Mục lục
Long Phượng Song Bảo Vợ Bầu Lại Muốn Chạy
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

CHƯƠNG 1534

Bị bắt lâu như vậy, cô cuối cùng đã nhìn thấy người quen, có thể không kích động sao.

Trình Hiệp nắm chặt điện thoại, hỏi: “Bà chủ, cô bây giờ đang ở đâu cô biết chứ?”

Chỉ cần bà chủ nói ra địa chỉ, họ sẽ không cần lại vùi đầu tìm kiếm khắp nơi nữa, có thể đến thẳng đó.

Tuy nhiên, Tống Vy lại lắc đầu: “Xin lỗi, tôi không biết, tôi chỉ biết, tôi đang ở trên hải đảo nào đó ở vùng biển nước L, những chuyện khác, tôi đều không biết.”

“Hải đảo!” Mắt Trình Hiệp sáng lên: “Quả nhiên là hải đảo, bà chủ, chúng tôi thực ra đã biết cô trên hải đảo rồi, chỉ là không biết cụ thể ở hải đảo nào, cho nên chúng tôi hiện tại đã phái ra rất nhiều người, chuẩn bị lật tung tất cả hải đảo trong vùng biển nước L, chúng tôi đã đến nước L, còn tìm kiếm tất cả đảo không người, đang liên lạc với đảo chủ các hòn đảo tư nhân.”

“Tôi biết, tối qua tôi nghe thấy điện thoại của Đường Hạo Minh, anh ta cũng biết mọi người đến nước L.” Tống Vy đáp.

Sắc mặt Trình Hiệp lại khó coi: “Cái gì? Anh ta biết chúng tôi đến nước L?”

Nói vậy, Đường Hạo Minh cũng đã biết họ ở trên biển, tra xét đảo rồi sao?

Nói vậy, Đường Hạo Minh có phải muốn chuyển chỗ?

Dường như nhìn ra lo lắng của Trình Hiệp, Tống Vy lắc đầu: “Các anh yên tâm, Đường Hạo Minh chỉ biết các anh đến nước L, không biết các anh đang tra xét hải đảo, cho nên không di chuyển, chỉ là anh ta hiện tại không ở trên đảo, không biết đã đi đâu.”

“Vậy à, vậy thì tốt.” Trình Hiệp thở phào.

Tống Vy nhìn anh ta: “Trợ lý Trình, đưa điện thoại cho Hạo Tuấn.”

“Ồ, được được được, tôi đi ngay.” Trình Hiệp vội gật đầu, sau đó đẩy cửa phòng họp bước vào.

Đường Hạo Tuấn nhìn thấy anh ta vội vàng đi vào, trầm giọng hỏi: “Sao vậy?”

“Hạo Tuấn!” Trình Hiệp còn chưa mở miệng, Tống Vy đã trực tiếp gọi một tiếng.

Mặc dù cô không nhìn thấy Hạo Tuấn, nhưng cô nghe thấy giọng anh.

Đường Hạo Tuấn cũng nghe thấy giọng Tống Vy, sững sờ.

Chuyện gì vậy?

Hình như anh nghe thấy giọng Tống Vy, là ảo giác sao?

Đang nghĩ, Tống Vy lại gọi một tiếng: “Hạo Tuấn, là em!”

Lúc này, Đường Hạo Tuấn nghe càng thêm rõ ràng, chính xác khóa chặt lấy nơi phát ra giọng nói, trong tay Trình Hiệp, điện thoại của anh.

Đường Hạo Tuấn đầu tiên nhìn điện thoại hai giây, sau đó con ngươi co rút nhìn sang Trình Hiệp.

Trình Hiệp gật đầu: “Tổng giám đốc, là bà chủ.”

Nói rồi, anh ta đưa điện thoại sang.

Lúc Đường Hạo Tuấn nhận lấy, tay cũng có chút run rẩy.

Nghĩ là biết, lúc này trong lòng anh không bình tĩnh cỡ nào.

Nhận lấy điện thoại, Đường Hạo Tuấn cúi đầu nhìn màn hình, thấy Tống Vy trong điện thoại, anh ngược lại trở nên bình tĩnh đến lạ.

 

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK