Mục lục
Long Phượng Song Bảo Vợ Bầu Lại Muốn Chạy
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

CHƯƠNG 2047

“He he, An An.” Trần Châu Ánh giống như đứa trẻ được kẹo, cả người cực kỳ vui vẻ, cúi đầu hôn mấy cái lên mặt An An, yêu thích vô cùng.

Mà An An cũng rất nể mặt lại cười rồi.

Tống Vy không có ngăn Trần Châu Ánh chơi với An An, cô và chị Trương cùng nhau đứng ở bên cạnh, cười ha ha nhìn.

Tuy Trần Châu Ánh chưa từng có con, nhưng dỗ trẻ con lại rất giỏi, hơn nữa còn rất kiên nhẫn.

An An bị cô ấy chọc cứ cười suốt, vui vẻ không vui.

Tống Vy không nhịn được mà mở miệng nói: “Châu Ánh, cậu thích trẻ con như vậy, dứt khoát tự mình sinh một đứa là được rồi, tớ thấy cậu nhất định là một người mẹ tốt.”

“Bà chủ nói đúng, cô Trần có kiên nhẫn, lại biết chọc trẻ con vui, con của cô cũng nhất định sẽ thích cô.” Chị Trương cũng phụ họa.

Trần Châu Ánh sờ gương mặt nhỏ của An An, nói: “Hai người nói thì dễ lắm, nhưng tớ sinh với ai? Tớ và sư huynh của tớ, bát tự còn chưa rút, cho nên chuyện này ấy à, không vội, đợi sau này tớ và sư huynh của tớ ở bên nhau, con tớ chắc chắn sẽ sinh, tớ vốn thích trẻ con, cũng mong có đứa trẻ mở miệng gọi tớ là mẹ, với lại, tớ còn đợi quà Vy Vy tặng con của tớ đó.”

Tống Vy bị lời này của cô ấy chọc cười không thôi: “Cậu ấy.”

Chị Trương cũng cười: “Cô Trần thật hài hước.”

“Phải.” Tống Vy gật đầu tán thành.

Trần Châu Ánh mỉm cười, cúi đầu, tiếp tục chơi với An An.

Cô rất thích, rất yêu An An, hơn nữa An An không quấy khóc, thật sự là thiên thần nhỏ trong ước mơ của cô.

Trong thời gian tiếp theo, Trần Châu Ánh luôn chơi cùng với An An.

Nếu không phải cuối cùng An An mệt rồi, ngáp ngủ muốn đi ngủ, sợ rằng Trần Châu Ánh cũng không nỡ buông An An ra.

“Được rồi. Đừng thất vọng như vậy, đợi An An tỉnh, có thời gian chơi với cậu.” Tống Vy vỗ nhẹ vai của Trần Châu Ánh đang thất vọng vì An An ngủ mất, cô dở khóc dở cười an ủi.

Nghe thấy lời an ủi của Tống Vy, Trần Châu Ánh chỉ đành thở dài: “Cũng chỉ có thể như vậy.”

“Được rồi, chúng ta ra ngoài thôi, trời đã không còn sớm nữa, về biệt thự thôi.”

Nói xong, Tống Vy lấy tay ra khỏi vai của cô ấy, xoay người nhìn sang chị Trương: “Chị Trương, làm phiền chị bế An An, chúng ta trở về.”

“Được thưa bà chủ.” Chị Trương gật đầu đáp, sau đó cúi người xuống, cẩn thận bế An An từ trong giường sơ sinh lên.

An An được bế lên, cái miệng nhỏ còn mấp máy hai cái, đáng yêu tới mức khiến trái tim của người khác tan chảy.

Hai tay của Trần Châu Ánh xoa vào nhau, đè thấp giọng mà hét lên: “Aaaaa, Vy Vy cậu nhìn thấy không, đáng yêu quá, An An đáng yêu quá.”

Tống Vy buồn cười không thôi trước sự điên cuồng của cô ấy: “Con trai của tớ, tớ đương nhiên nhìn thấy rồi.”

“Không được, Vy Vy, cậu cho tớ bế An An đi, để tớ bế thằng bé về biệt thự được không?”

Nói xong, Trần Châu Ánh muốn chìa tay muốn bế An An.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK