiêu diệt rất nhiều thế gia, tông môn.
Thật sự không thể tin nổi!
Giờ khắc này, Tần Ninh đứng vững ở trên Viêm Hoàng lệnh thuẫn, thần tình lạnh nhạt.
Đám người Hoang gia đã sớm tái mét mặt mày.
Chạy, sẽ phải chết.
Mà không chạy, dường như cũng chết.
Tần Ninh đứng trên Viêm Hoàng lệnh thuẫn, im lặng không nói, trong cốc lộ vẻ tĩnh mịch. Mà Hạ Thất Vương kia cũng thấy kinh ngạc trong lòng.
Mà trong lúc đó, Tần Ninh phảng phất như đang đứng ở một hư không khác.
Ở bên trên cái khiên to lớn đó, trong lúc ngọn lửa đang nhấp nháy, một thân hình mặc áo dài màu đỏ như lửa ngạo nghễ đứng vững.
Tần Ninh từng bước đi ra, thân ảnh đó dần trở nên rõ ràng.
Tuổi tầm hơn ba mươi, quần áo đỏ như lửa, tóc dài cũng đỏ rực, phiêu lãng theo gió, khí thế xuất trần khiến người ta cảm thấy mờ ảo.
“Viêm Ngọc Hoàng!”
Nhìn thấy người đó, Tần Ninh đột nhiên mở miệng.
Mà người đàn ông áo đỏ kia lại hơi sửng sốt, rồi rầm một tiếng, quỳ xuống đất.
“Đại Đế!”
Tiếng gọi này, người đàn ông áo đỏ run rẩy, không biết nên làm sao.
“Đại Đế, người...”
“Ngươi còn nhận ra ta à!”, Tần Ninh thản nhiên nói.
“Viêm Hoàng lệnh thuẫn này vốn là do Đại Đế thưởng cho, thuộc hạ làm sao dám không nhận ra Đại Đế chứ ạ!”
Viêm Ngọc Hoàng, Viêm Hoàng, một trong ba Hoàng danh chấn Cửu U.
“Nếu đã nhận ra ta, thì nên biết, ta đến, tức là ngày tàn của ngươi cũng tới!”
Viêm Ngọc Hoàng nghe vậy, thân thể run rẩy.
Tần Ninh yên lặng nói: “Năm đó, Minh Uyên và Thiên Thanh Thạch là hai huynh đệ hùng tài đại lược, các ngươi đi theo hai đứa nó, gây dựng nên cơ đồ!”
“Ta mong rằng đồ tôn mình kêu gọi được nhiều người tài giỏi, cho nên giúp tam Hoàng thất Vương các ngươi nâng cao cảnh giới, đạt đến Hóa Thần, cương quốc Bắc Minh uy nghiêm đứng vững, còn tam Hoàng thất Vương cũng đều tương đương với trưởng tộc thế gia”.
“Thời gian qua đi, Uyên nhi bỏ mình, Thanh Thạch bị bắt, nhưng các ngươi thì lại an ổn cách thế, con cháu đời sau phát triển bình thường, còn cương quốc Bắc Minh thì sa sút thành một đế quốc nho nhỏ, bị người ta khinh nhục!”
“Lời thề của các ngươi năm đó đâu rồi?”
“Tần Ninh ta không phải người không nói lý lẽ, ta không yêu cầu các ngươi đời nào cũng làm kẻ bề tôi, nhưng các ngươi đã không đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi thì thôi, lại còn làm ra cái tư thái đi bắt nạt người khác”.
Ánh mắt Tần Ninh lạnh lẽo, nhìn Viêm Ngọc Hoàng, trầm giọng quát: “Ta giết con cháu Viêm gia của ngươi, ngươi có oán hận gì không?”
Tiếng rầm rầm lúc này vang lên, Viêm Ngọc Hoàng không ngừng dập đầu, khóc nức nở: “Đại Đế tha mạng, thuộc hạ chết không có gì đáng tiếc, chỉ mong Đại Đế đừng tuyệt tình quá, để lại một chút truyền thừa cho Viêm gia của thuộc hạ!”
“Sớm biết có ngày này, sao ngày xưa còn làm?”
Tần Ninh lại nói: “Ngươi đã để lại một tia hồn phách ở trong Viêm Hoàng lệnh thuẫn, muốn ra lệnh cho con cháu các ngươi có khó đâu, nhưng ngươi lại im lặng!”
“Im lặng là vàng à?”
“Hay ngươi tưởng là ta vĩnh viễn sẽ không quay lại nữa...”
Tần Ninh nói xong, chỉ vào kiếm đen rồi chém ra.
Hồn phách cuối cùng của Viêm Ngọc Hoàng đã không còn sót lại chút gì.
“Đại Đế, tha cho họ Viêm một chút truyền thừa được không?”, Viêm Ngọc Hoàng khóc lóc hô lớn.
Trong chớp nhoáng, Tần Ninh lúc này đứng vững ở trên Viêm Hoàng lệnh thuẫn, mở mắt ra.
“Tha cho chúng? Nếu biết an phận thủ thường, thì ta tha chúng không chết!”
Tần Ninh nói xong, ánh sáng Viêm Hoàng lệ thuẫn lóe lên, rồi trở nên yên ổn.
“Từ nay trở đi, ngươi theo ta đi!”
Tần Ninh hờ hững nói.
Trong nháy mắt, Tần Ninh nhìn về phía Hoang gia.
“Hoàng Phủ gia và Vũ gia, ta tha cho bọn họ rồi, Hoang gia các ngươi, ta cũng sẽ không đuổi tận giết tuyệt!”, Tần Ninh từ từ nói: “Nhưng nếu chuyện hôm nay có ai khác biết, ta nhất định sẽ tiêu diệt toàn bộ Hoang gia”.
Hoang Bình Hải, Hoang Phi Mậu cùng với Hoang Thanh Thanh nghe vậy thì đều thở phào.
“Chúng ta đã hiểu!”, Hoang Bình Hải chắp tay, lập tức dẫn người rời đi.
Bên trong sơn cốc, ngoài thi thể đầy đất ra cũng chỉ còn người của cổ quốc Đại Hạ.
Lần này, chỉ có ba gia tộc lớn là Hoàng Phủ, Vũ và Hoang rời đi.
Những người khác đều là đầu lìa khỏi cổ.
Mùi máu tươi ngày càng đậm, Tần Ninh thở ra, tóc trắng tung bay.
“Giờ đã không còn ai nữa rồi!”
Hạ Thất Vương dẫn đầu nói trước: “Linh quả kỳ hoa trên cây cổ thụ kia đều sẽ gây nên những chấn động không tưởng”.
“Tần Ninh, nếu là một mình ngươi độc chiếm, thì toàn bộ vùng đất Cửu U sẽ coi ngươi làm mục tiêu tấn công”.
Nghe vậy, Tần Ninh nhìn Hạ Thất Vương, từ từ nói: “Vậy ngươi muốn sao?”
“Đơn giản, số trân bảo này, cổ quốc Đại Hạ ta chiếm bảy, ngươi chiếm ba!”, Hạ Thất Vương tự tin nói: “Sau đó chúng ta cũng không cần tranh đấu nữa”.
“Cho dù Viêm Hoàng lệnh thuẫn có lợi hại thì Cửu Hoang chiến xa này cũng chính là một trong ba bảo vật trấn quốc của cổ quốc Đại Hạ đấy. Dưới cảnh giới Hóa Thần năm chuyển trực tiếp bị giết, mà trên cảnh giới Hóa Thần năm chuyển cũng sẽ bị vây khốn, khó thoát thân được...”
“Ngươi bảy phần?”
Sắc mặt Tần Ninh không thay đổi, cười nhạt: “Cổ quốc Đại Hạ các ngươi lấy đâu ra sức mạnh mà nói mấy câu đấy vậy?”
“Ngươi...”
“Chỉ là cái loại cho mặt mũi mà không cần, vốn dĩ niệm tình cổ quốc Đại Hạ các ngươi bỏ ra chút sức trong trận chiến Phần Ma năm đó, nên cho các ngươi rời đi, thế mà không chịu, muốn ở lại dâng mạng, vậy ta sẽ cho các ngươi toại nguyện!”
“Làm càn!”
Công tử Hạ Thanh kia chỉ vào Tần Ninh, quát lên: “Ngươi có biết cổ quốc đại diện cho điều gì không?”
“Mặc dù là Cửu U Đại Đế uy danh hiển hách từ chín vạn năm trước, thấy quốc quân của cổ quốc ta còn phải cung kính đấy. cổ quốc Đại Hạ ta truyền thừa hơn mười vạn năm, những thế gia kia còn không bì kịp, ngươi có tư cách gì cò kè mặc cả với cổ quốc Đại Hạ?”
Hạ Thanh kiêu ngạo nhìn Tần Ninh.
Cổ quốc, cho dù là các thế gia, tông môn, tam Hoàng thất Vương nhìn thấy cũng phải nhượng bộ.
Nội tình cổ quốc không phải thứ mà một mình Tần Ninh nho nhỏ này hiểu được.
Tần Ninh này chẳng qua là loại ếch ngồi đáy giếng, không biết sự đáng sợ của cổ quốc Đại Hạ mà thôi.
“Thế à?”
Tần Ninh cũng thấy buồn cười, lắc đầu nói: “Đã vậy, vì sao một vị lão hủ của cổ quốc Đại Hạ các ngươi phải quỳ xuống cầu xin Cửu U Đại Đế sửa Cửu Hoang chiến xa vậy?”
Lời này nói ra, Hạ Thanh lập tức sưng sờ, mắng to: “Ngươi nói láo!”
“Thanh Nhi...”
Hạ Thất Vương lúc này không cười nữa, mà chỉ kinh ngạc vô cùng.
Trong trận chiến Phần Ma, Cửu Hoang chiến xa của cổ quốc Đại Hạ đã thương tổn cực lớn, không một vị linh khí sư nào có thể sửa được.
Cuối cùng cổ quốc Đại Hạ khẩn cầu Cửu U Đại Đế ra tay.
Lúc ấy, trận pháp, khí pháp, đan pháp của Cửu U Đại Đế là số một trên Cửu U đại lục, mà Cửu U Đại Đế quả thực đã sửa chữa cho Cửu Hoang chiến xa quay về như cũ, thậm chí còn hoàn mỹ hơn.
Nhưng ngoại trừ những lão cổ hủ của cổ quốc Đại Hạ năm đó ra, cùng một vài hoàng thất có tư cách vượt qua cổ quốc Đại Hạ, thì không có ai khác biết hết.
Sao Tần Ninh lại biết được?
Chương 593: Cửu Hoang chiến xa
“Bất kỳ một thứ đồ nào trong Mặc Cốc này cũng không phải thứ các ông có thể mang đi!”
Tần Ninh nhắc lại lần nữa: “Hôm nay các ông đã khăng khăng đối địch với ta, vậy thì đừng trách ta thủ đoạn độc ác!”
Nghe đến câu này, trái tim Thiên Đạo Nhất và Lý Dương Chiêu đập dữ dội.
Ý câu này của Tần Ninh chính là muốn đối chọi với cổ quốc Đại Hạ…
Bây giờ tim Lý Dương Chiêu cũng đã nhảy lên đến cổ họng.
Hôm nay Tần Ninh giết đã quá nhiều người rồi.
Tứ đại tông môn giết một lần, truyền nhân Khánh Vương, truyền nhân Lệ Vương và truyền thừa Viêm Hoàng đều bị giết hàng loạt.
Ngay cả Cổ gia Lĩnh Nam của cổ lão thế gia cũng bị giết sạch.
Đây gần như là đắc tội chết với một nửa môn phái và thế gia trên toàn bộ vùng Cửu U Đại Lục.
Nếu giết những người cổ quốc Đại Hạ này, vậy thì chính là đắc tội với một cổ quốc lớn.
Cổ quốc không giống như các cương quốc và thượng quốc bên ngoài Đại Lục, chiếm giữ lãnh thổ cực lớn.
Có thể ở trên vùng Cửu U Đại Lục, một thôn xóm, một cổ thành, một vùng sa mạc, một vùng núi non cũng là một vùng đất của cổ quốc.
Nhưng mỗi một cổ quốc đều truyền thừa trên mười vạn năm, tình hình bên trong mạnh đến đáng sợ, ngay cả Tứ đại tông môn ở trước mặt cổ quốc cũng không dám lỗ mãng.
Cổ quốc đại diện cho lịch sử và năm tháng, không ai muốn tùy tiện đắc tội với cổ quốc.
“Lão Vệ…”
Lý Dương Chiêu nhìn lão Vệ bên cạnh, thấp giọng nói: “Ông khuyên tông chủ đi, nếu như thật sự giết Hạ Thanh của Hạ Thất Vương kia, chỉ sợ cổ quốc Đại Hạ thật sự sẽ hoàn toàn phát điên…”
Thanh Vân tông không dễ dàng gì mới thành lập, gây thù chuốc oán như vậy thì quả thật mất nhiều hơn được.
Lão Vệ liếc nhìn Lý Dương Chiêu, lắc đầu.
Lúc này tôm cát nhỏ đứng trên bả vai lão Vệ, hừ lạnh nói: “Đây là đâu? Cho dù là cổ quốc Đại Hạ có Đế quân đương nhiệm, nên chết cũng phải chết! Tần đại gia là ai? Sẽ sợ mấy tên khốn đó sao? Một đám mai rùa già thôi mà”.
Nghe thấy lời này, sắc mặt Lý Dương Chiêu và ngũ đại trưởng lão càng đau khổ.
Tôm cát nhỏ nói thì rất hào hùng, nhưng đó là cổ quốc đấy, truyền thừa mười mấy vạn năm, ai biết có tồn tại bao nhiêu cảnh giới vô địch Hóa Thần siêu việt nổ không chết?
Năm người Lý Dương Chiêu sốt ruột giống như kiến bò trên chảo nóng, còn mấy người Lý Nhất Phàm và Thẩm Văn Hiên lại có suy nghĩ khác nhau.
Suy nghĩ của bọn họ khác với thế hệ trước rất nhiều.
Nhưng Thẩm Văn Hiên lại lo lắng cho vị sư tôn của mình, khống chế linh khí và linh trận lớn như vậy, cơ thể Tần Ninh chịu đựng nổi không?
Còn Kiếm Tiểu Minh lại cổ vũ cho đại ca của mình, đây mới là phong độ mà nam nhân nên có.
Ngược lại Thiên Linh Lung lúc này đang nhìn cây cổ thụ kia rồi lại nhìn Tần Ninh toàn thân đầy máu, dường như có chút suy tư.
Hai ông cháu Hoàng Phủ Hùng và Hoàng Phủ Yên Nhiên đứng ở một bên, im lặng không nói.
Sức mạnh của Tần Ninh lớn, không chỉ có lão Vệ sâu hiểm khó dò bên người, còn có bản thân hắn cũng không rõ ràng.
Thanh niên này không đơn giản đâu!
Lúc này Hạ Thất Vương gắt gao nhìn chằm chằm Tần Ninh, không dám khinh thường.
“Uy lực của Cửu Hoang chiến xa, ngươi không biết nếu như ta dùng toàn lực thi triển, chắn chắn ngươi sẽ chờ chết, ngươi thật sự muốn làm như vậy sao?”, Hạ Thất Vương hét lên.
“Đừng nói mấy lời hay ho như vậy”.
Tần Ninh nói lại một lần nữa: “Nếu ông muốn sử dụng Cửu Hoang chiến xa, chỉ sợ cơ thể ông phải chịu gánh vác cực lớn, trong vài năm cũng không thể khỏi hẳn, còn về giết ta… thật đúng là hoang đường!”
“Ngươi thật sự dự định mất cả chì lẫn chài?”
“Mất cả chì lẫn chài? Ông cũng xứng mất cả chì lẫn chài với ta sao?”
“Tìm cái chết đi!”
Hạ Thất Vương lúc này đã không thể dễ dàng tha thứ.
Ngay cả khi Tần Ninh có giết thêm nhiều người nữa, có Cửu Hoang chiến xa ở bên ông ta cũng không sợ.
Đây là thánh bảo truyền thừa của cổ quốc Đại Hạ, Tần Ninh không thể phá hỏng và ngăn cản nổi.
“Giết!”
Trong nháy mắt, linh khí mạnh mẽ hối thúc được Cửu Hoang chiến xa này, hai người Hạ Thất Vương và Hạ Thanh đứng trong chiến xa hướng về phía Tần Ninh.
Trong chiến xa đó, linh khí chuyển động, giao long chín đầu trước chiến xa lúc này nhe răng nhếch miệng, giương nanh múa vuốt rất sống động nổi dậy.
“Với mức độ linh khí dồi dào mạnh mẽ, giao long chín đầu được linh khí hoá, Cửu Hoang chiến xa… thật không hổ danh là một trong ba bảo vật của Đại Hạ!”, Hoàng Phủ Hùng lúc này không khỏi cảm thán nói.
“Chiến xa này nghe nói cảnh giới Hóa Thần ngũ chuyển trực tiếp bị nghiền nát, cảnh giới Hóa Thần thất chuyển cũng cực khó đối phó, năm đó với chiến xa này cổ quốc Đại Hạ đã chém chết không ít Ma Hoàng của Ma tộc dưới lòng đất”.
Nghe đến đây, tất cả mọi người đều run lên.
Cửu Hoang chiến xa này vậy mà lại ngang tàng như vậy?
Mặc dù là trong linh khí cửu phẩm, vậy thì chắc chắn cũng thuộc loại tốt nhất.
Hoàng Phủ Hùng tiện đà nói tiếp: “Nghe nói Cửu U Đại Đế đã từng ra tay sửa chữa một lần, chiến xa này hình như còn lợi hại bá đạo hơn lời đồn”.
Lý Dương Chiêu vừa nghe câu này, nhất thời hồn vía lên mây.
“Lão Vệ, lão Vệ…”, Lý Dương Chiêu kéo Lão Vệ, nôn nóng nói: “Mau đi giúp Tần tông chủ đi, Ma Hoàng đều là thực lực cảnh giới Hóa Thần mà cũng không thể chống lại được, cho dù tông chủ có Viêm Hoàng lệnh thuẫn, e rằng cũng không thể chống đỡ được đâu!”
Lúc này lão Vệ liếc nhìn Tần Ninh, từ từ nói: “Để công tử phát tiết đi…”
Phát tiết?
Ngũ đại trưởng lão ngây ra.
Phát tiết cái gì?
Đừng đùa nữa, Cửu Hoang chiến xa kia đến cả lão tộc trưởng Hoàng Phủ Hùng cũng khen ngợi lợi hại hết mức, Tần Ninh có thể chống lại được sao?
Ầm…
Lúc này một tiếng ầm đột nhiên vang lên, giao long chín đầu trước Cửu Hoang chiến xa kia ầm ầm lao ra.
Viêm Hoàng lệnh thuẫn bây giờ đang chắn trước người Tần Ninh.
“Vô dụng thôi!”
Hạ Thất Vương cười lạnh lùng, linh khí điên cuồng đè ép.
Đồng thời, trên người ông ta bắt đầu xuất hiện vết nứt, máu tươi ứa ra.
“Thất Vương thúc…”
Hạ Thanh nhìn thấy cảnh này, sợ hãi không thôi.
“Cửu Hoang chiến xa, uy lực bá đạo, nhưng gánh nặng cao, linh khí và thân xác đều là nhu cầu cực lớn, ngay cả ta là cảnh giới Hóa Thần bát chuyển cũng khó có thể chống đỡ phản phệ đó”.
Nghe đến đây, Hạ Thanh nhất thời đã hiểu.
Ánh mắt nhìn sang Tần Ninh, ý định giết người của Hạ Thanh càng rõ ràng.
Tên tiểu tử thối này quả thật nên băm thành trăm mảnh.
“Nuốt hắn!”
Lúc này Hạ Thất Vương thúc giục giao long chín đầu, hào quang sáng chói, linh khí tràn đầy, trực tiếp quấn lấy Viêm Hoàng lệnh thuẫn.
Giao long chín đầu, mỗi đầu gần như đều là khí tức và thực lực cảnh giới Hóa Thần hùng mạnh, hào quang của Viêm Hoàng lệnh thuẫn hoàn toàn bị cắn nuốt, thân ảnh của Tần Ninh cũng tan biến vô hình.
“Chết rồi sao?”, lúc này Hạ Thanh không nhịn được nói.
Viêm Hoàng lệnh thuẫn đó cho dù uy lực hùng mạnh, thiên về phòng ngự, thế nhưng dưới uy áp mạnh mẽ của Cửu Hoang chiến xa, làm sao có thể phòng ngự nổi?
Hơn nữa Cửu Hoang chiến xa do chính cảnh giới Hóa Thần bát chuyển Thất Vương thúc hối thúc, ở trên toàn bộ vùng Cửu U Đại Lục, cảnh giới hóa thần bát chuyển chính là sự tồn tại giống thần.
Viêm Hoàng lệnh thuẫn này vốn không giống Cửu Hoang chiến xa, cộng thêm Tần Ninh chính là cảnh giới Thiên Võ thất biến điều khiển, sao có thể chống lại được?
“Tên tiểu tử không biết sống chết thôi mà, còn tưởng rằng giết chết cảnh giới Hóa Thần nhất chuyển, võ giả nhị chuyển của mấy thế gia môn phái thì có thể thách thức với cổ quốc Đại Hạ ta sao? Đây chính là kết cục không biết sống chết!”
Hạ Thanh lúc này cũng vô cùng ngạo mạn, ha ha cười lớn nói.
Sắc mặt đám người cổ quốc Đại Hạ xung quanh cũng kinh ngạc vui mừng.
“Cửu Hoang chiến xa được ông điều khiển như vậy cũng thật là lãng phí hết mức!”, lúc này một giọng nói vang lên đều đều.
Chương 594: Phong Thần Châu rung động
Năm vị trưởng lão lớn lúc này mới thở phào một hơi, bọn họ giống như vừa mới đi dạo Hoàng Tuyền một lượt.
Mấy người nhóm Lý Nhất Phàm, Thẩm Văn Hiên cũng trợn mắt há hốc mồm.
Con giao long chín đầu vốn liều mạng chém giết bao vây Tần Ninh.
Nhưng khi bóng hình của Tần Ninh xuất hiện, trong tích tắc con giao long chín đầu đột nhiên trở nên dịu dàng ngoan ngoãn, thậm chí có khoảnh khắc nó còn cọ xát với góc áo của Tần Ninh, biểu hiện cực kỳ dịu dàng!
Thông linh?
Quả đúng là khác thường!
“Hình như ngươi kêu rất vui nhỉ!”
Nhìn Hạ Thanh, Tần Ninh vung tay lên, một con giao long vội vàng lao ra, trực tiếp cắn xé Hạ Thanh, phụt một tiếng, cổ của Hạ Thanh đứt lìa, máu bắn tung toé.
“Vậy thì giết ngươi trước!”
Một màn này đừng nói là Hạ Thất Vương, ngay cả đám cao thủ của cổ quốc Đại Hạ cũng hoàn toàn sững sờ.
Hạ Thất Vương hao tốn biết bao linh khí mới gọi được giao long chín đầu đến đây, vậy mà bây giờ lại trở thành vũ khí giết người trong tay Tần Ninh, giết chết Hạ Thanh.
“Thanh Nhi!”
Hạ Thất Vương hét khàn cả giọng, tròng mắt cũng gần như rớt ra ngoài.
Hạ Thanh chính là một trong số hoàng tử xuất sắc nhất của cổ quốc Đại Hạ, rất được các quốc quân ở trong cổ quốc Đại Hạ hiện nay xem trọng, dốc lòng bồi dưỡng.
Trọng tâm chuyến đi lần này là để mở mang kiến thức, rèn luyện thêm, thế nhưng cách rèn luyện này lại giết chết con trai của ông ta khiến ông ta không thể tha thứ được.
“Cửu Hoang chiến xa, giết thần diệt quỷ, sai lầm lớn nhất của ông ngày hôm nay không nên dùng nó để đối phó ta!”
Tần Ninh nhìn Hạ Thất Vương, lạnh lùng nói.
“Ngươi đáng chết, đáng chết!”
Hạ Thất Vương khàn giọng gào lên, phần phật một tiếng, vươn tay ra.
Âm thanh phành phạch vang lên, từng vị cao thủ của cổ quốc Đại Hạ lúc này bị khống chế bay đến bên cạnh Hạ Thất Vương.
“Mượn linh khí của các ngươi dùng một lúc!”
Hạ Thất Vương vừa nói xong liền vươn tay tóm lấy từng võ giả cảnh giới Hoá Thần và cảnh giới Thông Thiên, không hề kiêng dè hấp thụ linh khí của bọn họ.
Một lát sau, bề ngoài cơ thể của Hạ Thất Vương xuất hiện hư ảnh một chiếc ảo giáp.
Hình ảnh mờ mờ dần biến thành sự hiện hữu chân thật, toả ra ánh sáng màu vàng kim nhàn nhạt, tất cả Cửu Hoang chiến xa cũng vì thế mà trở nên rực rỡ hẳn lên.
“Chịu chết đi!”
Hạ Thất Vương duỗi một ngón tay ra, một tiếng nổ ầm ầm vang lên, từng luồng sáng trong chiến xa đánh thẳng về phía của Tần Ninh.
“Phải là ông mới đúng!”
Tần Ninh nhìn thấy Hạ Thất Vương đang lao như bay đến thì chậm rãi giơ tay ra.
Khi bàn tay ấy giơ đến trước mặt thì hắn từ từ nắm chặt lại.
“A...”
Bỗng một tiếng kêu thảm thiết vang lên, bộ kim giáp toả ánh hào quang trên người của Hạ Thất Vương bắt đầu co rút lại.
Cơ thể của ông ta không thể giãy giụa, không thể thoát ra khỏi sự trói buộc này.
Bộ kim giáp kia giống như bị ai đó bóp nát, hoá thành một điểm sáng chói loà, liên tục tụ tập, bành trướng.
Bùm!
Cuối cùng, một tiếng nổ trầm đục vang lên, cơ thể của Hạ Thất Vương trực tiếp nổ tung.
Cảnh này này khiến trái tim của đám người đại trưởng lão, Lý Nhất Phàm đập thình thịch không thôi, cơ thể run lên.
Một vị cường giả cự phách vô địch cảnh giới Hoá Thần bát chuyển lại chết một cách như vậy ngay trước mặt bọn họ.
Đây quả thật đúng là chuyện không thể tưởng tượng nổi!
Bên trong sơn cốc lúc này xác chết ngổn ngang, tất cả mọi thứ giống như đang ở trong mơ.
Giấc mơ này quá đẫm máu!
Cơ thể của Tần Ninh lúc này ngạo nghễ đứng vững, hơi khom người xuống.
Ngay cả hô hấp cũng trở nên chậm lại.
Lão Vệ lúc này vội vàng bước đến đỡ Tần Ninh.
“Tần đại gia, ngài không sao chứ?”, tôm cát nhỏ lúc này cũng không vui đùa ầm ĩ mà lộ ra vẻ lo lắng.
Tần Ninh của hôm nay giết người đến nghiện, nhưng tình hình của bản thân cũng không được tốt cho lắm.
“Các ngươi đi hết đi!”
Tần Ninh lúc bấy giờ phất tay một cái.
Đám người đại trưởng lão, Lý Nhất Phàm còn muốn nói thêm điều gì đó nhưng lão Vệ lại ngăn họ lại.
“Mau chóng rời đi đi!”
Lão Vệ mở miệng, đám người không dám nói gì thêm.
Tôm cát nhỏ nhìn về phía lão Vệ, chậm rãi nói: “Có chuyện gì lập tức thông báo cho ta biết, ta ở ngay bên trong Đại Vũ Lục Châu!”
“Ừm!”
Năm vị trưởng lão không biết tiếp theo phải làm gì, thế nhưng lão Vệ cũng đã lên tiếng, bọn họ cũng không dám nói gì chỉ có thể rời đi.
Dần dần bên trong sơn cốc, một già một trẻ im lặng đứng vững.
Tần Ninh ngồi xổm xuống, hai tay đào bới mặt đất, từng lớp đất Thất Nguyên bị bới ra, máu trên đầu ngón tay của Tần Ninh tí tách chảy xuống nhuộm đỏ mặt đất Thất Nguyên.
Tần Ninh lảo đảo ôm pho tượng của Tần Kinh Mặc đi vào bên trong hố.
Một ngôi mộ dần dần được hình thành.
Lúc này, trong lòng Tần Ninh bỗng có chút bi thương, hắn nhớ đến Hâm Hâm.
Trước đây, cũng là như thế này.
“Kinh Mặc ca... ca... an nghỉ đi!”
Tần Ninh thở dài một hơi, quỳ xuống, ngón tay run rẩy lấy bình ngọc ra.
Sen Cửu Chuyển Thiên Tiên!
Cái này là quà hắn chuẩn bị cho buổi gặp gỡ với Kinh Mặc.
Thế nhưng bây giờ chỉ có thể trồng ở nơi đây, cho dù có tươi mới tinh tế cũng không thể nhìn thấy được nữa rồi.
“Ta thích hoa sen, gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn, sau này ta muốn trồng những khóm sen xanh lớn trong phủ đệ của ta...”
Dường như giọng nói ngày hôm qua vẫn còn lảng vảng bên tai.
“Khụ khụ...”
Lúc này Tần Ninh bỗng ho khan một tiếng, sắc mặt trắng bệch.
“Công tử!”
Lão Vệ bây giờ đau lòng nói: “Người mất đã mất rồi, công tử xin hãy nén bi thương!”
“Lần này ngài thi triển thần thuật, đổi mạng với trời, thọ nguyên sắp hết, lại điều động trận Âm Dương Vô Cực với lá chắn Viêm Hoàng Lệnh và Cửu Hoang chiến xa khiến khí huyết tiêu hao, bây giờ ngài không thể lại...”
“Phụt...”
Lão Vệ còn chưa nói xong, Tần Ninh bỗng phun ra một ngụm máu tươi, cơ thể run rẩy.
Tóc hắn bạc phơ, mặc dù bề ngoài cơ thể vẫn là làn da của thanh niên nhưng lục phủ ngũ tạng, kinh mạch bên trong cơ thể sớm đã ở trạng thái gần đất xa trời.
“Công tử!”
“Không sao, không chết được!”
Tần Ninh lúc này chậm rãi nói: “Lão Vệ, ngươi đi ra ngoài đi!”
“Công tử!”
“Ra ngoài!”, Tần Ninh lặp lại một lần nữa.
Vẻ mặt của lão Vệ bi thương nhưng cuối cùng vẫn gật đầu.
Ông ta biết trong lòng của Tần Ninh vẫn còn chấp niệm.
Trong sơn cốc chỉ còn lại một mình Tần Ninh.
Tất cả mọi thứ lại trở về trạng thái yên tĩnh, Tần Ninh cứ quỳ ở đó như thế, cơ thể không nhúc nhích, ngay cả hơi thở tếu ớt của sinh mạng cũng dường như biến mất.
Thậm chí có khoảnh khắc Tần Ninh cũng cảm giác được hơi thở sự sống của mình biến mất.
Vù...
Trong sơn cốc tĩnh lặng, không biết trôi qua bao lâu, đột nhiên, một tiếng vù vù vang lên.
Âm thanh vù vù ấy dấy lên ở trong đầu của Tần Ninh.
Phong Thần Châu!
Phong Thần Châu vẫn luôn ở cùng Tần Ninh vào lúc này đột nhiên rung động.
Ánh sáng bao trùm toàn bộ sơn cốc, khí tức đẫm máu dần tan biến, những báu vật của trời đất trên thân cây cổ thụ chưa biến mất lúc này cũng trở nên thánh khiết hẳn lên.
Toàn bộ Mặc Cốc tự nhiên bỗng trở nên đạo pháp, giống như trời đất đã sản sinh ra linh trí, soi sáng cả thung lũng này.
Bầu trời vốn âm u lúc này cũng sáng sủa hẳn lên.
Trong khi đó, Tần Ninh vẫn quỳ trước phần mộ, đôi mắt có vẻ hơi ngây ngốc đỡ đẫn, xem như không nhìn thấy hiện tượng này.
Dường như sự thay đổi bất thường của Phong Thần Châu chẳng có liên quan gì đến hắn.
Đột nhiên, Phong Thần Châu tự động nhảy ra khỏi đầu Tần Ninh, lao vụt đến trước mặt của Tần Ninh rồi dần dần dừng lại.
Một bóng hình bước ra từ bên trong Phong Thần Châu.
Một bóng người mặc trường sam màu đen, mái tóc dài búi cao, để mái ngang kết hợp với nhau trông rất tuấn tú, cùng với gương mặt lộ rõ vẻ từng trải khiến người khác không khỏi tán dương.
Người vừa xuất hiện trông bộ dáng khoảng hai, ba mươi tuổi, sải bước đi ra, đạo pháp tự nhiên, dường như không phải là người đang đi đến mà là trời đất đang đi đến.
Người đàn ông dừng bước trước mặt Tần Ninh, xoa đầu Tần Ninh đang quỳ trên mặt đất, khẽ cười một tiếng, giọng nói tràn ngập yêu thương: “Tiểu Ninh, bộ dạng này của con trông không giống con trai của ta chút nào!”
Chương 595: Cha con nói chuyện
“Phụ đế!”
Một câu nói như đánh thức người tỉnh dậy khỏi giấc mộng, nhìn thấy thân ảnh kia, Tần Ninh vội vàng ngẩng đầu, ánh mắt tràn ngập sự khó tin.
“Phụ đế, thật sự là người sao?”
Tần Ninh nhìn thấy thân ảnh ấy không nhịn được mà vươn tay ra, muốn giữ chặt lấy người.
“Phụ đế, mấy năm nay rốt cuộc người đã đi đâu? Mấy vị mẫu thân đều lo lắng, mẫu thân quản lý Cửu Thiên Vân Minh sau sẽ truyền đại vị lại cho con, nhưng sau đó kiếp nạn Cửu Mệnh Thiên Tử của con ập đến, con không thể không trải qua kiếp nạn được!”
“Con tưởng rằng Cửu Mệnh Thiên Tử kết thúc con sẽ trở lại Cửu Thiên Vân Minh, nhưng không ngờ lại trở về điểm xuất phát một lần nữa!”
“Vốn con còn cho rằng sẽ bảo vệ được tất cả mọi người, có thể làm cho Kinh Mặc đại ca...”
Bốp...
Lúc Tần Ninh đang nói liên tục không ngừng thì bỗng dưng, thân ảnh kia trực tiếp vươn tay vỗ đầu của Tần Ninh.
“Ninh Nhi!”
Giọng nói mang theo chút từ tính khiến Tần Ninh hơi giật mình.
“Vi phụ là ai? Là chúa tể của vạn giới, là người có thể thu nhật nguyệt hái sao trời, thống nhất vạn vực, thế gian này không có một người nào như ta, nhưng có một vài chuyện ta cũng không thể thay đổi được!”
“Con là con trai của Mục Vân ta, là con trai của Vô Thượng Thần Đế, việc mà con phải làm không chỉ là kế thừa mọi thứ của ta mà còn phải trở nên ưu tú hơn ta!”
“Những thứ con mất đi trước mắt với con mà nói chỉ là một lần tôi luyện, con đã hiểu chưa?”
“Phụ đế...”
Tần Ninh lúc này từ từ đứng lên, nói: “Người... còn chưa nói cho con biết rốt cuộc người đã đi đâu?”
“Khụ khụ...”, Mục Vân ho khan một tiếng, hai tay chắp phía sau, thở dài, muốn mở miệng nói.
“Có thể nói chuyện đàng hoàng được không ạ?”, Tần Ninh nói tiếp.
“Ờm… Ha ha...”, Mục Vân lúng túng nở một nụ cười gượng gạo, nói: “Cửu Thiên Vân Minh yên ổn nhưng vạn giới chư thiên dần dần trở nên bất ổn, vi phụ chỉ rời khỏi vạn giới, đi đến một thế giới bên ngoài xa xôi hơn mà thôi”.
Thế giới bên ngoài?
Tần Ninh lúc này hơi giật mình.
Trong kỷ nguyên trước, thế giới Đại Thiên vô cùng hỗn loạn, vạn tộc tranh đấu lẫn nhau, Phong Thiên Thần Đế trấn áp vạn tộc.
Phụ đế một tay đạt được uy danh Thần Đế tối cao, xây dựng Cửu Thiên Vân Minh, uy chấn thiên hạ, ở thế giới Đại Thiên này không ai có thể sánh bằng.
Thế giới Thương Lan kia vốn đã là thế giới đỉnh nhất rồi!
Chẳng lẽ...
“Không sai!”
Dường như nhìn ra được suy nghĩ trong lòng của Tần Ninh, Mục Vân nói tiếp: “Như suy nghĩ của con, lão tử trở thành chúa tể của vạn giới, thế nhưng vạn giới này cũng không phải là vạn giới thật sự, ta phải rời đi thì mới bảo đảm vạn giới được yên ổn”.
“Tóm lại chuyện này khi nào con trở về Cửu Thiên Vân Minh sẽ rõ ràng tất cả”.
“Con hiểu rồi!”
Trong lòng Tần Ninh đại khái đã sáng tỏ, tình yêu cả đời của phụ đế, huynh đệ, người thân đều ở trong Cửu Thiên Vân Minh, nếu như không vì lý do đặc biệt thì phụ đế chắc chắn sẽ không tuỳ ý bỏ đi.
Nhưng có thể khiến cho phụ đế, một nhân vật che trời phải né tránh rốt cuộc là thứ gì?
“Ngược lại là con đấy tên tiểu tử thối này”, Mục Vân đột nhiên vỗ đầu Tần Ninh một cái, mắng: “Họ Mục đẹp như thế, lịch kiếp thì lịch kiếp thôi, sao con lại đổi sang họ Tần thế hả?”
“Mục Ninh không phải nghe hay hơn, khí chất hơn cái tên Tần Ninh à?”
Nhìn thấy bộ dạng tức giận phừng phừng của Mục Vân, Tần Ninh ngoác miệng cười: “Chuyện này là mẫu thân bảo con làm thế, hay là người đi gõ đầu mẫu thân đi?”
“Ách... Thật ra ta cảm thấy cái tên Tần Ninh không tồi, còn có thể giúp con che giấu thân phận”.
Nhìn thấy dáng vẻ của phụ đế, trong lòng Tần Ninh thầm cười trộm.
Trong cả thế giới Đại Thiên này, người duy nhất có thể khiến phụ đế trở nên như này e rằng chỉ có chín vị mẫu thân mà thôi.
“Nhưng mà phụ đế, tại sao người lại xuất hiện ở bên cạnh con vậy?”
“Phong Thần Châu kia chính là thứ ta lấy được ở trong thời không vô tận bên ngoài mấy năm trước, viên ngọc này cực kỳ phi thường, chẳng qua ta không tìm thấy thứ gì cho nên đưa cho con!”, Mục Vân chân thành nói: “Đương nhiên, vì để bảo đảm cho an toàn của con, ta đã giữ lại một ít bản lĩnh, nếu không thì tinh khí sinh mệnh lần này của tiểu tử con không phải sớm đã xong đời rồi sao!”
“Ách...”, Tần Ninh lúng túng gãi đầu một cái.
“Trước đây mẹ con đã nói không được truyền thuật Đại Tác Mệnh cho con, nếu không phải tên tiểu tử con mặt dày mày dạn quấn lấy thì ta sẽ không truyền cho con đâu, con thật sự cho rằng con bây giờ giống lão tử có thọ nguyên vô tận à?”
“Con cũng đâu muốn thế, Kinh Mặc đại ca bị người ta hại, ma tộc dưới lòng đất ở Cửu U Đại Lục nổi dậy, Thiên Đế Các rốt cuộc là thế lực gì con cũng không biết...”
Nhìn Tần Ninh, vẻ mặt của Mục Vân bỗng trở nên nghiêm túc, nói: “Con trai ngoan, thế giới bên ngoài lão tử có thể giúp con ngăn chặn, nhưng trong phạm vi thế giới Đại Thiên này, mọi thứ con đều phải tiếp tục chống đỡ, con là trưởng tử, con hiểu chứ?”
“Con cũng đâu phải được sinh ra đầu tiên đâu...”
“Muốn ăn đòn đúng không?”, Mục Vân nói tiếp: “Ma tộc dưới lòng đất ở Cửu U Đại Lục có lẽ chỉ là ếch ngồi đáy giếng, toàn bộ thế giới Đại Thiên cũng có rất nhiều vấn đề nghiêm trọng, tiểu tử con phải cố lên”.
“Con hiểu rồi”.
Tần Ninh gật đầu: “Ai bảo ngoại trừ người và ông ngoại ra thì con lại là người thứ ba có Cửu Mệnh Thiên Tử chứ...”
“Xì, Cửu Mệnh Thiên Tử cái đầu ngươi, năm đó ta có được đế vị không phải là dựa vào Cửu Mệnh Thiên Tử mà đạt được danh xưng đấy đâu”.
“...”
Mục Vân nói tiếp: “Được rồi, chín đời chín kiếp của con, cùng với kinh nghiệm của con ở thiên giới đủ để con bảo vệ bản thân, nhưng con cũng phải cẩn thận hơn, sự thay đổi của trời đất trong kiếp này, tương lai sẽ có tác dụng lớn!”
“Con hiểu rồi!”
“Phụ đế, người bảo trọng!”
“Ừm!”, nhìn đứa con trai xuất sắc nhất của mình, Mục Vân gật đầu.
“Cung tiễn phụ đế!”, Tần Ninh trịnh trọng nói.
Mặc dù phụ thân có đôi lúc trông không đáng tin cậy, thế nhưng ông ấy thân là Vô Thượng Thần Đế, là chúa tể của thế giới Đại Thiên này, kiến thức và tấm lòng của phụ đế đương nhiên không phải thứ mà hắn có thể so sánh được.
“Cung tiễn cái đầu con ấy!”
Mục Vân nói tiếp: “Tinh khí thần huyết máu thịt của con đã tiêu hao hết sạch, ta xuất hiện không phải để tán gẫu với con!”
“Xem ra vị huynh đệ kia rất quan trọng đối với con!”
Mục Vân dời mắt nhìn về phía cây cổ thụ, nói: “Nhưng người chết giống như đèn đã tắt, những linh tài còn lại của trời đất này sẽ bổ sung tất cả cho con!”
Ông vung tay lên, lúc này linh quả vô tận, linh căn các thứ lũ lượt tập hợp.
Trong chốc lát chảy vào bên trong cơ thể của Tần Ninh.
Từ từ, Tần Ninh cảm thấy cơ thể của mình bị va chạm cực lớn, cho dù đã tu hành Âm Dương Ly Hợp Kim thể và Ngọc Lôi thể nhưng bây giờ vẫn có cảm giác không thể chịu đựng nổi.
Khí tức trong cơ thể của hắn lúc này dần dần được khôi phục.
“Chỗ này có quá nhiều linh tài trời đất, ta đưa một phần vào bên trong cơ thể của con, bù đắp vết thương trên người con, còn số còn lại ta sẽ chuyển hoá vào bên trong Phong Thần Châu để con từ từ hấp thụ!”
“Đa tạ phụ đế!”, Tần Ninh quỳ một chân trên mặt đất, dập đầu.
“Còn mái tóc bạc này của con... không hợp trào lưu lắm, nhưng cũng có vài phần tư chất đẹp trai của ta khi xưa, ta tin rằng có thể chiếm được không ít trái tim của thiếu nam thiếu nữ đâu”.
“Không hợp trào lưu?”, Tần Ninh hơi giật mình.
“Khụ khụ...”, Mục Vân ho khan một tiếng: “Đợi ngày sau cha con ta gặp lại nhau, ta sẽ dẫn con đến một nơi, con sẽ biết nghĩa là gì thôi”.
“Mái tóc bạc trắng này của con chỉ có thể đợi tu vi cao lên mới có thể từ từ tiêu trừ được”.
Vẻ mặt của Mục Vân trở nên nghiêm túc, nói tiếp: “Ninh Nhi, mọi việc đều phải thận trọng, bây giờ vạn giới đã không còn như xưa nữa rồi, có rất nhiều chuyện mà ngay cả ta cũng không nhìn thấu được, con đã hiểu chưa?”
“Vâng!”
Dần dần, thân ảnh xuất hiện từ từ biến mất.
“Cha, suýt chút nữa con quên mất... Mẹ nói nếu như người dám mang về thêm một vị nương tử nữa thì bà ấy sẽ biến Cửu Thiên Vân Minh thành Cửu Thiên Băng Minh đấy...”, mắt thấy bóng dáng kia sắp biến mất, Tần Ninh vội vàng nói.
“Con... mẹ nó...”, một giọng nói như có như không vang vọng lại.
“Tiểu tử thối, con cũng đừng quên nghĩa phụ của con đã hứa hôn cho con với Long Nữ, con cứ chờ xem con...”