Mục lục
Long Phượng Song Bảo Vợ Bầu Lại Muốn Chạy
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

CHƯƠNG 770

Tống Vy không để ý tới cô ta, mở cửa căn phòng thứ ba.

Lâm Giai Nhi cũng không tức giận.

Cô ta nhìn ra, Tống Vy đã là chó mất chủ rồi, cô ta không thèm tức giận với một con chó mất chủ.

Dù hiện giờ có thể Hạo Tuấn vẫn bảo vệ Tống Vy, nhưng sau này Hạo Tuấn thấy càng nhiều chứng cứ, thái độ của anh đối với Tống Vy sẽ càng thêm lạnh nhạt, cuối cùng sẽ không bảo vệ nữa.

Đến lúc đó, Tống Vy sẽ bị đuổi ra ngoài!

Nghĩ vậy, khuôn mặt Lâm Giai Nhi đè nén kích động mở cửa phòng thứ năm ra, cố ý lớn giọng nói: “Hạo Tuấn, tôi vào nhé.”

Dứt lời, khóe mắt cô ta liếc nhìn Tống Vy với vẻ khiêu khích, vào phòng rồi đóng cửa lại.

Tống Vy nắm chặt tay nắm cửa phòng số ba, lòng hơi nhói đau.

Đường Hạo Tuấn bỏ lại cô tới ngủ ở phòng cho khách, không nói số phòng với người vợ là cô mà lại nói với Lâm Giai Nhi.

Nửa đêm nửa hôm còn để Lâm Giai Nhi vào, rốt cuộc anh đang nghĩ gì!

Nhất thời, trong lòng Tống Vy dâng lên sự ghen tuông, nhìn cánh cửa phòng khách của Đường Hạo Tuấn đóng chặt, không biết đang nghĩ gì.

Cô không đi tới gõ cửa, cũng không tìm Đường Hạo Tuấn nói rõ ràng nữa, vì Lâm Giai Nhi đang ở đó.

Dù sao thì đây là việc riêng của họ, cô không muốn để Lâm Giai Nhi biết.

Vì thế Tống Vy hít sâu một hơi, đè nén sự chua xót trong lòng, xoay người trở về phòng.

Đêm nay, Tống Vy hầu như không ngủ. Ngày hôm sau lúc dậy, quầng thâm mắt đen sì, khiến hai đứa trẻ giật mình.

“Mẹ ơi, mẹ…” Tống Hải Dương chỉ vào đôi mắt cô.

Tống Vy lắc đầu: “Mẹ không sao.”

Dứt lời, cô xuống lầu cùng hai đứa trẻ.

Lúc trước khi xuống lầu, cô còn không quên nhìn thoáng qua phòng khách của Đường Hạo Tuấn.

Cũng không biết anh đã dậy chưa.

Xuống lầu, dì Vương đang quét dọn thấy ba mẹ con, vội vàng buông giẻ lau xuống: “Mợ chủ, cô cãi nhau với cậu chủ sao?”

Tống Vy gục đầu xuống: “Đâu có.”

Chỉ là chiến tranh lạnh thôi, còn là Đường Hạo Tuấn đơn phương chiến tranh lạnh với cô.

“Thế thì lạ thật!” Dì Vương nhíu mày.

Tống Vy nhìn bà: “Sao thế?”

“Sáng nay lúc tôi thấy cậu chủ xuống lầu, hỏi sao mợ chủ còn chưa xuống, sau đó thấy sắc mặt cậu chủ rất lạ, chưa ăn sáng đã đi rồi.” Dì Vương nói.

Tống Vy siết chặt lòng bàn tay: “Anh ấy đi rồi sao?”

“Đúng vậy.” Dì Vương gật đầu, sau đó lại hỏi: “Cô và cậu chủ đã xảy ra chuyện gì phải không? Tối hôm qua tôi đã cảm thấy giữa hai người rất lạ rồi.”

Tống Vy lắc đầu: “Tôi cũng muốn biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK