Mục lục
Tổ Sư Gia Trùm Phản Diện
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 1286 Vô đề

Tần Mạch Thương phun ra mấy ngụm máu, cố hết sức vọt về phía phù văn thông đạo, bàn tay đặt lên vòng tròn phù văn.

Quang mang phóng lên tận trời.

Lục Châu tung ra một đạo kim chưởng! Đại Kim Cương Luân Thủ Ấn lấy tốc độ nhanh như tia chớp đánh vào quang trụ trên phù văn thông đạo.

Ầm!

Quang trụ bắn ra quang mang, rốt cuộc tiêu tán theo phù văn thông đạo.

“Hả? Không chết?”

Lục Châu vô cùng kỳ quái. Từ trước đến nay thẻ Một Kích Chí Mạng đã ra là tất chết, chưa bao giờ thất thủ.

Hắn mở giao diện đạo cụ ra xem ——

Thẻ đạo cụ: Một Kích Chí Mạng bản cường hoá x 1, Miễn Dịch Sát Thương x 1, Đỡ Đòn Chí Mạng x 145 (bị động), Thái Hư Kính, Thẻ Dịch Dung x 2, Thẻ Kết Hợp x 2, Thẻ Phân Giải x 4.

Thẻ Một Kích Chí Mạng cường hoá vẫn còn.

“Không có kích phát?”

Lục Châu hồi tưởng lại tình cảnh vừa nãy, khi chưởng ấn đến, quả thật không còn thấy bóng dáng Tần Mạch Thương đâu, chỉ còn lại một đoàn quang trụ.

Thật đáng tiếc. Lưu lại kẻ này sẽ để lại tai hoạ ngầm rất lớn.

Loại tu hành giả con ông cháu cha này chắc chắn có mệnh thạch, một khi mệnh thạch tắt, thế lực gia tộc của hắn cũng sẽ phái người đến điều tra. Đâm vào tổ ong vò vẽ này là chuyện đã định.

Lục Châu nhất định phải đâm.

Nhìn lại Thanh Thiền Ngọc trong tay, Lục Châu cảm nhận được sinh cơ bên trong dạt dào bành trướng.

Hắn nhắm mắt lại, cảm thụ được sinh cơ bên trong mênh mông như biển cả. So sánh với nó, sinh cơ mấy trăm năm của Lục Châu chẳng là cái đinh gì.

Kiếm lời rồi.

Lục Châu thoả mãn gật đầu.

Bây giờ không phải lúc nghiên cứu Thanh Thiền Ngọc, Lục Châu bay về phía phù văn thông đạo, vung tay đánh ra mấy đạo chưởng ấn.

Phù văn thông đạo ẩn trong núi tuyết rốt cuộc cũng bị huỷ hoại.

Lục Châu bay về phía hàn đàm, mặc niệm thính lực thần thông và thiên nhãn thần thông.

Xác định bốn phía không còn thông đạo và động tĩnh nào, Lục Châu mới lấy Thanh Thiền Ngọc ra.

[Ting — thu hoạch được Thanh Thiền Ngọc, có thể chứa đựng sinh cơ bên trong, có tác dụng ngưng thần tĩnh khí, bách độc bất xâm.]

“Không tệ.”

Lục Châu lại nhảy xuống đáy hàn đàm, ngồi xếp bằng, đặt Mệnh Cung ở trước mặt.

Ý niệm khẽ động, Thanh Thiền Ngọc nhả ra sinh cơ cuồn cuộn, toàn bộ bị chiếc phễu trong Mệnh Cung hút vào.

100 ngày.

200 ngày.

100 ngày.

. . .

Tại bí ẩn chi địa.

Trong rừng cây yên tĩnh, lá khô vàng trải thành tấm thảm dưới mặt đất.

Một đạo quang trụ đường kính mấy thước xuất hiện, quang mang phóng lên trời xanh, lá khô bị cuốn lên như cơn lốc.

Sau đó một hơi thở, quang mang tiêu tán.

Hồng hộc!

Tần Mạch Thương xuất hiện trên phù văn thông đạo.

Phụt ——

Hắn phun ra một ngụm máu, sắc mặt đỏ ửng, gân xanh nổi đầy trên trán, bàn tay nắm lại thành nắm đất chống dưới mặt đất.

Ngực hắn không ngừng phập phồng, trong mắt ngập tràn sợ hãi, hơi thở hổn hển.

Không biết qua bao lâu…

Tần Mạch Thương thấp giọng cười.

Đại nạn không chết, tất có hậu phúc! Huống chi hắn còn là thiếu chủ Tần gia!

Hắn bình phục lại tâm trạng, chậm rãi đứng lên, khoé môi khẽ nhếch lộ ra một nụ cười vừa hung ác vừa quỷ dị, trong mắt ngập tràn hận ý.

“Ta muốn ngươi nợ máu phải trả bằng máu. Thù này không báo, thề không làm người!”

. . .

Hồng liên giới.

Trên đỉnh núi tuyết, Lục Châu thấy giá trị tuổi thọ còn lại không ngừng gia tăng, đến khoảng tám trăm năm thì dừng lại.

“Đến bình cảnh rồi?”

“Xem ra một lần chỉ có thể bổ sung năm trăm năm thọ mệnh.”

Lục Châu cất kỹ Thanh Thiền Ngọc rồi nhìn về phía Mệnh Cung.

Ly Minh Cách đã được sinh cơ lấp đầy, quang hoa lấp loé không ngừng.

“Ngự hải.” Lục Châu thử vận dụng năng lực Mệnh Cách.

Nước trong hàn đàm lập tức tách ra. Lục Châu bước vào hàn đàm, không còn cảm thấy lạnh lẽo, càng không cần hô hấp. Hắn thoải mái đi lại dưới nước như đi trên đất bằng.

“Năng lực này…” Lục Châu cảm thấy rất hài lòng.

Nhưng thôi, vẫn nên lưu lại năng lượng Mệnh Cách để tấn công thì hơn. Ai rảnh rỗi chạy xuống nước chơi đùa chứ?

Lục Châu nhìn xuống vực sâu hắc ám dưới đáy hàn đàm, trong lòng không khỏi cảm thấy run rẩy. Dưới đó tối đen như mực, chẳng ai thích ở trong một hoàn cảnh như vậy.

Lục Châu bay ra khỏi mặt nước, lăng không lơ lửng giữa không trung.

Cho dù Lục Châu không sử dụng lực lượng Mệnh Cách, hàn ý cũng tự động né tránh không thổi vào người hắn.

“Tiếp theo sẽ phải vượt qua cửa ải Mệnh Quan… Mệnh Quan cần phải được kích phát và dung hợp trong hoàn cảnh cực hạn. Nhưng bây giờ khai Mệnh Cách tại hàn đàm, nghĩa là hàn đàm này không thể dùng làm nơi vượt qua Mệnh Quan được nữa.”

“Chọn nơi cực nhiệt vậy. Như chỗ Tranh thú từng ở.”

Dùng nhiệt để dung hợp sáu loại Mệnh Cách Chi Tâm, trong đó có Mệnh Cách Chi Tâm của Anh Chiêu và Bồ Di, nghe có vẻ ổn thoả.

Lục Châu cúi đầu nhìn lại bóng dáng mình trên mặt nước.

“Đây là….”

Hắn không còn nhìn thấy bộ dạng lão nhân già nua và tang thương như trước nữa, thay vào đó…

Mạch thượng nhân như ngọc, công tử thế vô song. Đó là hình ảnh của một vị công tử thanh nhã ôn hoà không ai sánh bằng.

Điều khiến Lục Châu kinh ngạc nhất là… bóng dáng phản chiếu trong nước không phải là Cơ Thiên Đạo, mà là… chính hắn!
Chương 1287 Vô đề

Lục Châu nhìn lại bộ trường bào trên người mình, đúng là rộng hơn thường ngày.

Ở trong hàn đàm hoạt động thể dục một lúc cho quen với thân thể trẻ tuổi, Lục Châu mới rời khỏi đỉnh núi tuyết, bay trở về mười hai tông Vân Sơn.

Dù sao hình tượng bây giờ của Lục Châu cũng đã thay đổi hoàn toàn, hắn định ở lại Vân Sơn nghỉ ngơi một chút rồi thay y phục mới trở về kinh đô.

Sau khi khai viên Mệnh Cách thứ sáu, tốc độ Lục Châu tăng lên rõ rệt, cảm giác áp bách lúc mới đến nơi này cũng trở nên nhẹ nhõm hơn.

Lục Châu thậm chí cho rằng loại áp bách này chính là “thiên địa ràng buộc”.

Không bao lâu sau, Lục Châu đã về tới.

Hắn không trực tiếp xông vào như trước đây mà đáp xuống cổng ra vào dưới ngọn Vân Sơn.

Vừa hạ xuống, Lục Châu đã nghe hai tên đệ tử đứng gần đó nhẹ giọng thảo luận:

“Một tháng trước có sao băng trên đỉnh núi tuyết, Nhiếp tông chủ vốn định dành thời gian lên đó một chuyến xem sao, nhưng còn chưa kịp đi thì hôm nay lại có thanh quang dị tượng xuất hiện, hoá ra dưới chân núi xuất hiện hai con Mệnh Cách thú. Đúng là điềm lành trời ban.”

“Vân Sơn chúng ta cũng có ngày nổi danh.”

Nghe hai người thảo luận, Lục Châu cảm thấy kỳ quái không thôi. Hắn chỉ mới ở hàn đàm có một đêm, sao bây giờ lại thành một tháng rồi?

Cơ thể tiến vào trạng thái nghịch chuyển, Lục Châu không còn khái niệm về thời gian. Không ngờ mới đó mà đã là một tháng…

“Nhiếp Thanh Vân, ngươi đúng là không biết xấu hổ, dám cướp Mệnh Cách Chi Tâm của bọn ta? Mau giao ra đây.” Dưới núi truyền đến tiếng quát lớn.

Lục Châu xoay người nhìn lại.

Từ dưới chân núi có mấy chục tu hành giả đang bay lướt tới, Nhiếp Thanh Vân dẫn đầu bay nhanh, sắc mặt khó coi, phía sau có một đám đệ tử Vân Sơn đang theo sau.

Nhiếp Thanh Vân bay lướt qua cổng, nhìn thấy Lục Châu mặc trường bào lạnh nhạt đứng đó, bèn dừng lại dặn dò đám đệ tử trong môn:

“Có người xâm lấn, mọi người cẩn thận.”

Những đệ tử khác cũng hạ xuống theo, ai nấy đều cầm kiếm trong tay, chĩa về phía Lục Châu.

Nhiếp Thanh Vân quay đầu nhìn xuống chân núi rồi hỏi Lục Châu: “Ngươi là người của Thiên Hoả Môn?”

Lục Châu thản nhiên đáp: “Ngươi đang hỏi lão phu… ta?”

Thói quen dùng từ đã lâu, muốn bỏ hẳn trong một thời gian ngắn là rất khó.

Nhiếp Thanh Vân cũng cảm thấy lời nói và cử chỉ của Lục Châu hơi quái dị, bèn phất tay nói:

“Xin các hạ về cho, hôm nay Vân Sơn không tiếp khách.”

Khí tức của hắn hỗn loạn, lúc nói chuyện, trên trán còn ướt đẫm mồ hôi.

Lục Châu nói: “Nhiếp Thanh Vân, ngươi không nhận ra lão… ta?”

Lão ta là cái quỷ gì?

Đám người đưa mắt nhìn nhau.

Thấy biểu tình kỳ quái trên mặt bọn họ, Lục Châu biết câu hỏi của mình là dư thừa rồi. Cho dù bây giờ Lục Châu tuyên bố mình là Các chủ Ma Thiên Các thì mọi người cũng sẽ cho rằng hắn bị bệnh thần kinh.

Kỳ thực hắn có thể thi triển ra lam liên hoặc nhắc lại một số chuyện trong quá khứ để thể hiện thân phận của mình, nhưng hắn làm sao giải thích việc mình biến thành người trẻ tuổi đây?

Đúng lúc này, dưới núi có hơn trăm tên tu hành giả mặc trường bào xám bay tới, trong tay cầm trường đao.

“Đến rồi!” Một đệ tử Vân Sơn hô lên.

Nhiếp Thanh Vân trầm giọng nói: “Nếu các hạ không phải người Thiên Hoả Môn, vậy mời rời khỏi đây.”

Lục Châu xoay người nhìn về phía đám người mới tới.

Một lão giả mặc trường bào xám, râu tóc bạc trắng bước lên.

Lục Châu theo thói quen đưa tay vuốt râu, phát hiện vuốt phải không khí bèn lúng túng bỏ tay xuống.

“Nhiếp Thanh Vân, ta không ép uổng ngươi, hai con Mệnh Cách thú kia ngươi ít nhất phải nhường ra một con.” Lão giả nói.

Lục Châu đứng giữa hai người, rất gây chú ý. Lão giả nhìn hắn đầy dò xét.

Nhiếp Thanh Vân đáp: “Từ bao giờ mà Thiên Hoả Môn to gan như vậy? Dám đến đây ăn cướp Mệnh Cách thú? Tại Thiên Luân sơn mạch các ngươi chịu thiệt như vậy còn chưa đủ sao?”

Lục Châu mơ hồ có chút ấn tượng.

Lúc trước khi Lục Châu mang Ngung thú đến Thiên Luân sơn mạch, người đầu tiên chạy đến hình như là người Thiên Hoả Môn, Phùng cái gì Hà ấy nhỉ?

Lão giả trầm giọng nói:

“Ngươi bớt có đem Ma Thiên Các ra doạ người. Các chủ Ma Thiên Các đương nhiên lợi hại, nhưng Vân Sơn các ngươi đừng có đề cao chính mình, chính các ngươi cũng từng đắc tội Ma Thiên Các, về sau phải làm chó cho người ta mới tránh được hoạ diệt môn còn gì.”

Nhiếp Thanh Vân nói: “Phùng Khâu, nếu ta không cho ngươi, ngươi định sẽ ăn cướp trắng trợn tại đây hay sao?”

“Cái gì mà ăn cướp trắng trợn? Bọn ta lấy lại thứ thuộc về mình thôi. Con Mệnh Cách thú kia là bọn ta giết, Mệnh Cách Chi Tâm nên thuộc về bọn ta mới đúng.” Lão giả Phùng Khâu nói.

Một vị trưởng lão Vân Sơn tức giận quát lên:

“Trước khi các ngươi đến, chúng ta đã đánh rất lâu, con Mệnh Cách thú đó sắp tử vong đến nơi rồi. Các ngươi thì sao, canh thời gian đến để chiếm tiện nghi! Phùng Khâu, ngươi có biết xấu hổ hay không?!”

Phùng Khâu lắc đầu: “Đấu võ mồm cũng vô dụng, hôm nay dù Thiên vương lão tử đến thì các ngươi cũng phải giao Mệnh Cách Chi Tâm ra.”

Xoạt xoạt xoạt.

Tu hành giả Thiên Hoả Môn bước lên mấy bước, đao cương bắn ra.

Bên phía Nhiếp Thanh Vân không khỏi lùi về sau.

Ánh mắt Phùng Khâu lại nhìn về phía Lục Châu, thầm nghĩ, đệ tử Vân Sơn là đồ ngu sao, ở đâu ra một thằng nhóc chạy đến đây làm tượng thế?
Chương 1288 Vô đề

Đúng lúc này, Lục Châu hờ hững quay đầu nói với Phùng Khâu:

“Ngươi là người Thiên Hoả Môn?”

“Biết rồi còn hỏi làm gì?”

“Lúc trước ở Thiên Luân sơn mạch, người cướp viên Mệnh Cách Chi Tâm là người Thiên Hoả Môn các ngươi, tên là Phùng cái gì Hà?” Lục Châu hỏi.

“Ý ngươi là đại sư huynh Phùng Tử Hà?” Có người hỏi.

“Xem ra lão phu không có nhớ lầm.” Lục Châu gật đầu.

“. . .”

Phùng Khâu cẩn thận dò xét Lục Châu. Hắn cứ cảm thấy người trẻ tuổi này có chút vấn đề, nhưng đối phương có lời nói cử chỉ xuất chúng, phong thái bình tĩnh, trấn định thong dong, thoạt nhìn có vẻ là tu hành giả kỳ tài, tu vi có khi còn vượt xa đám người Vân Sơn. Thế là hắn cẩn thận hỏi:

“Ngươi không phải người Vân Sơn?”

Lục Châu lắc đầu.

Phùng Khâu cười ha ha một tiếng: “Tiểu tử, ngươi rất không tệ. Có hứng thú gia nhập Thiên Hoả Môn không?”

Lục Châu nói: “Ngươi cũng xứng?”

Ba chữ vừa thốt ra, bầu không khí lập tức trở nên ngột ngạt.

“Nếu không muốn thì tránh ra. Chuyện hôm nay không liên quan đến ngươi.”

Lục Châu lắc đầu: “Chúng ta còn chưa tính sổ xong đâu.”

Trong đám người đột nhiên có một thân ảnh xông ra, hai tay cầm đao, pháp thân xuất hiện.

Toà pháp thân cao hai mươi lăm trượng, đây là cường giả một Mệnh Cách, chờ thêm một đoạn thời gian hẳn có thể tiến vào Thiên Giới Bà Sa.

“Người trẻ tuổi, ngươi gây chuyện nhầm người!”

Đao cương của đối phương dài đến mấy trượng, chém thẳng về phía Lục Châu. Lục Châu đứng yên tại chỗ không thèm tránh né.

Ầm!

“Hả?” Cao thủ Thiên Hoả Môn cả kinh nhìn lại, phát hiện đao cương của mình dừng lại cách Lục Châu nửa tấc, làm cách nào cũng không chém xuống được nữa.

Mấy người Nhiếp Thanh Vân thầm hô không ổn. Đúng là nhìn người không thể nhìn tướng mạo, đây quả nhiên là cao thủ!

Lục Châu nhẹ nhàng đẩy ra một chưởng.

Ầm!

Kim chưởng nhanh như thiểm điện đánh thẳng vào lồng ngực đối phương. Toàn thân hắn bay ra ngoài, lục phủ ngũ tạng đã bị chưởng ấn chấn vỡ.

“Kim chưởng?” Nhiếp Thanh Vân mừng rỡ nói, “Các hạ… là đệ tử Ma Thiên Các?”

Hư ảnh Lục Châu loé lên, xuất hiện trước mặt Phùng Khâu, Tinh Bàn to như thiên mạc che khuất bầu trời.

Phùng Khâu trợn tròn mắt: “Thiên Giới Bà Sa?!”

“Chạy!”

“Chạy mau!”

Đám người Thiên Hoả Môn vội vàng quay đầu bỏ trốn.

“Ngươi đi được sao?” Tinh Bàn bay ra tựa như thái sơn hạ xuống.

Oanh!

Hơn trăm tu hành giả Thiên Hoả Môn bị trọng thương ngã xuống.

Đám người Nhiếp Thanh Vân trợn tròn mắt, khó có thể tin nổi.

Phùng Khâu rốt cuộc ý thức được, vội vàng quỳ phịch xuống, dập đầu với Lục Châu: “Tiểu huynh đệ tha mạng! Tiểu huynh đệ tha mạng!”

“Ngươi gọi lão phu là gì?” Lục Châu đứng chắp tay sau lưng, trầm giọng nói.

Rõ ràng xưng hô này khiến người ta khó chịu. Phùng Khâu cả kinh, chợt giật mình nhớ tới trong tu hành giới, người có Mệnh Cách nhất định là cao thủ, có khi đã sống mấy ngàn năm cũng không chừng. Trông mặt mà bắt hình dong là hành vi cực kỳ ngu xuẩn.

Hắn lập tức dập đầu phanh phanh xuống đất nói: “Tiền bối tha mạng, tiền bối tha mạng!”

Lục Châu xoay người nhìn Nhiếp Thanh Vân: “Những người này các ngươi tự mình xử lý.”

Nhiếp Thanh Vân mừng rỡ nói: “Đa tạ tiền bối ra tay tương trợ!”

Có tấm gương của Phùng Khâu, Nhiếp Thanh Vân đương nhiên không dám gọi người ta là tiểu huynh đệ, trừ phi là muốn chết.

Thế giới này thực lực vi tôn, những thứ khác như da mặt đều không cần tới.

“Tiền bối…” Nhiếp Thanh Vân lại nói.

“Có việc gì?”

“Ngài… đến từ Ma Thiên Các sao?”

Nhiếp Thanh Vân biết rõ Ma Thiên Các có thập đại đệ tử. Lần đầu Lục Châu giá lâm Vân Sơn, Hạ Trường Thu đã nói ra rả chuyện này bên tai hắn. Huống hồ gì Lục các chủ đã danh chấn thiên hạ, không ai là không biết.

Tuy vậy tu hành giới khác Địa Cầu ở chỗ không có ảnh chân dung để truyền bá rộng rãi khắp nơi, cho nên dù Lục Châu có thanh danh lớn nhưng không có mấy người nhận biết hắn.

Lục Châu hơi kinh ngạc, chuyện này mà cũng nhìn ra?

“Ngươi đúng là thông minh.”

“Quả nhiên ta đoán đúng rồi…” Trong lòng Nhiếp Thanh Vân điểm danh lại từng người trong thập đại đệ tử, cũng chỉ có một người hắn chưa từng gặp, lập tức chắp tay nói:

“Nhiếp Thanh Vân tham kiến bát tiên sinh.”

Đám đệ tử Vân Sơn nói theo: “Bái kiến bát tiên sinh.”

“? ? ?”

Lục Châu cau mày nói, “Tên khờ khạo kia sao có thể đánh đồng với lão phu?”

“Ách…”

Đúng là càng tô càng đen. Lục Châu cảm thấy không cần thiết phải nói cho toàn thiên hạ biết mình là Lục lão ma. Chỉ cần giải thích cho người Ma Thiên Các biết là đủ.

“Thôi, hôm nay lão phu nghỉ lại ở Vân Sơn một đêm.”

Thấy đối phương không giải thích, Nhiếp Thanh Vân không dám tiếp tục đoán mò nữa.

“Chuẩn bị phòng cho tiền bối.”

“Vâng.”

Lục Châu dặn dò: “Nhớ chuẩn bị một bộ trường bào vừa người.”

“Vâng.”

Lục Châu đi theo hai tên đệ tử dẫn đường, tiến về phía ngọn chủ phong.

. . .

Màn đêm buông xuống.

Một nữ đệ tử Vân Sơn đến trước cửa phòng Lục Châu nói khẽ:

“Đệ tử cầu kiến tiền bối.”

“Vào đi.”

Nữ đệ tử đẩy cửa tiến vào. Dung mạo nàng tươi trẻ xinh đẹp, dáng người như cành liễu, bước nhân nhỏ nhẹ duyên dáng như một con mèo.

Lục Châu đứng nhìn ra ngoài cửa sổ, vừa quay đầu nhìn nàng đã nhíu mày. Là nữ?

Nữ đệ tử nói: “Chưởng môn lệnh cho nô gia hầu hạ tiền bối, nhân tiện may đo trường bào cho ngài.”
Chương 1289 Vô đề

Nàng cầm cây thước đi đến trước mặt Lục Châu. Lục Châu giang tay ra.

Sau khi đi tới đi lui đo đạc thân hình, nàng cung kính đứng sang một bên chờ lệnh.

Lục Châu nghi hoặc hỏi: “Ngươi còn đứng đây làm gì?”

“Nô… nô gia hầu hạ… tiền bối.”

“Ra ngoài.”

“A?”

“Nói với Nhiếp Thanh Vân, đừng có làm mấy trò đoán ý lão phu. Ra ngoài.” Lục Châu lãnh đạm nói.

Nữ tử không dám lưu lại, vội vàng gật đầu khom người rời khỏi biệt uyển.

Lục Châu lại quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, ngắm ánh trăng sáng rỡ trên đầu. Hắn luôn cảm thấy mọi chuyện tựa như ảo mộng, không có cảm giác chân thật.

Cúi đầu nhìn xuống bàn tay mình, Lục Châu cảm giác có gì đó không đúng, nhưng không nói được đó là gì.

Hắn trở về giường, khoanh chân ngồi xuống tu hành.

Hô hấp thổ nạp bình thường. Tu hành bình thường.

Rốt cuộc vấn đề nằm ở đâu?

“Chẳng lẽ lão phu đang nằm mơ, thực ra vẫn đang ở trong hàn đàm?”

Lục Châu tự nhéo mình một cái. Hừm, đau nha, đây không phải là một giấc mộng.

Tìm tòi mãi không thấy vấn đề, Lục Châu quyết định mặc kệ, tiến vào trạng thái lĩnh hội Thiên thư.

Sáng hôm sau.

Khi mở mắt ra, Lục Châu đã biết vấn đề nằm ở đâu.

“Tốc độ lĩnh hội Thái Huyền chi lực lại càng nhanh hơn trước.”

Hắn lấy Tử Lưu Ly ra, đáng tiếc bảo bối này vẫn còn đang trong tình trạng khôi phục.

Trước đây Tử Lưu Ly hồng cấp cần ba ngày để chứa đầy Thái Huyền chi lực, sau khi lên hợp cấp thì chỉ cần một ngày một đêm là đủ. Nay không có Tử Lưu Ly, Lục Châu cần khoảng ba ngày để khôi phục Thái Huyền chi lực.

Lục Châu thử nghiệm hô hấp thổ nạp, sau nửa canh giờ đã cho ra kết luận, tốc độ tu hành cũng nhanh hơn trước đó một chút.

“Đây chính là vốn liếng của tuổi trẻ?”

Trước đó khi nghịch chuyển về hơn một trăm năm tuổi thọ, trở về giai đoạn khoảng tám trăm tuổi, hắn đã có thể đạt tới trạng thái tu hành tốt nhất. Hiện tại trẻ lại thành thanh niên, việc tu hành nhanh hơn cũng là điều dễ hiểu.

Nhưng loại cảm giác kỳ lạ kia vẫn tồn tại, cứ như hắn đang thiếu hụt cái gì.

Kỳ quái! Rốt cuộc là vấn đề nằm ở đâu?

Lục Châu mở giao diện Hệ thống ra xem.

Tuổi thọ còn lại: 292.000 ngày (800 năm, tuổi thọ nghịch chuyển: 600 năm)

Con số này cũng hợp tình hợp lý. Ngoài ra hắn còn có Thanh Thiền Ngọc chứa đựng rất nhiều sinh cơ.

“Hả? Đây là cái gì?”

Lục Châu nhìn thấy trong cột đạo cụ xuất hiện một loại thẻ mới:

[Thẻ Hàng Cách: giá bán 10.000 điểm công đức, dùng một loại lực lượng không thể miêu tả để giảm đi một Mệnh Cách của mục tiêu, duy trì liên tục trong 10 giây.]

Trong cột nhiệm vụ cũng xuất hiện một nhiệm vụ mới:

[Tìm kiếm chân tướng ‘cái giá phải trả khi trẻ lại’, từ bỏ hay chấp hành nhiệm vụ?]

Lục Châu nói: “Lão phu từ bỏ.”

Quyết không nuông chiều ngươi.

Từ sau khi thu phục mười đồ đệ, ngoại trừ nhiệm vụ dạy dỗ, Hệ thống rất ít khi chủ động giao nhiệm vụ cho Lục Châu. Nay hắn đạt được chỗ tốt, tốc độ tu hành lại đề thăng, còn cần tìm chân tướng của việc này để làm gì?

Lục Châu đóng lại giao diện Hệ thống.

Trẻ tuổi thì phải trả cái giá lớn lao gì chứ?

Cốc cốc cốc.

“Tiền bối, đây là y phục của ngài.” Tiếng nữ đệ tử bên ngoài truyền tới.

“Vào đi.”

Nữ đệ tử Vân Sơn cung kính dâng trường bào lên, đặt xuống trước mặt Lục Châu. Lục Châu liếc nàng một cái, nữ đệ tử sợ hãi cúi đầu, vội vàng lui ra ngoài.

Lục Châu thay bộ trường bào mới vào, cực kỳ vừa vặn với thân hình hắn. Kỳ thực kích thước quần áo không quá chênh lệch, chỉ là bộ cũ mặc vào trông rất già, hơn nữa hắn cũng đã mặc nó khá lâu. Bộ trường bào mới vừa vặn có thể làm nổi bật khí chất xuất trần của hắn.

Lục Châu không nán lại Vân Sơn lâu, chỉ chốc lát sau đã rời khỏi biệt uyển.

Nhiếp Thanh Vân nghe nói hắn muốn rời đi bèn tự mình đưa tiễn, thậm chí còn chuẩn bị phi liễn nhưng đều bị Lục Châu cự tuyệt.

. . .

Đối với ngoại giới, Lục Châu đã biến mất suốt một tháng.

Một tháng không hề ngắn, nhưng uy danh của Lục Châu đủ lớn nên mọi chuyện vẫn bình an vô sự.

Trong kinh thành, tại sân viện bên ngoài Dưỡng Sinh điện.

“Thất sư huynh, sư phụ đã mất tích một tháng, liệu người có gặp phải chuyện gì hay không?” Hải Loa hỏi Tư Vô Nhai.

“Sư phụ vốn là thần long thấy đầu không thấy đuôi, muội không cần lo lắng.”

Giang Ái Kiếm ngồi trên nóc nhà, miệng ngậm cọng cỏ cũng lên tiếng:

“Đám người Bạch Tháp tới đưa tinh hoa Hắc Diệu Thạch xong lại không chịu đi, muốn gặp tận mặt để cảm ơn lão tiền bối. Ngươi định ứng phó thế nào?”

“Bọn hắn mà cũng xứng được gặp sư phụ?” Tư Vô Nhai lắc đầu.

“Nói cũng phải, hay là để ta đuổi bọn hắn đi…”

“Không cần gấp gáp. Bọn hắn hẳn là có việc, cứ để bọn hắn chờ.”

Sau khi Lục Châu biến mất mười ngày, Bạch Tháp đã cho người mang tinh hoa Hắc Diệu Thạch tới, đồng thời báo rằng có việc gấp muốn trình lên Lục Châu. Tư Vô Nhai vốn có thể đuổi bọn hắn đi, nhưng thấy việc này có vẻ quan trọng nên vẫn để bọn hắn lưu lại.

Vừa nói xong, Thẩm Tất từ phía Tuyên Chính điện đi tới bẩm báo:

“Thất tiên sinh, Bạch Tháp nói rằng sự tình này cực kỳ quan trọng, cần phải thương nghị trực tiếp với Các chủ.”

“Bảo bọn hắn chờ đi.” Tư Vô Nhai nói.

“Trông bọn hắn có vẻ rất gấp, không giống như là cố ý gây chuyện.” Thẩm Tất nói, “Các chủ vẫn chưa trở lại sao?”
Chương 1290 Vô đề

Tư Vô Nhai lắc đầu: “Ta biết bọn hắn không cố ý gây sự. Nhưng sư phụ chưa trở về thì chuyện này khó xử lý. Thẩm hộ pháp cứ kéo dài thời gian đi, khi cần thiết ta sẽ tự mình ứng phó.”

“Vâng.”

Thẩm Tất vừa rời đi, từ xa có ba thân ảnh mặc bạch y bay tới.

Ba toà Thiên Giới Bà Sa sừng sững giữa trời, hai người sáu Mệnh Cách, một người tám Mệnh Cách.

Đến trước Dưỡng Sinh điện, ba người hạ xuống. Tất Thạc dẫn đầu đi tới, chắp tay nói: “Thất tiên sinh.”

Đám người lạnh lùng nhìn thẩm phán giả Tất Thạc.

Tư Vô Nhai bình tĩnh nói: “Lá gan không nhỏ, cho các ngươi ở lại là tôn trọng các ngươi, không ngờ lại dám xông vào Dưỡng Sinh điện, chán sống rồi?”

Tất Thạc vội vàng xua tay: “Thất tiên sinh hiểu lầm, ta thật sự có chuyện quan trọng cần nói.”

“Nói với ta là được. Ta sẽ truyền đạt lại việc này cho gia sư.” Tư Vô Nhai thản nhiên đáp.

Giang Ái Kiếm giơ ngón tay cái lên với Tư Vô Nhai. Ngươi trâu!

Tất Thạc đúng là không dám xông vào trong, đành lấy từ trong ngực áo ra một hộp gấm rồi nói:

“Đây là vật do Tháp chủ gửi tới, đã dặn đi dặn lại ta phải tự tay giao cho Lục các chủ.”

“Mở ra.” Tư Vô Nhai mặt không đổi sắc nói.

Soạt.

Tất Thạc mở nắp hộp, bên trong là một viên thuỷ tinh màu lam nhạt toả quang mang rạng rỡ.

“Ta cũng không biết đây là gì, Tháp chủ nói chỉ có Lục các chủ mới nhận ra vật này.” Tất Thạc nói.

Nói xong hắn đậy nắp lại, lam quang biến mất khỏi tầm mắt mọi người.

“Đã muốn giao cho gia sư thì cần gì phải vội vã như vậy?” Tư Vô Nhai hỏi.

Tất Thạc thở dài một tiếng:

“Thật không dám giấu diếm, từ sau khi Tháp chủ và Lục các chủ luận bàn, tin tức Tháp chủ chiến bại đã truyền ra ngoài, Đại Minh vương đình và Đại Viên vương đình đã cấu kết với nhau, phái cao thủ đến tạo áp lực cho Bạch Tháp. Chỉ cần chậm thêm một ngày, Tháp chủ lại nhiều thêm một phần nguy hiểm.”

Tư Vô Nhai bật cười ha hả: “Ta còn tưởng là chuyện gì.”

“Ách…”

“Chuyện của Tháp chủ nhà ngươi chẳng liên quan gì đến gia sư.” Tư Vô Nhai nói.

Giang Ái Kiếm phun cọng cỏ ra, vỗ đùi thầm nói, mịa nó thật là có lý!

Tất Thạc lộ vẻ mặt khó xử: “Ta tin rằng khi Lục các chủ nhìn thấy viên thuỷ tinh này nhất định sẽ thay đổi chủ ý.”

Lời này ẩn chứa nguyên khí, có lực thẩm thấu cực mạnh.

Tất Thạc dù sao cũng là thẩm phán giả Bạch Tháp, hắn sử dụng âm công đương nhiên là vì muốn Lục Châu ngồi trong Dưỡng Sinh điện nghe được.

Khi Tư Vô Nhai vừa định đuổi bọn hắn rời đi, trong Dưỡng Sinh điện đột nhiên truyền ra tiếng nói:

“Kẻ nào to gan ồn ào bên ngoài?”

Mọi người lập tức khom người hành lễ. Các chủ đã trở về.

Trong lòng Thẩm Tất và Tư Vô Nhai ổn định hơn rất nhiều.

Tất Thạc cao giọng nói: “Vãn bối Tất Thạc, là thẩm phán giả của Bạch Tháp, xin cầu kiến Lục các chủ.”

“Vào đi.”

“Đa tạ Lục các chủ.”

“Sau này có việc gì cứ nói với Tư Vô Nhai là được. Thấy hắn như thấy bản toạ.”

Tất Thạc khom người đáp: “Vâng.”

Nói xong hắn len lén liếc nhìn Tư Vô Nhai, trong ánh mắt phức tạp hiện lên vẻ cung kính.

Sắc mặt Tư Vô Nhai vẫn bình thản, Tất Thạc không cách nào nhìn ra hắn đang nghĩ gì.

Vào Dưỡng Sinh điện.

Không ai nhìn thấy Lục Châu, chỉ thấy một tấm bình phong ngăn ở giữa điện.

Tất Thạc vẫn khom người dâng hộp gấm lên: “Lục các chủ, vãn bối phụng mệnh Tháp chủ dâng vật này lên cho ngài.”

Vù!

Hộp gấm bay khỏi tay Tất Thạc, chui vào phía sau tấm bình phong rồi mất dạng.

Lục Châu ngồi ngay ngắn sau tấm bình phong, nhẹ nhàng mở hộp ra…

Viên thuỷ tinh màu lam nhạt toả ra ánh sáng chói mắt.

[Lam Thuỷ Tinh, nông sản đến từ vùng đất Thái Hư thần bí.]

“Nông sản?”

Một mẩu thuỷ tinh thì làm sao mà nuôi trồng?

“Tháp chủ dặn vật này phải được giao tận tay Lục các chủ.” Tất Thạc nói.

“Nàng còn nói gì nữa?”

“Vật phẩm này đến từ Đại Viên vương đình. Tháp chủ chỉ nói có thế.”

Lục Châu đặt Lam Thuỷ Tinh trong lòng bàn tay, một cỗ khí tức nhàn nhạt bay ra.

Lục Châu cảm thấy kỳ quái, bèn mặc niệm thần thông Thiên thư, đôi mắt Lục Châu biến thành lam đồng ——

Hắn nhìn thấy khí tức Thái Hư bốc lên từ viên Lam Thuỷ Tinh, tuy rằng cực kỳ thưa thớt.

Thái Hư nuôi trồng ra vật phẩm ẩn chứa khí tức Thái Hư cũng là bình thường. Chỉ là… vì sao vật này lại đến từ Đại Viên vương đình?

“Củ khoai nóng phỏng tay lại ném đến chỗ lão phu. Lam tháp chủ thật là thủ đoạn.” Lục Châu nói.

Tất Thạc lập tức quỳ phịch xuống đất.

“Bạch Tháp tuyệt không có ý này, món đồ này cực kỳ quý giá, nếu để nó rơi vào tay người khác, chẳng thà Tháp chủ tặng nó cho Lục các chủ ngài.”

Khí tức Thái Hư trong Lam Thuỷ Tinh cực kỳ ít ỏi, vốn chẳng có bao nhiêu tác dụng chứ đừng nói tới quý giá.

Nhưng điều này đã giải thích được vì sao trên người Lam Hi Hoà có khí tức Thái Hư.

“Trở về nói cho Lam tháp chủ, lão phu nhận ý tốt của nàng.”

“Vâng.”

Tất Thạc cung kính rời đi.

Mấy người Tư Vô Nhai, Hải Loa, Thẩm Tất cũng khom người xin lui.

“Tư Vô Nhai ở lại.” Lục Châu nói.

Sau khi trở về, Lục Châu đã nghĩ xem nên giải thích với các đồ đệ như thế nào. Hắn là sư phụ, chỉ cần phóng ra lam liên thì không ai dám chất vấn, nhưng điều này cũng sẽ dẫn tới việc bị ngoại giới nghi ngờ.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK