Mục lục
Đệ Nhất Kiếm Thần
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Khương Cửu trầm giọng nói: “Không ngờ Nhân tộc của ta lại là do tộc khác tạo ra! Nghe như này đúng là khiến người ta khó chấp nhận!”  

Diệp Huyên cười bảo: “Ta cũng thế”.  

Khương Cửu hơi khó hiểu: “Vậy tại sao bọn họ lại muốn tiêu diệt nhân loại?”  

Diệp Huyên nói: “Vì bọn họ phát hiện một số người nhân loại đã vượt khỏi tầm kiểm soát của họ”.  

Khương Cửu khẽ thở dài: “Nhân loại của chúng ta còn có hy vọng không?”  

Diệp Huyên nhìn Khương Cửu, nhẹ giọng nói: “Yên tâm, ta sẽ không để các cô gặp chuyện gì đâu!”  

Khương Cửu nhìn Diệp Huyên: “Vậy những nhân loại khác thì sao?”  

Diệp Huyên im lặng.  

Khương Cửu chần chừ giây lát rồi nói: “Ta biết rồi, ta hỏi thế này hơi ích kỷ, nhưng ta không thể bỏ rơi con dân Khương Quốc, cũng không thể bỏ rơi học trò của học viện, chúng ta không thể buông bỏ được rất nhiều rất nhiều người!”  

Nói xong nàng ấy dừng lại rồi nói tiếp: “Xin lỗi, tất cả đều cần ngươi gánh vác”.  

Diệp Huyên nở nụ cười: “Những người các cô không buông bỏ được cũng là những người ta không buông bỏ được”.  

Trong mắt Khương Cửu thoáng qua một tia phức tạp: “Gánh nặng trên lưng ngươi quá lớn”.  

Diệp Huyên cười bảo: “Tiểu Cửu, cùng ta đến một nơi đi”.  

Khương Cửu gật đầu: “Được!”  

Hai người biến mất tại chỗ, khi xuất hiện lần nữa thì đã ở ngọn núi phía sau học viện Thương Lan.  

Diệp Huyên đưa Khương Cửu vào sâu trong ngọn núi phía sau, ở nơi đó có một ngôi mộ.  

Mộ của lão Kỷ!  

Diệp Huyên đứng trước mộ lão Kỷ, im lặng không nói gì.  

Khương Cửu cũng yên lặng đứng bên cạnh hắn.  

Thật lâu sau, Diệp Huyên mới chậm rãi quỳ xuống.  

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK