Mục lục
Đệ Nhất Kiếm Thần
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Diệp Huyên gật đầu.  

Cửu thiếu gia cười ha hả: “Diệp công tử, ta đã dám nhắm vào Tiên Bảo Các, vậy tức là ta không hề sợ Tiên Bảo Các. Đến cả Tiên Bảo Các mà ta còn chẳng sợ, lẽ nào lại sợ ngươi sao?”  

Nói rồi, gã khẽ lắc đầu, vật cười: “Diệp công tử, ngươi đã từng nghe câu chuyện ếch ngồi đáy giếng chưa?”  

Diệp Huyên liếc Cửu thiếu gia, im lặng không đáp.  

Cửu thiếu gia tiếp tục nói: “Một con ếch xanh ngồi dưới đáy giếng tưởng rằng bầu trời chỉ to bằng miệng giếng, ngươi có cảm thấy nực cười lắm không? Tất nhiên rồi, vì nó đang ở đáy giếng mà!”  

Nói rồi, khóe miệng gã khẽ cong lên: “Diệp công tử, ngươi cảm thấy ngươi có giống con ếch kia không hả?”  

Diệp Huyên im lặng liếc nhìn hai chiếc nhẫn không gian trên tay Cửu thiếu gia, không biết đang tính toán điều gì.  

Gần đây hắn có chút nghèo!  

…  

Cửu thiếu gia còn muốn nói gì đó, nhưng Diệp Huyên lại bỗng nhiên xuất chiêu.  

Kiếm đến!  

Một chiêu kiếm vô cùng nhanh!  

Mà lúc Diệp Huyên xuất thủ, Cửu thiếu gia hơi nheo mắt, vẻ mặt vẫn bình tĩnh thong dong, dường như đã dự đoán được chuyện này từ trước, gã đột nhiên lấy ra một chiếc quạt xếp, nhẹ nhàng cản kiếm, trên quạt giấy bỗng tuôn ra một ánh sáng trắng.  

Ầm!  

Kiếm quang vỡ nát, Cửu thiếu gia lùi lại nửa bước.  

Thấy vậy, trong mắt Diệp Huyên lóe lên một chút kinh ngạc, hắn liếc quạt giấy trong tay Cửu thiếu gia một cái, im lặng không nói.  

Cửu thiếu gia liếc nhìn thanh kiếm trong tay Diệp Huyên, cười khẽ: “Kiếm tu!”  

Diệp Huyên mỉm cười: “Đúng vậy!”  

Nói rồi, hắn đột nhiên vung bút.  

Một nét bút sắc bén bắn thẳng ra.  

Ở nơi xa, Cửu thiếu gia khẽ nheo mắt, gã đột nhiên phẩy mở quạt giấy, tiếp đó, ánh sáng trắng ào ào tuôn ra từ bên trong chiếc quạt.  

Ầm ầm!  

Trong tầm mắt của đám người, Cửu thiếu gia lập tức bị chấn động đẩy lùi ra mấy vạn trượng, lúc gã dừng lại, tinh vực mấy trăm vạn dặm sau lưng đã bị phá hủy!  

Nhưng gã lại không hề hấn gì.  

Quạt giấy trong tay Cửu thiếu gia bị rách nhưng người gã lại chẳng sao hết.  

Thấy vậy, lông mày Diệp Huyên khẽ nhíu, hắn nhìn bút Đại đạo. Bút Đại đạo vội nói: “Không liên quan tới ta, Diệp thiếu gia, do cậu không phát huy được toàn bộ uy lực của ta, ta không gánh lỗi đâu nhé!”  

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK