• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 446: Biết ta là ai chưa



“Thiên đạo bất nhân, kiếm đạo bất xương, nhân đạo bất thánh, tâm đạo bất vong”.

“Một kiếm của ta, có thể phá tan các trời!”

“Đời này như kiếm, khiến nhân sinh say sưa, kiếm ý tiêu sầu!”

“Nếu không có kiếm, võ đạo của ta sẽ không cần tồn tại nữa”.

Tần Ninh từ tốn lên tiếng, lời nói nối tiếp nhau từng câu lại từng câu.

“Kiếm Âm Càn, tạo ra từ thiên thạch Cửu U, tính âm lãnh, ngươi có thể dựa vào kiếm ý Dương Cương để nắm giữ kiếm này”.

Bụp…

Nghe vậy, bóng hình Kiếm Âm Sơn lúc này quỳ sụp trên mặt, bụp một cái.

“Ngươi, biết ta là ai chưa!”

“Nghịch đồ Kiếm Âm Sơn, bái kiến sư tổ!”

Kiếm Âm Sơn quỳ hai gối dập đầu bùm bụp, rất lâu không đứng dậy.

“May mà ngươi còn nhớ ta!”

Tần Ninh lẩm bẩm nói.

“Sư tổ thứ tội, Âm Sơn bất hiếu, xin sư tổ trách phạt!”

Kiếm Âm Sơn tỏ vẻ bi thương, dập đầu trên mặt đất, thân thể run rẩy.

Sau đó, trong đại sảnh chìm vào yên lặng.

Không lâu sau, một đôi tay đỡ lấy Kiếm Âm Sơn.

Nhìn thấy một tia ý niệm của đồ đệ yêu thương ngày đó, trong lòng Tần Ninh vô cùng cảm động.

“Đứng lên đi”, Tần Ninh nhàn nhạt nói: “Chuyện năm đó, sư tôn chưa chắc đã đúng, lựa chọn của ngươi, ngươi thấy vui là được”.

“Có lẽ, lúc đầu, với tư cách là Cửu U Đại Đế, ta quyền cao chức trọng, tất cả mọi người đều phải thuận theo ta, duy chỉ có ngươi lại không làm vậy. Có lẽ ta tức giận, cũng là do ta hẹp hòi”. “Không, không phải”, đôi mắt Kiếm Âm Sơn phủ đầy sương mù, lắc đầu nói: “Sư tổ và sư tôn đều đúng ạ, là do đồ nhi quá ngang ngạnh, lấy giết chóc để nhập đạo, suýt nữa thì đi vào con đường của tôn giả Đại Hoang. Mà Kiếm gia, cũng vì chấp niệm của con mà sa sút tới tình cảnh hiện tại”.

Nghe vậy, Tần Ninh vỗ vỗ bờ vai của Kiếm Âm Sơn.

“Được rồi, không sao, tất cả đã qua!”, Tần Ninh thở dài, nói: “Thiên Thanh Thạch bị bắt, Minh Uyên đã chết, ngươi cũng đã qua đời từ lâu, vốn nghĩ trải qua 10 đời, có thể gặp lại các ngươi cũng khiến ta vô cùng vui mừng, nhưng bây giờ, lại khiến tâm tình của lão già như ta vô cùng nặng nề”.

“Minh Uyên sư huynh…”

Kiếm Âm Sơn sững sờ.

“Ừ, ta sẽ điều tra ra, kẻ nào ra tay ác độc. Năm đó ta từng nói, ta đi rồi nhưng sớm muộn sẽ quay lại. Ta hi vọng có thể nhìn thấy đồ nhi và đồ tôn của ta được an ổn mà sống”.

“Có kẻ cứ thích làm trái thì ta đành phải giết chúng”.

Kiếm Âm Sơn tỏ ra bi thương.

“Thực lực của Minh Uyên sư huynh còn mạnh hơn con nhiều, kẻ nào có thể giết huynh ấy?”, Kiếm Âm Sơn siết nắm đấm, hung hăng nói: “Tất cả đều tại con. Năm đó, Thiên Thanh Thạch sư huynh và Minh Uyên sư huynh cũng nhau gây dựng nên Bắc Minh, con lại…”

“Đều qua rồi. Ta đã nói, năm đó chưa chắc ta đã đúng, còn ngươi cũng chưa chắc đã sai”.

“Nếu ta có thể tôn trọng suy nghĩ của ngươi, không chuyên quyền như thế, có lẽ bây giờ người sẽ không có bộ dạng này”.

Nghe vậy, Kiếm Âm Sơn lại càng hổ thẹn.

Sư tổ thân là Cửu U đại đế, tấm lòng độ lượng và bao dung khiến ông ta không thể so bì.

Sư tổ đã từng nói cho họ biết, cuối cùng cũng có một ngày sẽ quay lại, đưa bọn họ chinh chiến các trời, trở thành kẻ thống trị trời đất.

Nhưng không ngờ, bây giờ vật còn người mất, sư tổ biến thành dáng vẻ này quay về đây.

“Lúc đầu, khi ta gặp Thương Hư, nó từng nói, khi nó kẹp máu sống thọ thì có người muốn giết nó”, Tần Ninh nhìn Kiếm Âm Sơn nói: “Ngươi có biết, trên Cửu U này, có kẻ nào có thể sánh với hậu nhân của ta không?”

Minh Uyên đã chết, Thiên Thanh Thạch bị bắt, Thương Hư từng bị người ám sát.

Chuyện này thật quá kỳ lạ, dường như có kẻ muốn đối phó với hắn mà tới.

“Sư tổ còn nhớ 3 hoàng 7 vương không ạ?”

“Ừ!”

“Có lẽ 3 hoàng có thể điều tra”, Kiếm Âm Sơn nói: “Năm đó con một lòng tu kiếm, nhưng sau đó, tình hình của Cửu U đại lục và vùng đất Cửu U con cũng có hiểu biết”.

“3 hoàng kia, không phải người thường, mà có thể giết Minh Uyên sư huynh thì con đoán, có lẽ… không chỉ là hành động của người trên Cửu U”.

Lời này vừa nói ra, Tần Ninh khẽ sững sờ.

“Ý của ngươi là… biển Vô Tận”.

Lúc này, ánh mắt Tần Ninh lạnh lẽo.

“Vâng!”, Kiếm Âm Sơn gật đầu nói: “Sư tôn từng nói cho chúng con biết, nơi chúng ta đang sống, thế giới các thần chính là cội nguồn của vạn nơi. Thế giới này từng là nhưng không gian ngăn cách nhau, địa vực chính là kỷ nguyên mới mở ra, thế giới hóa thành từng mảnh đại lục”.

“Đại lục vô cùng, vô tận, Cửu U chỉ là một trong số đó”.

“Bên ngoài Cửu U đại lục, chính là biển lớn vô tận, được gọi là biển Vô Tận. Biển Vô Tận lại bị một mảnh đại lục rộng lớn vô tận bao vây, đại lục đó chính là đại lục Thương Lan!”

Kiếm Âm Sơn lên tiếng nói: “Chỉ là thế lực đỉnh cấp, nhân vật trên Cửu U đại lục thì có lẽ là chúng hợp lực lại cũng không thể giết được Minh Uyên sư huynh, sợ là duy chỉ có một vài kẻ mưu mô của biển Vô Tận ra tay”.

Tần Ninh nghe lời nói của kiếm Âm Sơn thì khẽ giật mình.

Hắn cứ để mắt trong vùng đất Cửu U, lại không nhìn xa bằng Kiếm Âm Sơn.

“Ta hiểu rồi”.

Tần Ninh khẽ gật đầu nói: “Âm Sơn, nếu người đã quay về rồi, thì tại sao giữ lại một tia ý niệm? Còn có… kiếm Âm Càn này?”

Tần Ninh vừa nói, vừa nhìn kiếm Âm Càn trong tay, nói: “Ta biết ngươi có tâm đợi ta quay lại, nếu không trong lòng bất an, nhưng cũng không phải chỉ vì nguyên nhân này chứ?”

Nghe vậy, Kiếm Âm Sơn sững người.

Phụp một tiếng, ông ta lại quỳ gối trên đất.

“Xin sư tổ thương xót!”

Kiếm Âm Sơn vô cùng cung kính nói: “Bây giờ Kiếm gia đã sa sút, nhưng đồ tôn vẫn luôn lo lắng, không nhẫn tâm để Kiếm gia cứ thế biến mất”.

“Lĩnh ngộ đời này của đồ nhi đều tập hợp trong một hạt giống kiếm, muốn truyền cho hậu nhân”. “Chỉ vì đợi sư tổ nên vẫn luôn chưa truyền cho hậu nhân, hạt giống kiếm một khi được chuyển giao thì đồ tôn cũng hoàn toàn biến mất, cho nên hôm nay gặp được sư tổ, hoàn thành tâm nguyện, xin sư tổ bằng lòng, đưa hạt giống kiếm ngưng tụ lĩnh ngộ kiếm ý một đời của con đưa cho con cháu Kiếm gia”.

Thấy thái độ của Kiếm Âm Sơn cung kính như vậy, Tần Ninh khẽ cười.

“Nhóc thối này, đây là chuyện của ngươi sao lại phải có sự đồng ý của ta”.

“Sư tổ đối xử với con như cháu ruột, Âm Sơn sao có thể không hỏi sư tổ?”, Kiếm Âm Sơn thành khẩn nói.

“Thằng nhóc thối, nhanh mồm nhanh miệng là giỏi”.

Tần Ninh xua xua tay, tỏ ý bảo Kiếm Âm Sơn đứng dậy, nói: “Ta thấy Kiếm Tiểu Minh cũng không tệ, ngươi truyền hạt giống kiếm này cho cậu ta đi”.

“Sư tổ, đồ tôn còn có một thỉnh cầu”.

“Ta biết, nếu ngươi truyền hạt giống kiếm cho Kiếm Tiểu Minh thì ta có thể đem cậu ta bên mình, tận tâm chỉ dạy”.

“Đa tạ sư tổ!”

Kiếm Âm Sơn kích động đến run cả người.

Lúc này, Kiếm Tiểu Minh và Thẩm Văn Hiên đang đợi ở ngoài từ đường.

Thời gian chậm rãi trôi qua, kiếm khí xung thiên kia vẫn chưa tan biến.

“Thẩm huynh, sẽ không có vấn đề gì chứ?”, Kiếm Tiểu Minh lo lắng nói.

Nếu Tần Ninh gặp chuyện ở Kiếm gia thì sợ là người của 3 cương quốc lớn bên ngoài sẽ chém nát Kiếm gia mất.

“Yên tâm, không sao đâu…”

“Nhưng…”

“Kiếm Tiểu Minh, ngươi vào đây”, Kiếm Tiểu Minh còn đang muốn nói gì thì một tiếng gọi vang lên từ trong từ đường.
Chương 447: Kiếm chủng truyền thừa

Nghe thấy tiếng nói đó, Kiếm Tiểu Minh cũng sửng sốt.

Rất rõ ràng, đó cũng không phải là giọng nói của Tần Ninh.

Lúc này, ở bên trong từ đường, còn có người khác nữa sao?

Kiếm Tiểu Minh mang theo nỗi lòng thấp thỏm bất an, đi vào bên trong từ đường.

Bước vào bên trong từ đường, Kiếm Tiểu Minh nhất thời giật mình.

Giờ phút này, ở bên trong từ đường, Tần Ninh đứng vững, bên cạnh hắn còn có một bóng dáng khác.

Nhìn bóng dáng đó, rồi lại đưa mắt nhìn vào hình người bên trong bức ảnh trong từ đường, Kiếm Tiểu Minh bỗng ngây ngốc.

“Ông... Ông là....Ông ấy....Ông là... lão tổ tông? Kiếm Âm Sơn?”

Kiếm Tiểu Minh lúc này lắp bắp, nói không nên lời.

“Còn không quỳ xuống!”

Lúc này, Kiếm Âm Sơn mở miệng nói.

“Quỳ xuống, quỳ quỳ quỳ....”

Kiếm Tiểu Minh phịch một tiếng quỳ rạp xuống đất, vội vàng hô lớn: “Tham kiến lão tổ tông, tham kiến lão tổ tông”.

“Kiếm Tiểu Minh, ngươi là hậu duệ của Kiếm Âm Sơn ta, ta sẽ truyền thụ cho ngươi về lĩnh ngộ kiếm ý cả đời của ta, lấy đấy làm nền tảng, trên con đường kiếm đạo, ngươi sẽ càng đi càng xa”.

“Nhưng trước đó, ta muốn ngươi phải lập một lời thề, lấy truyền thừa vài vạn năm của Kiếm gia ta thề!”

Kiếm Tiểu Minh nghe thấy lời nói trịnh trọng của lão tổ nhà mình, kinh ngạc gật đầu.

“Bắt đầu từ hôm nay, ngươi, bao gồm cả Kiếm gia, đời đời kiếp kiếp, phải tôn Tần Ninh làm chủ, phụng dưỡng Tần Ninh như chủ thượng!”

Kiếm Âm Sơn bình tĩnh nói: “Nếu như làm trái lời thề này, thì ngươi, bao gồm cả Kiếm gia ta, sẽ hoàn toàn bị diệt tộc”.

Lời này vừa nói ra, Kiếm Tiểu Minh bỗng chốc ngây ngẩn.

Phụng dưỡng Tần Ninh như chủ thượng?

Nếu vi phạm lời thề, thì Kiếm gia sẽ bị diệt tộc?

Cái này cũng quá hung ác rồi?

Hôm nay Tần Ninh cứu Kiếm gia, thế nhưng lời thề này chẳng khác nào đời đời kiếp kiếp Kiếm gia phải làm nô bộc, đối với Tần Ninh phải cúi đầu xưng thần.

Một lần mang ơn cứu mạng mà phải lập ra lời thề lớn như vậy sao?

“Thề cho ta!”, Kiếm Âm Sơn lúc này khí phách hùng hồn nói.

“Vâng!”

Kiếm Tiểu Minh khẽ cắn môi, cho dù như thế nào đi chăng nữa thì đây cũng là mệnh lệnh của lão tổ tông, cậu ta không thể chống lại.

Lời thề “lời lời châu ngọc” được Kiếm Tiểu Minh nói ra từng câu từng chữ.

Thấy cảnh này, Kiếm Âm Sơn gật gật đầu.

“Hôm nay ta sẽ truyền cho ngươi lĩnh ngộ ắt thắng, một viên hạt giống kiếm ý, trong này có chứa lĩnh ngộ hơn vạn năm kiếm đạo của ta, ngươi không được tham lam, rất nhanh ngươi sẽ lĩnh ngộ được”.

Kiếm Âm Sơn nói rồi nhìn về phía Tần Ninh.

“Tần công tử, đa tạ!”

“Ừm!”

Tần Ninh gật gật đầu, xoay người rời khỏi từ đường, kiếm Âm Càn kia, hắn đã để lại rồi.

Kiếm chủng truyền thừa*, cũng không phải đơn giản, Kiếm Tiểu Minh có chịu được hay không thì phải xem bản thân hắn như nào.

(*Kiếm chủng truyền thừa: hạt giống kiếm ý truyền thừa)

Trong từ đường chỉ còn lại hai người là Kiếm Tiểu Minh và Kiếm Âm Sơn.

“Lão tổ, Tiểu Minh có một chuyện chưa hiểu rõ, Tần công tử có ơn cứu mạng với Kiếm gia ta, chuyện này là đúng, nhưng Kiếm gia ta đời đời kiếp kiếp phải làm nô bộc, cái này có phải là báo ân vượt mức rồi không”.

Nghe thấy lời này của Kiếm Tiểu Minh, Kiếm Âm Sơn đắng chát cười một tiếng.

“Tiểu Minh, chuyện này, tương lai con sẽ hiểu”.

“Được rồi, bây giờ chuẩn bị, tiếp nhận truyền thừa đi!”

“Vâng!”

Kiếm Tiểu Minh không nói thêm lời nào nữa.

Mà giờ phút này, trong lòng Kiếm Âm Sơn cũng rất buồn bực.

Trông Kiếm Tiểu Minh chẳng giống người xuất chúng, Tần Ninh lại đề cử cậu ta đến tiếp nhận truyền thừa của mình, chuyện này quá mức kỳ lạ.

Mà giờ phút này, bên ngoài từ đường, nhìn thấy Tần Ninh xuất hiện, Thẩm Văn Hiên cũng nhẹ nhàng thở ra.

Tuy nói cậu ta rất có lòng tin với sư tôn, nhưng cái kia là kiếm khí xuyên trời, quá mức loá mắt, không thể không khiến người khác phải lo lắng được.

“Kiếm Tiểu Minh đâu rồi?”, Thẩm Văn Hiên chắp tay nói.

“Tiếp nhận truyền thừa!”

“À?”

Thẩm Văn Hiên nghe thấy lời này, trong lòng đã có phỏng đoán.

Từ từ, Thẩm Văn Hiên lại nói: “Sư tôn nhìn thấy Tiểu Minh, có phải là nhớ đến một người không?”

Nghe thấy lời này, ánh mắt Tần Ninh nhìn về phía Thẩm Văn Hiên.

“Ừ, là nhớ đến một người, thế nhưng là nhớ đến, không chỉ một người!”

Lời này vừa nói ra, Thẩm Văn Hiên cũng không hiểu cho lắm.

Tần Ninh đương nhiên hiểu rõ, người mà Thẩm Văn Hiên nói đến là ai.

Hâm Hâm!

Trông Kiếm Tiểu Minh khá giống Hâm Hâm, cũng chính bởi vì như thế, hắn mới có thể đề cử Kiếm Tiểu Minh tiếp nhận truyền thừa của Kiếm Âm Sơn.

Thế nhưng hôm nay, nhìn thấy Kiếm Âm Sơn, lại khiến hắn cảm thấy bùi ngùi nhiều hơn.

Năm đó, thân là Cửu U Đại Đế, hắn nghĩ rằng, bản thân trở về Cửu Thiên Vân Minh, đến lúc đó cố nhân chín đời chín kiếp, huynh đệ bằng hữu, đồ tôn đồ đệ, hắn sẽ đưa tất cả bọn họ vào trong Cửu Thiên Vân Minh.

Thế nhưng thế sự khó lường, kiếp thứ mười mở ra, hắn lại một lần nữa trở về Cửu U đại lục.

Thế nhưng lần này nhìn thấy, lại là vật còn người mất.

Ba đồ tôn mà hắn quan tâm nhất, hai người giờ đã mất, còn một người, thì bị giam cầm trong ngục tù.

Mà quan trọng nhất là chuyện này cho đến bây giờ hắn vẫn không có manh mối nào cả.

Loại cảm giác này khiến hắn rất khó chịu.

“Đợi Tiểu Minh tiếp nhận truyền thừa xong, chúng ta liền rời khỏi chỗ này, đi đến vùng đất Cửu U!”

“Vâng!”

Tần Ninh lúc này xoa đầu.

“Thiên Thanh Thạch, tiểu tử ngươi nhất định phải chờ ta!”

Bên ngoài Kiếm phủ chật kín người, ai ai cũng ngóng đợi.

Từ từ, hai bóng người đi ra.

Chính là Tần Ninh và Thẩm Văn Hiên.

“Tần công tử”.

Lúc này, đám người tiến lên phía trước, ba vị vua dẫn đầu, lúc này cũng chắp tay.

“Lần này đa tạ Sở Đế và Địch Đế!”

Tần Ninh chậm rãi nói: “Hai người các ngươi, công tội bù nhau, sau này, cương quốc Đại Sở và cương quốc Hoả Địch yên bình là được rồi, phát triển Bắc Minh, tuỳ thuộc vào chính bọn họ”.

“Vâng!”

“Vâng!”

Hai người Sở Đế và Địch Đế giờ phút này mới coi như hoàn toàn thở phào nhẹ nhõm.

Câu nói này của Tần Ninh có nghĩa là sẽ không tính toán chuyện trước đây bọn họ nhắm vào đế đô Bắc Minh nữa, chuyện này, cũng coi như đã bỏ qua.

Nghe thấy lời này, trái tim Yến Đế bỗng nảy lên một cái.

Nếu như hắn ta trợ giúp Tần Ninh tìm Kiếm gia, đồng thời biết trước Kiếm gia đang ở thành Cam Ninh, bảo vệ Kiếm gia, thêm việc trước đó Yến Quy Phàm và Tần Ninh có kết giao bạn bè, có lẽ cương quốc Nam Yến sẽ được lợi nhiều hơn.

Nghĩ đến đây, Yến Đế ở trong lòng cảm thán một trận.

“Yến Bắc Thần!”

Tần Ninh nhìn về phía Yến Bắc Thần, nói: “Yến Quy Phàm đã đi vào Kiếm Các rồi chứ?”

“Ừm, chuyện này, còn phải đa tạ Tần công tử”.

Lúc này, Yến Đế chắp tay nói.

“Yến Quy Phàm thức thời, còn mạnh hơn ngươi nhiều”.

Nghe thấy lời này, Yến Đế trong lòng cười khổ một tiếng.

“Tần công tử, bắt đầu từ hôm nay, thành Cam Ninh sẽ thuộc sự quản lý của Kiếm gia, Kiếm gia thậm chí có thể dùng luôn toà thành này để làm căn cơ lập quốc, cương quốc Nam Yến ta tuyệt đối sẽ không quấy rầy”.

Tần Ninh nghe thấy vậy, gật gật đầu.

Lập tức nhìn về phía Kiếm Minh Sơn và Kiếm Thương Tùng.

“Tiểu Minh vẫn còn đang tiếp nhận truyền thừa của tổ tiên nhà ngươi, có lẽ cần thời gian vài ngày, trong mấy ngày này, ta sẽ ở lại trong phủ”.

“Vâng vâng vâng!”

Kiếm Minh Sơn lúc này vội vàng gật đầu, một ông lão mấy chục tuổi lại phấn khích như đứa trẻ nhỏ.

Tần Ninh liếc nhìn đám người, gật đầu nói: “Đã không còn việc gì nữa rồi, các ngươi giải tán đi!”

Mọi người đều thở phào một hơi.

Nhìn Tần Ninh, thật sự khiến người ta không thể thở nổi.

“Sở Đế, Địch Đế, Yến Đế, các ngươi chờ một chút!”

Tần Ninh đột nhiên mở miệng, nhìn ba người, nói: “Các ngươi dù sao cũng là cương vương của cương quốc, đối với vùng đất Cửu U hiện tại, hẳn là hiểu biết hơn nhiều, có lẽ biết một số chuyện ở bên trong Cửu U”.

Tần Ninh chậm rãi nói: “Các ngươi có biết, trong mấy vạn năm nay, bên trong vùng đất Cửu U, có thế lực môn phái nào mới nổi không?”

Lời này vừa mới nói ra, ba người, ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi.

Sở Đế bước ra, nói: “Tần công tử nói như vậy, ngược lại khiến tôi nhớ đến một môn phái”.
Chương 448: Ngọc Lôi thể

Một môn phái sao?

Tần Ninh nhìn về phía Sở Đế.

“Phái Tuyệt Trần!”

Sở Đế chậm rãi nói: “Môn phái này có thể nói là nhân tài mới nổi ở bên trong vùng đất Cửu U, phát triển vượt bậc”.

“Ngay cả bốn môn phái lớn, Thánh Đan Các cũng như Cổ Lão thế gia, Cổ Quốc hình như cũng có chút kiêng kị đối với môn phái này”.

“Phái Tuyệt Trần?”

Nghe thấy cái tên này, Lão Vệ đứng ở bên cạnh hai mắt trợn tròn.

Tần Ninh lẩm bẩm: “Phái Tuyệt Trần ư, thật sự là một cái tên rất hay...”

Ba người Sở Đế lúc này đều không hiểu, Tần Ninh hỏi thăm chuyện này để làm gì?

Đám người cuối cùng tản đi, Kiếm phủ lại khôi phục bộ dáng cũ.

Chỉ là lần này có sự khác biệt, trong Kiếm phủ, có một vị khách quý ở lại.

Mà chuyện càng khác biệt đó chính là, Kiếm gia trong khoảng thời gian này thật sự rất thiếu nhân công.

Ba nhà Cam gia, Phần gia và Nhạc gia đều đã hoàn toàn thu về môn hạ ở Kiếm gia, tuy có sự trợ giúp của cương quốc Nam Yến, thế nhưng tất cả những chuyện lớn nhỏ dường như Kiếm gia đều phải phái người trông coi, chạy đông chạy tây đầu tắt mặt tối.

Thế nhưng mỗi người trong Kiếm phủ đều cực kì vui vẻ.

Từ chỗ đứng trước nguy cơ bị diệt vong đến đứng đầu thành trì, bước xoay chuyển này đổi lại là bất cứ ai cũng đều không thể diễn tả được tâm tình của mình.

Bên trong từ đường Kiếm gia, Kiếm Tiểu Minh vẫn đang tiếp nhận truyền thừa, không ai dám quấy rầy.

Còn Tần Ninh thì đang ở trong Kiếm phủ, Lão Vệ, Thẩm Văn Hiên, Tiểu Thanh, hai người một bò cũng lẳng lặng chờ đợi.

Diệp Viên Viên, Vân Sương Nhi và Lăng Tiểu Phi cũng được Lão Vệ hộ tống đến ba môn phái lớn, Lão Vệ còn đặc biệt ở lại thêm vài ngày, lo lắng cho an nguy của ba người.

Thời gian chậm rãi trôi qua, dần dần trong lòng Tần Ninh cũng càng thêm yên ổn.

Trong khoảng thời gian này, hắn vẫn luôn củng cố đan điền của mình, vì thế cho đến bây giờ vẫn như cũ là cảnh giới Địa Võ tầng một.

Mà bây giờ đến cảnh giới Địa Võ, hắn lại đứng trước một vấn đề mới, đó chính là rèn luyện cơ thể.

Trên con đường võ đạo, bất kể là ở thời điểm nào, thì cơ thể cũng là nền tảng cơ bản nhất, nếu như thân thể chưa được rèn luyện vững chắc thì khó mà đạt được đến cảnh giới cao thâm hơn.

Âm Dương Ly Hợp Kim thể bây giờ đã đạt đến cấp cao nhất, đối với cảnh giới Địa Võ thì cường độ của kim thể rất rõ ràng là không đủ.

Lúc này Tần Ninh nhắm mắt trầm tư, ngồi ngay ngắn ở bên trong đình viện.

Hắn đang lựa chọn, rốt cuộc là nên chọn loại thể quyết nào để tu hành.

Trong chín đời chín kiếp, vào kiếp thứ tám, hắn chính là Thông Thiên Đại Đế, được người người tôn xưng là Thể Đế, nghiên cứu và phân tích thể thuật của vạn giới, mở ra thăng hoa của thể thuật.

Âm Dương Ly Hợp Kim thể chính là thể thuật do hắn tự mình sáng tạo ra.

Mà ở trong đầu, những thể thuật ở kiếp thứ tám nhiều vô số kể.

Thế nhưng mà đôi lúc, quá nhiều linh quyết cũng là một loại phiền phức, lựa chọn đến phát phiền.

Trong đầu liên tục chọn lọc, cuối cùng Tần Ninh quyết định chọn một môn thể thuật.

“Ngọc Lôi thể!”

Tần Ninh cuối cùng cũng đã quyết định.

Khoảng thời gian này, hắn vẫn liên tục tu hành Âm Dương Ly Hợp Kim thể, cường độ của thân thể cũng đã đủ mạnh.

Thế nhưng cho dù có mạnh, thế nhưng vẫn thiếu một loại khí phách một phát giết chết.

Mà Ngọc Lôi thể vừa khéo bù đắp vào vấn đề khiếm khuyết của Kim thể.

“Chính là ngươi!”

Trong đầu của Tần Ninh, pháp quyết của Ngọc Lôi thể từng cái từng cái hiện ra.

“Ngọc Lôi thể, chia thành bảy tầng, tầng một đến tầng ba, Lôi Hồ Quang, Lôi Linh Cầu, Lôi Nguyên Hải!”

“Tầng thứ nhất, ngưng tụ Lôi Hồ Quang, vào lúc Lôi Đình (sấm sét) bắn ra, Hồ Quang chợt hiện”.

“Tầng thứ hai, lột xác Lôi Linh Cầu, lấy lực của Lôi Đình, ngưng tụ Linh Cầu, bộc phát mạnh mẽ”.

“Tầng thứ ba, tập hợp Lôi Nguyên Hải, dậy sóng không ngừng, lực của Lôi Đình đủ để đánh chết cao thủ Địa Võ tầng chín”.

Tần Ninh giờ phút này im lặng nhủ thầm trong lòng.

“Tu hành Ngọc Lôi thể thì cần phải rèn luyện Linh Lôi, tăng cường ngưng tụ Ngọc Lôi thể”.

Nghĩ đến đây, Tần Ninh khẽ gật đầu.

Loại linh vật trời đất Linh Lôi này, giống như thú hoả, sẽ được sinh ra ở bên trong một số linh thú.

Cao cấp hơn, còn có Thiên Lôi, Thần Lôi, mà loại này thì còn cần phải xem cơ duyên và vận may.

Thiên Lôi đến từ chín tầng trời, sinh ra trong điều kiện hà khắc, nhưng uy lực lại cực kì mạnh mẽ, có thể nói, cho dù có là Linh thú cấp bậc cao nhất, có là lôi lực sinh ra từ bên trong cơ thể của Thánh Thú, Thần Thú đi chăng nữa thì cũng không thể nào sánh bằng Thiên Lôi. Còn về phần Thần Lôi thì lại càng không phải nói nữa.

Tu luyện Ngọc Lôi thể, trước tầng ba thì chỉ cần có Linh Lôi là đủ.

“Xem ra lúc đi đến vùng đất Cửu U, xuyên qua dãy núi Cửu U, thì có thể đẩy nhanh tu luyện Ngọc Lôi thể tầng một”.

Hạ quyết tâm, Tần Ninh nhắm mắt trầm tư, chậm rãi rèn luyện Ngọc Lôi thể.

Thời gian chậm rãi trôi đi, sau hai tháng ở trong Kiếm phủ chờ đợi, Kiếm Tiểu Minh cuối cùng cũng hoàn thành xong tiếp nhận truyền thừa.

Một ngày này, trong đại sảnh Kiếm phủ, người đến ngươi lui vô cùng náo nhiệt, các nhân vật của gia tộc ở thành Cam Ninh, tất cả đều đến trình diện, bóng người đông đảo, từng người đi ra.

“Chúc mừng Kiếm lão tộc trưởng, Kiếm tộc trưởng!”

“Chúc mừng, chúc mừng!”

“Kiếm gia sau này có thể nói là đứng đầu thành rồi, ta sẽ như Thiên Lôi, sai đâu đánh đó!”

Tiếng chúc mừng vang lên không ngớt.

Hai người Kiếm Minh Sơn và Kiếm Thương Tùng vẻ mặt tươi cười.

Một bước xuống địa ngục, một bước lên trời cao, Kiếm gia bây giờ chính là đang ở trên trời cao.

“Tiểu Minh, Tiểu Minh!”

Kiếm Thương Tùng nhìn thấy Kiếm Tiểu Minh chiêu đãi khách, hỏi: “Tần công tử đâu?”

“Tần công tử? Hắn nói không thích náo nhiệt, ở hậu viện thanh tịnh, cho nên không đến!”

Kiếm Tiểu Minh bây giờ cơ thể mập mạp, để tóc ngắn trông khá khoẻ khoắn, mặc một bộ võ phục màu xanh, mặc dù mập, nhưng trông lại có vẻ rất thông minh giỏi giang.

“Cha, đợi yến khách hôm nay kết thúc, con sẽ theo Tần công tử đi đến vùng đất Cửu U, đây là di huấn của lão tổ tông”.

“Được, được!”

Kiếm Thương Tùng vỗ vai con trai mình, nói: “Là đại bàng thì phải nên bay lượn, bây giờ con đã tiếp nhận truyền thừa của lão tổ tông, đã đạt đến tầng chín của cảnh giới Linh phách, nên đi ra ngoài một chút!”

“Vâng, nhi tử nhất định sẽ không phụ sự kì vọng của phụ thân!”

Kiếm gia ồn ào náo nhiệt.

Mà ở hậu viện Kiếm phủ lúc này, Tần Ninh cũng thở phào một hơi đứng dậy.

“Đại khái đã thăm dò được tầng một của Ngọc Lôi thể, nhiều năm như vậy quả thật có chút không quen”.

Tần Ninh chậm rãi nói: “Lão Vệ, Văn Hiên, chuẩn bị lên đường đi!”

“Vâng!”

Yến tiệc ở Kiếm phủ chạng vạng tối thì kết thúc. Một nhóm bốn người lên xe ngựa, rời khỏi Kiếm phủ, rời khỏi thành Cam Ninh.

Mà lúc này, trên cổng thành Cam Ninh có mấy bóng người đang đứng.

Lúc này, Yến Bắc Thần, Yến Bình Sinh, Yến Quy Lộ, cha con ba người nhìn mấy người Tần Ninh đi xa, trầm mặc không nói.

“Cuối cùng cũng đi rồi....”

Yến Bắc Thần lúc này không nhịn được mà thở phào một hơi, phá vỡ sự im lặng.

“Bình Sinh, nói với lão lục của con, tu hành ở trong Kiếm các thì đừng quên thân thiết với Tần Ninh thêm một chút”, Yến Bắc Thần dặn dò: “Kẻ này tương lai nhất định không tầm thường”.

“Chưa đầy hai năm, một đường đi từ đế quốc Bắc Minh đến thành Lăng Vân, khuấy động tất cả chư quốc ở Cửu U Đại Lục long trời lở đất, kẻ này, tuyệt đối không phải là vật trong ao!”

“Vâng!”

Yến Bình Sinh gật gật đầu.

“Nếu có thể có quan hệ tốt với Tần Ninh, thì đối với Yến gia sẽ là mấy trăm năm, thậm chí là mấy ngàn năm được an ổn!”

Nghe thấy lời phụ hoàng nói lúc này, hai người Yến Bình Sinh và Yến Quy Lộ đều gật đầu.

“Phụ hoàng!”

Yến Quy Lộ nhịn không được nói: “Lão giả bên cạnh Tần Ninh kia rốt cuộc là người phương nào? Ở trên Cửu U Đại Lục chúng ta từ khi nào lại có một nhân vật lợi hại như thế?”

“Họ Vệ, ta cũng không biết, có lẽ là nhân vật ở trong vùng đất Cửu U!”

Yến Bắc Thần không nhịn được, thở dài nói: “Nhưng mà theo như ta biết, bên trong vùng đất Cửu U, nhân vật tầm cỡ như này thì cũng phải là nhân vật có thanh danh hiển hách mới đúng chứ”.

“Nghe nói, mấy vạn năm trước cũng có một vị cường giả họ Vệ, thực lực đầy mình, cực kỳ mạnh mẽ, ngay cả tôn giả Thanh Vân đối với ông ta cũng vô cùng tôn kính, khiến người khác không thể không cân nhắc kiêng dè. Mà người này, nghe nói là lão nô bộc bên cạnh Cửu U Đại Đế!”

Lão nô bộc?

Mới chỉ là một lão nô bộc mà đã lợi hại như thế, vậy thì Cửu U Đại Đế năm đó rốt cuộc phải mạnh mẽ hoàng tráng đến mức nào chứ?
Chương 449: Bệnh nói nhiều của Kiếm Tiểu Minh



Nhưng, những điều này không phải là thứ mà bọn họ có thể cân nhắc nữa rồi.

Tần Ninh rời khỏi cương quốc Nam Yến, họ chỉ cần bảo vệ Kiếm gia cho tốt, không phải chịu bất cứ sự ức hiếp nào nữa.

Những chuyện khác, không cần họ phải lo lắng.

Nếu Yến Quy Phàm có thể tu hành thuận lợi trong Kiếm Các ở vùng đất Cửu U, tới lúc đó, cương quốc Nam Yến sẽ tiến quân vào vùng đất Cửu U, có cơ hội và thời cơ thành lập tông môn.

Lúc này, trong một khu rừng ở cương quốc Nam Yến, bốn người đang ngồi vây quanh một đống lửa.

“Tần công tử, chúng ta tới vùng đất Cửu U là đi tới đâu?”

“Đi Thanh Vân tông!”

“Thanh Vân tông là tông môn nào? Rất lớn mạnh sao?”

“Không biết!”

“Hả? Không biết? Vậy mà công tử còn dám đi, nhỡ người ta rất lợi hại, không thu nhận chúng ta, vậy thì không phải là chúng ta đi một chuyến mất công sao?”

Ngồi bên đống lửa, Kiếm Tiểu Minh lảm nhảm, cái miệng không ngừng hỏi han, Tần Ninh cũng ung dung trả lời từng câu.

“Tần công tử…”

“Ta lớn tuổi hơn ngươi, ngươi gọi ta là Tần đại ca là được!”

“Vâng Tần đại ca…”

“Văn Hiên!”, Tần Ninh không khỏi nhìn sang Thẩm Văn Hiên.

Thẩm Văn Hiên chắp tay nói: “Sư phụ có điều gì dặn dò ạ?”

“Đi tìm cho ta một cái kim khâu”.

“Tìm kim khâu làm gì? Tần đại ca!”, Kiếm Tiểu Minh tò mò hỏi.

“Khâu mồm ngươi lại!”

Nghe vậy, Kiếm Tiểu Minh be mồm, cười hi hi.

Lão Vệ và Thẩm Văn Hiên nhìn thấy cảnh này thì không khỏi cười lớn. Trên đường đi, quả thật, Kiếm Tiểu Minh nói chuyện quá nhiều.

Yên tĩnh được một lát, Kiếm Tiểu Minh lại không nén nổi mà nói: “Tần đại ca, ta còn không biết cái gì là Cửu U đại lục, cái gì là vùng đất Cửu U cơ? Huynh có thể giải thích cho ta xem sao không?”

Nghe vậy, Tần Ninh hoàn toàn bó tay với Kiếm Tiểu Minh rồi, thằng nhóc này chính là bị bệnh nói nhiều!

“Nhìn kỹ nhé!”

Tần Ninh khẽ điểm ngón tay, một luồng linh khí bắn ra. Linh khí đó lượn quanh mặt đất dưới chân, vẽ ra một vòng tròn đường kính một mét.

“Mảnh này, chính là Cửu U đại lục mà chúng ta đang sống!”

Tần Ninh vừa nói, vừa vẽ một hình tròn có đường kính nửa mét trong hình tròn kia.

“Vị trí mà hình tròn này bao quanh, là các cương quốc lớn, thượng quốc, đế quốc chiếm giữ, cũng chính là Cửu U đại lục mà chúng ta thường gọi, thật ra, nói chính xác là ngoại vi của Cửu U đại lục!”

“Mà hình tròn ở trung tâm, chính là vùng đất Cửu U, cũng là nội vi của Cửu U đại lục”.

“Bên trong đường tròn, bốn phía là núi Cửu U. Núi Cửu U phân toàn bộ Cửu U đại lục thành nội vi và ngoại vi”.

“Chuyến đi này, chúng ta phải đi tới nội vi, vùng đất Cửu U”.

“Ở đây, có tứ đại tông môn đỉnh cấp, Kiếm Các, Đại Nhật Thần Giáo, Thánh Vương Phủ, U Minh tông. Đương nhiên, còn có những tông môn khác, ví dụ như Thánh Đan Các, thế gia cổ, cổ quốc vân vân, cũng không hề yếu hơn tứ đại tông môn”.

“Mà tứ đại tông môn, được gọi là tông môn hạng nhất, bên dưới còn có tông môn hạng hai, hạng ba vân vân…”

Nghe Tần Ninh nhẫn nại giải thích, lão Vệ và Thẩm Văn Hiên đều sửng sốt.

Họ rất ít nhìn thấy bộ dạng nhẫn nại, tỉ mỉ như vậy của Tần Ninh.

Nhưng nhìn dáng vẻ của Kiếm Tiểu Minh, hai người cũng dần hiểu ra.

Tần Ninh, thật sự là một người cực kỳ niệm tình.

Trong lòng lão Vệ lại càng hiểu rõ, vị Đại Đế này, ngày đó cũng như vậy. Cho dù thoát xác qua chín đời chín kiếp thì trái tim bao dung độ lượng này cũng không thay đổi.

“Kinh thật, kinh thật!”, Kiếm Tiểu Minh kinh ngạc nói: “Tần đại ca, nói như huynh thì vùng đất Cửu U có diện tích tương đương với ngoại vi. Trời ạ, lúc đầu ta chỉ biết, cương quốc Nam Yến có hàng ngàn tỷ nhân khẩu, rộng lớn vô biên, nhưng cũng chỉ là một cương quốc trong vạn quốc gia trên Cửu U, không ngờ, vùng đất Cửu U lại lớn như ngoại vi”.

“Điều mà ngươi không ngờ tới còn nhiều lắm!”

Tần Ninh gõ gõ vào trán Kiếm Tiểu Minh, nói: “Con đường tu luyện này, vốn là theo đuổi sự mạnh mẽ tột cùng, vẫn luôn là chọn lọc tự nhiên, người hướng lên cao, nước chảy xuống thấp.

“Vùng đất Cửu U, chính là cốt lõi của toàn bộ Cửu U đại lục, linh khí dồi dào, dược liệu phong phú đối với tu luyện có lợi ích rất lớn”.

“Cho nên trong vùng đất Cửu U, cho dù là tông môn cấp 3, thì cũng thu nhận đệ tử từ cảnh giới Linh Phách trở lên”.

Nghe vậy, Kiếm Tiểu Minh lại kinh ngạc đến nỗi há hốc mồm không khép lại được.

“Đúng rồi, Tần đại ca, huynh trên thông thiên văn, dưới tường địa lý, trái hiểu luyện đan, phải thông luyện khí, giữa giỏi luyện trận…”

“Nói thẳng vào vấn đề!”, Tần Ninh cắt ngang lời cậu ta nói.

“Hi hi, sau cảnh giới Linh Phách, huynh có thể nói cho ta về cảnh giới. Ta đã từng hỏi cha và ông nội, đều chỉ nói là cảnh giới Thiên Võ, cảnh giới Thiên Nguyên là hết không biết nữa”.

Tần Ninh nhếch miệng, nói: “Lão Vệ, ông nói đi!”

“Vâng!”

Lão Vệ chắp tay, cười nói: “Võ giả tu hành, cơ bản là chín cửa cảnh giới, sau là cảnh giới tứ linh, những cảnh giới này Kiếm công tử đều biết rồi”.

“Vâng!”

“Sau cảnh giới tứ linh chính là cảnh giới Địa Võ, chín tầng cảnh giới, ngưng tụ đan điền, đan điền lưu trữ linh khí, phong phú dị thường, võ giả có thể bay trên không”.

“Mà sau cảnh giới Địa Võ, chính là cảnh giới Thiên Võ, Thiên Võ 7 biến, 1 biến 1 tầng trời. Đến lúc này, đan điền lột xác thành đan hải, đan hải đan điền nghe tên là biết không giống nhau rồi đúng không?”

“Sau cảnh giới Thiên Võ là cảnh giới Thiên Nguyên, đều nói, Tiểu Tam Nguyên, Đại Tam Nguyên, thật ra nói cặn kẽ chính là cảnh giới Sáu Nguyên”.

“Cảnh giới Sáu Nguyên của cảnh giới Thiên Nguyên không phải là sự tăng cường về lượng của linh khí mà là sự lột xác về chất!”

Kiếm Tiểu Minh sững sờ, nói: “Lột xác về chất?”

“Ừ, ví dụ, đều là một luồng linh khí, cảnh giới Thiên Võ có thể bắn nát cây cao 10 trượng, mà cảnh giới Thiên Nguyên có thể bắn nát cây cao trăm trượng. Đây là điểm không giống nhau trong sự lột xác của linh khí”.

“Ta hiểu rồi, chính là càng ngưng luyện thì uy lực càng lớn”.

“Cũng tương tự!”

Lão vệ lại nói: “Sau cảnh giới Thiên Nguyên chính là cảnh giới Thông Thiên, cảnh giới Thông Thiên phân thành 5 bước, Thông Thiên 5 bước, mỗi bước một lột xác. Đây là sau khi linh khí biến chất xong thì võ đạo gần như phản tổ, dựa vào sự biến chất của linh khí dẫn đến sự biến chất của da thịt”.

“Sau cảnh giới Thông Thiên chính là cảnh giới Hóa Thần”.

“Cảnh giới Hóa Thần chín tầng, đó mới là tu vi đỉnh thiên nhất trong vùng đất Cửu U, muốn nâng cấp 1 tầng thì tương đương với bước qua một ngọn núi cao”.

Kiếm Tiểu Minh nghe thấy vậy thì cảm thấy vô cùng cuốn hút.

“Cảnh giới Địa Võ chín tầng, cảnh giới Thiên Võ bảy biến, cảnh giới Thiên Nguyên sáu nguyên, cảnh giới Thông Thiên năm bước, cảnh giới Hóa Thần chín tầng!”

Kiếm Tiểu Minh không khỏi xuýt xoa: “Đây mới là võ tu thực thụ!”

“Bây giờ ta chỉ là cảnh giới Linh Phách tầng 9, quá yếu, quá yếu, đến vùng đất Cửu U, sợ là không đủ cho người ta tát một cái đã chết nhăn răng”.

Kiếm Tiểu Minh bỗng nhiên đứng bật dậy, kiếm Âm Càn siết chặt trong tay, chợt kiếm rút ra, một tiếng vù vang lên, ánh kiếm vẽ lên trời đêm.

“Ta Kiếm Tiểu Minh, sẽ dùng kiếm Kim Càn trong tay, trưởng thành một đời kiếm thánh trên Cửu U đại lục, vượt qua lão tổ!”

Thấy bộ dạng ý chí ngời ngời của Kiếm Tiểu Minh, Tần Ninh khẽ cười.

“Ngươi sẽ làm được, ngươi… sẽ làm được”, Tần Ninh lẩm bẩm, lúc này trên trời cao, ánh sao lấp lánh, Tần Ninh nhìn ánh sao kia, lẩm bẩm nói: “Cuối cùng sẽ có một ngày, ta cũng đứng vững trên sông sao chín trời, ngạo nghễ nhìn vạn giới!”
Chương 450: Đại thành tầng một

Trong thời gian gần 3 tháng, 4 người một đường ngồi xe ngựa đi tới núi Cửu U.

Dãy núi Cửu U bao quanh vùng đất Cửu U, kéo dài bất tận, mà vừa hay bao thành một vòng tròn, rộng cũng mấy trăm dặm.

Trong dãy núi Cửu U có linh thú cấp 1 tới cấp 9, thậm chí còn tồn tại những dấu vết cổ của mấy trăm vạn năm trước và một vài thiên tài địa bảo hiếm gặp.

Nói về dãy núi Cửu U thì có quá nhiều lời đồn đại.

Có người nói, là trời giáng thần long tọa hóa ở đây, thời gian trôi qua thật lâu, vùng đất này liền trở thành dãy núi kéo dài bất tận.

Cũng có người nói, là sông sao chín trời giáng xuống, khiến vùng đất Cửu U thành nơi linh thú ùn ùn kéo đến, thiên tài địa bảo tụ hợp.

Càng có người nói, đây chính là trận pháp thiên địa do một vi đại năng luyện ra từ kỷ nguyên trước, lấy trời làm dẫn, lấy đất làm bùa, trải qua trời gian đổi dời, mới có dáng vẻ như bây giờ.

Tóm lại, muôn hình vạn trạng, không biết thật giả.

Thấy dãy núi cao ngất kia, từng quần thể núi san sát, cao lớn tới vạn trượng, liếc mắt không thể nhìn thấy đầu, người đứng dưới chân núi, chỉ nhỏ như con kiến mà thôi.

Kiếm Tiểu Minh không khỏi cảm khái.

“Rốt cuộc sẽ có một ngày, ta sẽ đứng trên đỉnh núi, cầm kiếm chỉ Cửu U, hét lớn một câu: Còn kẻ nào?”

“Ta thấy ngươi bị bệnh hoang tưởng rồi đó!”

Thẩm Văn Hiên gõ gõ vào đầu Kiếm Tiểu Minh, cười nói: “Cẩn thận sư tôn đánh ngươi”.

“Ha ha, ta còn chưa nói xong!”, Kiếm Tiểu Minh cười hê hê nói: “Còn kẻ nào dám đối phó Tần đại ca của ta, Kiếm Thánh Tiểu Minh ta sẽ giết không tha!”

Kiếm Thánh Tiểu Minh?

Nghe vậy, đám người Tần Ninh nhìn Kiếm Tiểu Minh, như nhìn một kẻ điên.

Kiếm Tiểu Minh cũng không hề để ý đến điều đó.

“Lão Vệ!”

Tần Ninh lên tiếng nói: “Ông đến vùng đất Cửu U trước đi, thăm dò tin tức liên quan đến Thanh Vân tông, ta cần dừng lại nơi này một thời gian!”

“Khởi bẩm công tử, thuộc hạ đã thăm dò được rồi ạ!”

Lão Vệ chắp tay cười nói: “Đến giờ, Thanh Vân tông quả thật đang tồn tại, nhưng đã sa sút không thể nhìn nổi”.

Tần Ninh nhìn lão Vệ một cái, cũng không nói nhiều.

“Nếu đã như thế, thì mấy ngày này chúng ta sẽ tôi luyện trong dãy núi Cửu U, nhớ kỹ, không thể đi sâu vào trong”.

“Tiểu Minh”.

“Tần đại ca”.

Tần Ninh khẽ gật đầu nói: “Ngươi hoạt động ở vùng ngoài, chém giết linh thú đỉnh cấp cấp 4, tôi luyện kiếm thuật của mình, không thể lãng phí truyền thừa của lão tổ ngươi”.

“Vâng!”

“Văn Hiên”.

“Có đồ nhi”.

Tần Ninh lại nói: “Trong dãy núi Cửu U có rất nhiều linh thảo, vừa hay ngươi có thể thực hành Cửu Nguyên đan điển ta dạy ngươi”.

“Lão Vệ sẽ bảo vệ trên đường, hai người các ngươi đừng đi quá xa”.

“Vâng!”

Tần Ninh dặn dò xong thì xoay người muốn đi.

“Tần đại ca, còn huynh?”

“Ta?”

Tần Ninh từ tốn nói: “Ta cần tu luyện một môn thể thuật, cho nên tạm thời tách ra với các ngươi, sau một tháng thì tập hợp!”

“Đến lúc đó, chúng ta sẽ đi xuyên thẳng qua hẻm núi, tiến vào vùng đất Cửu U”.

“Sư tôn, một mình người có thể gặp nguy hiểm đó ạ?”

“Lo lắng cho ta, không bằng tự thực hành đan thuật đi”.

Tần Ninh lại nói: “Được rồi, phân công đã xong, lão Vệ, bảo vệ bọn họ cho tốt nhé”.

“Vâng!”

Tần Ninh vừa dứt lời thì cưỡi Thanh Ngưu, biến mất không thấy đâu.

Thẩm Văn Hiên và Kiếm Tiểu Minh vẫn có chút lo lắng.

“Yên tâm đi!”

Nhìn dáng vẻ lo lắng của hai người, lão Vệ từ tốn nói: “Không ai hiểu rõ về dãy núi Cửu U hơn ngài ấy”.



Ầm…

Trong dãy núi Cửu U, bên ngoài một sơn cốc, những tiếng ầm ầm cực lớn vang lên.

Một bóng hình cao lớn trăm mét, bỗng nhiên đổ ầm xuống đất.

“Giải quyết xong mãng xà Tử Lôi!”

Tần Ninh thở phào một hơi, linh khí ở đầu ngón tay dần tan biến.

Mãng xà Tử Lôi, linh thú cấp 5, thú hạch mang theo sấm sét cực dồi dào. Loại linh thú này dùng để tu luyện Ngọc Lôi thể thì quá thích hợp.

Khoanh chân ngồi thiền, trong lòng là một mảnh trấn tĩnh, lúc này Tần Ninh đang vận chuyển khẩu quyết linh quyết của Ngọc Lôi thể, linh khí trong cơ thể dần dần được điều chuyển.

Trong tay siết chặt thú hạch của mãng xà Tử Lôi, Tần Ninh chậm rãi thở một hơi dài.

Những tiếng sấm rền nổ vang trong cơ thể của Tần Ninh.

Âm thanh cuồng bạo, sóng này tiếp sóng khác, dường như muốn nổ tung cơ thể của hắn.

Luồng dao động này vẫn tiếp diễn, đủ thời gian nửa ngày mới dừng lại.

Đông!

Tần Ninh mở đôi mắt, trên miệng hiện lên nụ cười, một tiếng nổ sấm rền vang lên.

“Tầng 1, Lôi Hồ Quang, thành rồi!”

Bàn tay vung lên, giữa hai tay hắn trống không, nhưng một tay vung lên thì tiếng sấm rền lại bất chợt vang vọng, cánh rừng phía trước bị nổ tung ngay lập tức.

Một vết nứt cực lớn hơn trăm mét bỗng nhiên hiện ra.

Tiểu Thanh ở một bên, chợt ngẩng đầu, nheo nheo đôi mắt rồi cuối cùng mới cúi đầu xuống.

Hình như nó không lạ lẫm gì với chuyện này.

“Thời gian 10 ngày, đại thành Ngọc Lôi thể tầng 1, còn nhanh hơn dự tính của ta”.

Tần Ninh vô cùng hài lòng, nhìn Tiểu Thanh lười biếng ở bên cạnh.

“Tiểu Thanh, nếu đã như vậy thì bắt đầu con đường tu luyện của ngươi đi?”

Nghe vậy, đôi mắt bò của Tiểu Thanh mở lớn tròn long lanh, nhìn Tần Ninh, tỏ vẻ sợ hãi.

“Tổ thượng của ngươi chính là Thương Thanh Quỳ Ngưu, tổ thượng của Thương Thanh Quỳ Ngưu lại chính là Quỳ Ngưu thần thú”.

“Nếu ngươi có thể phát huy huyết mạch biến dị, thì tương lai có thể nâng cấp thành thánh thú, thần thú, hóa thành hình người cũng vô cùng đơn giản. Đến lúc đó, tốc độ tu hành chính là một ngày đi vạn dặm”.

Nghe thấy những lời nói như lừa phỉnh của Tần Ninh, Tiểu Thanh vẫn không chút động lòng.

“Xem ra không lừa được ngươi rồi, vậy thì chỉ đành dùng biện pháp mạnh”.

Lời này vừa nói ra, Tiểu Thanh chợt giật mình, đứng thẳng người, nhìn Tần Ninh, bộ dạng chỉ đâu đánh đấy.

“Nếu đã như vậy thì bắt đầu nhé”.

Tần Ninh mỉm cười nói: “Ta nhớ gần đây có địa bàn của hổ Hắc Mạc, ngươi đi khiêu khích nó đi!”

Nghe vậy, Tiểu Thanh chợt than khóc một tiếng nhưng không thể không xuất phát.

Thời gian trôi qua lững lờ, một tháng chỉ còn lại mấy ngày cuối, Tần Ninh đem theo Tiểu Thanh, nhưng không đi sâu vào dãy núi Cửu U, mà chỉ không ngừng tìm một vài linh thú cấp năm để giúp Tiểu Thanh tôi luyện thực lực.

Cũng thuận tiện săn giết những linh thú cấp 5 thuộc tính Lôi, tăng cường sức mạnh cho Ngọc Lôi thể.

Tới giờ, bề mặt cơ thể của hắn đã có một tầng sức mạnh vô hình tỏa ra, dường như trong cơ thể ngưng tụ một đám mây sấm, lúc nào cũng có thể nổ tung.

Một ngày này, mặt trời lên cao, Tần Ninh mở đôi mắt, khẽ thở một hơi dài, đứng dậy.

Một đêm tu hành, lần này cuối cùng đã đạt tới cảnh giới Địa Võ tầng 2.

Lần này, mất gần nửa năm, hắn gần như không nâng cấp cảnh giới, mà đi hành tẩu ngoại vi đại lục thì mới bắt đầu tu luyện vào một tháng này.

“Không biết Viên Viên và Sương Nhi, Tiểu Phi tới giờ đã đến cảnh giới nào rồi”.

Tần Ninh biết rõ, ba người đều phi thường, hơn nữa lại chăm chỉ tu hành, nên chắc chắn sẽ vượt xa hắn. Nhưng đời này, Tần Ninh lại không chú trọng nâng cấp cảnh giới, mà chú trọng ngưng luyện cơ thể của mình. Vì với kinh nghiệm trải qua chín đời chín kiếp của mình khiến hắn hiểu rõ ràng rằng, muốn đi càng xa thì điều đầu tiên chính là phải có một thân thể mạnh mẽ!

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK