Mục lục
Vô Thượng Luân Hồi - Luân Hồi Chi Môn
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Núi rừng về đêm vô cùng ồn ào.





Không biết tại sao đêm nay mọi người lại có sức ăn mạnh đến thế.





Đúng là nhiều người ít thịt, đừng nói là một con bạch hạc, ngay cả có chở đến một xe bạch hạc thì bọn họ cũng có thể ăn hết, bạch hạc cấp Thiên Võ, ăn hết bữa này cũng không còn bữa khác, phải tranh thủ ăn thêm mấy bát.





Nhìn chung, bầu không khí vẫn rất hòa hợp.





Ngay cả tiểu kỳ lân cũng vui vẻ lạ thường.





Không hổ là ngỗng hầm cấp Thiên Võ, đúng là vật đại bổ, sau khi ăn mấy bát thì toàn thân đều nóng hôi hổi, có một số người còn có thể thăng cấp tu vi.





"Đã chạy đi đâu rồi?"





Triệu Bân leo lên một đỉnh núi, dùng bùa đưa tin gọi đám người Ma Tử.





Đến hơn nửa đêm cũng không nghe Ma Tử đáp lại, những người khác cũng giống vậy.





Điều này khiến cho mọi người dâng lên dự cảm không lành, chẳng lẽ tên nhóc đó lại đạp trúng bẫy rồi?





Không hổ là người một nhà, vừa đoán liền đúng.





Ma Tử đúng là đã dẫm phải bẫy, bị mắc kẹt trong một biển sương mù.





Biển sương mù này là một không gian di động đã sinh linh trí, nó bắt đầu đi khắp thiên hạ, dạo qua một vòng Đại Nguyên rồi lại quay về Nam Vực, trùng hợp làm sao Ma Tử lại đụng phải nó. Bây giờ Ma Tử đang ở trong biển sương mù mắng chửi không thôi, chẳng hiển tại sao lại hồ đồ đi thẳng vào vùng biển sương mù quỷ dị không lối thoát này!





...











"Người trên đảo Thượng Dương mau mang ba ngàn ngàn vạn lượng đến đảo U Linh chuộc Lâm Nhung, thời gian không còn nhiều đâu".





Sáng sớm ở Nam Vực, mặt trời còn chưa lên thì đã nghe truyền đến tiếng quát lớn vang vọng bốn phương tám hướng.





Bất cứ ai nghe xong chuyện này cũng choáng váng.





Sau đó toàn bộ Nam Vực đều sôi sục.





"Ba ngàn ngàn vạn lượng? Điên rồi sao?"





"Kẻ nào lại có lá gan lớn như vậy, dám bắt cóc cháu trai của Thượng Dương chân nhân?"





"Lão phu bấm đốt ngón tay tính toán, chắc chắn là do kẻ thù gây ra".





Ngay khi tin tức được truyền ra thì người người đã tụ tập bàn tán xôn xao, có người nghi hoặc, có người khiếp sợ, có người tặc lưỡi thổn thức,... đủ mọi loại sắc thái hiện ra, không phải bọn họ chưa từng gặp qua việc bắt cóc tống tiền nhưng kẻ dám buộc đảo Thượng Dương bỏ ra ba ngàn vạn lượng chuộc người thì đây là lần đầu tiên mà bọn họ gặp, chẳng lẽ kẻ kia không biết Thượng Dương chân nhân là người thế nào hay sao?


"Đi xem".





Không chỉ ồn ào bàn tán, có rất nhiều người đã bắt đầu kéo đến đảo U Linh.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK