Mục lục
Long Phượng Song Bảo Vợ Bầu Lại Muốn Chạy
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

CHƯƠNG 378

“Tổng giám đốc Đường yên tâm.”

Đường Hạo Tuấn lùi về sau hai bước, nhường đường để bác sĩ có không gian làm việc lớn hơn.

Khoảng mấy phút sau, bác sĩ thu chiếc đồng hồ quả quýt về, khom lưng vỗ tay bên tai Tống Vy một cái, đôi mắt đang mở to của Tống Vy đột nhiên nhắm lại.

“Thế là được rồi sao?” Trình Hiệp chỉ vào Tống Vy.

Bác sĩ Vương lau mồ hôi trên trán: “Được rồi, chắc lát nữa cô gái này sẽ tỉnh lại.”

“Thần kỳ quá.” Trình Hiệp nhướng mày, kinh ngạc cảm thán.

“Được rồi, nếu cô ấy đã không sao thì ra ngoài trước đi.” Đường Hạo Tuấn nói dứt lời, xoay người rời đi.

Trình Hiệp và bác sĩ Vương cũng lập tức đi theo.

Ba người đi tới cửa.

Đường Hạo Tuấn cúi đầu nhìn Kiều Phàm vẫn nằm bất động trên mặt đất: “Ông xem thử cho anh ta xem, trạng thái tâm lý của anh ta rốt cuộc nghiêm trọng tới mức nào?”

“Được.” Bác sĩ Vương đáp lại một tiếng, ngồi xổm xuống kiểm tra tâm lý cho Kiều Phàm.

Đường Hạo Tuấn và Trình Hiệp cùng bác sĩ Lưu đứng bên cạnh xem.

Khoảng nửa tiếng sau, bác sĩ Vương đứng lên với vẻ mặt nghiêm túc.

“Thế nào?” Đường Hạo Tuấn máy môi hỏi.

Bác sĩ Vương lắc đầu: “Rất nghiêm trọng, vừa rồi tôi dùng thôi miên xâm nhập vào ý thức anh ta, phát hiện trạng thái tâm lý của anh ta đã xiêu vẹo tới mức nguy hiểm, toàn bộ đều u ám, thế nên anh ta buộc phải tiến hành điều trị tâm lý ngay lập tức. Nếu cứ tiếp tục thế này thì anh ta sẽ biến thành một người sống không thể kiểm soát.”

“Shh…” Nghe tới đây, Trình Hiệp không khỏi hít sâu một hơi: “Sống không thể kiểm soát, thế chẳng phải là kẻ điên sao?”

“Còn đáng sợ hơn cả kẻ điên, điên không hẳn sẽ gây nguy hại tới xã hội, nhưng anh ta thì chắc chắn có.

Tôi vừa nói rồi, nội tâm anh ta hoàn toàn u ám, người như vậy, một khi giải phóng hoàn toàn nội tâm đen tối thì không ai dám chắc anh ta sẽ làm ra chuyện gì.”

“Trời ơi, đáng sợ quá.” Trình Hiệp rùng mình nói.

Đường Hạo Tuấn mím môi mỏng, tuy anh không nói gì nhưng trong lòng đã quyết định, phải đưa Kiều Phàm đi.

Người như vậy, không thể giữ lại bên cạnh Tống Vy được.

“Hai người đưa anh ta tới bệnh viện đi, bảo Mạnh Ngọc giam anh ta lại một mình. Còn về việc xử lý anh ta thế nào, đợi Tống Vy tỉnh lại rồi nói tiếp.” Đường Hạo Tuấn ngước mắt, nhìn Kiều Phàm với vẻ vô cảm, dặn dò nói.

“Rõ ạ.” Trình Hiệp gật đầu.

Sau đó đỡ Kiều Phàm từ dưới đất lên, rời đi cùng hai vị bác sĩ.

Sau khi họ đi, Đường Hạo Tuấn đóng cửa lại, trở về phòng ngủ.

Anh vừa vào đã thấy cô gái ban nãy đang nằm giờ đã ngồi dậy, vẻ mặt khó chịu, day day huyệt thái dương.

“Tỉnh rồi à?” Đường Hạo Tuấn dựa vào thành cửa.

Tống Vy nghe thấy giọng anh, động tác trên tay dừng lại, quay đầu lại nhìn: “Tổng giám đốc Đường.”

Đường Hạo Tuấn “ừ” một tiếng, đi tới bên mép giường: “Đầu óc choáng váng à?”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK