Mục lục
Long Phượng Song Bảo Vợ Bầu Lại Muốn Chạy
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

CHƯƠNG 539

“Tặng quà?” Đường Hạo Tuấn khẽ nheo mắt, cảm thấy có lý, sau đó nhìn Trình Hiệp dặn dò: “Chuyện mua quà giao cho cậu nhé.”

“Tôi…” Trình Hiệp có chút ngập ngừng.

Vốn dĩ anh ta định nói, sao anh ta biết mẹ nhà thiết kế Tống thích quà gì, nhưng thấy ánh mắt lạnh căm của tổng giám đốc Đường, lập tức cười khổ nói: “Tôi biết rồi, tôi sẽ đi sắp xếp.”

Cùng lắm thì, anh ta sẽ dựa theo đồ phụ nữ thích để mua.

Dù tuổi tác có lớn thì cũng là phụ nữ. Không phải hầu hết phụ nữ đều thích những món đồ trang điểm sao.

Nghĩ vậy, Trình Hiệp lập tức cảm thấy không còn áp lực gì nữa. Anh ta sửa sang lại cà vạt, đi ra ngoài.

Buổi tối, Đường Hạo Tuấn lái xe, chở Tống Vy và hai đứa trẻ tới nhà hàng.

Tống Vy quay đầu nhìn ghế sau, mấy túi quà đặt gần hai đứa trẻ, tò mò không thôi: “Hạo Tuấn, những thứ này đều cho mẹ em sao?”

“Ừ.” Đường Hạo Tuấn nhìn đường phía trước gật đầu.

Tống Dĩnh Nhi chạm vào túi: “Ba ơi, những thứ này là gì thế ạ?”

Tống Vy cũng rất tò mò.

Tuy Tống Hải Dương không nói gì, nhưng cũng đánh giá chiếc túi.

Đường Hạo Tuấn nhìn vẻ mặt tương tự nhau của ba mẹ con qua kính chiếu hậu, cảm thấy có chút đáng yêu, không khỏi cong khóe môi lên: “Không biết, Trình Hiệp mua đấy.”

“Đồ anh tặng mẹ em mà anh cũng không biết?” Tống Vy không khỏi giật giật khóe miệng.

Anh không sợ Trình Hiệp sẽ mua món đồ kỳ quái gì đó sao?

Tuy trong lòng nghĩ vậy, nhưng Tống Vy cũng không nói ra.

Dù sao thì người ta cũng đã mua rồi, tấm lòng ở đây, cô có nói những lời này thì có hơi không biết điều.

Rất nhanh đã tới nhà hàng.

Tống Vy dắt Tống Hải Dương, Đường Hạo Tuấn bế Tống Dĩnh Nhi, một nhà bốn người sóng bước đi vào nhà hàng, cộng thêm nhan sắc cao của họ, khiến cho cả nhà hàng bừng sáng, thu hút ánh mắt của tất cả mọi người.

Có người thậm chí không nhịn được lấy điện thoại ra, chụp ảnh gia đình họ.

Dù sao thì một nhà có nhan sắc cao như vậy, khó mà thấy được lần hai.

“Chào anh chị, xin hỏi mọi người có đặt trước không?”

“Có, là bà Lưu Mộng.” Tống Vy khẽ mỉm cười, nói tên Lưu Mộng ra.

Phục vụ lập tức hiểu, làm một tư thế mời.

Tống Vy nhìn về phía Đường Hạo Tuấn.

Đường Hạo Tuấn khẽ gật đầu, sau đó bế Tống Dĩnh Nhi đi cùng hai mẹ con theo sau người phục vụ vào phòng riêng.

Trong phòng riêng, Lưu Mộng nghe thấy tiếng bước chân và giọng Tống Vy truyền tới từ bên ngoài, biết họ đã tới, vậy là lập tức đứng lên, đi tới mở cửa.

Nhìn bóng dáng xinh đẹp của cả nhà bốn người, đột nhiên Lưu Mộng có chút bất ngờ.

Khi chưa biết Đường Hạo Tuấn là ba ruột của hai đứa trẻ, ba mẹ con Vy Vy đi cạnh anh đã rất giống một gia đình rồi.

Hiện giờ biết Đường Hạo Tuấn chính là ba hai đứa trẻ, bà mới biết, có những duyên phận, ngay từ đầu đã được định sẵn.

Sau khi phục vụ đi ra, Tống Vy thấy Lưu Mộng thất thần, cô buông tay Tống Hải Dương ra, gượng gạo vẫy vẫy tay với Lưu Mộng: “Mẹ.”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK