Mục lục
Đệ Nhất Kiếm Thần
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Diệp Huyên gật đầu cười nói: “Thực ra, muốn đạt tới Vô Cảnh chủ yếu vẫn phải xem mình có thể ngộ ra không. Quan trọng nhất vẫn là mình, mà mỗi người đạt tới Vô Cảnh thì đều không thể bắt chước lại!”  

An Liên Vân im lặng.  

Diệp Huyên lại nói: “Từ từ sẽ đến, đừng sốt ruột quá!”  

An Liên Vân gật đầu: “Hiểu rồi!”  

Đúng lúc này, đằng xa bỗng xuất hiện một người đàn ông, hắn ta mặc một bộ áo bào trắng, tóc dài xõa vai trông vô cùng khôi ngô tuấn tú.  

Người đàn ông thấy Diệp Huyên thì hơi ngẩn ra, sau đó sâu trong ánh mắt lóe lên chút âm u, song trên mặt vẫn nở nụ cười xán lạn!  

Hắn ta thuận tay bẻ một nhành đào chậm rãi đi đến trước mặt An Liên Vân cười nói: “Liên Vân, hôm nay muội thật đẹp!”  

An Liên Vân liếc người đàn ông: “Vạn công tử, có chuyện gì à?”  

Vạn công tử?  

Diệp Huyên ngó hắn ta, lẽ nào tên này thuộc Vạn Đạo Tông?  

Người đàn ông mỉm cười: “Không có gì, chỉ muốn đến xem muội thôi!”  

An Liên Vân nghe vậy khẽ cau mày: “Vạn công tử, giờ ta đang bận!”  

Hiển nhiên là bị người đàn ông này quấn lấy khiến nàng ta hơi bực!  

Người đàn ông nghe thế nhìn về phía Diệp Huyên cười hỏi: “Liên Vân, vị này là?”  

Vẻ mặt An Liên Vân có chút bực mình.  

Bấy giờ, Diệp Huyên bỗng nhìn sang An Liên Vân rồi cười nói: “Ta biết tại sao cô không thể đột phá rồi!”  

An Liên Vân nhìn Diệp Huyên: “Tại sao?”  

Diệp Huyên cười đáp: “Bởi vì cô nhẫn nhịn quá!”  

Hắn nói xong ngó người đàn ông kia, cười hỏi: “Cô rất ghét hắn ta đúng không?”  

Người đàn ông kia híp mắt lại, mặt mày khó coi.  

An Liên Vân hơi ngẩn ra, nàng ta thật sự không ngờ Diệp Huyên sẽ nói như vậy!  

Diệp Huyên lại nói tiếp: “Nếu ghét, vậy sao không nói ra? Tại sao cô phải vì người khác mà khiến mình uất ức? Cô làm vậy chẳng khác gì tròng lên một sợi xích lên kiếm tâm của mình. Kiếm tâm bị trói buộc thì sao có thể đột phá?”  

An Liên Vân nghe vậy sửng sốt.  

Diệp Huyên tiếp tục nói: “Kiếm tu chúng ta làm việc phải thẳng tính chút, thích là thích, ghét là ghét, tuyệt đối đừng vì người khác mà khiến mình thiệt. Quyết đoán một chút, hiểu không?”  

Người đàn ông trước mặt Diệp Huyên bỗng cười khẩy hỏi: “Các hạ, ngươi cho rằng ta là trong suốt sao? Ngươi...”  

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK