Mục lục
Long Phượng Song Bảo Vợ Bầu Lại Muốn Chạy
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 2111

Một tay của Kiều Phàm đang gác trên mắt, nghe thấy lời này, bỏ tay ra khỏi mắt sau đó từ trên giường bệnh ngồi dậy, ngước mắt nhìn người phụ nữ đứng ở cửa: “Là cô à.”

“Là tôi.” Giang Hạ gật đầu, cô đóng cửa lại rồi đi về phía anh: “Anh Kiều, anh có phải không thoải mái ở đâu không? Tôi nhìn sắc mặt của anh cũng có chút không tốt lắm.”

Thật sự không quá tốt, sắc mặt có hơi tái nhợt.

Những ngày này, anh khôi phục không tồi, chỉ có xương chưa lành hẳn, một số vết thương ngoài da đều đã khôi phục gần hết rồi, cho nên sắc mặt gần như cũng bắt đầu trở nên hồng hào, không có ở trạng thái trắng bệch như lúc đầu đi vào bệnh viện nữa.

Nhưng bây giờ, sắc mặt của anh vậy mà lại biến thành dáng vẻ như khi vừa bắt đầu vào bệnh viện, cho nên điều này khiến cô không thể không lo lắng, anh có phải có thương thế gì tái phát hay nứt ra nên mới vậy không.

“Tôi không sao.” Kiều Phàm day mi tâm, mở miệng đáp lại một câu.

Giang Hạ nhíu mày: “Không sao? Như này sao có thể không sao chứ, bản thân anh nhìn xem sắc mặt của anh tệ cỡ nào.”

Nói xong, cô vội vàng lấy điện thoại ra, để anh nhìn mình trong màn hình.

Kiều Phàm nhíu mày đối với động tác của Giang Hạ, sau đó nhếch khóe môi: “Cô khẩn trương như vậy, cô rất lo lắng cho tôi sao?”

Giang Hạ nghe thấy lời này của anh, đầu tiên là sững người, sau đó vội vàng để điện thoại xuống lùi lại một bước, lắc đầu phủ nhận: “Không có.”

Tim của cô đập nhanh, trên mặt cũng có hơi nóng, ánh mắt còn không dám nhìn về phía anh, trong lòng giống như một mớ tơ vò.

Cô cũng không biết bản thân sao lại hoảng như vậy.

Không phải chỉ là một câu nói hiểu lầm thôi sao, căng thẳng hoảng hốt như vậy làm cái gì?

Tuy nghĩ như vậy, nhưng sự hoảng hốt trong lòng cô lại không biến mất, cũng không bình tĩnh được.

Cô không biết bản thân rốt cuộc bị làm sao.

Loại cảm giác này khiến cô xa lạ, cũng khiến cô cảm thấy không biết làm sao, nhưng đồng thời, vẫn thấp thoáng khiến cô tò mò tới… nghiện.

“Không có ư?” Thấy dáng vẻ vội vàng phủ nhận này của Giang Hạ, Kiều Phàm nheo mắt lại: “Nói như vậy cô không lo lắng cho tôi? Tôi có khả năng là vì thương thế trên người mới không thoải mái, cũng tức là, nguyên nhân của tất cả chuyện này đều là do cô, mà cô vậy mà không lo lắng? Giang Hạ, cô không cảm thấy có có hơi lạnh lùng rồi sao?”

Nghe anh nói như vậy, Giang Hạ bỗng ngẩng đầu lên: “Không phải như vậy đâu anh Kiều, tôi không phải lạnh lùng, tôi chỉ là… chỉ là…”

Cô khẩn trương tới cắn môi, không biết hình dung như nào.

Cô muốn nói, cô lo lắng cho anh, nhưng nói rồi thì dường như sự lo lắng này biến thành một loại lo lắng rất lạ.

Tóm lại, không phải là loại lo lắng giữa bạn bè bình thường, mà là loại lo lắng giữa người yêu.

Bởi vì là anh chủ động hỏi cô có phải đang lo lắng cho anh không, cho nên loại cảm giác mờ ám này cực kỳ mãnh liệt.

Vậy nên cô mới vô thức nói mình không lo lắng, bởi vì như vậy, lời của anh sẽ không mờ ám nữa.

Kết quả sau khi cô trả lời như vậy, cô lại nói cô lạnh lùng.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK