Lục Châu sở dĩ có thể chắn chắn bọn hắn đều là người kim liên giới là vì Chân Thực Chi Nhãn chưa bao giờ sai.
Dương Ngọc Trần trừng to mắt, toàn thân run rẩy ngồi phịch xuống đất, trên mặt tràn đầy vẻ không dám tin nhìn toà pháp thân cỡ nhỏ lập loè kim quang của mình, trong miệng không ngừng lắp bắp mấy tiếng ‘không thể nào’…
Hiện thực rất tàn khốc.
Dương Ngọc Trần vẫn luôn khinh bỉ tu hành giả kim liên giới và hồng liên giới, hắn cho rằng đám người này đều là nông dân sống ở tầng dưới chót, là sâu kiến không đáng đồng tình thương hại.
Thật không ngờ bản thân hắn cũng là người nơi đó. Thật châm chọc làm sao.
“Thứ này tên là Thái Hư Kính, có thể chiếu rọi thương sinh, thể hiện ra pháp thân vốn có của mỗi người.”
Vừa nói Lục Châu vừa giơ Thái Hư Kính nhắm vào Trần Vũ Vương…
Trần Vũ Vương kinh hãi, lập tức tránh ra sau lưng một thị nữ. Nhưng hắn không ngờ kim quang lại có thể xuyên qua người thị nữ mà rọi vào người hắn.
Trần Vũ Vương, Thiên Giới Bà Sa năm Mệnh Cách.
“. . .”
Kết quả này khiến cho mọi người vô cùng kinh ngạc. Hoá ra trong trận chiến tại nơi hỗn loạn, Trần Vũ Vương đã hao tổn ba Mệnh Cách!
Lục Châu yên tâm hẳn. Đối phó với Trần Vũ Vương, hắn thậm chí còn chẳng cần dùng đến Thái Huyền chi lực.
“Trần Vũ Vương, ngươi đường đường là cao thủ tám Mệnh Cách, nay mất đi ba Mệnh Cách còn phải lặn lội khắp nơi như vậy, chẳng lẽ vương đình đã luân lạc đến mức không còn người nào có thể dùng rồi?” Lục Châu vuốt râu hỏi kháy.
Trần Vũ Vương khó nén vẻ xấu hổ, đành nói:
“Không đứng ở vị trí của người thì không hiểu… Khiến lão tiên sinh chê cười rồi, không ngờ vương đình lại làm ra chuyện như vậy. Thôi được, lão tiên sinh giết bọn hắn đi, ta không còn lời nào để nói.”
Việc hắn bị hao tổn ba Mệnh Cách đã bị mấy người này biết được. Nếu bọn hắn chết vừa vặn xem như diệt khẩu, vị trí Võ Vương của hắn vẫn có thể giữ vững.
Lục Châu lắc đầu nói:
“Lão phu có hai yêu cầu. Một, lão phu sẽ mang Triệu Hồng Phất đi, không ai được phép dị nghị. Hai, năm phần tinh hoa Hắc Diệu Thạch. Giết người thì miễn đi, lão phu không phải ác ma.”
Trong lòng Dương Ngọc Trần khẽ thả lỏng.
Trần Vũ Vương vừa nghe được hai điều kiện trên, chỉ ước gì Lục Châu chịu giết quách đám người này.
Nhưng hắn còn chưa kịp mở miệng Lục Châu đã nói thêm một câu: “Nghĩ cho kỹ đi.”
Suy nghĩ một lúc lâu, Trần Vũ Vương mới nói: “Nghe nói lão tiên sinh đã giết đại trưởng lão Hắc Tháp Bạch Tháp, chuyện này là thật sao?”
Ngày hôm đó hắn và Ninh Vạn Khoảnh hỗn chiến, sau đó bị trọng thương nên không thể tận mắt nhìn thấy. Đối với tin đồn này hắn vẫn luôn âm thầm hoài nghi.
Một đại lão mười hai Mệnh Cách từ trên trời rơi xuống ở kim liên giới? Nghĩ thôi cũng đã thấy hoang đường.
Chỉ cần thấy được Tinh Bàn của đối phương, Trần Vũ Vương sẽ không hề do dự mà đồng ý. Đây cũng là ý tứ của thượng tầng vương đình muốn lôi kéo đối phương.
Nhưng mà…
Lục Châu lại trầm giọng nói: “Ngươi đang chất vấn lão phu?”
“Vãn bối không dám!”
“Mười phần tinh hoa Hắc Diệu Thạch. Ba ngày sau đưa đến đây. Hoặc là… chết.”
Trần Vũ Vương không dám tiếp tục cò kè mặc cả, vội vàng đáp ứng:
“Được, ba ngày sau chúng ta sẽ dâng lên mười phần tinh hoa Hắc Diệu Thạch. Chúng ta đi thôi.”
Nói xong hắn xoay người bay về cự liễn.
Đám người Dương Ngọc Trần lập tức đuổi theo: “Đại nhân, đại nhân… đừng bỏ ta lại! Đừng bỏ ta lại!”
Trần Vũ Vương đang nổi nóng, đương nhiên không thèm ngó ngàng đến bọn hắn, chỉ bỏ lại một chữ: “Cút!”
Cự liễn vù một tiếng bay vọt ra khỏi tiểu trấn.
Dương Ngọc Trần khóc không ra nước mắt…
Vu Chính Hải hờ hững nói: “Tự gây nghiệt thì không thể sống. Nếu không phải vì các ngươi cũng là người kim liên giới thì ta đã giết chết cả đám từ lâu rồi.”
Dương Ngọc Trần và đám đệ tử Phù Văn thư viện bị soi ra pháp thân kim liên vội vàng bỏ chạy…
Nhưng vừa chạy ra khỏi tiểu trấn, bọn hắn lại buồn khổ thở dài, không biết nên đi về đâu.
. . .
Lục Châu nhìn về phía Triệu Hồng Phất, nở nụ cười hoà ái: “Đừng sợ.”
“Ta… ta rất sợ!” Triệu Hồng Phất co rụt cả người lại.
“Ngươi cảm thấy mình còn chỗ nào để đi sao?” Lục Châu hỏi ngược lại. “Hắc liên giới không chứa được ngươi, chỉ có lão phu mới có thể cho ngươi một mái nhà.”
“. . .”
Triệu Hồng Phất đương nhiên hiểu được. Khi còn ở Phù Văn thư viện, nàng đã bị kỳ thị không ít lần.
Lục Châu cố gắng tỏ ra ôn hoà nhất có thể: “Chỉ cần ngươi gia nhập Ma Thiên Các, lão phu sẽ không bạc đãi ngươi.”
“Thật… thật ạ?”
“Lão phu không nói dối.”
“Ta đã đốt Tàng Thư Lâu lớn nhất ở Phù Văn thư viện, bọn hắn sẽ tìm mọi cách bắt được ta, bảo ta chép lại toàn bộ, cũng sẽ có rất nhiều người truy sát ta… Ngài, ngài không sợ sao?” Triệu Hồng Phất hỏi.
Lục Châu thản nhiên đáp: “Người chỉ dẫn ngươi hẳn là hiểu rõ lão phu. Nếu hắn muốn hại ngươi thì sẽ không bảo ngươi đến đây. Chỉ là một cái Phù Văn thư viện, lão phu chẳng để vào mắt.”
Triệu Hồng Phất tin tưởng Lục Châu, chỉ là đầu nàng lúc này như một đống bột nhão, vì quá hoảng sợ nên không nghĩ được gì.
Nhìn biểu tình của nàng, Lục Châu quyết định tăng thêm sức thuyết phục.
Rắc, một tấm Thẻ Nguỵ Trang bị bóp nát.
Chương 1242 Vô đề
Toà kim sắc pháp thân cao một trăm lẻ năm trượng sừng sững xuất hiện, phóng lên tận trời cao. Tinh Bàn xoay tròn, mười hai Mệnh Cách toả sáng rực rỡ, quang mang chói lọi.
Đám người Dương Ngọc Trần đang đứng ngoài tiểu trấn bàn bạc, đột nhiên cảm giác được gì bèn vội vàng ngẩng đầu nhìn lên, sau đó ngây ngẩn cả người.
Trần Vũ Vương ngồi trong cự liễn đang nổi trận lôi đình, đập vỡ hết món đồ này đến món đồ khác.
Khi pháp thân cao hơn trăm trượng xuất hiện, cơn tức giận của hắn lập tức bị dập tắt như vừa bị dội một gáo nước lạnh.
“Lão… lão tiên sinh đây là đang cảnh cáo ta.”
Trần Vũ Vương lảo đảo lui lại, ngồi phịch xuống ghế.
“Thôi, không thể trêu vào… Nhân vật như vậy không thể trêu vào đâu!!”
Kẽo kẹt, kẽo kẹt…
Cự liễn cũng bị lay động kịch liệt, có lẽ do người cầm lái cũng bị toà pháp thân kia làm cho chấn động.
“Đồ ngu! Lái cho bình ổn vào!”
Trần Vũ Vương sợ hãi hồi tưởng lại cuộc nói chuyện ban nãy. Nếu lúc đó lão tiền bối xuống tay với hắn thì hậu quả thật khó lường…
Lòng bàn tay hắn lúc này đã ướt đẫm mồ hôi, hai chân run rẩy phát ra tiếng lách cách.
“…Mười phần tinh hoa Hắc Diệu Thạch thì quá nhiều. Chúng ta có tiếp tục dùng kế hoạch gậy ông đập lưng ông không?” Một tu hành giả đứng bên cạnh thấp giọng nói.
Trần Vũ Vương ngẩng đầu nhìn hắn, khẽ nói: “Trước đó ta đúng là muốn làm như vậy, nhưng bây giờ… không được. Hãy nghĩ cách xin chỉ thị của Hắc Hoàng bệ hạ, hiện tại không phải là thời điểm tiết kiệm tinh hoa Hắc Diệu Thạch.”
Tu hành giả kia gật đầu nói: “Tai mắt của chúng ta ở Hắc Diệu liên minh đã hồi báo, Lục lão ma cũng đe doạ và lấy đi mười phần tinh hoa Hắc Diệu Thạch của bọn hắn, đồng thời Hắc Tháp và Bạch Tháp muốn lôi kéo Lục lão ma nên đã dâng lên mười lăm phần tinh hoa. Xem ra hắn đang rất cần tài liệu này.”
“Đây là tinh hoa Hắc Diệu Thạch, dùng để đoán tạo vật phẩm hợp cấp, ai mà không cần? Bản vương cũng rất muốn có đây.”
“Vâng.”
. . .
Cùng lúc đó.
Bách tính và tu hành giả cấp thấp trong tiểu trấn đều ngẩng đầu nhìn lên toà pháp thân cao ngất trời kia.
“Kim… kim liên…”
Nghiệp Hoả trên kim liên bốc cháy rừng rực càng khiến toà pháp thân thêm rạng rỡ.
[Ting — thu hoạch được 350 người thành kính lễ bái, ban thưởng 350 điểm công đức.]
Lục Châu lướt mắt nhìn, trên đường cái có không ít người đang phủ phục dưới đất, không ngừng quỳ lạy.
Mười giây đồng hồ thoáng qua tức thì, pháp thân tiêu tán trong hư không. Tiểu trấn lại khôi phục vẻ bình tĩnh.
Lục Châu vuốt râu nhìn Triệu Hồng Phất: “Chỉ cần ngươi có đủ thực lực thì sẽ được người người kính sợ.”
Triệu Hồng Phất vội vàng gật đầu như gà mổ thóc.
Mạnh đến mức này thì còn ai dám phân biệt kim liên với hắc liên nữa? Mọi sự kỳ thị đều chỉ tồn tại khi có một bên mạnh một bên yếu. Kẻ yếu sẽ không có tư cách và cơ hội kỳ thị người khác.
“Ngài, ngài… lợi hại như vậy?” Triệu Hồng Phất lắp bắp.
Lục Châu chắp tay sau lưng, ung dung nói: “Lão phu cho ngươi thêm một cơ hội cuối cùng… Nếu ngươi vẫn không nguyện ý thì hãy rời đi. Từ nay về sau ngươi sống hay chết đều không liên quan đến lão phu.”
Vu Chính Hải cũng lên tiếng:
“Bao nhiêu người tranh nhau đến vỡ đầu chảy máu để có cơ hội vào Ma Thiên Các mà ngươi còn ở đây do do dự dự. Xem ra ngươi không thích hợp với Ma Thiên Các rồi. Thôi, sư phụ ta nhân từ thấy ngươi đáng thương mới thu nhận, ta cảm thấy ngươi vẫn nên tự rời đi thì hơn…”
“. . .”
Ai cũng đều có máu “tiện” trong người. Bảo ở lại thì không muốn ở, tới khi bị đuổi thì lại vội vội vàng vàng.
“Đừng mà, ta… ta nguyện ý. Ta có nói mình không nguyện ý đâu cơ chứ!” Triệu Hồng Phất lập tức quỳ một gối xuống, “Khẩn cầu lão tiên sinh thu nhận ta.”
Lục Châu khẽ gật đầu: “Nói quy chủ Ma Thiên Các cho nàng ta nghe.”
“Vâng.”
Vu Chính Hải nói rõ ràng rành mạch từng quy củ trong Ma Thiên Các. Nghe xong, Triệu Hồng Phất nói:
“Tất cả quy củ ta đều có thể tuân theo, duy chỉ có một điều…”
Nàng còn chưa nói hết câu, Vu Chính Hải đã cau mày lại: “Ngươi dám cò kè mặc cả?”
“Ta không có ý đó, sở dĩ ta không muốn biến thành người hắc liên giới là vì mong mỏi có một ngày được trở lại kim liên giới, tìm lại người nhà.” Triệu Hồng Phất khẩn cầu.
Lục Châu nhìn nàng một lúc rồi đáp: “Lão phu đồng tình với thân thế của ngươi, có thể phá lệ một lần.”
Triệu Hồng Phất vô cùng mừng rỡ: “Đa tạ lão tiên sinh!”
Vu Chính Hải nhắc nhở: “Vào Ma Thiên Các thì phải gọi là Các chủ.”
“Vâng, vâng…” Triệu Hồng Phất gật đầu cười, “Các chủ.”
[Ting — thu hoạch một thuộc hạ, ban thưởng 1.000 điểm công đức.]
“Đứng lên đi.”
Lục Châu nhìn thấy trên đầu nàng xuất hiện độ trung thành là 40%.
Không cao không thấp, hợp tình hợp lý. So với Lãnh La lúc trước thì vẫn cao hơn rất nhiều.
“Vào đây.” Lục Châu xoay người đi vào phòng.
Đám người tụ tập bên ngoài khách điếm dần tản đi. Lão bản vội lệnh cho người quét dọn cẩn thận, chuẩn bị thức ăn ngon để chiêu đãi đại năng.
Tiểu trấn có đại năng ghé thăm, bọn hắn vui mừng còn không kịp.
. . .
Trong phòng.
Lục Châu hỏi: “Ngươi là đệ tử Phù Văn thư viện?”
Triệu Hồng Phất gật đầu: “Đúng vậy, từ nhỏ ta đã học tập phù văn. Nhưng người học phù văn chỉ có một mình ta, những người khác đều lo tu hành, sau đó ra ngoài chấp hành nhiệm vụ, còn giết không ít người.”
Chương 1243 Vô đề
“Chỉ có một mình ngươi học phù văn?”
“Ý của ta là, trong số những người kim liên giới bị bắt đến đây, chỉ có mình ta học phù văn, ta cũng không biết vì sao… Giáo tập khen ta có thiên phú tốt, lại thông minh. Có lẽ là do ta thông minh thật.”
Nàng học phù văn đã nhiều năm nhưng không có người nào cùng học để so sánh. Vì không có vật tham chiếu nên không rõ trình độ của mình ở mức nào.
“Dương Ngọc Trần nói ngươi đốt Tàng Thư Lâu, chuyện này là thế nào?”
“Bọn hắn muốn ta dung nhập, trở thành người hắc liên giới. Ta không chịu làm… Sau khi trở thành Thiên Giới Bà Sa thì sẽ không biến đổi được nữa nên bọn hắn không ngừng bức ép ta. Ta quyết định đốt Tàng Thư Lâu, nhân cơ hội hỗn loạn để trốn thoát.”
“Bọn hắn rất coi trọng ngươi, đáng lý ra ngươi không thể trốn được.”
“Hình như người kia đã lặng lẽ giúp ta…”
“Người đó rốt cuộc là ai?” Lục Châu truy hỏi.
Tại hắc liên giới Lục Châu không quen biết nhiều người, làm gì có ai có lòng tốt tự dưng lại giúp đỡ hắn, tặng cho hắn một vị phù văn sư. Đại lễ này hoàn toàn không bình thường chút nào.
“Ta chỉ biết là… hắn họ Lục. Những chuyện khác ta đều không biết.”
“Họ Lục?” Lục Châu kinh ngạc, lập tức nghĩ tới Lục Ly.
“Trên thư truyền tin của hắn viết như thế.” Triệu Hồng Phất nói.
Lục Châu gật đầu: “Ngươi lui xuống nghỉ ngơi trước đi, đừng chạy loạn khắp nơi.”
“Vâng.” Triệu Hồng Phất đứng lên đi ra khỏi phòng.
Nhìn thấy Vu Chính Hải còn đứng ngoài cửa, Triệu Hồng Phất tiến lên dùng cùi chỏ thọc hắn một cái: “Êi, ngươi khoẻ không?”
“. . .”
Vu Chính Hải liếc mắt nhìn nàng: “Ngươi thật sự là nữ hài tử?”
“Không phải nha, ta là đại nam nhân!” Triệu Hồng Phất hất mặt tỏ vẻ ‘ta chính là nam tử đại trượng phu đây’.
Vu Chính Hải bất đắc dĩ lắc đầu: “Không biết lớn nhỏ.”
Triệu Hồng Phất hắng giọng một tiếng, đường đường chính chính nói: “Về sau xin hãy chiếu cố nhiều hơn.”
“Vậy còn tạm được. Sau khi về Ma Thiên Các sẽ có người dạy quy củ cho ngươi. Đi nghỉ ngơi đi.” Nói xong Vu Chính Hải xoay người rời đi.
“Tuân lệnh!”
Nàng vừa dứt lời đã thấy Thẩm Tất từ đằng xa bay tới, sắc mặt trắng bệch rất khó coi.
Triệu Hồng Phất co rụt người lại: “Không phải chứ, sao có nhiều người muốn bắt ta quá vậy?!”
Thẩm Tất lảo đảo hạ xuống trước mặt nàng, chống một tay xuống đất, hộc ra một ngụm máu.
Triệu Hồng Phất dè dặt nhìn Thẩm Tất một lúc rồi hỏi: “Ngươi… ngươi là ai thế? Ngươi không sao chứ?”
Két ——
Vu Chính Hải tông cửa xông ra, cau mày nói: “Thẩm hộ pháp, ngươi bị thương?!”
Thẩm Tất cố nhịn cơn đau hồi đáp: “Ta… ta không sao.”
“Hộ pháp? Ngươi cũng là người Ma Thiên Các?” Triệu Hồng Phất kinh ngạc nói.
“Hắn là Thẩm Tất, hộ pháp của Ma Thiên Các, hôm qua đi ra ngoài chấp hành nhiệm vụ.” Vu Chính Hải nói.
Triệu Hồng Phất lập tức lấy ra một cây bút, nhanh chóng vẽ đủ loại ký hiệu trên mặt đất, sau đó bàn tay ngọc khẽ vỗ xuống.
Toàn bộ ký hiệu sáng lên, nửa hắc nửa kim, tạo thành một đồ án trận văn.
Vu Chính Hải nói: “Ngươi còn biết cái này?”
“Minh Kính Đài của Phật gia có tác dụng trị liệu rất tốt, phù văn sư đều biết mà.” Triệu Hồng Phất đáp.
“Phù văn sư?” Thẩm Tất kinh ngạc ngẩng đầu nhìn nàng. “Đại tiên sinh, người này là…?”
“Triệu Hồng Phất, phù văn sư mới gia nhập Ma Thiên Các.”
Thẩm Tất đứng dậy gật đầu chào Triệu Hồng Phất: “Thì ra là người mình.”
“Đã xảy ra chuyện gì?” Lục Châu mở cửa phòng bước ra.
Thẩm Tất quỳ một gối xuống bẩm báo: “Thuộc hạ làm việc bất lực, không thể tiếp đón Nhan Chân Lạc.”
“Giang Cửu Lý không chịu giúp ngươi?”
“Giang Cửu Lý chỉ là một thẩm phán giả, trong Hắc Tháp lại nội chiến nghiêm trọng, có người không muốn Hắc Tháp và Ma Thiên Các kết minh.”
Thẩm Tất nói, “Sau khi thuộc hạ truyền tin cho Giang Cửu Lý, hắn đã đáp ứng sẽ đưa Nhan Chân Lạc tới. Thuộc hạ định ra địa điểm hẹn gặp hắn, không ngờ Nhan Chân Lạc lại không xuất hiện, người đến là Đoạn Tây Hoa. Thuộc hạ không phải đối thủ của bọn hắn nên mới bị thương. Nhưng bọn hắn kiêng kỵ Các chủ, không dám giết thuộc hạ nên thuộc hạ mới có cơ hội trở về.”
“Đây là cố ý châm ngòi mâu thuẫn giữa lão phu và Hắc Tháp.” Lục Châu lắc đầu nói.
Thẩm Tất gật đầu. “Đúng là như thế. Hiện tại Hắc Tháp đang phân hoá cực kỳ nghiêm trọng, rất khó có thể nhất trí từ trên xuống dưới. Có một số người thà diệt Hắc Tháp cũng không muốn để người khác được lợi. Thuộc hạ làm việc bất lực, xin Các chủ trừng phạt.”
“Việc này không trách ngươi, đứng lên đi.” Lục Châu nói.
Từ khi Lục Châu giết hai đại trưởng lão ở Triệu Văn Quốc, danh hào Lục lão ma đã lan truyền nhanh chóng tại hắc liên giới. Kẻ muốn phá hoại có lá gan không nhỏ.
Được Minh Kính Đài trị liệu, thương thế trên người Thẩm Tất đã khôi phục rất nhiều.
Lục Châu hỏi: “Ngươi biết Đoạn Tây Hoa?”
“Đoạn Tây Hoa là người đứng thứ hai trong Trưởng lão hội, cũng là đại biểu của pháp Cấp tiến. Hắn giống với Vũ Quảng Bình, kiên trì ủng hộ kế hoạch thanh trừ. Vì nể mặt Tháp chủ Hắc Tháp nên hắn mới khắc chế cho đến bây giờ. Mấy năm nay Hắc Tháp lũng đoạn Mệnh Cách thú ở hồng liên giới nên tổ chức càng lúc càng lớn mạnh, phái Cấp tiến không có gì dị nghị. Nhưng nay bọn hắn phải từ bỏ hồng liên giới, đại trưởng lão lại bỏ mình, còn phải bồi thường năm phần tinh hoa Hắc Diệu Thạch, bọn hắn lập tức đứng ngồi không yên.” Thẩm Tất giải thích.
Chương 1244 Vô đề
Lục Châu vuốt râu nói: “Được rồi, ngươi lui xuống dưỡng thương đi, lão phu sẽ tự mình đi gặp Hạ Tranh Vanh.”
Thẩm Tất bỗng ấp úng: “Các chủ…”
“Nói đi.”
“Cao thủ trong Hắc Tháp nhiều như mây, có ba ngàn sáu trăm trận pháp phòng thủ, không thể khinh thường.”
“Lão phu tự có phân tấc. Lui xuống đi.”
“Vâng.”
Lục Châu xoay người lại hỏi Triệu Hồng Phất: “Ngươi cũng biết trị liệu?”
“Trận pháp sư chưa chắc hiểu về phù văn, nhưng mà phù văn sư chắc chắn am hiểu về trận pháp.” Triệu Hồng Phất đáp.
Lục Châu nhìn cây bút trong tay nàng, khẽ hỏi: “Dùng bút để khắc hoạ?”
“Bút tạo ra tự phù, tự phù biến thành tự ấn.” Triệu Hồng Phất cười nói.
Lục Châu nhận ra cây bút trong tay nàng chỉ là bút thông thường, nhưng hắn không định gấp gáp ban bút cho Triệu Hồng Phất. Nàng vẫn cần phải khảo sát một phen.
“Vu Chính Hải.”
“Có đồ nhi.”
“Ngươi hãy sắp xếp cho Triệu Hồng Phất liên hệ với lão thất về việc khắc hoạ phù văn thông đạo. Hắc liên giới và hồng liên giới đều phải có phù văn thông đạo của chúng ta.”
“Đồ nhi tuân mệnh.”
. . .
Lục Châu vừa trở về phòng, một đạo ám khí từ ngoài cửa sổ bay tới.
Vù!
Lục Châu dùng hai ngón tay kẹp lấy ám khí. Hoá ra đó là một mảnh giấy.
Hắn mở giấy ra xem, trên đó viết ——
“Nhớ kỹ, đừng đến Hắc Tháp.”
Chỉ có một câu như thế. Lục Châu khẽ động ngón tay, mảnh giấy lập tức hoá thành bột mịn.
Mũi Lục Châu khẽ động, nhận ra khí tức còn lưu lại trong không khí, lập tức tung người bay ra khỏi cửa sổ, lăng không quan sát toàn bộ tiểu trấn.
Lần theo khí tức, Lục Châu vọt ra khỏi tiểu trấn, thân ảnh lấp loé mấy lần, cuối cùng nhìn thấy một thân ảnh đang bỏ chạy hết tốc lực.
Lục Châu truyền âm nói: “Nếu còn dám chạy, lão phu bắn chết ngươi.”
Tay phải khẽ nhấc, Vị Danh Cung xuất hiện.
Thân ảnh kia nghe được lời Lục Châu bèn đứng lại, căng thẳng nói: “Ta chỉ là người đưa tin, không liên quan gì đến ta đâu! Lão tiền bối tha mạng!”
“Ai sai khiến ngươi?”
“Ta chỉ biết hắn là người trong kinh đô, những thứ còn lại đều không rõ… Lão tiền bối, hắn muốn giấu diếm ta cũng không thể nào tra ra được.”
Lời này không sai.
Thủ đoạn của đối phương không tầm thường, một người đưa tin nho nhỏ làm sao có thể biết được tất cả mọi chuyện.
Lục Châu thu hồi Vị Danh Cung. “Trở về nói cho hắn, lão phu sẽ tìm được hắn.”
“Có lẽ ngài nên tự mình nói với hắn. Hắn không hề để lại phương thức liên lạc, chúng ta đưa tin xong sẽ không liên hệ với hắn được nữa.”
Lục Châu vuốt râu trầm tư.
Người kia dè dặt hỏi: “Ta… ta có thể đi được không?”
Lục Châu phất tay. Người kia vội vàng rời đi.
“Họ Lục… Liệu có phải là Lục Ly không?” Lục Châu cảm thấy vô cùng kỳ quái, bèn mặc niệm thần thông Thiên thư.
Thái Huyền chi lực phủ lấy đôi mắt, hình ảnh hiện ra ——
Chư Hồng Cộng đang ngồi xếp bằng, trên mặt lộ rõ vẻ thống khổ.
Lục Ly đứng bên cạnh nói: “Đây chỉ mới là viên Mệnh Cách Chi Tâm thứ tư, còn chưa đủ đâu. Viên tiếp theo hãy dùng Mệnh Cách Chi Tâm của hải thú chi vương… Còn nữa, nếu vẫn không đủ, ngươi có thể lấy Mệnh Cách Chi Tâm của Đương Khang ra mượn dùng một lần. Đương Khang đối với ngươi không tệ, hẳn là sẽ không từ chối… A? Đương Khang chạy đâu mất rồi?”
Lục Ly tìm khắp phòng cũng không thấy nó đâu.
Chư Hồng Cộng rên lên một tiếng: “Ta đã hấp thu không ít lực lượng Mệnh Cách, có thể cho ta đi xả stress chút không? Thật là khó chịu! Lão Lục, ông tính giày vò ta tới chết hay sao?!”
Lục Ly lườm hắn một cái: “Ngươi như vậy là rất nhẹ nhõm rồi đó. Có rất nhiều người vì muốn ngưng tụ Thiên Giới Bà Sa mà mất luôn nửa cái mạng. Kiên trì lên, ngươi nhất định có thể làm được.”
Ta tin ông mới là lạ! Lão già họm hẹm xấu tính này!
Chư Hồng Cộng khóc không ra nước mắt: “Ông còn ác hơn sư phụ ta nữa đó, may mà ta không bái ông làm sư phụ!”
Lục Ly: “. . .”
Lục Châu thu hồi thần thông.
Lão bát và Lục Ly đều đang tập trung vào việc ngưng tụ Thiên Giới Bà Sa. Nếu không phải vì trảm liên, lão bát đã là Thiên Giới Bà Sa từ lâu.
“Lục Ly còn đang ở hoàng liên giới. Người đưa tin rốt cuộc là ai?”
Lục Châu lấy hắc sắc phù chỉ ra thiêu đốt, thử liên lạc với Nhan Chân Lạc. Đáng tiếc phù chỉ cháy hết cũng không thấy Nhan Chân Lạc xuất hiện.
Nhan Chân Lạc hẳn là đã bị người ta “chiếu cố”.
Xem ra Lục Châu nhất định phải đến Hắc Tháp một chuyến. Nhưng người thần bí này lại nhắc nhở hắn đừng nên đi.
“Hắc Tháp rất mạnh sao?” Lục Châu tự mình lẩm bẩm.
“Ngươi rất mạnh, nhưng mà chưa đủ mạnh.”
Từ trên ngọn cây đại thụ che trời bỗng vọng xuống một câu nói.
Lục Châu có hơi giật mình, nhưng không thấy bất ngờ. Sau khi thi triển Thẻ Nguỵ Trang, bày ra pháp thân mười hai Mệnh Cách, Lục Châu biết mình sẽ thu hút một số cao thủ thần bí đến.
Lục Châu ngẩng đầu nhìn về phía ngọn cây: “Ngươi là ai?”
Thanh âm kia trong veo như nước: “Hay là chúng ta đánh cược đi.”
“Lão phu không đánh cược với những người không rõ lai lịch.” Lục Châu lắc đầu nói.
“Ngươi sẽ thấy hứng thú.” Giọng nói kia vẫn kiên nhẫn như trước.
Lục Châu mặc niệm khứu giác thần thông.
Hắn ngửi được một mùi hương nhàn nhạt tươi mát, còn có một cỗ khí tức như ẩn như hiện… Cỗ khí tức này có chút tương tự với khí tức trên người các đồ đệ ——
Trong lòng Lục Châu khẽ động.
Khí tức Thái Hư!
Chương 1245 Vô đề
Lục Châu thu hồi thần thông, trên mặt vẫn giữ vẻ bình tĩnh: “Nói đi.”
“Ta đánh cược với ngươi, ta cược ngươi không thắng được Hạ Tranh Vanh. Tiền đánh cược chính là… Diệp Thiên Tâm.”
Chủ nhân của giọng nói kia cực kỳ dứt khoát, nói thẳng vào vấn đề, không hề che che giấu giấu điều gì.
Lục Châu vuốt râu nói: “Vì sao lão phu phải cược với ngươi?”
Kẻ ham mê cá cược, đến cuối cùng sẽ chẳng còn lại gì. Nói xong Lục Châu xoay người định rời đi.
Thanh âm kia nhàn nhã vang lên: “Nếu ta thua, ta đưa cho ngươi 60 phần tinh hoa Hắc Diệu Thạch.”
“. . .”
Lục Châu rốt cuộc cũng dừng chân.
Trong một quá trình đánh bạc công bằng, một con bạc bình thường chỉ cần đánh bạc trong một khoảng thời gian sẽ có ngày phải thua trắng tay, đây chính là định lý trong giới cờ bạc. Huống chi trên đời này không có bao nhiêu màn đánh bạc là công bằng.
Nhưng hiện tại Lục Châu đang rất thiếu tinh hoa Hắc Diệu Thạch, mà đối phương dường như cũng biết rõ điều này.
Lục Châu quay đầu lại nói: “Nếu đã muốn cược thì ra đây gặp lão phu một lần.”
“Ta không thích ánh sáng mặt trời.” Giọng nói như nước chảy truyền tới.
“Ngươi là Tháp chủ Bạch Tháp Lam Hi Hoà.” Lục Châu phán đoán.
“Ngươi không chỉ không yếu mà còn rất thông minh.” Lam Hi Hoà im lặng một chốc rồi nói tiếp, “Ngươi nguyện ý tiếp nhận trận cá cược này không?”
Lục Châu đáp: “Diệp Thiên Tâm là đồ đệ do một tay lão phu dạy nên, ngươi cảm thấy lão phu sẽ dùng nàng làm tiền đặt cược sao?”
“Tiền đặt cược chẳng qua chỉ là một loại vui thú của những người như chúng ta mà thôi, không cần phải quá xoắn xuýt vấn đề này. Ta biết ngươi đang tìm kiếm tinh hoa Hắc Diệu Thạch khắp nơi, thứ này vô cùng trân quý, Bạch Tháp cũng có một ít. Nếu có thể, ta cũng không muốn cá cược với ngươi làm gì, chỉ cần để ta đưa Diệp Thiên Tâm đi, tinh hoa Hắc Diệu Thạch sẽ thuộc về ngươi. Ngươi là sư phụ nàng, ta muốn có được sự đồng ý của ngươi.”
Lục Châu không gấp tỏ thái độ mà tò mò hỏi lại: “Ngươi muốn làm gì Diệp Thiên Tâm?”
Nhờ vào khứu giác thần thông, Lục Châu đoán được Lam Hi Hoà có khí tức Thái Hư. Vậy nàng ta có mục đích gì? Chẳng lẽ sau khi biết trên người Diệp Thiên Tâm có khí tức Thái Hư, bản thân Lam Hi Hoà không hài lòng với khí tức trên người mình nên muốn chiếm đoạt?
“Ta rất thưởng thức nàng, trên người nàng có phẩm chất của người đứng ở vị trí cao.” Lam Hi Hoà nói.
Nói gì không hiểu.
Lục Châu tiếp tục hỏi: “Ngươi chưa trả lời câu hỏi của lão phu.”
“Ngươi yên tâm, ta hoàn toàn không có ác ý với nàng.” Lam Hi Hoà nhàn nhạt nói.
Lục Châu lắc đầu: “Có ác ý hay không, lão phu sẽ tự mình phán đoán. Nàng là đồ nhi của lão phu, đương nhiên lão phu phải hỏi cho rõ ràng mục đích của ngươi.”
Lam Hi Hoà vẫn kiên nhẫn đáp: “Nếu ta có ác ý thì đã không đến tìm ngươi.”
Lục Châu gật đầu.
Với tu vi của Lam Hi Hoà, muốn đột ngột mang Diệp Thiên Tâm đi cũng không thành vấn đề.
Việc này cũng cho Lục Châu một lời nhắc nhở, sau này phải cẩn thận một ít kẻ gian, chẳng hạn như đám người Hắc Tháp muốn châm ngòi ly gián. Hiện tại các thế lực ở ngoài sáng kiêng kỵ Lục Châu nên không dám ra tay, nhưng không có nghĩa là sẽ không có người nấp trong bóng tối giở trò ngáng chân.
“Tám mươi phần tinh hoa Hắc Diệu Thạch.” Lục Châu thản nhiên ra giá.
Rừng cây lâm vào yên tĩnh.
Xem ra cho dù là Tháp chủ Bạch Tháp, muốn xuất ra tám mươi phần tinh hoa Hắc Diệu Thạch cũng phải suy nghĩ thận trọng.
Người như Lam Hi Hoà cũng có lúc do dự.
Nàng trầm mặc một lúc lâu, sau đó mới mở miệng: “Tham lam là một trong những đặc tính giúp con người tiến bộ… Diệp Thiên Tâm đáng giá này. Vậy thì tám mươi phần.”
Sở dĩ Lục Châu đòi 80 phần là vì nghĩ tới trong tay mình đang có 26 phần, 10 phần còn lại đang nằm trong tay Trần Vũ Vương, nếu như hắn lỡ hẹn thì sẽ không góp đủ 100 phần.
Lam Hi Hoà lại nói: “Ước hẹn đã định, năm ngày sau gặp lại.”
Lục Châu bỗng gọi lại: “Chờ đã.”
“Ta sẽ không lật lọng.” Lam Hi Hoà nói.
“Lão phu muốn cho ngươi một lời khuyên.”
“Mời nói.”
“Theo kinh nghiệm sống nhiều năm của lão phu, phàm là những người đánh bạc ôm tâm lý may mắn đều sẽ không có kết quả tốt, thậm chí là cửa nát nhà tan.”
Lam Hi Hoà bật cười, tiếng cười như tinh linh giữa rừng rậm, uyển chuyển mà dễ nghe vô cùng.
Nàng nói: “Đó có thể là kết cục của chính ngươi.”
Sau đó, rừng cây không còn động tĩnh.
Lục Châu cảm nhận được một tia nguyên khí yếu ớt ba động, trong lòng không khỏi hiếu kỳ, bèn lấp loé na di đến một cây đại thụ chọc trời.
Trên ngọn cây chỉ còn lưu lại khí tức nguyên khí, mà Lam Hi Hoà đã sớm không còn bóng dáng.
Lục Châu sử dụng thính giác thần thông bao trùm trong phương viên mười dặm, từ phi cầm tẩu thú đến tiếng nước chảy đều truyền vào tai hắn, nhưng tuyệt nhiên không có chút gì của Lam Hi Hoà.
Lục Châu nghi hoặc nghĩ, nàng rốt cuộc đã dùng phương pháp gì để che giấu khí tức, tránh thoát được thần thông Thiên thư của hắn?
“Hư không tiêu thất?” Lục Châu nhíu mày.
Hoặc là Lam Hi Hoà cực kỳ cẩn thận, ngay cả khí tức và mùi hương trên người mình cũng che giấu toàn bộ, hoặc là nàng ta biến mất giữa trời đất.
Lục Châu không tiếp tục tìm kiếm nữa mà xoay người trở về tiểu trấn.