“Cái này là… Thiên Uẩn Đan?”
Thiên Linh Lung lúc này cũng bật dậy, nhìn viên linh đan trong tay Thẩm Văn Hiên, kinh ngạc nói: “Linh đan thất phẩm Thiên Uẩn Đan, hỗ trợ võ giả cảnh giới Võ Cảnh bước vào cảnh giới Thiên Nguyên, đan dược thất phẩm khiến linh khí thay đổi”.
“Mẹ nó, Thẩm Văn Hiên, huynh vậy mà có thể luyện chế ra được linh đan thất phẩm?”
Linh đan thất phẩm là cái gì?
Nó phù hợp với những võ giả muốn tu hành lên đến cảnh giới Thiên Nguyên.
Trong một năm qua, Thẩm Văn Hiên từ một thầy Linh Đan ngũ phẩm trở thành thầy Linh Đan thất phẩm.
Chuyện này nếu truyền ra bên ngoài, e rằng toàn bộ vùng đất Cửu U sẽ nổ tung, đoán không chừng đám người Thánh Đan Các cũng sẽ đứng ngồi không yên.
“Cũng nhờ có sư phụ dạy bảo, tri thức đan thuật của lão nhân gia quá rộng lớn, nếu không ta muốn luyện chế ra được linh đan thất phẩm thì e rằng mười năm cũng chưa chắc đã làm được!”
“Đương nhiên rồi, kiến thức của Tần đại ca thật sự rất phi phàm…”
“Ừm!”
Cả ba người lúc này đều gật đầu.
Trong gần một năm này, ở phái Thanh Vân có thể nói là có sự thay đổi nghiêng trời lệch đất.
Năm trưởng lão lớn vẫn luôn ở ba môn phái lớn là Phi Hồng Môn, Thất Tinh Cung, Độc Tàm Tâm, không chỉ thu thập tài nguyên phong phú của ba môn phái lớn mà còn lôi kéo được rất nhiều đệ tử tiềm năng bái nhập môn phái Thanh Vân.
Cho nên trong khoảng thời gian này, phái Thanh Vân quả thật đã tuyển nhận được không ít các đệ tử ưu tú, nếu không phải do Tần Ninh kiểm soát nghiêm ngặt gắt gao thì số lượng đệ tử bây giờ có thể còn nhiều hơn nữa.
“Ba người đều ở đây à!”
Một tiếng cười nhẹ vang lên, lúc này một bóng người cất bước đi đến, lập tức gây ra một trận la hét, nhưng nhìn thấy cô gái xinh đẹp bên cạnh bóng người đó, vô số nữ đệ tử chỉ có thể chuyển sang thở dài.
“Lý sư huynh!”
Ba người nhìn thấy người đến đều cung kính thi lễ.
Người đến chính là Lý Nhất Phàm và Thiên Linh Hinh. Bây giờ Lý Nhất Phàm không chỉ là bước vào cảnh giới Thiên Võ, hơn nữa mọi chuyện lớn nhỏ trong môn phái đều do hắn ta xử lý, giống như đã trở thành đại tông chủ.
Đệ tử đứng đầu là phiên bản thu nhỏ của Tần Ninh.
Mà Thiên Linh Hinh ở bên cạnh biểu hiện còn nhanh nhẹn hơn, và trong sự nhanh nhẹn đó có mang theo một hơi thở nữ tính lay động lòng người.
“Ba vị, tông chủ bảo tôi đến tìm mọi người!”
Lý Nhất Phàm chắp tay nói: “Hình như có chuyện lớn gì đó!”
Chuyện lớn sao?
Trong mắt của ba người đều hiện lên vẻ ngạc nhiên mừng rỡ.
Tu hành suốt một năm, có thể nói ba người bọn họ đã tiến bộ vượt bậc.
Thế nhưng vị tông chủ này vẫn ngày ngày ở bên trong, ngày nào cũng ở trên đỉnh Huyền Trần, cũng chẳng tu luyện mà chỉ vẽ tranh!
Chuyện này khiến bọn họ cảm thấy không thể tin được.
Bây giờ hình như, Tần Ninh đang chuẩn bị... xuống núi?
Phái Thanh Vân, đỉnh Huyền Trần!
Giờ phút này dưới một mái đình nghỉ mát trên đỉnh Huyền Trần, Tần Ninh nghiêng người, tay dài cầm bút nghiêm túc vẽ cái gì đó trên giấy vẽ đặt trên bàn đá ở trước mặt.
Trong một năm này, Tần Ninh từ cảnh giới Địa Võ tầng thứ năm đạt đến cảnh giới Địa Võ tầng thứ bảy, thế nhưng so với mấy người Kiếm Tiểu Minh thì có thể nói là chậm chạp khiến người khác sôi máu.
Nhưng Tần Ninh căn bản vốn chẳng thèm để ý đến mấy chuyện này, chỉ dốc sức chuyên chú vẽ tranh.
“Đến rồi à!”
Nhìn thấy bốn người nhóm Lý Nhất Phàm đi đến, Tần Ninh vẫn như cũ duy trì động tác vẽ tranh, mở miệng nói: “Buổi tối ta có quan sát thiên tượng, gần đây có thể khởi hành xuất phát lên đường đi đến Thiên Thận Cung!”
Quan sát thiên tượng buổi tối?
Tần Ninh miệt mài ngày đêm vẽ tranh, quan sát thiên tượng buổi tối chỗ nào vậy?
“Nhưng trước đó thì ta chuẩn bị đi đến ngoại vi Cửu U Đại Lục một chuyến, các ngươi cùng ta đi đến đó”.
Tần Ninh cười nhạt nói: “Chuẩn bị một chút đi”.
Chuẩn bị một chút? Chuẩn bị cái gì?
“Đi vào Thiên Thận Cung, ta cũng không chắc sẽ đảm bảo được an toàn cho tất cả các ngươi, cho nên lần này nhất định phải chuẩn bị kỹ càng mới có thể đi vào. Nếu không ta cũng không cần kéo dài đến một năm”.
“Mấy người các ngươi chuẩn bị một chút, ngày mai xuất phát, ta dẫn các ngươi đi bắt một người”.
Bắt một người ư?
Nghe thấy lời này, bốn người càng thêm mơ hồ, như lọt vào sương mù.
Thế nhưng Tần Ninh từ trước đến nay vẫn luôn khiến người ta không thể nhìn thấu được, bốn người cũng không hỏi thêm.
Đợi đến khi bốn người rời đi, Tần Ninh một mình đứng ở trên đỉnh núi, vẫn vô cùng nghiêm túc vẽ tranh.
Dần dần, một bức tranh hiện ra trước mắt, đó là dáng vẻ của một cô gái. Cô gái trong bức tranh vô cùng trong sáng, dường như rất sống động có thể trực tiếp bước ra ngoài tranh.
“Vẫn chưa được…”
Tần Ninh cười khổ nói: “Lão già, ta đã vẽ ngươi suốt cả một năm trời, lão già ngươi cũng đừng phụ tâm ý của ta chứ!”
Sáng sớm ngày hôm sau, bốn người đã đợi để xuất phát.
Lần này không cưỡi Tiểu Thanh nữa mà là cưỡi linh thú phi hành.
Cửu U Đại Lục rộng lớn mênh mông, cưỡi Tiểu Thanh cho dù tốc độ có nhanh nhưng đến vùng ngoại vi đại lục cũng phải mất ít nhất hơn tháng, mà cưỡi linh thú phi hành thì chí ít có thể rút ngắn được một nửa thời gian.
Trong thời gian một năm này, lão Vệ cũng theo năm vị trưởng lão đi trấn giữ trong khu vực của ba môn phái lớn, giữ gìn sự ổn định, cũng không ở bên cạnh Tần Ninh.
Lúc này, năm người lên đường xuất phát, Tần Ninh cũng không sắp xếp thêm người khác đi cùng.
Ngồi ở trên thân linh thú phi hành, Kiếm Tiểu Minh không nhịn được mà hỏi: “Ca, lần này chúng ta rốt cuộc là đi đâu vậy?”
“Ta không biết!”
Câu trả lời của Tần Ninh khiến mấy người nhóm Kiếm Tiểu Minh ngạc nhiên.
Không biết?
Nói đùa cái gì vậy.
“Đi đến cương quốc Nam Yến tìm Yến Đế hỏi một chút rồi nói sau”.
“Vâng”.
Sau khoảng hơn mười ngày, linh thú phi hành xuất hiện ở phía trên đế đô cương quốc Nam Yến dần bay xuống, đám người vốn đang căng thẳng không thôi nhìn thấy người đến là Tần Ninh vội vàng thông báo cho Yến Đế.
Chẳng mấy chốc Yến Đế đã xuất hiện, lập tức cung kính tiếp đãi Tần Ninh.
“Được rồi, ta đến đây không phải gây phiền phức cho ngươi, ta chỉ muốn hỏi ngươi một chút chuyện, ngươi có biết ở trên Cửu U Đại Lục này có một cái sa mạc nào rất kỳ lạ hay không”.
Kỳ lạ sao?
Yến Đế nhìn về phía Tần Ninh, bày ra vẻ mặt khó hiểu.
“Chính là ở bên trong sa mạc có thể sẽ xuất hiện đầm lầy này, rừng này, hồ nước này, chính là một sa mạc như thế. Chú ý, cái ta nói không phải là ốc đảo, mà là một sa mạc có chứa những cái đó”.
“Cái mà Tần công tử nói đến có phải là Đại Vũ Lục Châu?”
Yến Đế lúc này cười nói: “Chỉ có Đại Vũ Lục Châu mới là một nơi thần kỳ như vậy”.
“Đại Vũ Lục Châu cũng không phải là ốc đảo mà là một cái sa mạc, thế nhưng trên sa mạc lại có rừng phát triển rậm rạp, những cái mà ngài nói như rừng rậm, sông núi cũng có ở trên sa mạc, thật sự rất kỳ lạ”.
“Vậy thì chính là chỗ này rồi!”
Tần Ninh lẩm bẩm.
“Đại Vũ Lục Châu, xem ra những cái cũ ấy vẫn còn!”
Tần Ninh cười cười, nói: “Yến Đế, ngươi trở về nói với đám Thương Hư Minh Ung và Thiên Ám, trong đế quốc, những đệ tử có tâm tính tố chất tốt có thể đưa đến phái Thanh Vân ở trong vùng đất Cửu U”.
“Vâng!”
Yến Đế nghe thấy lời này lập tức hiểu rõ, trong thời gian một năm Tần Ninh rời đi, e rằng đã đứng vững ở bên trong vùng đất Cửu U.
Nếu không thì sẽ không để đám người Thương Hư bọn hắn phái người đến đó.
“Gần đây đế quốc Bắc Minh đã thành lập Thượng Quốc, nguyên soái Thương Hư trấn giữ. Có chúng ta chờ giúp đỡ, sẽ không có vấn đề gì đâu”, Yến Đế cung kính nói.
“Được, cương quốc Nam Yến của ngươi có đệ tử thích hợp cũng có thể đưa đến đó”.
“Đa tạ Tần công tử”.
Yến Đế vội vàng chắp tay.
Hắn ta thân là đế vương của một cương quốc, đương nhiên cũng không ngốc.
Không chỉ không ngốc, hơn nữa lại còn rất khôn khéo. Thành Cam Ninh bây giờ sớm đã là của Kiếm gia, tất cả mọi việc hắn ta cứ làm theo lời Tần Ninh.
Mà lần này Tần Ninh đi ngang qua tìm hiểu tin tức, người trẻ tuổi đi cùng tu vi kém nhất cũng là cảnh giới Địa Võ tầng thứ chín.
Cái này có ý gì?
Cái này đủ để chứng minh cho thân phận và địa vị bây giờ của Tần Ninh ở trong vùng đất Cửu U đương nhiên cũng không hề thấp.
Chương 512: Thành Thiên Vũ
Sau khi tiễn nhóm Tần Ninh đi, Yến Đế lập tức lên đường, đích thân xuất phát tới thượng quốc Bắc Minh.
“Ca, chúng ta đến ốc đảo Đại Vũ sao?”
Kiếm Tiểu Minh khó hiểu hỏi.
“Ừ!”
Tần Ninh gật đầu nói: “Phải gọi cái tên kia ra thì chúng ta mới đi vào Thiên Thận cung được, nếu không đi vào đó không khác gì dâng mạng”.
Chẳng mấy khi thấy Tần Ninh nghiêm túc, Kiếm Tiểu Minh cũng không dám lỗ mãng.
Xem ra Thiên Thận cung thật sự rất nguy hiểm, lần này đến cả Tần Ninh cũng không dám lơ là.
Năm người ngồi linh thú phi hành, một đường đến phía Đông, cuối cùng, ở phía xa, nhìn thấy một khu vực xanh vàng.
Màu vàng đó là sa mạc, còn màu xanh đương nhiên là cây cối rậm rạp.
“Phía trước chính là ốc đảo Đại Vũ!”, Lý Nhất Phàm nhìn phía trước, từ từ nói: “Chỉ có nơi này mới có thành trì!”
Trước mặt mọi người đúng là có một tòa thành trì.
Mà xung quanh thành trì mờ mịt vô cùng, tường thành không cao lắm mà chỉ có vài mét, cũng không có ai trông chừng, người qua lại đều ăn mặc cực kỳ bình thường.
Tần Ninh nhìn về phía trước, mang theo mấy người đứng yên ở cửa thành.
“Ở một nơi thế này mà lại có một tòa thành nhỏ, đúng là sáng tạo thật!”, Lý Nhất Phàm nhận xét rất chuẩn.
Kiếm Tiểu Minh cũng ngạc nhiên không thôi.
Đây là phía Đông của đại lục, nơi cực Đông, đi thêm nữa chính là biển cả vô tận, thế mà lại có mọt tòa thành trì quy mô tạm được.
Hơn nữa người qua lại cũng không có võ giả mạnh mẽ gì.
Một nơi sa mạc mà có cây cối và cả sông hồ nữa đã là rất lạ rồi, không ngờ còn có cả một tòa thành trì.
“Thành Thiên Vũ!”
Nhìn tên thành trì, mấy người đều cảm thấy rất tò mò.
“Đi vào xem đi!”, Tần Ninh bình thản nói.
Năm người cùng nhau tiến vào thành, vừa mới bước vào, tất cả đều phải kinh ngạc vì cảnh tượng bên trong.
Hai bên đường lớn có cửa hàng san sát, mà cửa hàng toàn bộ đều làm từ gỗ.
Hơn nữa, trên thân gỗ còn có chạc cây sinh trưởng, tràn đầy sức ống, màu xanh biếc dạt dào như là tự nhiên tạo ra vậy.
“Đúng là một nơi xa hoa lộng lẫy mà!”
Trong lúc nhất thời, đến cả Thiên Linh Lung còn phải khen ngợi.
“Một nơi đẹp như vậy khiến người ta không nỡ rời đi mà!”
Nghe Thẩm Văn Hiên nói, Tần Ninh cười đáp: “Coi như ngươi là linh đan sư thất phẩm, muốn ở đây lâu dài e còn khó hơn lên trời”.
Lý Nhất Phàm, Kiếm Tiểu Minh, Thẩm Văn Hiên và Thiên Linh Lung nghe được thì đều không hiểu.
“Trước tiên tìm nơi ở lại đã!”
Tần Ninh mở miệng, Lý Nhất Phàm bèn đi tìm tửu lâu.
Tửu lâu Thiên Vũ!
Tòa thành trì này dung nạp được mười mấy vạn người, người qua lại đều mặc áo vải quần thô, giống như thế ngoại đào nguyên vậy.
Nhưng tửu lâu này xây dựng rất là đặc biệt.
Tửu lâu Thiên Vũ coi như là một trong những tửu lâu tốt nhất của thành Thiên Vũ.
“Ông chủ, cho một bàn thức ăn ngon đi, năm người chúng ta sẽ ở lại đây!”, Kiếm Tiểu Minh oang oang nói.
“Có ngay!”
Ông chủ đi lên, cười nói: “Các vị gọi món nào ạ, chúng ta là tửu lâu tốt nhất thành Thiên Vũ đấy”.
“Đây là thực đơn!”
Ông chủ đưa thực đơn ra, mỉm cười, chờ mọi người gọi đồ.
“Phụt...”
Mà lúc này, Kiếm Tiểu Minh đang uống nước còn chưa nuốt xong, bỗng nhiên phun ra ngoài.
“Kiếm Tiểu Minh, ngươi làm sao vậy!”
Mấy người kia kinh ngạc hỏi.
“Ông chủ, ông xác định không trêu chúng ta đấy chứ? Một món đỗ xào đơn giản mà những một vạn linh thạch?”
Nghe Kiếm Tiểu Minh nói, mấy người còn lại cũng kinh ngạc không thôi, lập tức ngó xuống thực đơn.
Vừa nhìn một cái, bọn họ liền thay đổi sắc mặt.
Đến cả Thiên Linh Lung là thánh nữ của Thiên Đạo lâu, cũng không khỏi chép miệng.
Một đĩa đỗ xào là món ăn bình thường nhất, dù ở vùng đất Cửu U cũng chỉ mười mấy linh thạch là cùng.
Thế mà giờ tăng lên gấp mấy trăm lần.
“Hắc điếm, đây tuyệt đối là hắc điếm mà!”, Kiếm Tiểu Minh hét lên: “Một tòa thành nhỏ mà sao đồ ăn lại đắt vậy chứ?”
“Khách quan à, giá này đâu có lừa gạt ai đâu!”, ông chủ vẫn mỉm cười nói.
“Ta thấy các ngươi thấy chúng ta là người bên ngoài đi tới, dễ bắt nạt, nên mới cố ý đấy!”
Kiếm Tiểu Minh rút kiếm ra, hừ nói: “Ta không tin, các ngươi chính là hắc điếm, gọi chủ của các ngươi ra đây!”
“Vị khách này, xin đừng nói bậy!”, ông chủ kéo tay Kiếm Tiểu Minh, nói: “Chúng ta chưa bao giờ lừa gạt ai cả”.
Một động tác kéo này khiến sắc mặt Kiếm Tiểu Minh tái đi.
Thời gian qua đi theo Tần Ninh, cậu ta coi như được có thêm kiến thức. Một hành động của ông chủ này có khí lực cực kỳ mạnh mẽ, xông vào trong cơ thể.
Đây... ít nhất là cảnh giới Thiên Nguyên!
Ông chủ của một tửu lâu mà là cao thủ cảnh giới Thiên Nguyên?
Kiếm Tiểu Minh không khỏi kinh ngạc.
Lý Nhất Phàm thấp giọng nói: “Tông chủ, hay là chúng ta qua nơi khác đi, nhà hàng này có vấn đề!”
“Không cần đâu!”, Tần Ninh cười nói.
“Khụ khụ...”, Thẩm Văn Hiên ho khan, nói: “Lý sư huynh, của hồi môn của Thiên Đạo lâu có mười triệu linh thạch cơ mà, chút tiền này có đáng gì đâu?”
Nghe vậy, Lý Nhất Phàm chỉ cười khổ.
Tần Ninh mỉm cười, nói tiếp: “Chúng ta ăn cơm không cần trả tiền”.
Nghe Tần Ninh nói vậy, cả bốn người đều ngẩn ra.
Tần Ninh nhìn ông chủ, thản nhiên nói: “Tại hạ họ Tần, tên Tần Ninh!”
Nghe vậy, ông chủ sửng sốt, lập tức chắp tay nói: “Vị khách này, xin chờ chút!”
“Ừ!”, Tần Ninh gật đầu đáp: “Chúng ta sẽ ở lại đây một thời gian, cho năm gian phòng thượng hạng!”
“Được, ta sẽ đi sắp xếp ngay!”
Ông chủ khom người, lập tức bận rộn rời đi.
Bốn người Lý Nhất Phàm thấy vậy thì cũng không hiểu là sao.
“Ca, ăn uống ở đây ta thấy mười triệu linh thạch cũng không đủ ấy chứ”, Kiếm Tiểu Minh lẩm bẩm.
“Không sao, ông ta sẽ không đòi tiền chúng ta đâu!”
Nghe vậy, bọn họ càng không hiểu được.
Không lâu sau, thức ăn được đưa lên, lúc này, mọi người đã hoàn toàn bị kinh sợ.
Trên bàn có mười mấy món ăn, nhìn mà thèm chảy nước miếng, đẹp mắt vô cùng.
“Ăn thôi!”
Tần Ninh nói xong, mọi người liền động đũa. Không bao lâu sau, một bàn đồ ăn ngon được vét sạch sẽ. Đến cả Thiên Linh Lung cũng không còn quan tâm đến vẻ đẹp của mình mà cứ thế ăn.
“Ông chủ, tính tiền!”
Lý Nhất Phàm lúc này phất tay nói.
Ông chủ lập tức đi tới, cười đáp: “Đều miễn phí cả, các vị khách quan, gian phòng hảo hạng của mọi người đã được thu dọn gọn gàng rồi, các vị có thể đi lên nghỉ ngơi ạ!”
Miễn phí cả?
Nghe ông chủ nói, cả bốn người ngơ ngác nhìn nhau.
Chuyện này là sao?
...
Tửu lâu Thiên Vũ, phía dưới là sảnh ăn cơm, tầng trên là phòng khách. Bốn người Thiên Linh Lung nhìn phòng khách xong rồi đi vào bên trong gian của Tần Ninh.
“U là trời....”
Kiếm Tiểu Minh nhìn bài trí trong căn phòng, nói: “Ca, căn phòng này, quá... quá... quá... kỳ quái!”
Nhất thời, Kiếm Tiểu Minh không biết miêu tả thế nào, chỉ có thể nói là kỳ quái.
Chương 513: Lão già mù biết xem bói
“Ồ? Kỳ quái ở đâu?”, Tần Ninh cười hỏi.
“Ta không nói ra được, nhưng cảm giác rất xa hoa, nhưng lại rất cổ xưa, mà lại cực kỳ sạch sẽ!”
Kiếm Tiểu Minh lẩm bẩm: “Tóm lại là rất kỳ quái”.
“Kỳ quái là đúng ròi!”
Tần Ninh mỉm cười.
Là sao?
Mọi người đều không hiểu.
“Ngươi xem siêu nước trên bàn đi”, Tần Ninh nói.
Kiếm Tiểu Minh cầm siêu nước lên, đây là một cái siêu bằng gỗ, thoạt nhìn có màu đen nhánh, mặt ngoài còn có một vòng sáng, như kiểu chưa rửa sạch vậy.
Thẩm Văn Hiên nhìn cái siêu nước kia, im lặng một chút rồi thốt lên: “Là gỗ Thiện Hương Gia!”
Thẩm Văn Hiên kinh ngạc không thôi.
“Gỗ Thiện Hương Gia là cái gì?”, Kiếm Tiểu Minh không hiểu nói.
“Gỗ Thiện Hương Gia dùng để luyện chế linh đan thất phẩm, bên trong ẩn chứa linh khí mộc dư thừa, cực kỳ lạnh lẽo”.
Thẩm Văn Hiên giải thích: “Ngần này gỗ Thiện Hương Gia cũng cần đến khoảng một vạn linh thạch mới mua được!”
Một vạn linh thạch?
Kiếm Tiểu Minh, Lý Nhất Phàm và Thiên Linh Lung đều sửng sốt.
Một vạn linh thạch để làm siêu nước trong phòng của khách á? Có xa xỉ quá không vậy?
“Thế đây là cái gì?”, Lý Nhất Phàm nhìn cái túi thơm treo ở đầu giường, không khỏi hỏi.
“Chắc là linh xạ hương!”
Thẩm Văn Hiên cười đáp: “Nó có hiệu quả cực tốt cho giấc ngủ của võ giả, dù là người thường mà ngày nào cũng ngửi mùi hương này cũng đủ để sống đến trăm tuổi...”
“Giá đại khái khoảng hơn bảy ngàn linh thạch!”
“Hơn bảy ngàn...”
Ba người Kiếm Tiểu Minh lại bị chấn kinh.
Thẩm Văn Hiên tiện đà nói: “Thật ra không chỉ những cái này, mà còn cả ván giường, bàn ghế, hay là những nội thất khác đều có giá trị cực lớn, tính tổng lại thì căn phòng này ít nhất cần mười vạn linh thạch mới xây nên được”.
“Nhưng những món đồ này cũng không hoàn toàn đi theo hướng bài trí trang sức, cho nên thoạt nhìn sẽ thấy kỳ lạ”.
Nghe vậy, cả ba càng thêm sửng sốt.
Lúc này, Tần Ninh mới chậm rãi nói: “Không sai, nếu cả ngày ở đây, coi như không tu hành thì cảnh giới cũng tăng lên từng bước...”
Lúc này, cả ba người mới bắt đầu tỉ mỉ quan sát căn phòng.
“Ca, tại sao lúc đầu xem thực đơn, ông chủ kia lại không nhận tiền của chúng ta vậy? Thật là quái lạ”.
Kiếm Tiểu Minh không khỏi thắc mắc.
Thiên Linh Lung lúc này hồ nghi hỏi: “Không lẽ là vì tông chủ họ Tần?”
“Ừ!”
Ừ?
Thật luôn hả?
Thiên Linh Lung lúc này càng không hiểu. Cô ta cũng nhận ra, lúc Tần Ninh nói với ông chủ là mình họ Tần thì ông chủ liền miễn phí hết cho hắn.
Nhưng nguyên nhân này có hoang đường quá không vậy?
Tần Ninh tiếp tục nói: “Mọi người cũng đừng kinh ngạc quá, ở khu vực thành Thiên Vũ này, phàm là ai mang họ Tần sẽ đều được ăn uống ngủ nghỉ miễn phí, hơn nữa sẽ không bao giờ bị đánh đuổi, thậm chí còn được đối xử như thượng khách”.
“Ôi chao, vậy từ nay trở đi ta sẽ tên là Tần Tiểu Minh!”
“Muốn chết thì cứ làm đi!”, Tần Ninh cười nhạt nói: “Phàm có ai giả mạo, sẽ chết rất khó coi đó...”
Kiếm Tiểu Minh nghe vậy liền rụt cổ lại.
Thiên Linh Lung càng không hiểu, hỏi: “Tại sao mang họ Tần thì được miễn phí mọi thứ vậy?”
Tần Ninh mỉm cười không nói nhiều.
“Được rồi, mọi người nghỉ ngơi mấy hôm đi, hai ba hôm nữa, ta đưa mọi người đi quanh thành!”
Mấy ngày sau đó, cả năm người đều nghỉ ngơi trong phòng khách, ngoài việc dùng cơm cùng nhau thì đều tự tu hành.
Mà bọn họ cũng dần có chút hiểu về thành Thiên Vũ kỳ lạ này.
Ở nơi này, những người đi qua đi lại, đến cả đứa trẻ sáu tuổi cũng có thể là võ giả trên cảnh giới Cửu Môn, hơn nữa những người này đều vô cùng yên bình, chẳng hề tranh đấu gì cả.
Giống như một nơi để ẩn cư cho các cường giả vậy, một thế ngoại đào nguyên thực thụ.
Loại thần kỳ này khiến bọn họ cảm thấy càng thêm khó hiểu.
Một nơi mạnh mẽ thế này mà lại không xuất hiện trong con mắt của nhiều thế lực ở Cửu U đại lục đúng là quá kỳ quái.
“Ca, chúng ta đi đâu đây?”
Hôm ấy, Tần Ninh dẫn bốn người rời khỏi tửu lâu, đi dạo xung quanh thành Thiên Vũ.
“Tìm một người”, Tần Ninh chậm rãi đáp: “Tìm một lão mù, một lão mù suốt ngày nói những câu nhảm nhí!”
Lão mù?
Mọi người lúc này đều gãi đầu không hiểu.
Mấy ngày liền, Tần Ninh đều dẫn bọn họ đi dạo quanh thành Thiên Vũ, cũng gặp mấy người mù, nhưng không phải người mà Tần Ninh muốn tìm. Điều này cũng khiến mọi người càng không nghĩ ra.
Nhưng Tần Ninh làm việc luôn theo tính cách của mình, bọn họ cũng quen với kiểu thần bí của Tần Ninh.
Hôm ấy, mấy người ngồi dưới quán trà uống trà, nhìn người qua người lại, cảm thấy vui thích.
“Nếu có thể ở đây mãi thì tốt nhỉ!”
“Đúng vậy đó!”, Kiếm Tiểu Minh gật đầu đáp: “Nơi này quá là thoải mái đi...”
“Hơn nữa người ở đây hình như không coi trọng tu luyện lắm, mà lại hưởng thụ cuộc sống rất nhiều, kỳ lạ thật đấy...”
Mấy người thảnh thơi ngồi trong trà lâu, bàn luận rôm rả. Mấy ngày này đi theo Tần Ninh thật sự đúng là sướng như tiên, ngày nào cũng uống trà, tìm người, thư thái nhàn nhã.
“Cút cút cút...”
Ở bên ngoài quán trà, có tiếng quát chửi vang lên.
Chỉ thấy ngoài cửa có một người đàn ông ăn mặc rách rưới, chân đi giày rơm, đang ngồi ở cửa tiệm, cầm một tấm vải bạt dài, một bộ dạng sống chết không chịu đi.
“Cái tên ăn mày kia, đây là nơi ngươi được đến chắc? Mau cút đi!”, tiểu nhị của tiệm khó chịu quát.
“Thương xót ta chút đi mà!”, cái tên đàn ông ăn mặc như ăn mày kia, khuôn mặt toàn râu, không nhìn rõ ngũ quan, kêu rên nói: “Cho miếng nước trà cũng được mà!”
“Ngươi nghĩ hay thật đấy, cút mau, cút nhanh lên!”, tiểu nhị của quán khó chịu nói.
“Cho ông ta vào đi!”, một giọng nói ôn hòa vang lên, Tần Ninh lúc này mở miệng, cười nhạt nói: “Ta trả tiền trà cho ông ta!”
Nghe vậy, Kiếm Tiểu Minh nói nhỏ hỏ: “Ca, một ly trà một ngàn linh thạch đó, dù Lý sư huynh có tiền đi nữa thì cũng không thể lãng phí vậy chứ?”
Tần Ninh chỉ cười mà không đáp.
“Cảm ơn công tử, cảm ơn công tử!”
Cái tên ăn mày kia lục lọi, bước đến bên cạnh bàn Tần Ninh rồi ngồi xuống.
Là một người mù!
Mấy người Thiên Linh Lung ghét bỏ ngồi sang một bên.
Tần Ninh lại cầm ly trà lên, nhấp một ngụm, chưa nói câu gì.
Lão mù ngồi xuống, chắp tay cười nói: “Mấy vị vừa nhìn đã biết là khí độ bất phàm rồi, lão mù xin chào mỹ nữ nhé!”
“Ông giả mù à?”
Thiên Linh Lung không khỏi nói: “Sao ông biết ta là mỹ nữ vậy?”
“Ta không chỉ biết, còn biết cô là một người đẹp, chưa đầy hai mươi tuổi, lại còn là xử nữ nữa chứ, hê hê...”
“Ông... vô liêm sỉ!”
Lão mù cười hề hề: “Lão mù ta là thần bói toán đấy, trên đời này không có gì là ta không tìm được hết...”
“Ồ? Vậy sao?”
Kiếm Tiểu Minh cười hì hì nói: “Vậy ông bói ta xem nào!”
Nghe vậy, lão mù nhìn Kiếm Tiểu Minh, kinh ngạc nói: “Chậc chậc, ghê thật, ghê thật, con cháu của Kiếm Thánh Kiếm Âm Sơn cơ đấy!”
Lời này nói ra, mấy người đều kinh ngạc không thôi.
Lão mù này thật sự xem bói được sao?
Chương 514: Nhà họ Vũ
“Vậy còn ta?”, Thẩm Văn Hiên cũng cười hỏi.
“Chậc chậc, môi đôi tay thất khiếu thông tâm, tương lai chắc chắn sẽ là một linh đan đại sư nhất đẳng đó!”
Lý Nhất Phàm cũng không khỏi hỏi: “Vậy còn ta?”
“Mệnh của ngươi phú quý, đây là sẽ gặp quý nhân, tương lai có thành tựu vô hạn, nhưng phải nhớ kỹ, phải biết báo đáp công ơn của quý nhân đó, đối xử như cha vậy, nếu không sẽ chết tươi đấy”.
Quý nhân? Không lẽ là Tần Ninh?
Lý Nhất Phàm cũng ngẩn ra, từ khi Tần Ninh xuất hiện, Thanh Vân tông bọn họ cùng hắn ta đúng là thuận buồm xuôi gió, giờ hắn ta trở thành đệ tử cấp cao nhất, là người đề cử cho vị trí tông chủ đời tiếp theo.
Mấy câu nói của lão mù khiến mấy người ngồi ở đây trở nên bán tín bán nghi.
“Vậy xem của ta đi?”
Tần Ninh mỉm cười nói.
Lão mù cười khà khà nói: “Không vấn đề gì, không vấn đề gì...”
Nói xong, lão mù nhìn Tần Ninh rồi ồ một tiếng, nói: “Vị công tử này cho ta xem tay nào!”
“Được thôi!”
Tần Ninh vươn tay ra, lão mù lấy ngón tay thô ráp sờ lòng bàn tay của hắn, rồi lập tức cười khà khà, thu tay về, nhưng ngậm miệng không nói.
“Lão mù, sao ông không nói gì vậy?”, Thiên Linh Lung dò hỏi.
“Ặc... Hê hê, ta uống ngụm trà, uống ngụm trà đã!”
Lão mù nói xong, cầm trà lên uống cạn.
“Giờ nói được chưa? Lão Vũ mù?”, Tần Ninh chậm rãi lên tiếng.
Một tiếng ầm đột nhiên vang lên, ly trà trong tay lão mù rơi xuống bàn, lại thêm một tiếng soạt nữa vang lên, lão mù đó đột nhiên biến mất không thấy đâu nữa.
“Cái tên này...”
Thấy cảnh này, mọi người đều kinh ngạc không thôi.
“Bảo ông ta bói mà, sao lại chạy?”
Tần Ninh mỉm cười: “Chạy không thoát đâu, chúng ta đi thôi!”
Mấy người đứng dậy, rời khỏi quán trà.
Một bên khác, lão mù kia chạy nhanh như gió, xuất hiện ở góc đường, vỗ ngực, không khỏi than: “Dọa chết ông đây rồi, dọa chết ông đây rồi, sao lại, sao lại, trời đất ơi, Cửu U đại lục này sắp thay đổi rồi sao?”
“Lão Vũ mù, ngươi chạy cái gì?”
Một âm thanh đột nhiên vang lên bên tai, nhưng lão mù nhìn quanh, chẳng thấy có ai.
“Con mẹ nó, không được rồi, ta không thể ở lại thành Thiên Vũ này nữa rồi!”
Lão mù co giò định chạy.
“Ngươi mà chạy, có tin ta đào mả tổ nhà họ Vũ của ngươi lên không?”
Nghe vậy, lão Vũ mù không khỏi run lên, cắn chặt răng.
“Trời đất ơi, sao ta lại va phải lão tổ tông này chứ!”
Lão Vũ mù nhất thời ủ rũ trở lại, chỉ đành dừng bước chân, quay người lại.
Mà một bên khác, Tần Ninh dẫn mọi người đi dạo trên đường, miệng như đang niệm chú gì đó, khiến cho mấy người Lý Nhất Phàm và Thẩm Văn Hiên đều không hiểu vì sao.
Lão mù đó chạy mất, Tần Ninh không vội mà còn ở đây đi bộ nhàn nhã, lại còn lẩm bẩm gì đó, hay là rơi não rồi?
Cứ niệm như thế thì người ta sẽ ngoan ngoãn chạy về hả?
Nhưng đang lúc mấy người lẩm bẩm, thì một bóng người đột nhiên vội vã chạy về hướng này.
Người đó mặc áo trắng, tóc dài buộc lại hất sau đầu, sắc mặt hơi trắng, ngũ quan kết hợp lại tạo một cảm giác cực kỳ thoải mái.
Nhưng nhìn kỹ thì hai mắt người này mang theo đường vân kỳ quái, một đường màu đen, kéo dài khắp đồng tử.
“Chào các vị, chào các vị, ban nãy ta đi thay bộ đồ nên hơi mất thời gian chút ấy mà, xin lỗi xin lỗi!”
Người đàn ông chắp tay cười nói.
“Ông là...”
“Haha, các vị cứ gọi ta là lão mù là được, hoặc là lão Vũ mù cũng không sao, tùy ý, tùy ý...”
Ông ta nói xong, mọi người đều sửng sốt.
Đây chính là lão mù ban nãy hả?
Chỉ có một chút thời gian mà đã thành một người khác rồi. Nếu không phải giọng nói mang theo cảm giác quen thuộc thì bọn họ vốn không dám tin luôn.
“Chạy tiếp đi...”
Tần Ninh nhìn người này, cười nói: “Sao không chạy nữa?”
“Tần đại gia, Tần đại gia, tiểu nhân sai rồi, sai rồi ạ, ngài tha cho tiểu nhân đi mà...”
Lão mù quỳ phụp xuống, ai oán than lên, không thèm để ý chút ánh mắt kinh ngạc của mọi người xung quanh.
Nào là nước mắt nước mũi tèm lem, làm cho bốn người Thiên Linh Lung đều cảm thấy chua xót theo, bất chợt cũng muốn khóc.
“Vẫn diễn trò cũ với ta à?”
“Dạ? Không dám không dám, trên đời này, chín trời mười đất, vũ trụ tứ hải bát hoang, lên trời xuống đất, hỗn độn hư vô, ai dám đùa giỡn với ngài chứ, không dám, không dám đâu ạ!”
Lão mù quỳ rạp trên mặt đất, thành khẩn nói.
“Thế mà ngươi còn diễn trò?”, Tần Ninh nhìn bốn người Lý Nhất Phàm đang rơi lệ bên cạnh, nói: “Thu hồi lại tâm tư của ngươi đi”.
“Dạ dạ dạ...”
Nhất thời, đám Lý Nhất Phàm cảm thấy đáy lòng chua xót, không còn lại chút gì.
Ánh mắt lại hướng sang lão mù, bắt đầu cảm thấy kiêng dè.
Lão già này nhìn không đơn giản như vẻ bề ngoài.
Đã khóc thì thôi, lại còn khiến cho tâm trạng bọn họ bi thương theo.
Nhưng nhìn lại Tần Ninh thì không hề bị ảnh hưởng chút nào.
“Đừng có lảm nhảm nữa!”
Tần Ninh chắp tay sau lưng, lạnh nhạt nói: “Ở trước mặt ta thì thu lại chút ý định nho nhỏ đấy đi, đừng có làm trò, ta thấy ngươi đã mù rồi mà sống vẫn tiêu dao quá nhỉ?”
“Không dám không dám ạ, Tần đại gia cứ ra lệnh, ra lệnh đi ạ!”
Lão mù chắp tay nói.
“Nhà họ Vũ sao rồi? Ai làm trưởng tộc?”
“Đều tốt, đều tốt ạ, trưởng tộc Vũ gia là Vũ Thiên Hành, là con cháu đời thứ sáu của lão già Vũ Đế kia!”
Vũ Đế?
Nghe đến danh xưng này, nhóm Thiên Linh Lung không khỏi kinh ngạc.
Ở Cửu U đại lục này, bọn họ chỉ biết có Cửu U Đại Đế, Vũ Đế là ở đâu ra?
“Lão Vũ có nội quy gia tộc rất tốt, tuy ta không thích lắm nhưng không thể không nói là dẫn dắt con cháu đời sau phát triển khá tốt, đi thôi, đưa ta đến Vũ gia!”
“Hả?”
Nghe vậy, lão Vũ mù nhất thời hả một tiếng, nói: “Đại gia, đại gia, đừng mà, ngài cũng biết đấy, ta nào có thể đi vào trong cửa của Vũ gia chứ!”
“Ngươi nói ít thôi, nếu ngươi không xứng thì cái đám người của Vũ gia kia đều cút cả đi, không nói nữa, đưa ta đi!”
“Thôi được rồi...”
Lão Vũ mù vẻ mặt bất đắc dĩ, hậm hực dẫn đám người Tần Ninh đi.
Trên đường đi, lão Vũ mù nhìn Tần Ninh, một hồi muốn nói lại thôi.
“Haiz, lão mù này...”, Kiếm Tiểu Minh không khỏi nói: “Sao ông quen ca ca của ta vậy?”
“Ca ca của ngươi?”
Lão mù nhìn Kiếm Tiểu Minh, cười nói: “Tên mập nhà ngươi là em trai của Tần đại gia á?”
“Thì làm sao? Ta là con cháu đời sau của Kiếm Âm Sơn, không xứng à?”
“Lão tổ tông nhà ngươi đến còn không xứng ấy, ngươi à, xứng cái rắm!”, lão già mù không khách khí đáp.
“Cái ông già nhà ông nói chuyện không chút khách sáo gì cả...”
Kiếm Tiểu Minh nhìn lão mù, thầm nói, cái lão già này mù thật hay giả vậy? Chẳng phải đều nhìn rõ hết mọi thứ hay sao?
Chương 515: Cô gái áo tím
Lão mù tựa hồ lười để ý đến nhóm Kiếm Tiểu Minh, chỉ cung kính nói với Tần Ninh: “Tần đại gia, ngài đến Vũ gia làm gì vậy? Hiện tại Vũ gia tuân thủ tổ huấn cực kỳ nghiêm ngặt, sẽ không xuất thế đâu!”
“Ồ? Vậy à?”, Tần Ninh mỉm cười nói: “Ta cũng không cần bọn họ xuất thế, ta đến đây là để mượn một món đồ, ít nhiều cũng phải cho ta mặt mũi chứ?”
“Cho cho cho, nhất định sẽ cho!”
Lão mù oán thầm, ai dám không cho ngài chứ?
Sau một hồi đi lại, mấy người cuối cùng đi tới một tòa phủ đệ.
Phủ đệ này nhìn kỹ thì mới thấy cửa lớn không rộng lắm. Lúc này, ở trước cửa lớn là hai con sư tử đá, nhìn khá là bụi bặm, không có tinh thần, mà hai bên sư tử đá có hai người đứng yên.
Mà cạnh cửa là hai chữ viết to, đặc biệt bắt mắt.
“Ô?”
Nhìn thấy hai chữ lớn kia, Kiếm Tiểu Minh đột nhiên hô lên.
“Ngươi ô cái gì?”, nhóm Thiên Linh Lung cũng tò mò nhìn Kiếm Tiểu Minh.
“Mọi người không nhận ra hả?”
Kiếm Tiểu Minh không khỏi nói: “Hai chữ được viết trên kia “Vũ phủ” giống với chữ “thành Thiên Đạo”, bút pháp nhìn khá giống nhau đấy”.
Kiếm Tiểu Minh nói ra khiến mọi người nhìn kỹ hơn, thì cảm thấy đúng là như vậy thật.
“Dường như là cùng một người viết”, Kiếm Tiểu Minh lẩm bẩm, cậu ta lần này không nói là chữ kia xấu nữa.
Cậu ta vẫn không quên lần trước chê chữ kia xấu rồi bị Tần Ninh đánh cho một trận.
Mà lúc này, ở trước Vũ phủ có mấy người đang đứng yên.
Mấy người này khí độ bất phàm, cô gái đứng đầu mặc áo tím, thân thể linh lung lộ ra, đôi chân thon dài, đứng thẳng ở trước Vũ phủ, giống như cho thêm Vũ phủ đang tàn phá một chút sinh cơ.
Là một giai nhân!
Mà phía sau cô gái ấy có tám người đứng yên, thấy nhóm Tần Ninh tới thì ánh mắt lộ ra sự cẩn thận.
Tám vị cảnh giới Thiên Nguyên!
Hiện nay Thiên Linh Lung đạt cảnh giới Thiên Nguyên một nguyên, nên lập tức cảm nhận được hơi thở của cả tám người.
Cô gái áo tím này phô trương thật đấy, tám vị cao thủ cảnh giới Thiên Nguyên cùng đi theo. Thoạt nhìn tám người này chỉ là hộ vệ của cô ấy mà thôi.
“Đó là ai vậy?”, Tần Ninh tùy ý nói.
“Đại gia đừng để ý đến bọn họ, người của Hoàng Phủ gia ấy mà!”
Nghe lão mù nói vậy, Tần Ninh đáp: “Sao người của Hoàng Phủ gia lại tìm đến Vũ gia làm gì?”
“Ta cũng không rõ, chẳng qua là đứng đó lâu lắm rồi mà không chịu đi, cứ một mực đòi gặp tên nhóc Vũ Thiên Hành đó”.
Lão mù không nói nhiều, mang theo nhóm Tần Ninh đi vào trong phủ.
“Đứng lại, các ngươi là ai?”
Bốn người gác ngoài cửa đưa tay ra ngăn lại nhóm Tần Ninh.
“Đánh bóng lại mắt chó đi, xem cho rõ ta là ai!”, lão Vũ mù hùng hổ đáp lại.
“Ngươi là ai hả?”
Mấy tên hộ vệ cũng tức tối không thôi.
“Ta không cần biết ngươi là ai, đây là Vũ gia, không cho phép đi vào!”, một gã hộ vệ quát lên.
“Con mẹ nó chứ, lão Vũ mù ta muốn về nhà mình mà còn không cho ta vào à?”, lão Vũ mù tức gần chết, chửi um lên: “Mấy thằng nhãi con mắt mù, gọi Vũ Thiên Hành ra đây cho ta”.
“Ngươi là cái đếch gì mà đòi gặp trưởng tộc chúng ta hả?”
Tần Ninh nghe vậy thì mỉm cười.
Lão Vũ mù chỉ cảm thấy mất mặt trước mặt Tần Ninh, không còn chút thể diện nào, cho nên càng tức giận hơn.
Nhóm Thiên Linh Lung cũng ngơ ngác, bọn họ chỉ đoán là, lão Vũ mù này là người của Vũ gia, nhưng dường như... người Vũ gia không nhận ra ông ta thì phải?
Lại có trò hay xem rồi.
“Các ngươi đang làm cái gì đây?”
Mà đang lúc này, từng bóng người từ trên đường đi tới, thanh niên đi đầu tóc dài bạc, áo dài xanh, gương mặt tuấn tú, khiến người ta phải say mê.
Từng hành động đều lộ ra vẻ cao quý trời sinh.
“Vũ tam gia!”
Nhìn thấy lão Vũ mù, thanh niên tóc bạc kinh ngạc kêu lên: “Ông ông ông ông... sao ông lại quay về?”
“Nhãi con, ông đây muốn về lúc nào mà chả được, các ngươi làm gì được ta? Vũ Vân Phàm, Vũ gia các ngươi kiêu thật đấy, ông đây quay về mà lại không cho về? Bảo cha ngươi lăn ra đây gặp ta!”
Vũ Vân Phàm?
Nhóm cô gái áo tím kia nghe được xưng hô thì sắc mặt liền thay đổi.
“Công tử Vân Phàm!”
Cô gái áo tím đi tới, nhìn Vũ Vân Phàm, nói: “Tại hạ là Hoàng Phủ Yên Nhiên của Hoàng Phủ gia, muốn tới bái kiến trưởng tộc Vũ gia, cũng xin công tử Vũ Vân Phàm giúp đỡ bẩm báo!”
“Hoàng Phủ gia?”
Vũ Vân Phàm cười nhạt nói: “Xin lỗi, Vũ gia chúng ta ở thành Thiên Vũ không muốn bị quấy rầy, cha ta nếu không muốn gặp các cô thì chính là không muốn gặp”.
Vũ Vân Phàm không nói nhiều với Hoàng Phủ Yên Nhiên, ngược lại nhìn ra chỗ lão Vũ mù, nói tiếp: “Vũ tam gia, lâu lắm rồi chẳng được gặp ông, cha ta còn tưởng ông chết đấy...”
“Cút cút cút, ngươi chết rồi ta cũng sẽ không chết ấy chứ!”
Nghe thấy lời này, Vũ Vân Phàm cũng bật cười ha hả.
“Mời vào!”
Vũ Vân Phàm nhìn lão Vũ mù, mỉm cười.
Rồi quay sang nhóm Tần Ninh, hắn ta nói: “Mấy vị này là...”
“Đây là Tần đại gia!”
Lão Vũ mù trịnh tọng nói.
“Chào Tần công tử!”
“Cút, Tần công tử cái gì, là Tần đại gia, tên nhóc nhà ngươi, ta thấy lâu năm không gặp nên ngươi ngứa đòn rồi đấy hả!”
Nghe lão Vũ mù mắng, Vũ Vân Phàm chỉ mỉm cười, không quan tâm, quay người dẫn mọi người vào trong.
Mà lúc này, Thiên Linh Lung, Thẩm Văn Hiên và Kiếm Tiểu Minh cùng Lý Nhất Phàm cũng cảm thấy sửng sốt.
Nghe xưng hô thì lão Vũ mù cũng là người Vũ phủ đấy.
Nhưng sao hộ vệ canh cửa lại không biết?
Vũ Vân Phàm kia dường như là con trai trưởng tộc.
Mà cô gái áo tím kia thì đến từ Hoàng Phủ gia, rồi Hoàng Phủ là gia tộc nào? Đến trước cửa Vũ gia rồi mà còn không được đi vào trong?
Từ lúc vào thành Thiên Vũ đến nay, mọi chuyện thật là quái lạ.
Lúc này, bên ngoài Vũ phủ, Hoàng Phủ Yên Nhiên kia cũng không thể hiểu nổi.
“Tiểu thư, chúng ta đi từ vạn dặm xa xôi đến nơi này, Vũ gia có quá đáng quá không vậy?”
“Vũ gia ở phía Đông, truyền thừa lâu đời, lánh đời hơn mười vạn năm, không hề kém hơn Hoàng Phủ gia chúng ta chút nào. Cho nên họ có vài quy tắc cũng là điều dễ hiểu”, Hoàng Phủ Yên Nhiên nói.
“Nhưng Hoàng Phủ gia chúng ta cũng là gia tộc cổ, thái độ của bọn họ như vậy quá là kiêu ngạo đi!”
“Làm quen đi vậy!”
Hoàng Phủ Yên Nhiên tiện đà nói: “Chúng ta là người đi nhờ vả mà, chờ thêm chút nữa đi!”
“Vâng!”
Cùng lúc ấy, nhóm người Tần Ninh đã đi vào trong Vũ phủ.
Mà khi đi thẳng vào bên trong, nhóm Thẩm Văn Hiên mới phát hiện, Vũ phủ này thật đúng là đồ sộ tráng lệ.
Toàn bộ đá quý và non bộ, đình đàn lầu các nối nhau san sát.
Từ ngoài nhìn vào, Vũ phủ chỉ là một tòa phủ đệ đơn giản, nhưng ở bên trong này dường như còn rộng hơn bên ngoài mười mấy lần.
Đây là thủ đoạn gì vậy?
“Vũ tam gia, ông chờ chút, để ta đi báo cáo với cha”.
“Đi đi!”
Lão Vũ mù bình chân như vại đáp.
Sau khi Vũ Vân Phàm rời đi, lão Vũ mù lập tức nhìn về phía Tần Ninh, chắp tay nói: “Tần đại gia, ngài chờ một chút nhé”.
“Vũ gia bây giờ có giá thật đấy”.
“Haiz, đều là tật xấu của các gia tộc cổ mà, chờ Vũ Thiên Hành đến, ta sẽ răn dạy nó”.
Mấy người ngồi ở bên trong đình, chờ đợi một chút, cũng không thấy người đâu.
Một lần chờ này, từ lúc mặt trời lên cao, đến khi hoàng hôn kéo xuống.
“Kiêu nó vừa thôi chứ?”
Kiếm Tiểu Minh lẩm bẩm.
Nghe vậy, Tần Ninh cũng cười nói: “Bọn họ không chịu ra thì chúng ta đi thôi!”
“Đừng mà đừng mà, Tần đại gia, để ta giúp ngài gọi chúng nó ra!”
Lão Vũ mù cũng vội vã đứng dậy, hướng về bên ngoài đình nghỉ mát, phù một tiếng, quát lên: “Vũ Thiên Hành, cái thằng cháu mất dạy nhà ngươi, mau ra đây cho ta!”
Tiếng hét này chấn động toàn bộ Vũ phủ, suýt chút nữa làm thủng màng nghĩ của nhóm Kiếm Tiểu Minh.