Mục lục
Long Phượng Song Bảo Vợ Bầu Lại Muốn Chạy
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

CHƯƠNG 368

Đi ra khỏi tòa án, Tống Vy đi tới trước xe, lấy chìa khóa ra định ấn thì đột nhiên Tống Huy Khanh ngăn cô lại.

Tống Vy nhìn người dường như già đi hơn mười tuổi trước mắt, nội tâm không hề dao động, không vui không buồn, vô cùng bình tĩnh: “Có chuyện gì sao? Nếu như tới hỏi tội tôi vì Tống Huyền, vậy thì không cần thiết đâu, bởi vì tôi sẽ không quan tâm tới ông.”

“Tội của Huyền Nhi đã được quyết định rồi, ba tìm con hỏi tội thì còn có tác dụng gì không?” Khuôn mặt già nua của Tống Huy Khanh nở nụ cười châm chọc.

Tống Vy vuốt mái tóc: “Vậy rốt cuộc ông muốn làm gì?”

“Ba tới để hỏi con, bây giờ Tiểu Kim thế nào rồi?” Tống Huy Khanh nhìn cô.

Nghe thấy ông ta hỏi tới em trai mình, đôi mắt Tống Vy lập tức nheo lại: “Bảy năm trước ông ghét bỏ Tiểu Kim vì sức khỏe yếu ớt, mắc bệnh tim bẩm sinh, nghi ngờ Tiểu Kim không phải con trai ông, bây giờ ông lại hỏi tới Tiểu Kim làm gì?”

Khuôn mặt già nua của Tống Huy Khanh tỏ ra hơi lúng túng, nhưng nghĩ tới mục đích của mình thì lại trở nên nghiêm túc: “Ba muốn bồi dưỡng Tiểu Kim trở thành người thừa kế của nhà họ Tống.”

“Gì cơ?” Tống Vy tưởng mình nghe nhầm bèn xoa tai: “Bồi dưỡng Tiểu Kim làm người thừa kế của ông?”

“Phải.” Tống Huy Khanh gật đầu.

Tống Vy bật cười: “Ông Tống, ông không đùa đấy chứ? Bảo Tiểu Kim làm người thừa kế của ông, vậy Huyền Nhi mà ông yêu thương nhất phải làm sao đây?”

Tống Huy Khanh siết chặt đầu rồng trên gậy chống: “Ba chưa từng nghĩ sẽ để Huyền Nhi làm người thừa kế. Huyền Nhi rồi cũng sẽ phải lấy chồng, ba không thể đem nhà họ Tống ra làm của hồi môn cho nó, để cho người khác trục lợi được.”

Thứ ông ta muốn luôn là phát triển doanh nghiệp Tống Thị lớn mạnh.

Nhìn ra được tham vọng trong mắt Tống Huy Khanh, khóe miệng Tống Vy cong lên đầy lạnh lùng: “Cho nên ý của ông là, muốn con trai thừa kế nhà họ Tống có đúng không?”

“Đúng vậy!” Tống Huy Khanh vuốt nhẹ cây gậy chống rồi trả lời.

Tống Vy bĩu môi khinh thường: “Ông Tống, vì sao cứ phải là Tiểu Kim thế? Ông bảo Tô Thu sinh cho ông thêm một thằng con trai không phải được rồi sao?”

Khuôn mặt già nua của Tống Huy Khanh có vẻ lúng túng, chột dạ hắng giọng, bảo: “Bà ấy đã không còn trẻ nữa, không sinh được.”

“Thế thì chưa chắc đâu.” Tống Vy lắc ngón tay.

Tô Thu còn sinh một đứa con lớn hơn Hải Dương tầm hai tuổi với tên đàn ông khác, sao lại không sinh được nữa chứ.

Người thực sự không sinh được nữa, phải là bản thân ông ta mới đúng.

Nghĩ rồi, Tống Vy nhìn Tống Huy Khanh với ánh mắt sâu xa.

Tống Huy Khanh hiểu được ánh mắt của cô, cảm thấy cô đang cười nhạo mình, lập tức thẹn quá hóa giận: “Ánh mắt đó của con là sao?”

Tống Vy nhún vai: “Không có gì.”

Khóe miệng Tống Huy Khanh giật giật, sau đó đưa điện thoại của mình qua, có chút mất kiên nhẫn thúc giục: “Được rồi, con đưa số điện thoại của Tiểu Kim cho ba đi, ba tự nói với nó!”

Tống Vy nhìn điện thoại của ông ta, không nhận lấy: “Ông Tống, điều gì khiến ông tự tin rằng tôi sẽ cho ông cách liên lạc với Tiểu Kim vậy?”

“Mày không cho tao?” Tống Huy Khanh trừng đôi mắt già.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK