Mục lục
Long Phượng Song Bảo Vợ Bầu Lại Muốn Chạy
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 1214

Cục cảnh sát bên kia cũng không bất ngờ bọn họ sẽ có lựa chọn như vậy.

Dù sao mẹ kế giết hại mẹ ruột, bỏ độc hại cha mình, ai còn lòng tốt đưa về an táng a.

Hơn nữa người tội ác chồng chất như này, sau khi lấy nội tạng tạo phúc cho đời, cũng là tích công đức sau khi chết .

Kết thúc cuộc gọi, Tống Vy buông điện thoại: “Sau này thù của chúng ta với Tô Thu sẽ không còn nữa.”

“Đúng vậy.” Tống Kim gật đầu.

“Khi nào thì đi?” Tống Vy hỏi anh ta.

Tống Kim mỉm cười trả lời: “Ngày mai, em đã bàn với thầy xong rồi, thầy nói, một tác phẩm của em được chọn, chuẩn bị đưa tới triển lãm tranh trưng bày, em phải đi xem, dù sao đó là bức tranh đầu tiên của em được trưng bày a.”

“Ngày mai bọn anh tiễn em.” Đường Hạo Tuấn nói.

Tống Kim vui vẻ không thôi: “Cám ơn anh rể.”

“Ừa.” Đường Hạo Tuấn gật đầu.

Tống Vy xoa hai đầu mi: “Chị cũng sắp phải về, trận đấu còn chưa kết thúc đâu.”

“Mẹ, khi nào chúng ta đi vậy?” Tống Hải Dương hỏi.

Tống Vy sờ đầu cậu: “Không vội, chờ cuối tuần đã, chờ sau khi kẻ thù của ông bà nội nhận tội, chúng ta lại đi.”

“Được rồi.” Hai đứa nhỏ đáp lời.

Đường Hạo Tuấn cau mày.

Tống Vy nhìn anh: “Làm sao vậy?”

“Không có việc gì, anh nhớ ra hình như chưa đi gặp Đường Mãnh, lát sau đi gặp, tiện thể đưa bác gái cả qua.” Đường Hạo Tuấn trả lời.

Tống Vy ngước lên: “Đưa bác gái cả tới ly hôn với Đường Mãnh?”

“Đúng vậy.”

“Anh nói xem, Đường Hạo Minh sẽ vui không?” Tống Vy vuốt tóc.

Đường Hạo Tuấn lạnh lùng nói: “Anh ta vì cái gì không vui, anh ta chưa bao giờ để ý chuyện của cha mẹ mình.”

“Cũng đúng.” Tống Vy nhún vai, không nói chuyện .

Rất nhanh, đã tới biệt phủ nhà họ Đường.

Dì Vương đã nhận được điện thoại báo họ về từ lâu, là Trình Hiệp gọi cho bà ta.

Hơn nữa dì Vương còn biết từ chỗ Trình Hiệp họ mắc mưa, cho nên đã chuẩn bị nước gừng, cũng hối họ uống, tránh để bị cảm.

Dù sao hôm nay lạnh như thế.

Cũng may mấy người đều tôn trọng dì Vương, không muốn dì Vương thất vọng, dù không thích vị nước gừng, nhưng vẫn chịu đựng uống hết rồi.

Uống xong, Đường Hạo Tuấn trở về phòng thay quần áo, rồi đi ra ngồi.

Tống Vy biết, anh muốn đi ngục giam cho nam gặp Đường Mãnh.

Trên đường tới ngục giam, Trình Hiệp nhận được một cuộc điện thoại, sau đó báo cho anh: “Tổng giám đốc, bà cả đã đi trước, nói chờ ngài ở ngục giam.”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK