Mục lục
Long Phượng Song Bảo Vợ Bầu Lại Muốn Chạy
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

CHƯƠNG 1071

“Được.” Đường Hạo Tuấn gật đầu, đồng ý: “Đợi Dĩnh Nhi tốt lên, ba sẽ sắp xếp thầy giáo cho con.”

“Cảm ơn ba.” Tống Hải Dương cảm kích nói.

Đường Hạo Tuấn cười nhẹ.

Lúc này, phòng phẫu thuật mở ra, một y tá từ bên trong đi ra.

Dì Vương vội vàng ngăn cô ấy lại: “Y tá, đứa nhỏ bên trong thế nào?”

Y tá nhìn mấy người, nhanh chóng trả lời: “Đứa nhỏ gãy xương cánh tay, da đầu rách chảy rất nhiều máu, bây giờ cánh tay đã nối được, vết thương trên đầu cũng đã khâu lại, chỉ thiếu truyền máu, chỉ là đứa nhỏ là máu RH-, tôi bây giờ đang muốn đến kho máu kiểm tra xem còn loại máu này hay không.”

“Không cần xem, lấy của tôi.” Đường Hạo Tuấn lập tức nói.

Máu của anh là RH-, lúc trước Hải Dương xảy ra tai nạn xe cộ, anh đã chuẩn bị hiến cho Hải Dương.

Nhưng mà bị Tống Vy ngăn lại, chọn Đường Hạo Minh.

Nhưng mà bây giờ không phải là lúc ghen tuông, Đường Hạo Tuấn cởi áo khoác ném cho dì Vương, tháo cúc tay áo sơ mi, kéo tay áo lên, lộ ra cánh tay rắn chắc.

Y tá thấy anh cũng đã chuẩn bị để lấy máu, đương nhiên cũng không tiện từ chối, nhưng mà vẫn vì phòng ngừa chuyện ngoài ý muốn, vẫn hỏi: “Anh và đứa nhỏ bên trong, có quan hệ thế nào? Nếu như có quan hệ cha con, không thể hiến máu.”

“Tôi là ba dượng của đứa bé.” Đường Hạo Tuấn trầm giọng trả lời.

Y tá có chút bất ngờ: “Ba dượng và con gái cùng nhóm máu, vậy hai người đúng thật là có duyên, đi theo tôi.”

“Chăm sóc cho Hải Dương, tôi đi trước.” Đường Hạo Tuấn sau khi dặn dì Vương một câu, đi theo y tá.

Khoảng mười phút sau, Đường Hạo Tuấn kẹp bông quay về, sắc mặt có chút tái nhợt, xem ra đã bị lấy không ít máu.

“Cậu chủ, cậu không sao chứ?” Dì Vương đỡ lấy anh, đỡ anh đến cái ghế bên cạnh ngồi xuống, cũng chính là bên cạnh Hải Dương.

“Tôi không sao, chỉ là có chút choáng.” Đường Hạo Tuấn lắc đầu, giọng có chút khàn khàn trả lời.

Hải Dương nhìn anh, nhớ ra cái gì đó, móc hai viên kẹo trong túi quần đưa ra: “Ba ba, này.”

Đường Hạo Tuấn nhìn hai viên kẹo này, nhướng mày. Tải ápp Hola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Ánh mắt Tống Hải Dương ảm đạm: “Cái này con để trong túi, chuẩn bị dỗ Dĩnh Nhi, nhưng mà Dĩnh Nhi…”

“Yên tâm đi, Dĩnh Nhi sẽ không có chuyện gì.” Đường Hạo Tuấn sờ đầu cậu bé, sau đó lấy hai viên kẹo qua mở ra, ăn một viên, lại đưa viên còn lại cho Tống Hải Dương.

Hai cha con ăn kẹo, trong lòng dần dần bình tĩnh hơn rất nhiều.

Đúng lúc này, điện thoại của Đường Hạo Tuấn vang lên.

Anh bỏ bông ra, lấy điện thoại từ trong túi quần, nhìn tên hiện lên, đồng tử hơi co lại.

Tống Hải Dương cũng nhìn thấy, trừng mắt nhìn: “Là mẹ.”

Đường Hạo Tuấn mím môi.

Nước ngoài lúc này vẫn là nửa đêm, theo lý thuyết, cô vẫn còn đang ngủ, sao có thể đột nhiên gọi đến.

Chẳng lẽ là, cô ấy biết hai đứa nhỏ đã xảy ra chuyện?

Nếu như biết, là ai nói cho cô biết?

Đường Hạo Tuấn rũ mắt xuống, sau khi do dự một lúc, vẫn nhận điện thoại.

“Hạo Tuấn.” Giọng nói có chút mệt mỏi của Tống Vy truyền đến: “Không quấy rầy anh làm việc chứ?”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK