Mục lục
Đệ Nhất Kiếm Thần
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Diệp Huyên: “…”  

Tiểu Tháp chợt nói: “Tiêu rồi! Ông già này không chơi theo lẽ thường…”  



Nghe lời này của Đế Minh, Diệp Huyên chợt hiểu ra.  

Đối phương không hề muốn đấu với đại ca, mục tiêu của đối phương thực ra chính là Diệp Huyên hắn.  

Diệp Huyên cất kiếm Thanh Huyên, cười hỏi: “Ta hơi khó hiểu, hẳn là chúng ta mới gặp nhau lần đầu, sao ông lại muốn nhằm vào ta?”  

Nói rồi hắn giơ kiếm Thanh Huyên trong tay lên: “Vì thanh kiếm này sao?”  

Đế Minh cười đáp: “Chỉ là một trong số đó!”  

Diệp Huyên khẽ cau mày: “Còn gì nữa?”  

Đế Minh nhìn Diệp Huyên: “Còn cả luồng kiếm khí ngươi vừa mới cất đi nữa”.  

Kiếm khí của đại ca!  

Diệp Huyên hơi giật mình, sau đó nở nụ cười: “Thì ra là vậy”.  

Nói xong hắn quay đầu nhìn Chu Tân: “Chu Tân cô nương, mục tiêu của chúng là ta, cô đi trước đi”.  

Chu Tân ngẫm nghĩ, sau đó lắc đầu: “Kiếm khí đó của ngươi không đủ để giết ông ta, vì ông ta sẽ không tự chống lại kiếm khí đó của ngươi đâu”.  

Diệp Huyên cười: “Ta biết, nếu ông ta dám nhằm vào ta thì chắc chắn tự tin có thể đối phó với luồng kiếm khí này của đại ca ta. Chu Tân cô nương, cô đi đi”.  

Chu Tân im lặng một lúc rồi chầm chậm đi tới chỗ Diệp Huyên, nhìn thẳng vào hắn: “Chúng ta có tính là bạn bè không?”  

Diệp Huyên chần chừ một chút rồi đáp: “Chắc là không đâu?”  

Chu Tân quay người rời đi, không chút do dự.  

Diệp Huyên vội nói: “Tính! Trong lòng ta, Chu Tân cô nương đã là bạn từ lâu rồi”.  

Chu Tân dừng bước, quay lại nhìn Diệp Huyên: “Ngươi biểu diễn trước đi, nếu không địch lại được thì ta sẽ ra tay đưa ngươi đi”.  

Diệp Huyên nghiêm nghị nói: “Chu Tân cô nương, cô phải suy nghĩ cho kỹ, bên kia có bốn mươi chín cường giả Mệnh Huyền Cảnh đấy”.  

Chu Tân suy nghĩ rồi bảo: “Vậy ngươi đánh trước đi, ta sẽ xem tình hình rồi quyết định”.  

Nghe đến đây, mặt Diệp Huyên đen sì, còn có thể chơi thế này à?  

Lúc này, Đế Minh chợt nói: “Chúng ta đừng lãng phí thời gian nữa được không?”  

Diệp Huyên cười đáp: “Được!”  

Dứt lời, hắn chợt xoè lòng bàn tay, một luồng kiếm khí chợt bay ra.  

Đó chính là kiếm khí của đại ca.  

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK