Mục lục
Long Phượng Song Bảo Vợ Bầu Lại Muốn Chạy
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

CHƯƠNG 1663

Đường Hạo Tuấn thấy anh ta thật sự đã buông bỏ tình cảm với Lâm Giai Nhi, môi mỏng hơi mấp máy, anh nói: “Còn có một chuyện, tôi vẫn chưa nói với cậu.”

“Chuyện gì?” Mạnh Ngọc nghi ngờ quay lại nhìn anh.

Đường Hạo Tuấn cũng nhìn về phía lò lửa: “Thật ra thì trước khi Lâm Giai Nhi qua đời, cô ta có để lại một lời trăng trối.”

“Cái gì?” Mạnh Ngọc ngẩn người ra: “Trăng trối?”

“Đúng vậy, là cho cậu.” Đường Hạo Tuấn nhìn anh ta.

Con ngươi của Mạnh Ngọc run lên, khóe miệng mở ra, một lúc sau mới phát ra giọng nói: “Cho… cho tôi?”

“Ừ.” Đường Hạo Tuấn gật đầu.

Mạnh Ngọc có vẻ hơi khó tin, khuôn mặt đáng yêu như một đứa trẻ, đầy vẻ mờ mịt.

Giai Nhi… lại để lại lời trăng trối cho anh ta!

Chuyện này sao có thể!

Giai Nhi không yêu anh ta, không có chút tình cảm nào với anh ta, cho đến bây giờ vẫn lợi dụng anh ta, xem anh ta là một công cụ.

Vậy thì sao Giai Nhi có thể để lại lời trăng trối cho anh ta được, chỉ sợ còn không hề nhớ tới anh ta.

Nhưng nhìn dáng vẻ nghiêm túc của Hạo Tuấn, điều này hiển nhiên là sự thật, Giai Nhi thực sự để lại lời trăng trối cho anh ta.

“Giai Nhi… nói gì vậy?” Mạnh Ngọc nắm chặt tay, quả đấm khẽ run lên, khẩn trương hỏi.

Đường Hạo Tuấn nhìn anh ta: “Lâm Giai Nhi nói cô ta có lỗi với cậu, ngoài ra cô ta đã biết người mình yêu là ai.”

“Có lỗi với tôi, người mình yêu là ai…” Đồng tử Mạnh Ngọc giãn ra: “Chuyện này… có nghĩa là gì?”

“Chính là những gì cậu đang nghĩ.” Đường Hạo Tuấn nói.

Tim Mạnh Ngọc đập thình thịch, miệng mở ra nhưng không nói nên lời.

Những gì anh nghĩ.

Anh nghĩ, Giai Nhi nói có lỗi với anh, tại sao còn muốn nói với anh người cô ấy yêu là ai.

Những lời này rõ ràng là muốn nói với anh rằng cô ấy yêu anh!

Nếu không, cô ấy có thể trực tiếp nói lời xin lỗi với anh, không cần phải thêm một câu “biết người mình yêu là ai”.

Nhưng Giai Nhi đã nói vậy hết lần này đến lần khác, kết quả chỉ có một, người Giai Nhi yêu chính là anh!

Sau khi nhận ra điều này, Mạnh Ngọc khẽ run lên, thật lâu sau mới nói: “Giai Nhi, cô ấy… yêu tôi.”

“Ừ, Lâm Giai Nhi đã sớm động lòng với cậu, chỉ là cô ta không biết mà thôi.” Đường Hạo Tuấn đút hai tay túi quần, nói.

Mạnh Ngọc cụp mi xuống, ánh mắt lại trở nên ấm áp: “Thật không?”

Giai Nhi yêu anh, nhưng Giai Nhi lại không biết.

Anh yêu Giai Nhi nhưng cũng không phát hiện ra Giai Nhi có tình cảm với mình, chuyện này mới buồn cười làm sao.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK