Mục lục
Đệ Nhất Kiếm Thần
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Nhưng A Bố lại lắc đầu: “Nàng ta tạm thời không thể trở về”.



Hắn nhíu mày: “Vì sao?"



"Vì nàng ta còn chuyện phải làm”.



"Ta muốn gặp nàng một lần”.



A Bố lắc đầu: “Không được”.



Diệp Huyên cười làm lành: “Tiền bối à, chỉ một lần thôi cũng không được sao?"



"Không”.




Diệp Huyên nghe thấy thì gật gù, sau đó một tòa tháp xuất hiện từ giữa mày hắn.



Một luồng uy áp khủng bố ồ ạt tuôn ra từ người hắn, kiếm Thiên Tru trong tay run lên, sức mạnh khổng lồ ập xuống đầu lão A Bố.



Kẻ thù hiện nay của hắn đã rất nhiều rồi, hắn không muốn chuốc oán thêm, cũng không muốn gây thù với thế lực như Đạo Môn.



Nhưng không có nghĩa là hắn ngại.



Dù sao thì thêm một hai kẻ thù nữa cũng vậy thôi.



A Bố nhấc mắt lên nhìn hắn: “Ngươi muốn ra tay sao?"



Diệp Huyên cười: “Các hạ à, Tiểu Thất là bạn của ta, ta muốn gặp nàng một lần thì có vấn đề gì sao?"



Ánh mắt ông lão đặt lên tòa tháp giữa mày hắn, thì thào: “Ngũ Duy...”



Nói xong, lão vung tay lên.



Ầm!



Một luồng sức mạnh khổng lồ ập xuống người Diệp Huyên, đánh cho tháp Giới Ngục bay về trong cơ thể hắn. Không chỉ vậy, hắn còn bị định thân tại chỗ, không cách nào nhúc nhích.



Thôi xong!



Gặp cao thủ rồi!



Ông lão này ít nhất còn trên cả Đăng Phong!



Thấy sắc mặt hắn trầm xuống, ông lão nói: “Theo ta”.



Khi lão đứng dậy đi ra, luồng sức mạnh đè trên người Diệp Huyên cũng theo đó biến mất.



Hắn đứng lại suy nghĩ một hồi trước khi nhấc chân theo lão.



Trên đường, A Bố nhẹ giọng nói: “Tuổi trẻ khí thịnh không phải chuyện xấu, nhưng cũng đừng nên làm quá. Theo ta biết, trong nhà họ Hiên Viên hiện tại, có ít nhất ba người có thể giết ngươi trong chớp mắt”.



Ba người ư?



Diệp Huyên im lặng.



A Bố tiếp lời: “Ngươi có thể đang tự hỏi vì sao họ không ra tay. Không phải họ kiêng kỵ ngươi, mà là kiêng kỵ cô gái váy trắng sau lưng ngươi. Giết ngươi thì dễ, nhưng giải quyết cô gái kia lại là một chuyện khác. Chừng nào ngươi còn sống, nàng ta mới còn phải cố kỵ; ngươi chết rồi, nàng ta sẽ không còn gì phải e dè, mà một cường giả như thế một khi làm loạn thì... ai lại không sợ cơ chứ”.



Diệp Huyên thấp giọng hỏi: “Ý tiền bối là sở dĩ họ không giết ta là vì kiêng kỵ người sau lưng ta?" A Bố cười: “Cũng không hẳn. Một nguyên nhân khác là vấn đề nảy sinh sau khi giết ngươi”.



Diệp Huyên nhíu mày: “Là sao?"



"Một khi nhà họ Hiên Viên giết ngươi, họ sẽ phải hứng chịu sự trả thù của người sau lưng ngươi, đó là thứ nhất; thứ hai, họ phải đối mặt với những thế lực khác đang nhắm đến bảo vật Ngũ Duy. Vì vậy giành được bảo vật không khó, giữ được nó mới khó”.



Diệp Huyên nhìn lão: “Thái độ của Đạo Môn là gì?"



"Đạo Môn ta không muốn trêu vào ngươi”.



Hắn hỏi: “Tại sao? Chẳng lẽ các ngươi không động lòng trước bảo vật?"



A Bố chỉ nhàn nhạt đáp: “Vì ngươi có quá nhiều chỗ dựa”.




Diệp Huyên: “..”.



Bỗng nhiên, A Bố dừng lại trước một cánh cửa màu đen cách đó không xa. Bên trong là một vùng đen nhánh, xòe ra không thấy năm ngón tay.



"Tiểu Thất ở trong đó ư?"



Ông lão gật đầu: “Vào đi”.



Diệp Huyên không nghĩ nhiều, lập tức hóa thành một tia kiếm quang bay vụt vào.



Vừa vút qua cánh cửa, tầm mắt hắn tối sầm, cảm nhận được không gian bốn bề đang điên cuồng chấn động khoảng một khắc sau mới khôi phục lại bình thường.



Khi mở mắt, Diệp Huyên thấy mình đang đứng trên một cánh đồng hoang vu, trên đầu là bầu trời u ám, bốn phía im lặng như một nấm mồ.



Hắn cau mày, tự hỏi đây là nơi nào.



Bỗng nhiên hắn biến sắc, xoay người chém ra một kiếm.



Choang!



Diệp Huyên lùi lại hơn trăm trượng trong chớp mắt.



Vừa dừng lại, mặt đất dưới chân hắn đã nổ tung, mà nơi xa lại trống rỗng, không có bất kỳ ai hay thứ gì.



Đôi mày hắn cau lại trước khi lần nữa biến sắc, rút kiếm chém một đường.



Ầm!



Hắn lại phải lui về thêm trăm trượng, mà trước mặt vẫn là một khoảng không trống trơn.



Diệp Huyên nheo mắt, đoạn gọi đạo tắc Không Gian ra. Chỉ một thoáng sau, kiếm của hắn đã bổ về bên phải.



Ầm!!



Một bóng mờ lui vụt lại trước khi biến mất.



Quỷ dị thật!



Diệp Huyên nhíu mày. Đúng lúc ấy, không gian trước mặt hắn vỡ ra, một cái mồm to như chậu máu xổ tới.



Diệp Huyên không do dự nâng kiếm chém xuống.


Xoẹt! Tiếng vật bị xé rách vang lên khi Thiên Tru xuất kiếm



Hắn nhìn thấy một bóng mờ liên tiếp lui lại hơn trăm trượng mới dừng lại, để hắn nhìn rõ dung mạo của nó.



Đó là một con yêu thú trông như sói với gương mặt dữ tợn khát máu.



Bên mép nó có một đường kiếm sâu hoắm, chỉ cần nhích vào một chút là đã có thể bổ mặt nó ra làm đôi.



Con yêu thú nhìn Diệp Huyên với đôi mắt tàn độc như sắp xé xác hắn.



Hắn chỉ điềm tĩnh siết kiếm Thiên Tru trong tay.




Ánh mắt con yêu thú nhìn thanh kiếm có vẻ kiêng kỵ, nó nhe nanh với Diệp Huyên một hồi trước khi biến mất trong một tia sáng đen.



Chạy ư?



Diệp Huyên ngẩn ra rồi lắc đầu cười cười, cảm thấy con thú này cũng không ngốc cho lắm.



Sau đó hắn nhìn quanh bốn phía: “Tiền bối?"



Mặt đất nơi xa bỗng nhiên chấn động.



Thứ gì vậy? Hắn cau mày.



Không lâu sau đó, một cái bóng khổng lồ xuất hiện ở cuối chân trời.



Lại là một con yêu thú nữa.



Nó sở hữu thân hình đồ sộ trông như loài vượn, đôi tay to như hai cây trụ, tốc độ không tính là nhanh nhưng mặt đất đều rung lên bần bật theo mỗi bước đi của nó, đáng sợ vô cùng.



Diệp Huyên siết chặt Thiên Tru trong tay, khi yêu thú còn cách khoảng mười trượng thì chuẩn bị rút ra. Nào ngờ, một tiếng kiếm minh vọng đến từ chân trời.



Con yêu thú dừng lại, nhìn về hướng vừa phát ra âm thanh trước khi hộc tốc chạy mất, chỉ chớp mắt đã không còn ở trong tầm mắt hắn.



Diệp Huyên cũng nhìn về phía chân trời. Đột nhiên, một tia kiếm quang xuất hiện trước mặt hắn, bóng dáng quen thuộc dần hiện ra khi nó tan đi.



Đó chính là người đã lâu không gặp - Tiểu Thất!



Diệp Huyên đang muốn mở miệng thì bị nàng ta giành trước: “Đi theo ta”.



Thấy nàng ta xoay gót rời đi, hắn cũng bước theo sau một thoáng do dự.



Tiểu Thất dẫn hắn đi một hồi lâu mà không nói gì, Diệp Huyên cũng không vội giục giã, bởi hắn biết nàng ta sẽ cho hắn một câu trả lời thỏa đáng.

1638600727222.png


"Thần Điện ư?"



Diệp Huyên cau mày: “Chưa từng nghe tên”.



Tiểu Thất kể: “Ngày hôm đó, sau khi hai ta chia tay, bọn chúng đã ra tay với ta”.



"Sao bọn họ lại ghi hận cô?"



Đến đây, hắn lại nghĩ đến gì đó: “Vì cô là mệnh số Nhân Vương?"



Hắn còn nhớ người này chính là mệnh số Nhân Vương.



Tiểu Thất gật đầu: “Phải. Thế lực này mạnh mẽ vô cùng, nếu ta ở lại sẽ liên lụy đến toàn bộ vũ trụ hỗn độn”.



Nàng ta nhìn Diệp Huyên: “Nhưng không ngờ sau khi ta đi rồi, chúng lại theo dõi ngươi”.



Diệp Huyên hạ giọng: “Chúng muốn tìm đến cô thông qua ta?"



"Không chỉ vậy mà còn nhắm đến bảo vật trên người ngươi. Nhưng cũng vì kiêng kỵ cô gái váy trắng kia mà chúng không trực tiếp ra tay với ngươi, ngược lại mượn tay nhà họ Hiên Viên để đối phó... Chúng muốn thăm dò thực lực thật sự của nàng ấy”.



Diệp Huyên không khỏi thấp giọng hỏi: “Chúng muốn nhắm vào nàng ấy?"



Tiểu Thất gật đầu: “Không chỉ chúng mà rất nhiều thế lực khác cũng đang muốn ra tay với nàng ấy”.



Đúng lúc đó, ông lão A Bố bỗng xuất hiện trước mặt Diệp Huyên: “Tốt nhất ngươi nên nói với nàng một tiếng, bằng không nàng ta sẽ gặp nguy hiểm vô cùng”.

Cô gái váy trắng gặp nguy hiểm ư?



Diệp Huyên làm vẻ mặt khó hiểu.



Nếu nói người gặp nguy hiểm là hắn thì còn có lý, bởi chênh lệch giữa hắn và những thế lực đứng đầu này lớn như lạch trời, nhưng nếu đang nói đến cô gái váy trắng...



Người con gái mạnh đến mức khiến người khác phải tuyệt vọng đó thật sự sẽ gặp nguy hiểm sao?



Chỉ có những ai từng giao thủ mới biết nàng ấy đáng sợ đến cỡ nào, mà những người đó đều đã xanh cỏ cả rồi, vì vậy sức mạnh chân chính của nàng ấy đến nay vẫn luôn là bí ẩn.



Ai cũng biết nàng ấy rất mạnh, nhưng mạnh đến đâu thì không ai biết.



Rất nhiều thế lực ở đại thế giới Huyền Hoàng cũng chỉ có thể suy đoán.



A Bố cất giọng: “Nàng ta quả thật rất mạnh, trước mắt ít nhất cũng là bán bộ Vị Tri. Nhưng đừng nói là bán bộ, ngay cả Vị Tri Cảnh cũng không phải hoàn toàn vô địch, ngươi hiểu chưa?"



Diệp Huyên gật đầu: “Ta biết”.



Vô địch ư?



Hắn biết trên đời này không có cái gọi là "vô địch" chân chính.



Nhưng cũng chỉ có thể dùng từ này để hình dung cô gái váy trắng.



Đại thần tầng sáu mạnh bao nhiêu?



Giải Tự Tại mạnh thế nào?



Vậy mà trước mặt nàng ấy, bọn họ vẫn phải cúi đầu kính nể.



A Bố lại lên tiếng: “Cô gái kia rốt cuộc là người phương nào?"



"Ta không biết, tiền bối à, ta thật sự không biết”, Diệp Huyên cười khổ.



A Bố nghe vậy thì khẽ gật, không hỏi nữa.



Diệp Huyên quay sang Tiểu Thất, thấp giọng nói: “Tiểu Thất, cô trở về làm Thần chủ Thần Quốc lại đi”.



Tiểu Thất im lặng, ông lão lại lên tiếng: “Nàng tạm thời không thể ra ngoài”.



"Là vì Thần Điện kia?"



A Bố gật đầu: “Nếu đi ra bây giờ, nàng không chỉ không thể giải quyết mối nguy của Bắc Cảnh các ngươi, ngược lại sẽ còn dẫn đến mối hận của Thần Điện”.



Diệp Huyên có chút không biết làm sao: “Nhưng cũng không thể bắt ta làm hoài chứ?"



Nếu không phải Tiểu Thất nhờ vả, hắn tuyệt đối sẽ không ngồi vào chức Thần chủ Thần Quốc này.



Trong mắt người khác, ngôi vị này là quyền lực chí cao; nhưng trong mắt hắn, nó chỉ là một cục phiền toái khổng lồ.



Tiểu Thất chỉ có thể nhẹ giọng: “Xin lỗi”.



Diệp Huyên cười khổ: “Giữa hai ta không cần phải vậy, chỉ là... Ta hiện giờ cũng khó bảo vệ bản thân, nếu cứ tiếp tục thế này e rằng sẽ liên lụy đến cả Thần Quốc. Các ngươi xem, người muốn ta chết hiện nay không chỉ có Vu Tộc, nhà họ Hiên Viên mà còn có Thần Điện, phía sau chắc chắn cũng còn những thế lực ta không biết đến... Ta khổ thật sự đấy!"



A Bố nhìn hắn: “Nhưng nếu nàng xuất hiện thì tình hình sẽ càng tồi tệ hơn”.

Diệp Huyên nhàn nhạt nói: “Ta biết chứ, tiền bối. Nếu nàng xuất hiện, Đạo Môn sẽ hỗ trợ nàng; nàng không xuất hiện, các ngươi sẽ không tương trợ ta, đúng chứ?"



Ông lão im lặng.



Hắn nhìn sang Tiểu Thất: “Tiểu Thất à, cô là bạn của ta. Nếu cô gặp khó khăn, ta nhất định sẽ hỗ trợ hết mình, nhưng cô cũng phải đỡ giúp ta một tay đi thôi. Cô xem ta ngày ngày bị đánh thế này, thảm thương thật sự”.



Tiểu Thất cũng nhìn A Bố: “Hắn thật sự rất khổ”.



Khóe miệng A Bố giật giật, một hồi sau nói: “Đạo Môn ta sẽ cử ra hai danh tướng bán bộ Đăng Phong Cảnh giúp ngươi, thế nào?"



"Bán bộ Đăng Phong?"



Diệp Huyên nhảy cẫng lên: “Tiền bối, bán bộ Đăng Phong đến làm gì? Đến tìm chết à? Ông nhìn xem mấy thế lực kia đi, ai cũng có Đăng Phong Cảnh cả! Với lại ta hiện nay cũng có thể chém chết người ở Đăng Phong Cảnh rồi, ông phái những người đó tới là ai bảo vệ ai chứ? Ta...”



A Bố cắt ngang: “Đăng Phong Cảnh! Cho ngươi một cường giả Đăng Phong Cảnh!"



Diệp Huyên giơ hai ngón tay lên: “Ít nhất phải hai người!"



Ông lão liếc xéo hắn: “Hai? Ngươi tưởng Đăng Phong Cảnh là cải trắng mọc đầy đường à?"



"Vậy thì trả Tiểu Thất lại cho ta”.



Khóe mắt A Bố giật giật. Tên này mà là kiếm tu ư? Nói là một thằng lưu manh còn đúng hơn!



Bỗng Tiểu Thất lên tiếng: “A Bố trưởng lão, hắn cũng không dễ dàng gì”.



Ông lão thở dài thườn thượt: “Thôi được rồi, hai cường giả Đăng Phong Cảnh. Nhưng ngươi đừng có mang họ đi đánh nhau khắp chốn, nếu gặp phải người không thể địch lại, họ sẽ lựa chọn rời đi”.



Diệp Huyên gật đầu lia lịa: “Được được! Ta không dẫn họ đi đánh lung tung đâu!"



A Bố liếc xéo: “Chắc chứ?"



"Chắc chắn mà! Nhưng ông phải bảo bọn họ nghe lời ta, ta không muốn rước hai ông trời nào về đâu”.



Ông lão nhìn hắn thêm một hồi rồi quay sang nhìn một nơi gần đó: “A Côn, A Tĩnh”.



Hai người đàn ông trung niên xuất hiện sau lưng Diệp Huyên, khom mình thi lễ với A Bố.



Lão gật đầu: “Các ngươi đi theo hắn”.



Hai người nhìn Diệp Huyên, gật đầu.



A Bố hỏi: “Thế đã được chưa?"



Diệp Huyên nhe răng cười: “Tiền bối nhìn xem, ta không có trang bị phòng thân nào hết ấy, ta...”



Ông lão chỉ lạnh lùng hỏi: “Việc này liên quan gì đến ta?"



Diệp Huyên dõng dạc: “Sao lại không! Ông ngẫm lại mà xem, nếu ta bị đánh lén chết thì Tiểu Thất sẽ bỏ qua sao? Nàng ấy tất nhiên sẽ báo thù rồi, mà cũng không nỡ bỏ Thần Quốc nữa, cho nên ta mà chết ấy, thì ông hiểu mà”.


Nói xong hắn quay sang Tiểu Thất: “Cô sẽ báo thù nếu ta bị giết chứ?"

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK