Mục lục
Truyện Con Đường Bá Chủ
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Nàng khó khăn quay đầu về phía sau, vươn ra đầu lưỡi như tiểu xà của mình cùng hắn hôn môi…

Trong lúc hai người đang ân ái, U Quỳnh lặn dưới nước xoa nắn hạt le săn cứng của Bạch Tố Mai, gia tăng khoái cảm của nàng.

Quả nhiên hành động của nàng cực kỳ hiệu quả, sau vài hiệp chinh chiến…Bạch Tố Mai ngâm khẽ một tiếng, nhận lấy dương tinh nóng hổi bắn sâu vào, cả người rụng rời nằm trên thảm cỏ.

Lạc Nam bắn ra một lần lại chẳng có chút gọi là ảnh hưởng, tiếp tục ôm chầm lấy Võ Tam Nương, vỗ lên mông thịt của nàng một cái chát, đem thân thể yêu kiều bế lên trên bờ, đặt nàng quỳ gối chổng mông, tư thái giao phối theo kiểu động vật hết sức quen thuộc…

“Tiểu tử thúi, lão nương chiều chàng một lần!” Võ Tam Nương cắn môi nói một tiếng, bờ mông cố gắng vểnh cao nhất có thể, đem hai bộ phận mẫn cảm nhất của mình bại lộ trong không khí, mặc cho Man Kiều đang nghiến răng nghiến lợi trong cơ thể mình.

“Bảo bối sư phụ, ta yêu nàng!” Lạc Nam cúi đầu hôn nhẹ một cái lên bờ mông Võ Tam Nương, lại vươn đầu lưỡi liếm láp chất mật tại cô bé của nàng một chút thể hiện sự trân trọng, sau đó hung hăng từ bên trên đâm vào.

BẠCH BẠCH BẠCH BẠCH…

“Hức…thật mạnh mẽ, Tiểu Nam…mạnh lên chút nữa, chơi chết lão nương, chơi chết thiếp!”

Không biết qua bao lâu, Võ Tam Nương chỉ cảm thấy âm động vừa tê rát vừa sung sướng, đầu óc nàng trở nên trống rỗng, chỉ biết rên rỉ những âm thanh vô nghĩa…

CHÁT CHÁT CHÁT…

Lạc Nam yêu nàng theo kiểu chó, vừa nhấp vừa đét vào bờ mông săn chắc kia, một ngón tay còn nghịch ngợm nhét vào cái lỗ hồng sậm nhỏ xíu phía bên trên, khiến Võ Tam Nương rùng mình liên tục…

Nhìn sư phụ cao quý cường nhân của mình uyển chuyển lắc lư bờ mông phối hợp nhịp nhàng theo từng nhịp nhấp, Lạc Nam trong lòng dâng lên vô tận tự hào, miệng vừa nút lưỡi Mộc Tử Âm, bên dưới bắt đầu chạy nước rút…ngón tay dần dần xâm nhập…

“Á, thiếp ra rồi…!”

Đến khi đầu ngón trỏ của hắn tiến vào được một lóng tay cái lỗ thần bí đó, mà côn thịt vừa lúc đã đâm đến tận cùng, Võ Tam Nương rít lên một tiếng cao vút, xụi lơ nằm trên mặt đất, thân thể mê người phủ đầy một lớp mồ hôi…

Lạc Nam hài lòng rút ra côn thịt, lại tiếp tục nhắm đến u cốc đã sớm chờ sẳn của Côn Minh Nguyệt đâm vào, cảm giác trơn trượt bao phủ cả tâm trí khiến hắn không nhịn được thở dài một hơi:

“Tiểu Nguyệt Nguyệt bảo bối, phu quân lại chọt chọt nàng!”

“Vâng, chọt Tiểu Nguyệt Nguyệt của chàng đi!” Côn Minh Nguyệt nhu tình liếc mắt nhìn hắn, trong khoảnh khắc đó Lạc Nam nhận ra nàng thật sự là Tiểu Nguyệt Nguyệt kia của mình, chẳng qua đã trở nên hoàn hảo hơn mà thôi.

BẠCH BẠCH BẠCH…

Lần này không chỉ riêng Côn Minh Nguyệt, Mộc Tử Âm cùng Băng Lam Tịch cũng ở hai bên cạnh vểnh mông lên mời gọi, Lạc Nam đem hai bàn tay xâm nhập cô bé của các nàng thụt ra thịt vào, chính giữa vẫn nhấp nhả trong người Côn Minh Nguyệt…

“Phu quân…sủng ái các tỷ muội, một mình thiếp thật sự chịu không nổi!” Côn Minh Nguyệt thở hổn hển, nàng hiện tại chưa đột phá Bát giai, lực lượng thân thể yếu hơn chúng nữ không ít, qua một lần đánh của hắn đã có dấu hiệu nhận thua.

Lạc Nam nhếch miệng cười rút ra côn thịt, lại phân biệt cắm vào u cốc của Mộc Tử Âm cùng Băng Lam Tịch, luân phiên vận động, vui đến quên cả trời đất…

“Á, các ngươi làm gì? để phu quân yêu chúng ta!”

Chúng nữ tích cực trêu chọc các nơi mẫn cảm trên người hai nữ khiến hai nàng la oai oái, mấy nữ nhân này bắt đầu chơi xấu, muốn đem hai nàng đưa đến đỉnh nhanh một chút để đến lượt mình.

Lạc Nam dở khóc dở cười gia tăng lực nhấp, đét mông mấy dâm nữ cười mắng: “Gấp gáp cái gì? lần này ta chơi cho các nàng đến ngán mới thôi!”

“Hừ, bọn thiếp chờ đây!” Diễm Hồng Liên, Diễm Điệp Tình cùng Tô Mị u oán liếc mắt hừ một tiếng, cũng quỳ sát bên cạnh hắn vểnh ba bờ mông lên…

“Ưm…sướng…phu quân, thiếp sướng quá, bắn đi chàng!”

Quả nhiên không được bao lâu, Mộc Tử Âm cùng Băng Lam Tịch chính thức bại trận, hai cái lỗ nhỏ co bóp hết sức dữ dội, một luồng nước ấm phun thẳng ra ngoài…

Lạc Nam ôn nhu hôn các nàng một chút, bất quá côn thịt của hắn vẫn chưa đến giới hạn, muốn bắn cũng không bắn được…

“Phu quân lần này cường đại hơn quá nhiều, tỷ muội chúng ta phải hợp lực đối phó!” Diễm Hồng Liên, Diễm Điệp Tình cùng Tô Mị quyết đoán nói.

PHẬP…

Lạc Nam mặc kệ mấy bà vợ quyết tâm cái gì, hắn vẫn một thương một ngựa tung hoành ngang dọc, một hơi thật mạnh cắm vào thân thể Diễm Hồng Liên…

PHỐC…

Hết sức bất chợt, Lạc Nam cảm giác như mình vừa xuyên thủng một lớp mỏng manh nào đó, hắn giật mình phát hiện từ trong đóa hoa thịt của Hồng Liên chảy ra máu huyết.

“Cái này…Hồng Liên?” Lạc Nam giật bắn mình, ngay cả chúng nữ cũng có chút hoảng hốt.

“Hít, thiếp còn trinh mà!” Diễm Hồng Liên cắn răng thở hổn hển, thấy mọi người có vẻ không hiểu, nàng kiên nhẫn giải thích nói: “Đúc lại Đại Nhật Thân Thể, cơ thể của thiếp toàn bộ khôi phục, hiện tại thiếp một lần nữa cho phu quân phá trinh!”

Chúng nữ nghe vậy bừng tĩnh nhìn sang Tần Mộng Ảnh, quả nhiên thấy nàng nhếch mép gật đầu đắc ý, hiển nhiên khi đúc lại Ngũ Hành Thánh Thể, Tần Mộng Ảnh một lần nữa còn trinh.

“Khoan đã, nếu vậy thì mẫu thân…” Trong đầu chúng nữ bất chợt dâng lên ý niệm điên cuồng, Liễu Ngọc Thanh cũng đúc nên Diệt Sinh Độc Thể…nói vậy nàng đã hoàn toàn trong sạch rồi.

“Phu quân, nếu có thể thiếp cũng muốn đúc Thể Chất!” Mộc Tử Âm suy yếu vô lực nhìn hắn khẩn cầu…nàng cũng hy vọng đem lần đầu tiên của mình hoàn mỹ giao cho Lạc Nam.

“Ngốc, phá trinh đau đớn như vậy…nếu có thể ta không muốn các nàng có lần thứ hai!” Lạc Nam yêu thương không dứt nói, đem Diễm Hồng Liên áp xuống, nhẹ nhàng nhấp nhả, động tác ôn nhu vô cùng.

“Phu quân, mạnh lên đi chàng!” Diễm Hồng Liên vừa cảm động nhưng cũng không muốn hắn vì mình mà nhẫn nhịn, lắc lư vòng eo đón nhận trùng kích.

Lạc Nam thấy vậy gật mạnh đầu, bắt đầu đẩy nhanh tốc độ, không quên cúi đầu hôn môi Diễm Hồng Liên, giảm bớt đau đớn phá trinh cho nàng.

Chúng nữ cũng bị một màn này làm cho cảm động, lần lượt vươn ra đầu lưỡi liếm láp thân thể Diễm Hồng Liên.

“Hừ, thật thoải mái!”

Trước sự tập kích của một đám người, thân thể vừa phá của Diễm Hồng Liên mẫn cảm cực độ, rất nhanh đã lên đến đỉnh…

Kế Diễm Hồng Liên, Lạc Nam một lần nữa thể hiện bản lĩnh đàn ông đem Diễm Điệp Tình, Tô Mị sủng hạnh…

“Phu quân thật lớn, sướng chết thiếp rồi!”

Tô Mị cắn môi rên rỉ, nàng vì bị hắn lấy đi lần đầu tiên nên mới thức tỉnh thể chất, vì thế cũng không hình thành màn trinh như Hồng Liên, bất quá phong tình của Cửu Âm Thiên Thể khiến Lạc Nam hưởng thụ hết tất cả mỹ diệu của thế gian.

Bên trong dâm huyệt của nàng như có tầng tầng vòng xoáy thịt nhỏ bé, đem nhục côn của Lạc Nam ép chặt, lại thêm vô cùng vô tận Linh Khí kéo về khi hắn ra vào trong cơ thể nàng, khiến Lạc Nam lần đầu tiên bại trận mà xuất binh, bắn đầy trong cô bé của Tô Mị…

Hắn cảm giác nếu mình bị thương nặng mà song tu với Tô Mị, chẳng cần đến Bất Tử Thụ cũng có thể khôi phục…

“Cửu Âm Thiên Thể không hỗ là thể chất song tu tuyệt diệu, quá mức thoải mái!” Lạc Nam vuốt ve mái tóc rối bời của Tô Mị, trong lòng âm thầm cảm thán.

“Còn Hồ Khinh Vũ và Á Hy Thần…nếu để các nàng tụ tập hầu hạ công tử song tu, người thậm chí có thể nhờ đó luyện hóa thêm Huyết Mạch!” Kim Nhi bất chợt lên tiếng nói.

“Cái gì?” Lạc Nam kinh dị bật thốt lên, luyện hóa thêm Huyết Mạch? muốn nghịch thiên sao?

Theo hắn biết nếu cơ thể một người có hai loại Huyết Mạch tồn tại, chúng nó rất dễ xung đột sau đó nổ tung…

“Đừng xem thường thể chất Song Tu, công dụng chúng nó đem lại công tử từ từ khám phá đi!” Kim Nhi bĩu môi khinh thường.

Lạc Nam nghe vậy hưng phấn tràn đầy, lần lượt đem Yên Nhược Tuyết, Diễm Điệp Tình, U Quỳnh, Tiểu Sư, Thủy Nương Khanh, Thanh Tuyền, Ái Tâm chúng nữ đưa lên đến đỉnh…

Đương nhiên trinh trắng của Tần Mộng Ảnh một lần nữa lại thuộc về hắn, máu lần thứ hai của nàng và Tô Mị như chứng minh tình cảm trung trinh của các nàng đối với hắn.

Cho đến cuối cùng, Lạc Nam nằm ngửa trên mặt đất, để Cơ Nhã kỵ trên côn thịt mình…mà Cơ Băng thì tách chân ngồi trên miệng hắn, để nam nhân vươn ra đầu lưỡi liếm láp tiểu huyệt mẫn cảm của mình…

Chúng nữ sau khi tỉnh lại tiếp tục leo lên người hắn, luân phiên từng đợt…từng đợt…

Không biết qua bao lâu sau, Lạc Nam thần thanh khí sảng vươn người đứng dậy, dưới chân hắn là rất nhiều cổ ngọc thể vô lực nằm im bất động, làn da ửng hồng, biểu cảm tràn ngập thỏa mãn…

Nhất long chiến quần phượng, đại hoạch toàn thắng!

Lạc Nam cảm nhận được không ít ánh mắt xinh đẹp đang âm thầm xem trộm nơi này, nhất thời khóe miệng cong lên một nụ cười đắc ý…

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK