Mục lục
Long Phượng Song Bảo Vợ Bầu Lại Muốn Chạy
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

CHƯƠNG 2221

Nhưng quá đắt, anh ta cũng không mua lần thứ hai, nhưng luôn nhớ mãi không quên.

Không ngờ, ở đây lại có thể được đám Đường Hạo Tuấn coi thành trà bình thường để đãi khách.

Cho nên nghĩ thôi cũng biết, chỗ Đường Hạo Tuấn chắc chắn còn có rất nhiều loại trà quý hơn

Nếu anh ta có thể thuận tiện mang đi một ít…

Nghĩ tới biểu cảm Đường Hạo Tuấn có khả năng sẽ có khi anh ta lấy trà đi, môi của Kiều Phàm không khỏi nhếch lên.

Trần Châu Ánh không nghe thấy lời của mình truyền tới tiếng đáp trả, sự hồ hởi trên mặt nhạt bớt, sau đó rảo bước đi về phía sô pha.

Đi tới trước sô pha, cô ấy nhìn thấy người ngồi trên sô pha, không phải là Tống Vy hoặc Đường Hạo Tuấn, mà là người đàn ông gặp ở tầng 2 vào mấy tiếng trước, trong mắt cô ấy vụt qua một tia kinh ngạc.

Người này sao lại ở đây?

Tuy trong lòng nghi hoặc, nhưng Trần Châu Ánh ngoài mặt không có biểu hiện ra, nở nụ cười lịch sự: “Chào anh, anh là bác sĩ Kiều nhỉ?”

Cô ấy đưa tay ra.

Cho dù trong lòng không thích người đàn ông này, nhưng mặt mũi vẫn phải cho.

Kiều Phàm nhìn dáng vẻ cười giả bộ của người phụ nữ trước mắt, anh ta hơi nhướn mày, trong lòng rất rõ, người phụ nữ này không có thiện cảm với anh ta, nhưng lại cố giả bộ dáng vẻ vui vẻ, trong lòng ngược lại có vài phần khâm phục.

Dù sao người phụ nữ có thể luồn cúi như này, thật sự không hay thấy.

Môi của Kiều Phàm hơi nhếch lên lộ ra độ cong đầy ý mỉa mai, nhưng rất nhanh đã biến mất.

Anh ta coi như không xảy ra chuyện gì cả, đưa tay ra, bắt tay với Trần Châu Ánh: “Chào cô, cô Trần đúng chứ?”

Anh ta không vạch trần dáng vẻ giả tạo của Trần Châu Ánh, ngược lại cũng rất điềm nhiên mà chào hỏi với Trần Châu Ánh.

Tóm lại, hai người này đều là cao thủ diễn kịch.

Điều khác nhau duy nhất là kỹ năng diễn xuất cũng có cao thấp, Trần Châu Ánh rõ ràng thấp hơn Kiều Phàm một bậc.

Ít nhất, Kiều Phàm có thể nhìn ra Trần Châu Ánh đang diễn, mà Trần Châu Ánh không nhìn ra Kiều Phàm cũng đang diễn.

Sau khi hai người bắt tay nhau thì trực tiếp tách ra.

Trần Châu Ánh ngồi xuống sô pha ở đối diện Kiều Phàm: “Bác sĩ Kiều, Vy Vy đâu?”

Cô ấy hỏi.

Kiều Phàm vẫn điềm tĩnh uống trà.

Không dễ dàng gì lại uống được trà quý như này, phải nhân lúc ở đây, uống thêm một ít.

Ngộ nhỡ khi đi rồi, Đường Hạo Tuấn keo kiệt, không nỡ cho anh ta mang đi thì sao?

“Hai vợ chồng bọn họ ở trong bếp.” Kiều Phàm khẽ mấp máy môi đáp lại.

“Nhà bếp ư?” Trần Châu Ánh chợt sững người, quay đầu nhìn về phía bếp: “Sếp Đường cũng trở về rồi sao?”

“Ừ.” Kiều Phàm hơi ngước cằm lên.

Trần Châu Ánh càng nghĩ không thông: “Bọn họ không có việc gì thì ở trong bếp làm gì? Lẽ nào cơm tối hôm nay, bọn họ muốn tự mình chuẩn bị?”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK