Mục lục
Chiến Thần Bất Bại - Tiêu Chính Văn - Khương Vy Nhan
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Từ Lương chắp hai tay sau lưng, cười khẩy nhìn Tiêu Chính Văn, dù thánh sứ của Cửu U Cung không đấu lại Tiêu Chính Văn, nhưng thêm mấy ngàn cao thủ của điện Huyết Ma, mười Tiêu Chính Văn cũng đừng hòng bảo toàn mạng sống!

"Tiêu Chính Văn, cậu không thể tưởng tượng nổi căn cơ của điện Huyết Ma đâu, dám ngang ngược ở điện Huyết Ma, cậu hoàn toàn không gánh nổi hậu quả!", Từ Lương lạnh lùng mở miệng nói.

Thật ra người đánh Hận Thiên bị thương còn nhốt ông ta ở điện Huyết Ma là Từ Lương!

Mới vừa rồi Tiêu Chính Văn nói thẳng phải dẫn Hận Thiên đi, Từ Lương đã thầm cảm không ổn, thả Hận Thiên đi, sau này Hận Thiên đương nhiên sẽ tính toán món nợ với ông ta!

Dẫu sao oán hận cũng không phải dễ dàng trôi đi, sau lưng Hận Thiên cũng có tầng lớp cao của huyết tộc nâng đỡ, một khi Hận Thiên có được tự do thì ắt sẽ để lộ ra chuyện Từ Lương ra tay với người trong tộc, còn giam ở điện Huyết Ma.

Đến lúc đó, Từ Lương cũng sẽ gặp nguy.

Cho nên, trong tất cả mọi người, Từ Lương là người không hy vọng để Tiêu Chính Văn còn sống rời đi nhất!

Hơn nữa vào giờ phút này, Hận Thiên đã sớm bị hành hạ đến nỗi không còn chỗ nào lành lặn, căn bản không thể để cho Tiêu Chính Văn đưa ông ta đi!

Nhưng điều khiến Từ Lương hoàn toàn không ngờ là ngay cả Long Ma Thiên Tôn cũng thua trong tay Tiêu Chính Văn, thậm chí còn bị Tiêu Chính Văn hút tinh huyết, điều này khiến Từ Lương vừa giận vừa sợ!

Ông ta vừa giật mình với sức chiến đấu của Tiêu Chính Văn, mặt khác lại lo lắng Tiêu Chính Văn sẽ tính toán với mình vì chuyện của Hận Thiên!

Có điều, may mắn là thánh sứ của Cửu U Cung đã đồng ý ra tay trợ giúp, cũng giúp Từ Lương lấy lại tự tin.

Vì vậy ông ta mới nhảy ra khỏi đám người, uy hiếp Tiêu Chính Văn đầy khoái chí.

Vị thánh sứ của Cửu U Cung trong truyền thuyết này có thực lực hết sức kinh khủng, tuy chỉ mới đạt cảnh giới Nhân Vương cấp năm, nhưng ngay cả cao thủ cảnh giới Nhân Hoàng, hắn cũng có thể chém chết chỉ bằng một chiêu!

Dù Tiêu Chính Văn có mấy phần bản lĩnh, nhưng làm sao có thể so sánh với Cửu U Cung nguồn lực sâu dày được?

Chỉ cần thánh sứ của Cửu U Cung ra tay đương nhiên có thể chém giết Tiêu Chính Văn ngay tại đây!

Giờ phút này, bầu không khí toàn bộ núi Long Dương bỗng nhiên căng thẳng, mấy người ông Cổ cũng lau mồ hôi thay Tiêu Chính Văn!

Trước đó chỉ có một mình Long Ma Thiên Tôn, còn bây giờ, ngay cả người của Cửu U Cung cũng dính vào, e rằng Tiêu Chính Văn hoàn toàn không thể chịu nổi chiến thuật đánh du kích này, lỡ như thua trong tay đối phương, Bắc Vực sẽ lại rơi vào bóng tối vô tận!

Tiêu Chính Văn lạnh lùng nhìn Từ Lương nói: "Ồ? Tôi không gánh nổi ư? E là ông còn đang trong mơ nhỉ!"

"Hừ! Tiêu Chính Văn, đừng gồng mình nữa, chỉ cần thánh sứ ra tay, cậu sẽ phải hối hận vì khai chiến với điện Huyết Ma!", Từ Lương vô cùng tự tin nói.

"Ngại quá, cuộc đời tôi không bao giờ làm chuyện mình sẽ hối hận!", Tiêu Chính Văn lạnh lùng nói.

"Tiêu Chính Văn, tôi không thể không thừa nhận cậu thật sự có mấy phần bản lĩnh, ngay cả Long Ma Thiên Tôn cũng thua trong tay cậu! Có điều, thánh sứ của Cửu U Cung đâu phải người mà cậu có thể khiêu chiến?"

"Không nắm chắc trăm phần trăm, tôi cũng sẽ không mời thánh sứ của Cửu U Cung ra mặt, nếu cậu thức thời, bây giờ hãy hiến dâng tinh huyết để trị thương cho Long Ma Thiên Tôn có lẽ thánh sứ nhất thời vui vẻ sẽ còn có thể tha cho cậu được sống”.

"Nếu không, chỉ cần thánh sứ ra tay, sẽ luyện hóa cậu thanh nước máu, bồi bổ cho núi thánh Long Dương này!"

Từ Lương nghiến răng nghiến lợi quát tháo.

"Luyện hóa tôi thành nước máu ư? Được, trái lại tôi muốn xem thử là ai hóa ai thanh nước máu!", Tiêu Chính Văn đặt một tay sau lưng, ánh mắt nhìn về phía ánh sáng trắng!

Giờ phút này, ý chí chiến đấu của Tiêu Chính Văn hiên ngang, sát khí như có thành vật chất ngưng tụ thành sương mù màu trắng, tỏ ra vô cùng bắt mắt trên bầu trời đỏ thẫm!

Cùng với sự dâng lên của ánh sáng trắng kia, máu trong toàn bộ tế đàn cũng như sôi trào, trên khắp núi Long Dương đều bị khí tức kinh khủng bao phủ, ngay cả ông Cổ cũng không khỏi rùng mình một cái!

Trong nháy mắt, một người đàn ông quần áo trắng chân đạp lên ánh sáng lấp lánh đi tới, sau lưng người này còn có một ông lão tóc trắng đi theo.

Trong một thoáng, bóng dáng màu trắng kia đã đi tới gần Tiêu Chính Văn!

"Ai to gan vậy! Ở thánh điện Huyết Ma mà lại dám..."

Tiếng quát mắng vang dội kia mới nói được một nửa đã ngừng lại!

Nửa câu sau không nói ra được nữa.

Giờ phút này, Quảng Lăng Tử nhìn Tiêu Chính Văn cách hắn chưa đầy trăm mét, trên trán đổ mồ hôi như mưa, khóe mắt không ngừng giật giật.

Thậm chí ngay cả trăm viên Dưỡng Thần Đan mà Từ Lương vừa tự mình giao cho hắn cũng suýt chút nữa rơi xuống đất.

Từ sau trận chiến ở thế tục, hình tượng của Tiêu Chính Văn đã khắc sâu trong đầu Quảng Lăng Tử.

Người này chính là khắc tinh của hắn!

Không chỉ đánh hắn trọng thương, ngay cả cây giáo Bá Vương cũng bị anh cướp mất!

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK