Mục lục
Chiến Thần Bất Bại - Tiêu Chính Văn - Khương Vy Nhan
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Thật ra bản thân Triệu Kế Hồng lúc này trong lòng cũng thấp thỏm không yên, lỡ như Tiêu Chính Văn vạch trần quỷ kế của ông ta, Triệu Kế Hồng thật sự không biết phải ăn nói với Tiêu Chính Văn thế nào!

Dù gì sau lưng Tiêu Chính Văn cũng có ba cao thủ cảnh giới Nhân Hoàng, một khi mấy người Long Nguyệt đánh tới tra hỏi ông ta, Triệu Kế Hồng cũng rất khó để giải thích cho rõ ngay lập tức!

Bí cảnh ở Tung Sơn kia thậm chí còn chẳng phải là bí mật bên trong võ tông, ngay cả Đại trưởng lão võ tông cũng biết rõ nơi gọi là bí cảnh ở Tung Sơn kia chính là một lò luyện lớn!

Dù là cao thủ ở cảnh giới Nhân Hoàng vào trong thì cũng khó lòng sống sót!

Khi Tiêu Chính Văn tìm đường lên núi, vừa nói vừa cười đi lên đỉnh núi cùng với Triệu Kế Hồng thì nỗi bất an này của ông ta mới dần dịu xuống.

“Cậu Tiêu quả nhiên có uy phong của bậc đại tướng, đổi lại là người khác thì tuyệt đối sẽ không một thân một mình tới làm khách ở Tung Sơn chúng tôi!”

“Có điều, cậu Tiêu đã từng nghe nói sau núi Tung Sơn chúng tôi có một bí cảnh thượng cổ chưa?”

Triệu Kế Hồng vừa đi vừa ngẩng đầu nói với Tiêu Chính Văn.

“Bên trong giấy mời đã viết rất rõ rồi, chưởng giáo Triệu muốn cùng hưởng vùng đất trù phú kia với tôi, tôi đương nhiên không thể từ chối ý tốt của chưởng giáo Triệu được rồi!”

Tiêu Chính Văn khẽ mỉm cười nói.

“Cậu Tiêu, thật ra bí cảnh đó là do một nhân tài của Tung Sơn chúng tôi dựng nên để rèn luyện thân xác, nghe nói bất kỳ ai có thể sống sót đi ra khỏi nơi đó đều có cơ thể vô cùng cường hãn!”

“Tôi không dám độc chiếm nơi hoang vu này, vậy nên mới mời cậu Tiêu tới, với khả năng lĩnh hội và thực lực của cậu Tiêu, tôi tin rằng nhất định có thể có được thu hoạch lớn!”

Vừa nói, Triệu Kế Hồng vừa dẫn Tiêu Chính Văn đi về phía bí cảnh ở sau núi.

Tiêu Chính Văn chẳng hề bận tâm, vừa tiến lên trước vừa ngắm nhìn phong cảnh dọc đường dẫn tới Tung Sơn.

Mặc dù Tung Sơn không đứng đầu trong số năm đại danh sơn, thế nhưng phong cảnh vẫn tương đối mê người, nơi nào cũng xanh mướt màu hoa cỏ, đi tới đâu cũng thấy những bóng cây cổ thụ!

Sau khi đi qua một ngọn núi cao vút tầng mây, trước mắt Tiêu Chính Văn chính là một Vân Hải mịt mờ sương khói!

Vân Hải này nhìn không có gì kỳ lạ, thế nhưng đứng cách bên ngoài vài dặm, Tiêu Chính Văn đã có thể cảm nhận được rất rõ một luồng sát khí sục sôi!

Bên trong Vân Hải còn ẩn hiện cả tiếng sấm rền, rõ ràng đây nào phải bí cảnh phúc địa gì mà chính là một tuyệt địa muôn vàn hiểm nguy!

“Quả nhiên là một nơi hoang vu! Chỉ là không biết có thông tới chốn âm tào địa phủ cùng trời cuối đất hay không!”, Tiêu Chính Văn đứng từ xa nhìn về phía Vân Hải cách đó vài dặm, như cười như không nói.

“Cậu Tiêu nặng lời rồi, nơi này thật sự là nơi rèn luyện thân xác của thiên tài ở Tung Sơn chúng tôi, sao có thể thông tới âm tào địa phủ? Cậu Tiêu, mời!”

Triệu Kế Hồng miệng cười nhưng trong lòng thì không, làm một động tác tay tỏ ý mời, Tiêu Chính Văn khẽ híp hai mắt, nhìn về phía Vân Hải hồi lâu sau đó trên mặt lại khôi phục lại nụ cười khi trước, khẽ gật đầu rồi sải bước tiến thẳng về phía Vân Hải.

Dáng vẻ đó giống như Tiêu Chính Văn mới là chủ nhân của nơi này, mà bí cảnh của Vân Hải đó càng giống như một động tiên, còn Tiêu Chính Văn cứ như vừa bước ra từ trong luồng ánh sáng.

Nhìn thấy cảnh tượng này, Triệu Kế Hồng nghiến răng ken két, trừng mắt nhìn theo bóng lưng của Tiêu Chính Văn!

Tên họ Tiêu này rõ ràng không coi ông ta ra gì, nơi này là cấm địa của Tung Sơn, vậy mà Tiêu Chính Văn lại coi ông ta như là không khí, để cho ông ta đi phía sau lưng!

Đây rõ ràng chính là một loại chế nhạo không cần lên tiếng, giống như Tiêu Chính Văn đang chứng minh cho tất cả mọi người thấy rằng dù anh chỉ có một mình, dù anh bỏ lại Triệu Kế Hồng phía sau lưng thì ông ta cũng tuyệt đối không dám ra tay với bản thân!

“Sao thế, sắc mặt của chưởng giáo Triệu hình như không được tốt lắm!”, Tiêu Chính Văn đang đi thì đột nhiên quay đầu lại nhìn Triệu Kế Hồng phía sau lưng, khẽ cười nói.

Biểu cảm đó thật sự giống như những ông bạn già đã có giao tình nhiều năm rồi, không hề để tâm tới Triệu Kế Hồng cùng với gương mặt tức tối của ông ta!

“Cậu Tiêu, lẽ nào cậu thật sự không sợ tôi sẽ đột nhiên ra tay với cậu sao?”, ánh mắt lạnh lùng của Triệu Kế Hồng ẩn hiện sát khí!

“Ra tay với tôi? Chưởng giáo Triệu dám sao?”

Tiêu Chính Văn vừa nói vừa quay đầu đi về phía Vân Hải, bình thản nói: “Không phải là Tiêu Chính Văn tôi ngạo mạn, nếu như chưởng giáo Triệu có cái gan này thì cũng sẽ không đích thân gửi giấy mời tôi tới Tung Sơn rồi!”

“Tôi dám bảo đảm, nếu như tôi xảy ra bất cứ bất trắc gì ở Tung Sơn, chưa nói tới an nguy của chưởng giáo Triệu, dù là cả Tung Sơn thì cũng phải lấy cái chết để đền tội, ông có gì muốn nói không?”

Tiêu Chính Văn chẳng buồn quay đầu lại, cứ thế lên tiếng nói.

Triệu Kế Hồng nghe vậy thì mặt mày xanh mét, siết chặt tay thành nắm đấm, ông ta đường đường là cao thủ ở cảnh giới Nhân Hoàng, vậy mà lại bị một kẻ bề sau xem thường như thế?

Hơn nữa còn lên tiếng giáo huấn một hồi trước mặt nhiều đệ tử cấp cao như thế của Tung Sơn, đáng tức giận nhất là đối diện với sự châm chọc của Tiêu Chính Văn, ông ta lại chẳng thể phản kháng một lời!

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK