Mục lục
Truyện Con Đường Bá Chủ
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 183: Đa tạ tỷ phu

Sự thật đã được phơi bày, mặc dù Thủy Lưu không kể lại đầy đủ chân tướng vụ việc, nhưng qua lời nói của hắn Thủy Nương Khanh cũng đoán được phần nào…

Tuy đã chuẩn bị tâm lý từ trước, nhưng khi xác nhận phụ thân mình đã chết trong một âm mưu to lớn, nàng vẫn không nhịn được đau nhói trong tim…

Thủy Mặc từ nhỏ đã không có tình thương của phụ thân, mẫu thân hơn ba mươi năm không có chỗ dựa, Hải Hồng Phái suy tàn, gia gia phiền não mà chết… nghĩ đến tất cả những này, Thủy Nương Khanh không nhịn được nữa, căm hận nâng lên Lôi Thương, nhắm ngay cổ Thủy Lưu, muốn đem hắn đánh thành từng mảnh…

“Khoan!” Lạc Nam cười hề hề bước đến, lột xuống chiếc nhẫn trữ vật trên ngón tay của Thủy Lưu cất vào trong ngực…

“Khốn kiếp…tiểu súc sinh ngươi rốt cuộc là ai?” Thủy Lưu căm hận nhìn Lạc Nam, hận không thể băm thây hắn thành vạn đoạn…

Chính kẻ này là người phá vỡ toàn bộ kế hoạch trù tính vài chục năm của hắn, chỉ cần giết Thủy Mặc và Thủy Nương Khanh cướp lấy Dị Thủy, lại bí ẩn ám sát Thủy Sương Hoa, khi đó toàn bộ Hải Hồng Phái sẽ do “Thủy Hùng” hắn cầm đầu…

“Thủy Hùng” vì đau lòng thê tử và con cái mất đi, vùi đầu vào khổ luyện, trong mười năm ngắn ngũi đột phá Luyện Hư Hậu Kỳ, chinh phục băng hải tặc Cá Mập…sát nhập cả hai thế lực lại thành một, lại thêm Đông Minh Thương Hội làm chó săn…

Thử hỏi toàn bộ Hải Châu này, bao nhiêu thế lực dám đắc tội với hắn?

Kế hoạch hoàn mỹ đến cực điểm…nhưng đáng tiếc gặp phải sao chổi như Lạc Nam…

Lạc Nam lười nói nhảm với người sắp chết, thân hình phốc một cái thi triển Tốc Biến, lột xuống nhẫn trữ vật trên tay Hắc Sát trước ánh mắt oán độc của hắn…

“Nhìn cái gì? Có ý đồ với Khanh Nhi của ta? Ai cho ngươi lá gan?” Lạc Nam nhổ một ngụm nước bọt lên mặt Hắc Sát, bộ dạng vô sĩ đã quay trở lại…

Phốc…

Hắc Sát toàn thân vô lực, trọng thương trước một kích của Thủy Nương Khanh khiến hắn nằm bẹp dí trên đất, bị Lạc Nam chọc giận phun ra một ngụm máu tươi…

Lạc Nam mặc kệ tên này, cùng Tiểu Sư thi triển tốc độ nhanh nhất càn quét một vòng Bảo Khố của bầy Cá Mập…

Nhìn thấy hành động cướp của trắng trợn của hắn, vô số Hải Tặc nghiến răng nghiến lợi, hận không đủ sức đem tên vô liêm sĩ này nghiền thành thịt vụn…

Thấy Lạc Nam làm xong tất cả, Thủy Nương Khanh nhàn nhạt nhìn Thủy Lưu hỏi:

“Ngươi sẳn sàng chết chưa?”

“Haha, nha đầu, ta thừa nhận lần này ta thua! Nhưng ta thua là thua ở tay tiểu súc sinh và nữ nhân thần bí này,…mà không thua Thủy Triều, không thua thằng con Thủy Hùng của hắn, không thua cháu hắn…các ngươi sở dĩ là người thắng cuối cùng, bởi các ngươi may mắn hơn ta mà thôi…”

Thủy Lưu ngửa đầu lên trời cười ha hả, không thể không thừa nhận bất kể về mưu về lực, hắn đều thuộc dạng cáo già…

“Tự hào lắm sao? từ khi ngôi vị Chủ Phái thuộc về gia gia ta, bản thân ngươi đã vĩnh viễn là người thua rồi…chính vì nhận ra bản tính mưu mô gian xảo của ngươi, mà tổ gia gia và các vị trưởng lão quá cố đã chọn gia gia của ta trở thành Chủ Phái…nếu ngay thời điểm đó người trở thành Chủ Phái là ngươi, cũng sẽ không xảy ra nhiều chuyện như ngày hôm nay…” Thủy Nương Khanh cười lạnh khinh bỉ nói…

“Hoang đường, Thủy Triều sở dĩ được làm Chủ Phái là do hắn nhu nhược, được đám lão già đó thương hại mà thôi! Ta không phục!” Thủy Lưu như bị nói trúng tim đen, căm giận gầm thét…

“Mặc kệ ngươi có phục hay không, gia gia ta vẫn là người chiến thắng, vì hắn còn lưu lại hai hậu nhân là ta và Thủy Mặc, còn ngươi chỉ còn một nắm đất vàng, một cô hồn dã quỷ trên biển rộng… Chết đi!”

Thủy Nương Khanh gầm lên, Lôi Đình Trường Thương trong tay cắm mạnh mà xuống…

“Muốn giết Thủy Lưu ta? Thủy Triều còn không đủ tư cách, nha đầu ngươi là cái thá gì?” Thủy Lưu cười lên dữ tợn, thân thể cấp tốc phình to…

“Không ổn, lão già tự bạo!” Cơ Nhã là người đầu tiên thốt lên một tiếng, muốn ngăn cản đã không còn kịp nữa…

Tên Thủy Lưu này khi chết vẫn là cáo già, trong lúc trò chuyện kích thích Thủy Nương Khanh đã âm thầm tích xúc lực lượng tự bạo…

Nàng vội xé rách hư không…nắm lấy thân hình Lạc Nam biến mất…

Mà Thủy Nương Khanh cũng vội vả dừng lại công kích, tiến vào không gian đào tẩu…

“Không…….” Hắc Sát muốn nứt cả tròng mắt, hắn lúc này đã hoàn toàn vô lực để xé rách hư không rồi…

“Haha, Cá Mập Đen cũng không cần thiết tiếp tục tồn tại nữa, bồi táng cùng ta đi!”

Thủy Lưu điên cuồng cười lớn…

Vô số tên Hải Tặc còn sống sót mặt cắt không còn chút máu, có tên vãi cả ra quần…

Điên cuồng nhảy xuống biển, hy vọng mong manh sẽ sống sót…

Nhưng không…

ẦM ẦM ẦM ẦM ẦM…

Lực lượng còn sót lại của một Luyện Hư Hậu Kỳ kinh khủng không cần nói cũng biết…

Như bom nguyên tử được kích nổ, toàn bộ sào huyệt cá mập trôn vùi trong bão Linh Lực…

“KHÔNG…”

Âm thanh thê lương thảm thiết của đám Cá Mập vang lên trước khi hóa thành tro bụi…

Chấn động liên miên không dứt, hòn đảo vỡ nát, biển cả bị chấn động hình thành từng con sóng thần, nhấn chìm toàn bộ sào huyệt của bầy Cá Mập…

Hỏa Phượng Hoàng cũng theo đó tan biến…

Tất cả chỉ còn lại biển cả mênh mông vô bờ, cùng vô số hạt bụi nhỏ lênh đênh trên biển…không gian chằng chịt các vết nư hư không đổ vỡ…

Cách đó hàng trăm trượng…

Phụt…

Lạc Nam vừa ra ngoài, không nhịn được phun một ngụm máu tươi, khí huyết uể oải…

Cơ Nhã và Thủy Nương Khanh không khá hơn bao nhiêu, khóe môi rỉ máu, gương mặt tái nhợt đến cực điểm…

Hiển nhiên dù nhanh chân chạy trốn, nhưng uy lực tự bạo của Luyện Hư Hậu Kỳ chấn động đến tận hư không, các nàng vẫn bị ảnh hưởng không nhỏ…

“Đa tạ!” Thủy Nương Khanh xoay người, chân thành hướng Cơ Nhã cúi đầu…

Mặc dù không biết diện mạo thật, thậm chí đối phương còn đang sử dụng diện mạo của nàng, nhưng với trí thông minh của Thủy Nương Khanh, đương nhiên biết Thủy Mặc là do nữ nhân này ra tay cứu lấy trước đó…

Lại thêm giúp nàng đánh bại Thủy Lưu, giải quyết tai họa ngập trời cho toàn bộ Hải Hồng Phái…

“Không cần thiết…ta làm tất cả cũng vì hắn mà thôi…” Cơ Nhã thản nhiên nhìn sang Lạc Nam nói…

“Bảo bối! Vất vả cho nàng!” Lạc Nam nắm lấy bàn tay của Cơ Nhã, ôn nhu vuốt ve…

“Thiếp đã bí mật giải đám quyết cao tầng của Đông Minh Thương Hội trong hai ngày đầu… đến ngày thứ ba mới thăm dò sào huyệt của lũ Cá Mập!” Cơ Nhã vuốt mái tóc mai cười nói…

Trước đó khi còn ở Thiên Cơ Điện, những việc bí ẩn ám sát như thế nàng rất có kinh nghiệm, huống hồ gì hiện tại tu vi tăng mạnh?

Mà Đông Minh Thương Hội chỉ có Hóa Thần Viên Mãn là cao nhất mà thôi…rất dễ dàng…

Qua đó có thể thấy, không phải thế lực kinh doanh nào cũng khủng bố như Đa Bảo Các…

“Ta tự hào về nàng!” Lạc Nam gật mạnh đầu…

Hắn trước đó đã phân phó nàng bí mật đến Minh Đảo ám sát người của Đông Minh Thương Hội, nhất là Đông Minh Triết cho hả giận, Cơ Nhã quả nhiên không để hắn thất vọng…

Sau đó mới bí mật thăm dò nơi giam cầm Thủy Mặc, đợi hắn tiến đến thu hút sự chú ý mới ra tay giải cứu…

Tất cả đều hết sức hoàn hảo…

“Tài sản của Đông Minh Thương Hội không ít, không gian trữ vật của thiếp không lớn, chỉ thu được một số mà thôi…” Cơ Nhã lột xuống nhẫn trữ vật trên tay đưa cho Lạc Nam…

“Không cần, nàng cứ giữ lấy ngày sau chúng ta dùng…tài nguyên của Băng Cá Mập đã đầy đủ giao cho Hải Hồng Phái!” Lạc Nam cười nói…

Cơ Nhã gật đầu, liếc mắt nhìn sang Thủy Nương Khanh đang khá lúng túng, nhìn hắn đề nghị: “Thiếp muốn trị thương!”

Nàng chỉ bị thương nhẹ mà thôi, linh lực tiêu hao rất nhiều…đâu phải ai cũng có khả năng vô hạn sử dụng Linh Lực như Lạc Nam…quan trọng là chừa lại không gian riêng của hắn và Thủy Nương Khanh…

Từ ngày quyết tâm theo nam nhân này, Cơ Nhã chiều chuộng hắn đến cực điểm…cũng giống như hắn liều mạng đến U Nguyên Đại Lục cứu nàng vậy…

Chụt…

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK