Mục lục
Đạo Quân
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Cung Lâm Sách ừm một tiếng, đứng dậy, chắp tay đi qua đi lại, bỗng nhiên dừng bước than thở:

“Nói miệng không bằng chứng nha!

Mọi người nhìn nhau...

Không bao lâu, trưởng lão Mạc Linh Tuyết đi ra, đệ tử đồng hành cầm giấy và bút mực.

Đi tới trước mặt hai người Quản, Viên, Mạc Linh Tuyết mỉm cười nói:

“Chưởng môn không có mặt, nơi này tạm thời do ta chủ trì sự vụ, ý nghĩ của hai vị, đệ tử đã bẩm báo.

Cung Lâm Sách nói bản thân không ở nhà, bất tiện đi ra lộ diện, bằng không sẽ rất lúng túng, để nàng ra mặt ứng phó.

Quản Phương Nghi chắp tay chào, Viên Cương đỡ đao mà đứng, mặt không chút thay đổi nói:

“Vậy thì mời Mạc trưởng lão giơ cao đánh khẽ dàn xếp một chút.

Mạc Linh Tuyết cười ha ha nói:

“Kỳ thực cũng không tồn tại cái gì dâng lên hay không. Ngưu trưởng lão vốn là trưởng lão Tử Kim Động, đồ vật của hắn chính là đồ vật của Tử Kim Động, hắn lưu lại di vật tự nhiên quy về Tử Kim Động, cái này để ở chỗ nào cũng là chân lý. Đương nhiên, Tử Kim Động cũng không phải địa phương không nói đạo lý, tuy môn quy còn đó, nhưng không thể không hợp tình hợp lý, mọi người có thể ôn hòa nhã nhặn kết thúc là chuyện tốt. Sự tình này ta làm chủ, thư thả ba ngày liền thư thả ba ngày, chỉ là...

Sau đó ra hiệu đệ tử đứa tới giấy và bút mực.

“Nói miệng không bằng chứng, chúng ta cũng không muốn vì loại sự tình này để người nói bóng nói gió, mời viết biên nhận đi, các ngươi thấy được không?

Viên Cương:

“Tốt. Bất quá chúng ta có yêu cầu quá đáng.

Mạc Linh Tuyết nhíu mày.

“Sự tình gì?

Viên Cương:

“Thư thả chúng ta ba ngày là một chuyện, hiện tại chúng ta bị bức vội vàng rời đi, trong lúc nhất thời cũng không tìm được địa phương đặt chân thích hợp, mong trước cho chúng ta một con phi cầm cỡ lớn làm cước lực, để chúng ta đi tìm nơi cư trú cho mọi người một chút. Chỉ có ta và Hồng Nương đi một chuyến, mọi người đều lưu ở trong này làm con tin, trong vòng ba ngày chúng ta nhất định phản hồi, tất cả mọi người trong Mao Lư biệt viện nhất định ở trong ba ngày rời Tử Kim Động. Mạc trưởng lão, cái yêu cầu này không tính quá đáng chứ?

“Cái này...

Mạc Linh Tuyết có chút chần chừ, có vẻ như xoay người suy tư, nhưng nhân lúc xoay người thì liếc mắt ra hiệu cho đệ tử.

Đệ tử kia hiểu ý, lặng yên rời đi, đi vào bẩm báo cho Cung Lâm Sách, xin Cung Lâm Sách định đoạt.

Dù sao đối phương cũng là muốn dẫn đi một con phi cầm cỡ lớn, thứ này có giá trị không nhỏ, vạn nhất một đi không trở lại mà nói, là sẽ phải gánh trách nhiệm, không thể dễ dàng làm chủ.

Cung Lâm Sách không có đáp ứng ngay, dù trong lòng đã có ý định, nhưng vẫn hỏi ý kiến của trưởng lão khác thế nào.

Đối phương đưa ra yêu cầu hợp lý, có người và vật phẩm làm tin, không ít người đều là thủ hạ tâm phúc của Viên Cương và Quản Phương Nghi, không đến nỗi bỏ đi không thèm để ý.

Coi như bỏ đi không thèm để ý, một con phi cầm cỡ lớn có thể đổi lấy danh chính ngôn thuận tiếp thu rất nhiều phi cầm cỡ lớn khác, cũng không tính chịu thiệt.

Các trưởng lão đều đáp ứng, Cung Lâm Sách theo ý kiến của mọi người.

Tên đệ tử kia lại lộ diện, nhìn Mạc Linh Tuyết khẽ gật đầu, trong lòng Mạc Linh Tuyết hiểu rõ, xoay người nói:

“Được rồi, ta sẽ phá lệ một lần.

Duỗi ngón tay ra hiệu đệ tử nâng giấy và bút mực tới, để hai người viết chứng từ.

Viên Cương muốn cất bước tiến lên, Quản Phương Nghi đưa tay bắt lấy cánh tay hắn, Viên Cương quay đầu lại nhìn nàng, đọc hiểu ánh mắt của Quản Phương Nghi, dường như là hỏi, ngươi thật muốn như vậy, có chắc chắn hay không?

Viên Cương hất tay nàng, đi tới cầm bút viết xuống chứng từ.

Mạc Linh Tuyết lại nhìn Quản Phương Nghi.

“Nếu là hai người các ngươi rời đi, Hồng Nương không ngại ký tên một chút.

Quản Phương Nghi có chút do dự, Viên Cương giục:

“Thời gian có hạn, nhanh một chút đi.

Lúc này cũng chỉ có thể tin Viên Cương, Quản Phương Nghi tiến lên ký tên.

Cầm chứng từ nhìn kỹ, Mạc Linh Tuyết thoả mãn nở nụ cười, thu chứng từ cẩn thận, tự mình mang hai người đi một chuyến, tự mình nói rõ với Nghiêm Lập.

Nghe được phải thư thả hơn ba ngày, còn phải mượn dùng một con phi cầm cỡ lớn, Nghiêm Lập khá bất mãn, nhưng đây là tông môn quyết định, hắn cũng chỉ có thể vâng theo.

Mượn dùng được phi cầm, Quản Phương Nghi cấp tốc căn dặn người Mao Lư biệt viện, báo cho nhiều thêm ba ngày thư thả, sau đó mới cùng Viên Cương bay lên không...

Không ngừng không nghỉ phải chạy nửa ngày, mượn dùng phi cầm chí ít sẽ tiết kiệm được hơn nửa thời gian.

Từ trình độ nào đó mà nói, người muốn gặp cách Tử Kim Động không xa, bất quá thời điểm hai người tới mục đích sắc trời đã tốt.

Dưới ánh trăng, phi cầm mang theo hai người rơi vào trên một đỉnh núi.

Trên đỉnh núi đã có người chờ đợi, một người đứng chắp tay ở dưới một cây đại thụ, yên tĩnh nhìn trăng.

Hai người rơi xuống đất nhìn nhau, sau đó cùng nhau nhìn chằm chằm người đứng chắp tay, Quản Phương Nghi hỏi Viên Cương.

“Là ai?

Người kia nhấc tay kéo xuống mặt nạ, sau đó chậm rãi xoay người, vẻ mặt mỉm cười.

“Các ngươi tới rồi.

Viên Cương và Quản Phương Nghi sửng sốt, đặc biệt là Quản Phương Nghi, càng giống như gặp ma, pháp nhãn nhìn rõ dung mạo của đối phương.

Mặt mũi quen thuộc, nụ cười quen thuộc, thanh âm quen thuộc, trừ Ngưu Hữu Đạo, còn có thể là ai?

“Đạo gia!

Quản Phương Nghi lấy lại tinh thần đột nhiên phát sinh tiếng thét kinh hãi, tựa như tiểu nữ hài chạy đi, hưng phấn giống như bị điên, trực tiếp nhào vào trong lòng đối phương, ôm Ngưu Hữu Đạo hôn một trận.

Ngưu Hữu Đạo bị nàng nháo trở tay không kịp, lần đầu thấy nữ nhân này trắng trợn không kiêng dè như vậy, nhiệt tình có chút quá mức, bị nàng ôm hôn cuồng nhiệt, ngay cả môi cũng không buông tha, cái lưỡi thơm tho muốn cạy ra hàm răng của hắn chui vào trong miệng.

Không nghĩ tới đối phương phản ứng lớn như thế, Ngưu Hữu Đạo có chút không chịu nổi, ngậm chặt miệng, muốn đẩy nàng ra.

Ai biết Quản Phương Nghi ôm chặt hơn, kiễng mũi chân vòng cánh tay treo ở trên người hắn, còn khóc nức nở nói:

“Vương bát đản, ngươi dọa chết ta rồi!

Thật khóc, nước mắt ào ào, trước đó ủy khuất dường như rốt cuộc tìm được địa phương phát tiết, rốt cục có thể thả xuống kiên cường làm nữ nhân, dám yên dám hận.

Ngưu Hữu Đạo dần dần ý thức được vì sao nàng không rụt rè như vậy, cười cười, vỗ phía sau lưng của nàng trêu nói:

“Tốt rồi, bà lão tuổi đã cao, còn chơi bộ dạng này, có ác tâm hay không.

“Phốc!

Quản Phương Nghi nín khóc bật cười, cũng thẹn quá hóa giận, đẩy hắn ra rống lên.

“Làm sao không chết đi?

Nàng phát hiện gia hỏa này không phải làm người chán ghét bình thường, luôn nói nàng là bà lão, thật làm người vừa yêu vừa hận, chán ghét đến cực điểm!

Bất quá nói ngược lại, có thể nói ra lời như vậy, nói rõ không phải giả, là Đạo gia trở về.

Viên Cương đi tới, trên khuôn mặt cứng nhắc cũng lộ ra nụ cười, giống như bình thường chào hỏi.

“Đạo gia!

Ngưu Hữu Đạo cũng nở nụ cười, nhấc tay vỗ vỗ lồ.ng ngực của hắn.

“Vẫn tốt chứ?

“Vẫn tốt.

Viên Cương gật đầu, bỗng một ngón tay chỉ chỉ khuôn mặt của Ngưu Hữu Đạo.

“...

Ngưu Hữu Đạo không rõ, đưa tay sờ sờ mặt mình.

Quản Phương Nghi định thần nhìn lại.

Phốc… không khỏi che miệng cười.

“Ha ha...

Cười đến không thu thập được, cười đến nhánh hoa run rẩy, cười đến nghiêng nghiêng ngửa ngửa, trên mặt còn mang theo nước mắt, suýt chút nữa thì cười đến tắt thở, khuôn mặt Ngưu Hữu Đạo ngổn ngang, che kín son môi của nàng.

Tay lau qua mặt nhìn nhìn, Ngưu Hữu Đạo rõ ràng, buông tiếng thở dài.

“Chuyện này là sao, Hồng Nương, lần này thì thôi, sau đó không cho phép lại như vậy.

Quản Phương Nghi hừ một tiếng.

“Được tiện nghi còn ra vẻ, bao nhiêu nam nhân muốn ta hôn một cái còn không có cơ hội, tiện nghi ngươi...

Bỗng nhiên nghĩ đến cái gì, quay đầu lại nhìn Viên Cương, tức giận chất vấn:

“Ngươi sớm biết hắn không chết?

Viên Cương mặt không hề cảm xúc:

“Trước không biết, khi nhận được thư của Đạo gia mới biết. Đạo gia chỉ phân phó ta mang ngươi đi gặp một người, ta không biết là Đạo gia.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK