Tên hộ vệ kinh ngạc nhìn, chỉ là một chân chạy vặt mà đã có tu vi bốn Mệnh Cách… Bất kể đối phương là ai, hắn vẫn phải đi bẩm báo một tiếng.
“Xin chờ một chút.”
Tên hộ vệ lách mình biến mất.
Không bao lâu sau, có mười mấy tu hành giả xuất hiện dưới tầng trời thấp, người dẫn đầu cầm song chuỳ trong tay, dáng vẻ khôi ngô đứng trước mặt Thẩm Tất.
“Thẩm Tất?” Người đó vừa liếc mắt đã nhận ra đối phương.
Thẩm Tất cười đáp: “Thì ra là Triết đại nhân.”
Lúc này, Lục Châu và Vu Chính Hải cũng chậm rãi bay tới.
Thẩm Tất khom người nói: “Các chủ, vị này là một trong ngũ hổ của Hắc Diệu liên minh, Triết Biệt Ly đại nhân.”
Lục Châu gật đầu, vừa vuốt râu vừa quan sát tướng mạo của Triết Biệt Ly. Ngoại hình của hắn trông như một nam tử trung niên chinh chiến sa trường, toàn thân mặc ngân sắc khôi giáp trông rất dễ nhận ra.
Triết Biệt Ly chắp tay nói: “Triết Biệt Ly đã nghe danh Các chủ Ma Thiên Các. Xin mời.”
Lục Châu nói: “Ngươi không sợ lão phu là kẻ giả mạo?”
Triết Biệt Ly cười vang: “Kẻ giả mạo nào có lá gan bước vào Hắc Diệu liên minh. Huống hồ ta cũng có quen biết với Thẩm Tất.”
Người này tuy trông có vẻ thô ráp nhưng tâm tư tinh tế, không phải là kẻ không có đầu óc.
Lục Châu gật đầu. “Mời dẫn đường.”
Triết Biệt Ly nói: “Lục tiền bối đại giá quang lâm, bên trên cử ta đến tự mình tiếp đãi ngài…”
Đám người phi hành bên trong khu kiến trúc với tốc độ không nhanh.
Kiến trúc bên trong Hắc Diệu liên minh vô cùng dày đặc. Thoạt nhìn thì có vẻ tương tự với Cửu Trọng Điện của Tư Không Bắc Thần, nhưng diện tích và tổng thể lại càng khổng lồ hơn.
Các tu hành giả bên dưới đồng loạt ngẩng đầu nhìn lên.
Trong trụ sở Hắc Diệu liên minh, ngoại trừ một số tu hành giả đặc thù, nhóm thượng tầng và đội duy trì trật tự thì những người khác không có tư cách phi hành.
Lát sau, mọi người đi tới một đại điện.
Trước điện có một loạt cây cột trụ cao đến mấy chục mét, kiến trúc sừng sững, khí thế ngất trời.
Vào đại điện, Triết Biệt Ly đưa tay ra hiệu. “Mời thượng toạ.”
Mấy người Lục Châu và Vu Chính Hải không hề khách khí ngồi xuống, chỉ có hai tu hành giả bị thương được đặt ở một bên.
Triết Biệt Ly lập tức lệnh cho người chuẩn bị tiệc rượu. Thức ăn thịnh soạn và rượu ngon chẳng mấy chốc đã được mang ra, vô cùng kính cẩn và lễ nghi.
Hiện tại đang là giữa trưa, rất phù hợp để ăn một bữa.
“Chiêu đãi chưa chu đáo, mong các vị thứ lỗi.”
Thẩm Tất nói: “Đều là việc nhỏ.”
Đôi bên nói mấy câu khách sáo, trò chuyện một lúc. Lục Châu rất ít mở miệng, hầu hết đều là Thẩm Tất trò chuyện cùng Triết Biệt Ly.
Từ lời của hai người, Lục Châu biết được Hắc Diệu liên minh có cao thủ ngũ hổ, nhưng một người trong số đó đã tử vong trong kế hoạch Thái Hư ba trăm năm trước. Diệp Lưu Vân cũng là một trong ngũ hổ, nên hiện nay ngũ hổ chỉ còn lại ba người.
Ngũ hổ đại tướng đều là cường giả tám Mệnh Cách trở lên. Trong nội bộ liên minh có hàng vạn huynh đệ, tuyệt đại đa số là Thối Thể cảnh đến Nguyên Thần cảnh, có nhiệm vụ thi hành sự vụ cơ bản trong liên minh. Nhóm cao tầng đều là từ Thiên Giới Bà Sa trở lên, thực lực không thể khinh thường.
Triết Biệt Ly nói: “Không biết Lục tiền bối đại giá quang lâm là có việc gì?”
Lục Châu đặt chén rượu xuống. “Gọi Phiền Nhược Tri ra nói chuyện với lão phu.”
Không nói thì thôi, đã mở miệng là nói ra lời kinh người.
Triết Biệt Ly lộ vẻ xấu hổ nói: “Lục tiền bối, không dám gạt ngài, Minh chủ vừa đi ra ngoài.”
“Ra ngoài thật khéo.”
Triết Biệt Ly rất rõ ràng, với thân phận và địa vị của mình, muốn nói chuyện ngang hàng với đại lão mười hai Mệnh Cách là việc vô cùng miễn cưỡng, cho nên hắn tận lực dùng quy cách đãi ngộ cao nhất dành cho Lục Châu.
“Lục tiền bối, mỗi câu ta nói đều là sự thật. Năm ngày trước Minh chủ nhận được lời khiêu chiến của một kiếm khách ở tái ngoại, đối phương cũng là cao thủ nhất đẳng, Minh chủ không thể không cẩn thận đối phó. Mong Lục tiền bối thứ lỗi.”
(Chú thích: tái ngoại là vùng bên ngoài biên giới quốc gia.)
Thẩm Tất cười nói: “Phiền minh chủ là cường giả mười một Mệnh Cách, kiếm khách tái ngoại sao lại có gan đến khiêu chiến? Chán sống rồi à?”
Triết Biệt Ly nói: “Kiếm khách tái ngoại đó tên là Gia Luật Sở Nam.”
Xử nam?
(Chú thích: Sở Nam và xử nam phát âm giống nhau.)
Một kẻ là nhược trí, một kẻ là xử nam… Lục Châu có thể xác định một điều, cha mẹ bọn hắn không phải người xuyên không, quả thật rất biết đặt tên nha.
“Gia Luật Sở Nam? Hắn không phải đã từng bại rồi sao?” Thẩm Tất nghi hoặc hỏi.
Trước kia khi còn chưa phải là Thiên Giới Bà Sa, Thẩm Tất đã từng nghe trưởng bối kể một số cố sự về những cao thủ trong truyền thuyết, trong đó có cố sự về màn luận bàn giữa Phiền Nhược Tri và Gia Luật Sở Nam.
Thời điểm đó Phiền Nhược Tri còn chưa mạnh như bây giờ, cũng không phải là Minh chủ Hắc Diệu liên minh. Hai người này rất thích luận bàn với nhau, Phiền Nhược Tri đã từng đánh bại Gia Luật Sở Nam không ít lần.
Triết Biệt Ly nói:
“Mấy năm gần đây Gia Luật Sở Nam chuyên tâm khổ tu, kiếm đạo được đề thăng không nhỏ. Không ai biết thực lực chân chính của hắn. Nghe nói hắn đã lĩnh ngộ ra kiếm đạo thiên nhân hợp nhất, thu hoạch được không ít Mệnh Cách Chi Tâm trân quý ở tái ngoại, thực lực đại tăng. Trong tháng vừa rồi, Gia Luật Sở Nam đã phái người đưa tới hơn mười bức thư khiêu chiến…”
Chương 1227 Vô đề
Vừa nói Triết Biệt Ly vừa phất tay, một tên thuộc hạ cung kính dâng mấy bức thư lên trước mặt Lục Châu.
Lục Châu tuỳ ý xem qua, quả thật là thư khiêu chiến, bút tích đều là cùng một người viết.
“Việc này không liên quan đến lão phu.”
Triết Biệt Ly gật đầu nói:
“Đúng là không liên quan đến Lục tiền bối. Sở dĩ ta nói những việc này là muốn chứng minh mình không hề nói dối. Tuy rằng Minh chủ không có mặt ở đây nhưng trước khi rời đi, Minh chủ đã giao cho ta toàn quyền xử lý mọi sự vụ của liên minh.”
Lục Châu vuốt râu nhìn Triết Biệt Ly. Tạm thời không cần suy xét xem lời hắn nói là thật hay giả, chỉ cần đòi lại công đạo thì mặc kệ đối phương là ai.
Lục Châu phất tay. Bốn tên thuộc hạ lập tức nhấc hai cáng cứu thương đi tới giữa đại điện. Hai người nằm trên cáng bị bọc như bánh chưng, nằm yên không nhúc nhích.
“Đây là…?” Triết Biệt Ly không hiểu ra sao.
Thẩm Tất nói:
“Mấy trăm tu hành giả và phàm nhân ở Sơn Bắc đạo Đại Đường đã bị giết. Hắc Diệu liên minh nên cho chúng ta một cái công đạo chứ?”
Triết Biệt Ly cau mày nói: “Còn có việc này?”
Thái độ lúc trước của Triết Biệt Ly khá tốt nên xem như chiêu đãi không tệ.
Nhưng hắn vừa phủ nhận hành vi này, Vu Chính Hải lập tức cảm thấy nóng giận: “Đều là người thông minh, nói chuyện nên trực tiếp thẳng thắn một chút, kẻo đến lúc bị đánh thì lại đau chết ngươi.”
“. . .”
Triết Biệt Ly thở dài nói: “Sự tình trong liên minh có rất nhiều, có lẽ đã có người ra lệnh này, ta không hề hay biết. Lục tiền bối đã nói như vậy thì hẳn là không sai. Ta nhất định sẽ điều tra và nghiêm trị không tha, trả cho Lục tiền bối một lời công đạo.”
Lục Châu lắc đầu: “Không phải trả công đạo cho lão phu, mà là cho người đã chết và thân nhân của bọn hắn.”
Triết Biệt Ly nhìn hai người nằm trên cáng, buột miệng nói: “Lục tiền bối nói đùa…”
“Ngươi cho rằng lão phu đang nói đùa? Ngươi vừa sinh ra đã biết tu hành hay sao? Phụ thân ngươi, gia gia ngươi, cả dòng họ nhà ngươi… sinh ra đều là tu hành giả?” Lục Châu hỏi ngược.
Triết Biệt Ly mờ mịt lắc đầu.
“Trong mắt lão phu, mạng của ngươi và bọn hắn chẳng có gì khác biệt.”
“. . .”
Nói xong lời này, Lục Châu nhẹ nhàng đặt tay lên bàn, nói thêm một câu: “Đều yếu ớt như nhau, chưởng một cái là chết.”
Đại điện lập tức lặng ngắt như tờ. Đám thị nữ cung kính đứng một bên rót rượu cũng không dám động đậy dù chỉ một chút.
Lúc này mọi người mới chú ý thấy bộ trường bào Triết Biệt Ly mặc trông khá tương tự với trường bào của Lục tiền bối.
Đụng hàng với đại lão rồi nha!
Triết Biệt Ly không nói một lời, càng nghĩ càng thấy khó chịu trong lòng.
. . .
Phàm nhân từ trước đến nay đều không mơ mộng tu hành giả sẽ thay bọn hắn đòi công đạo. Bọn hắn chẳng khác nào kiến hôi, có chết cũng không mang lại chút giá trị nào.
Nghe được lời Lục Châu, thân thể hai người bị thương nằm trên cáng khẽ run lên. Nước mắt lặng lẽ chảy ra, bàn tay nắm chặt thành nắm đấm.
Triết Biệt Ly vội xua tay cười nói: “Mọi việc đều có thể thương lượng mà. Ngài muốn bàn giao như thế nào?”
“Thẩm Tất, Sơn Bắc đạo đã chết bao nhiêu người?” Lục Châu hỏi.
“Tổng cộng 352 người, 120 tu hành giả, còn lại là phàm nhân.” Thẩm Tất đáp.
“Lão phu cho ngươi hai loại lựa chọn: Một, giết người đền mạng, Hắc Diệu liên minh giết bao nhiêu người thì dùng lại bấy nhiêu mạng để huyết tế. Hai, lão phu không phải người không nói đạo lý, người chết không thể sống lại được. Nếu các ngươi được bọn hắn tha thứ, việc này có thể xoá bỏ.” Lục Châu nói.
Triết Biệt Ly rốt cuộc cũng minh bạch ý đồ của Lục Châu.
“Ngài xem thế này được không, ta nhất định sẽ nghiêm trị những kẻ chấp hành nhiệm vụ này. Ngoài ra mỗi người chết đi sẽ được bồi thường trăm lượng vàng.”
Không đợi Lục Châu trả lời, Vu Chính Hải đã lên tiếng trước:
“Ta cho ngươi một vạn lượng vàng, đổi lại ta giết một trăm người bên ngươi, thấy được không?”
Triết Biệt Ly: “. . .”
Đúng là á khẩu không trả lời được.
Triết Biệt Ly đành nói: “Mỗi người chết đi sẽ được bồi thường một ngàn lượng vàng.”
Con số này đã rất lớn đối với một người bình thường. Chỉ là…
Vu Chính Hải lại nói: “Ngươi cảm thấy tu hành giả sẽ cần tiền sao?”
“Vậy thì mỗi vị tu hành giả sẽ được bồi thường ngàn tấm cực phẩm phù chỉ, trăm viên cực phẩm đan dược trị liệu, mười cân cực phẩm dược liệu. Lục tiền bối, đây không phải là số lượng nhỏ. Nếu nhiều hơn nữa thì Hắc Diệu liên minh không trả nổi a!” Triết Biệt Ly lo lắng nói.
Lục Châu nhìn về phía hai người bị thương nằm trên cáng, khẽ nói: “Lão phu cảm thấy các ngươi không hài lòng, có phải không?”
Hai người nằm trên cáng chậm rãi lắc đầu.
Triết Biệt Ly: “. . .”
Hắn suýt chút nữa đã quên, cái gì mà phàm nhân với chả tu hành giả, người quan trọng nhất vẫn là Lục tiền bối đây này! Đại lão đột nhiên đến Hắc Diệu liên minh, còn có thể là vì chuyện gì?
“Xem ra nhất định phải tốn thêm tí máu.
Triết Biệt Ly cắn răng nói: “Lại thêm ba viên Hoả Linh Thạch.”
“Ba viên?”
“À không… mười viên.”
“Hoả Linh Thạch có hữu dụng không? Thẩm hộ pháp, sư phụ ta có thiếu vũ khí bao giờ đâu.” Vu Chính Hải nói.
Chương 1228 Vô đề
Thẩm Tất gật đầu: “Đúng là không có tác dụng gì, chỉ có thể giúp vũ khí tấn thăng lên hồng cấp.”
Triết Biệt Ly cảm thấy uất ức vô cùng. Hoả Linh Thạch mà còn không quý thì thứ gì quý nữa!
Đám người này rõ ràng là đến cướp bóc chứ đòi công đạo cái gì?!
“Triết đại nhân, hay là chọn phương pháp thứ nhất đi, không cần xoắn xuýt mãi chuyện này. 352 cái đầu người, chúng ta mang về cũng xem như là an ủi linh hồn người đã khuất.” Thẩm Tất nói.
Có đôi khi, một câu đã đủ khiến người ta nổi trận lôi đình, đặc biệt là từ miệng kẻ mình chán ghét.
Lời này đã nói trúng vảy ngược của Triết Biệt Ly, hắn nhất thời không khống chế được cảm xúc ——
“Thẩm Tất, trước đây ngươi là người Hắc Tháp, một phản đồ như ngươi lấy tư cách gì nhúng tay vào chuyện này?”
Vừa nói xong, Triết Biệt Ly đã cảm thấy hối hận.
Thẩm Tất không nói thêm gì nữa.
Tục ngữ có câu, đánh chó phải ngó mặt chủ, cho dù ngươi là Hắc Diệu ngũ hổ, ta cũng phải chống mắt lên xem ngươi định giảng hoà với Các chủ như thế nào!
Triết Biệt Ly đã bình tĩnh lại, lập tức nói:
“Ta không có ý đó, Lục tiền bối, ta tuyệt đối không hề có ý bất kính với ngài. Hắc Diệu liên minh sẽ đưa thêm một phần tinh hoa Hắc Diệu Thạch, đây chính là vật liệu cực kỳ trân quý để đề thăng vũ khí lên hợp cấp.”
Lần này Thẩm Tất và Vu Chính Hải không lên tiếng, chờ đợi quyết định của Lục Châu.
Lục Châu vừa vuốt râu vừa suy tư, lát sau mới nhìn Triết Biệt Ly hỏi: “Ngươi có thể làm chủ việc này?”
“Xin Lục tiền bối yên tâm, hôm nay ta hứa hẹn với ngài, phàm là những gì ta đã quyết định thì chắc chắn sẽ thực hiện bằng được.”
“Rất tốt.” Lục Châu lạnh nhạt nói, “Tất cả những bồi thường ngươi vừa nói, gấp lên mười lần, việc này xem như thôi.”
“. . .”
“Mười… mười lần?”
Triết Biệt Ly bị hù doạ, ngón tay khẽ run.
“Không làm chủ được?” Lục Châu vuốt râu nhìn hắn.
“. . .”
Sắc mặt Triết Biệt Ly trở nên khó coi. “Chẳng qua chỉ là mấy người râu ria, Lục tiền bối cần gì chứ?”
Một lần đã là chảy máu, gấp lên mười lần chính là muốn nửa cái mạng.
“Người râu ria?”
Lục Châu ngừng vuốt râu, vẻ mặt lạnh nhạt nhìn Triết Biệt Ly ngồi phía đối diện. “Trong mắt lão phu, ngươi cũng là người râu ria.”
Bàn tay Lục Châu đặt nhẹ lên bàn, chén rượu trên mặt bàn đột nhiên bay thành một đường vòng cung, bắn về phía Triết Biệt Ly ——
Triết Biệt Ly kinh hãi, lập tức điều động nguyên khí ngăn trở chén rượu.
Chén rượu dừng lại trước mặt hắn một mét, phát ra âm thanh ông ông cộng hưởng.
“Tiền bối…” Triết Biệt Ly giải thích, “Có việc gì từ từ nói, cần gì phải động thủ?”
“Đối với người râu ria, vì sao không thể động thủ?”
“Cho dù ngài giết ta thì bọn họ cũng đâu thể sống lại được.”
“Chuyện đó không quan trọng, lão phu lấy đi 352 cái đầu người là có thể an ủi linh hồn người đã chết.”
“. . .”
Ông —— ——
Bốn phía quanh chén rượu đột nhiên xuất hiện một vệt hào quang màu u lam.
Ầm! Chén rượu nổ tung.
Rượu lơ lửng giữa không trung hoá thành ngàn vạn tia kiếm cương mảnh như sợi tóc, chỉ trong giây lát đã phóng tới trước mặt Triết Biệt Ly.
Trong lòng Triết Biệt Ly rung động cực kỳ, hắn muốn dùng toàn lực ứng phó những tia kiếm cương nhỏ bé kia nhưng lại phát hiện nguyên khí xung quanh mình không thể điều động. Đám kiếm cương lít nha lít nhít đã đến trước mặt, chỉ cần tiến thêm nửa tấc sẽ đâm mù mắt hắn.
Đại lão mười hai Mệnh Cách muốn giết hắn không phải là dễ như trở bàn tay?
Triết Biệt Ly nín thở, hoàn toàn từ bỏ việc chống cự. Một giây vừa rồi hắn đã nhận ra mình chống cự cũng vô ích.
Khí tức bị ngưng trệ, cảm giác đè nén áp bách vô cùng khó chịu.
“Được!” Triết Biệt Ly đầu hàng, “Mười lần thì mười lần.”
Soạt!
Rượu rơi xuống đất, ngay cả chén rượu cũng bị đập nát vỡ toang.
Lục Châu vuốt râu: “Mạng người quan trọng, không phân biệt giàu nghèo mạnh yếu. Theo ý của ngươi, mạng của bọn hắn là râu ria, nhưng trong mắt người nhà bọn hắn thì đó đều là cốt nhục thâm tình.”
Trong lòng Triết Biệt Ly khó chịu dị thường nhưng lại không dám phản bác.
Lục Châu tiếp tục nói: “Nếu là bình thường, đừng nói mười lần, cho dù ngươi trả gấp trăm lần lão phu cũng không đồng ý.”
Triết Biệt Ly sợ đại lão rút lời, vội vàng hạ lệnh: “Nhanh đi chuẩn bị! Nhanh lên!”
“Vâng.” Hai tên thuộc hạ lập tức chạy ra ngoài.
Lục Châu hài lòng gật đầu, nhìn về phía hai người nằm trên cáng: “Lão phu xử lý như vậy, các ngươi có hài lòng không?”
“Rất… rất… hài lòng.” Hai người kích động không thôi.
Vu Chính Hải nói: “Gia sư giúp các ngươi đòi lại công đạo, nếu còn chưa phục có thể nói ra.”
Hai người chỉ nâng tay làm ra tư thế bái tạ với Lục Châu.
Triết Biệt Ly nói: “Hai vị yên tâm, ta nhất định sẽ nghiêm trị hung thủ.”
“Ngoài ra còn phải bảo đảm sau này không được tái phạm.” Lục Châu nói.
“Việc này là đương nhiên.”
Lục Châu gật đầu. “Xử lý xong chuyện thứ nhất, lại nói tiếp chuyện thứ hai…”
Triết Biệt Ly: “. . .”
“Tại khu vực hỗn loạn ở Triệu Văn Quốc, thích khách đại sư Diệp Lưu Vân của Hắc Diệu liên minh đã ám sát lão phu, hẳn là các ngươi có nghe nói.”
“. . .”
Đâu chỉ có nghe nói, tin tức tên ngu ngốc kia chết đã truyền khắp toàn bộ liên minh.
Chương 1229 Vô đề
“Lục tiền bối, Diệp Lưu Vân đã chết, ngài cần gì phải tính toán với một kẻ đã chết?” Triết Biệt Ly miễn cưỡng nói.
“Ý của ngươi là lão phu phải cam chịu nuốt giận?”
“. . .”
Đại lão nói chuyện đừng gài bẫy người khác như thế có được không? Biểu tình trên mặt Triết Biệt Ly đã trở nên vặn vẹo.
Lục Châu lại nói tiếp: “Diệp Lưu Vân thủ đoạn kinh người, lão phu trong lúc sơ ý, vì để bảo vệ mình nên đã lãng phí một viên Hải Hồn Châu.”
“Hải Hồn Châu không phải là đồ vật của Hắc Tháp sao?”
Triết Biệt Ly vừa nói ra câu này đã lập tức hối hận. Đây còn không phải là tự mình thừa nhận có biết thứ này?
Đúng là lắm mồm mà!
Thẩm Tất nói: “Vật này đã thuộc về Các chủ từ lâu.”
Triết Biệt Ly đáp: “Hắc Diệu liên minh nguyện ý cung cấp thêm một phần tinh hoa Hắc Diệu Thạch để bù đắp tổn thất cho Lục tiền bối.”
Lục Châu ngẩng đầu, nhìn chằm chằm Triết Biệt Ly bằng ánh mắt thâm thuý đầy tang thương.
Ngươi đang đuổi ăn mày sao?
“Lục tiền bối, Hắc Diệu liên minh thật sự không có nhiều tinh hoa Hắc Diệu Thạch, thứ này cực kỳ trân quý, cho dù là Hắc Tháp cũng không lấy ra được hơn mười phần!” Triết Biệt Ly giải thích.
Lục Châu vẫn không nói gì, chỉ lẳng lặng nhìn hắn.
Sắc mặt Triết Biệt Ly khó coi vô cùng.
“Ta… ta… Nhiều hơn nữa thì ta không còn quyền quyết định đâu.” Giọng hắn trở nên run rẩy.
Thẩm Tất cười nói: “Vậy vừa rồi ngươi còn khoác lác làm gì, còn bảo là có thể tự mình làm chủ. Vẫn nên bảo Minh chủ các ngươi ra đây thì hơn… Nếu không phải tính tình Các chủ dễ nói chuyện thì ngươi còn mạng ngồi ở chỗ này?”
“. . .”
Thấy biểu tình Triết Biệt Ly thống khổ không thôi, Thẩm Tất cảm thấy thoải mái hơn rất nhiều. Có đại thụ làm chỗ dựa, tha hồ mà hóng mát!
“Được!” Triết Biệt Ly vỗ mạnh xuống bàn, cắn răng nói. “Năm phần tinh hoa Hắc Diệu Thạch. Hắc Diệu liên minh không có đủ số lượng này, nhưng chúng ta sẽ nghĩ biện pháp tìm kiếm. Mong Lục tiền bối cho thêm chút thời gian.”
Lục Châu hài lòng vuốt râu, nhân tiện nhắc nhở: “Đừng quên trước đó đã có mười phần.”
“…Vâng.” Triết Biệt Ly nắm chặt tay, đau thấu tim gan.
“Rất tốt.” Lục Châu chậm rãi đứng dậy. “Lão phu cho ngươi ba ngày.”
Nói xong, không đợi Triết Biệt Ly đáp lời, Lục Châu đã chắp tay sau lưng đi ra khỏi đại điện.
Thẩm Tất lập tức lệnh cho người mang cáng cứu thương đi theo.
Vu Chính Hải là người cuối cùng đứng dậy, đi tới trước mặt Triết Biệt Ly vỗ vỗ bả vai hắn. “Nói thật lòng, đây là lần đầu tiên ta thấy gia sư nhân từ như vậy. Ngươi nên cảm thấy may mắn mới đúng.”
“. . .”
Triết Biệt Ly còn có thể nói cái gì? Hắn chỉ có thể nặn ra nụ cười miễn cưỡng hết sức.
Vu Chính Hải đi ra ngoài.
Nhưng đúng lúc này…
Bên ngoài đại điện đột nhiên xuất hiện một thân ảnh đang bay lướt tới. Thân ảnh cất tiếng cười to:
“Nghe nói một trong ngũ hổ đại tướng Triết Biệt Ly có kiếm thuật nhất lưu, để ta xem ngươi có đỡ nổi một kiếm của Gia Luật Sở Nam ta hay không?”
Thân ảnh bay vọt tới với tốc độ nhanh như thiểm điện, tay phải cầm kiếm đâm thẳng về phía trước. Khoảng không bị mũi kiếm xé rách trở nên vặn vẹo tạo thành hình mũi khoan.
Thẩm Tất kinh ngạc hô lên: “Thất Tinh Kiếm.”
Gia Luật Sở Nam không hề dừng lại, ánh mắt quét xuống đám người bên dưới, cuối cùng dừng lại trên bộ trường bào Lục Châu mặc.
Chính là ngươi!
Trong đại điện truyền ra tiếng kinh hô: “Dừng tay!!!”
Ngươi bảo ta dừng thì ta phải dừng sao? Đừng có mơ.
Gia Luật Sở Nam cầm kiếm lao tới trước mặt Lục Châu. Ngoại trừ Thẩm Tất và Vu Chính Hải tỏ ra bình tĩnh thì những người khác đều ngừng thở, thấp thỏm nhìn về phía Gia Luật Sở Nam.
Lục Châu đột nhiên nâng tay, trong lòng bàn tay xuất hiện lam sắc quang mang tạo thành một vòng xoáy cỡ nhỏ.
Xoẹt —— ——
Mũi kiếm đâm thẳng vào vòng xoáy trong lòng bàn tay Lục Châu rồi bị đình trệ.
Thân ảnh Gia Luật Sở Nam nằm ngang song song với mặt đất, kinh ngạc ngẩng đầu nhìn người trước mặt.
“Dừng tay, mau dừng tay! Ta mới là Triết Biệt Ly! Gia Luật huynh, mau mau dừng tay!” Triết Biệt Ly điên cuồng chạy ra ngoài đại điện.
Gia Luật Sở Nam cười nói: “Hắc Diệu liên minh từ bao giờ lại có cao thủ thế này?”
Lục Châu nhíu mày. Hắn mà lâm vào thế giằng co thì làm sao ăn nói với mọi người, lập tức phát tiết Thái Huyền chi lực.
“Làm càn!”
Lòng bàn tay Lục Châu đẩy tới, dùng chưởng ấn đối cứng với Thất Tinh Kiếm.
Ầm!
Thất Tinh Kiếm bị bắn ngược ra sau. Gia Luật Sở Nam trở tay không kịp, hoàn toàn không ngờ lực lượng của đối phương đột nhiên biến lớn mấy lần.
Thất Tinh Kiếm rời khỏi tay Gia Luật Sở Nam, chuôi kiếm mang theo dư lực của chưởng ấn đánh mạnh vào ngực hắn.
Phốc!
Gia Luật Sở Nam lăng không xoay ba vòng mới rơi xuống mặt đất.
Loảng xoảng… Thất Tinh Kiếm cũng rơi xuống theo.
Một chiêu kết thúc.
Lục Châu kinh ngạc. Không ngờ thanh kiếm này có thể ngăn cản lực lượng mạnh mẽ của Thái Huyền chi lực?
Ngón tay Lục Châu co lại, Thất Tinh Kiếm vù vù rung động bay vào tay Lục Châu.
Gia Luật Sở Nam bị một chưởng vừa rồi đánh đến ngơ ngác.
Người cũng ngơ ngác không kém còn có Triết Biệt Ly. “. . .”
Lục Châu cầm Thất Tinh Kiếm xem xét một chút rồi đưa cho Vu Chính Hải, sau đó nhìn Gia Luật Sở Nam, hờ hững nói:
“Triết Biệt Ly nói tu vi của ngươi không kém Phiền Nhược Tri bao nhiêu, nhưng tu vi này… quả thật là kém rất xa.”
Chương 1230 Vô đề
Kém rất xa?
Gia Luật Sở Nam rốt cuộc cũng tỉnh táo lại từ trạng thái ngơ ngác, trên mặt hiện lên vẻ không thể tin nổi.
Hắn đã biết mình nhận lầm người. Xấu hổ!
Nhưng bị người ta nói kiếm thuật của mình rất kém, hắn vẫn cảm thấy không phục.
Gia Luật Sở Nam cố nén đau đớn, lau đi máu tươi bên khoé miệng, nở nụ cười hỏi: “Ngài là…?”
Triết Biệt Ly nghiêm nghị mắng: “Gia Luật Sở Nam, cái tên khốn nạn nhà ngươi… Còn không mau dập đầu nhận tội với Lục tiền bối?”
Gia Luật Sở Nam: “? ? ?”
Không phải chỉ là nhận nhầm người thôi sao, làm gì phải kinh ngạc như vậy, còn bắt ta dập đầu nhận sai?
Gia Luật Sở Nam vừa định nổi nóng, Triết Biệt Ly đã nói tiếp:
“Vị này chính là Các chủ Ma Thiên Các, Lục tiền bối!”
Vừa nói Triết Biệt Ly vừa nháy mắt với Gia Luật Sở Nam theo tần suất một giây mười cái.
Cũng may Gia Luật Sở Nam không phải là loại nhân vật phụ não tàn không có đầu óc như trong tivi, thấy Triết Biệt Ly nháy muốn rụng lông mi, hắn lập tức lĩnh hội được ý tứ của đối phương, bèn quỳ một gối xuống nói:
“Lục tiền bối, đây chỉ là hiểu lầm. Ta tưởng ngài là Triết Biệt Ly… nhận lầm người, nhận lầm người…”
Lục Châu thản nhiên đáp:
“Hay cho một câu nhận lầm người. Nếu đổi lại là người khác thì bây giờ người đó đã là vong hồn dưới kiếm của ngươi. Một câu nhận lầm người sao có thể bù đắp nổi?”
“Việc này…” Gia Luật Sở Nam đành nói, “Ta nguyện bồi tội.”
“Ngươi định bồi tội như thế nào?” Lục Châu hỏi lại.
“. . .”
Triết Biệt Ly vội vàng nói: “Lục tiền bối, đây vốn chỉ là hiểu lầm, Gia Luật Sở Nam đương nhiên làm sai, nhưng tội không đáng chết mà.”
Lục Châu vừa vuốt râu vừa gật đầu: “Lão phu không phải người không nói đạo lý. Ngươi hành hung người khác, đáng bị trừng phạt. Thanh Thất Tinh Kiếm này lão phu sẽ thu lấy.”
“. . .”
Gia Luật Sở Nam không đáp lời, trừng mắt đứng dậy.
Đối với một kiếm khách mà nói, kiếm là sinh mệnh thứ hai của mình. Nay có người muốn đoạt kiếm, hắn sao có thể cam tâm?
Thẩm Tất lập tức bước lên quát lớn: “Ngươi muốn làm gì?”
Cơn tức giận của Gia Luật Sở Nam nhanh chóng bị dập tắt. Hắn vô cùng uỷ khuất khó chịu, nhưng không dám nói gì.
Lục Châu chỉ lạnh nhạt nhìn hắn.
Triết Biệt Ly lách mình đi tới chắn trước mặt Gia Luật Sở Nam, nói với Lục Châu: “Thất Tinh Kiếm mời Lục tiền bối thu nhận. Cung tiễn Lục tiền bối.”
“Thất Tinh Kiếm còn chưa đủ.” Lục Châu thản nhiên nói.
“A?”
Trong lòng Triết Biệt Ly cảm thấy nặng nề.
Lục Châu nói tiếp: “Chính miệng ngươi đã nói, Minh chủ Hắc Diệu liên minh Phiền Nhược Tri nhận được hơn mười phong thư khiêu chiến của Gia Luật Sở Nam nên rời đi. Nay Gia Luật Sở Nam xuất hiện trước mặt lão phu, ngươi định giải thích như thế nào?”
“. . .”
Mặt Triết Biệt Ly xám như tro tàn.
Thẩm Tất lúc này cũng đã minh bạch, bèn cười nói: “Lá gan không nhỏ, dám lừa gạt Lục tiền bối. Ngươi nên gọi Minh chủ ra gặp thì hơn…”
Gia Luật Sở Nam xuất hiện tại tổng bộ Hắc Diệu liên minh, Minh chủ đương nhiên cũng có mặt.
Triết Biệt Ly nói: “Lục tiền bối, xin nghe ta giải thích! Minh chủ thật sự không có mặt tại tổng bộ, ta xin thề!”
Lục Châu không thèm để ý tới hắn. “Lời nói của ngươi đã không còn độ tin cậy nữa.”
Trước đó nói dối một đống, bây giờ lại muốn người khác tin tưởng mình?
Triết Biệt Ly vội vàng túm Gia Luật Sở Nam.
Gia Luật Sở Nam hiểu ý, cuống quýt giải thích: “Lục tiền bối, Minh chủ thật sự không có mặt ở tổng bộ.”
Lục Châu nói: “Tu vi của ngươi kém rất xa, càng không phải là cao thủ kiếm đạo, vì sao lại dám xuất hiện ở nơi này? Đừng vội vàng trả lời, nếu còn dám tiếp tục nói dối, cho dù là Minh chủ của các ngươi đến thì lão phu cũng không nể mặt đâu.”
Triết Biệt Ly đành phải thành thật đáp:
“Gia Luật huynh không có khiêu chiến Minh chủ mà là đáp ứng gia nhập Hắc Diệu liên minh, trở thành một trong ngũ hổ. Chỉ là hắn vẫn luôn chưa đến tổng bộ, quanh năm chấp hành nhiệm vụ bên ngoài. Tu vi của hắn chỉ có sáu Mệnh Cách, nào dám làm càn trước mặt Lục tiền bối.”
Vừa nói Triết Biệt Ly vừa trừng mắt nhìn Gia Luật Sở Nam, trong mắt tràn ngập vẻ trách cứ.
Cái đồ con lừa nhà ngươi, sớm không đến, muộn không đến, lại đến ngay lúc này…
Gia Luật Sở Nam còn ngây ngốc hơn cả Triết Biệt Ly.
Mẹ nó vừa mới lết mặt tới đã gặp phải chuyện xui xẻo bậc này, đúng là tức chết!
Lục Châu đã nhìn thấu. Nếu bọn hắn muốn nói dối thì trước đó đã bàn bạc sẵn để ứng phó, sẽ không để xảy ra sai lầm cấp thấp này, lời này hẳn là lời nói thật.
Lục Châu thản nhiên hỏi: “Ngươi tới đây để khiêu chiến Triết Biệt Ly?”
Ánh mắt Gia Luật Sở Nam nhìn từ bộ trường bào trên người Triết Biệt Ly đến trường bào trên người Lục Châu, gật đầu đáp:
“Vâng, ta trước nay vẫn làm việc bên ngoài, chỉ mới gặp Triết Biệt Ly một lần. Không ngờ lần này lại xảy ra hiểu lầm lớn, Lục tiền bối khoan dung độ lượng, mong ngài thứ tội cho ta.”
Vu Chính Hải cười nói:
“Kiếm thuật của ngươi đúng là quá kém, lực lượng và khí thế thì ổn, đủ để hù doạ một số tu hành giả cấp thấp. Nhưng nếu gặp phải nhị sư đệ ta thì chết không kịp ngáp.”
“. . .”
Mặt Gia Luật Sở Nam đỏ tới mang tai.