Mục lục
Long Phượng Song Bảo Vợ Bầu Lại Muốn Chạy
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

CHƯƠNG 2265

“Tổng giám đốc, tôi nghe cấp dưới nói mợ chủ bị Đường Hạo Minh đưa đi rồi, có thật không vậy?” Trình Hiệp lo lắng hỏi.

Đường Hạo Tuấn không trả lời, ý tứ của anh đã rất rõ ràng, là sự thật.

Trình Hiệp tức giận dậm chân: “Chết tiệt! Tại sao Đường Hạo Minh lại lựa chọn ra tay vào thời điểm này chứ, may mắn là sáng nay chúng ta đã đưa cậu chủ nhỏ An An đi rồi, nếu không Đường Hạo Minh cũng ra tay với cậu An An thì làm sao bây giờ?”

Cậu An An vẫn là một đứa nhỏ yếu ớt, sức khỏe lại kém, nếu như Đường Hạo Minh thật sự ra tay với cậu An An, vậy thì cậu An An chắc chắn không còn được sống.

Đường Hạo Tuấn không đáp lời Trình Hiệp.

Đúng vậy, may mắn là sáng nay đã đưa An An đi.

Đây chính là điểm duy nhất có thể khiến anh cảm thấy vui mừng.

“Sếp Đường, tôi sẽ lập tức chạy đến đó hỗ trợ.” Trình Hiệp nói thêm.

Đường Hạo Tuấn lắc đầu từ chối: “Không cần đâu, tôi đã biết Đường Hạo Minh ở đâu rồi, đồng thời Đường Hạo Minh cũng đang chờ tôi, anh ta muốn giải quyết ân oán với tôi trong tối nay, bây giờ cậu đến đây cũng không kịp đâu, cứ ở đó bảo vệ mấy đứa nhỏ đi, dù sao thì chẳng có ai biết được Đường Hạo Minh có biết tôi giấu ba đứa nhỏ ở đâu. Nếu như anh ta biết rồi lại phái người đến đó thì phải làm sao, cho nên tôi cần phải có người ở bên kia làm chủ, mà người đó thì cũng chỉ có cậu mới là thích hợp nhất.”

Nghe thấy Đường Hạo Tuấn nói như vậy, Trình Hiệp lập tức bình tĩnh, nhẹ gật đầu: “Tôi biết rồi, tổng giám đốc, tôi sẽ bảo vệ tốt cho bọn trẻ, anh cứ yên tâm đi, tôi sẽ không khiến anh thất vọng đâu.”

“Tôi tin cậu.” Đường Hạo Tuấn gật đầu.

Trình Hiệp lại nói: “Vậy tổng giám đốc, anh phải cẩn thận đó, nhất định là anh và mợ chủ phải bình an trở về.”

“Được.” Đường Hạo Tuấn đáp lời, anh đã nghĩ đến cái gì đó, tiếp tục dặn dò: “À đúng rồi, đừng để Hải Dương biết chuyện này, thằng bé thông minh thì thông minh đó, nhưng mà tính tình dễ xúc động, nếu như thằng bé biết thì có lẽ sẽ lén lút nghĩ cách chạy đến đây. Đừng thấy nó nhỏ mà coi thường, nó làm được đó.”

“Tổng giám đốc cứ yên tâm đi, tôi biết chuyện này mà, cho nên tôi không có nói cho cậu Hải Dương biết chuyện.” Trình Hiệp trả lời.

“Vậy là tốt.” Đường Hạo Tuấn đã hoàn toàn yên tâm.

Cuộc trò chuyện kết thúc, Kiều Phàm thấy anh bỏ điện thoại di động xuống: “Lần này chuyện gì nên sắp xếp cũng đều đã sắp xếp hết rồi, bây giờ đã có thể tập trung đối phó với Đường Hạo Minh.”

Đường Hạo Tuấn từ chối cho ý kiến.

Kiều Phàm thấy vẻ mặt anh âm trầm lại không nói chuyện, nên anh cũng dứt khoát ngậm miệng.

Chẳng mấy chốc, đã đến núi Lạc Phong.

Đường Hạo Tuấn bước xuống xe, đứng dưới chân núi, ngẩng đầu nhìn lên trên.

Ngọn núi này đã từng bị đốt cháy, vốn dĩ đã trần trụi, tối om, cộng thêm bây giờ là ban đêm, trông nó lại càng thêm âm trầm, gió thổi qua còn có âm thanh kỳ quái vang lên, giống như là có quỷ.

Có một vệ sĩ đứng ở sau lưng Đường Hạo Tuấn, nói với Đường Hạo Tuấn tình huống hiện tại ở trên núi.

Nhóm binh mà trước đó bọn họ cử đến thăm dò đã bị mai phục và tập kích ở mức độ nhất định, bị thương hơn phân nửa.

Bởi vì Đường Hạo Minh lên núi trước bọn họ, đã sớm chuẩn bị xong xuôi hết tất cả, bọn họ muốn lên núi, đương nhiên nguy hiểm trùng trùng.

Nhìn những người bị thương được khiêng xuống núi, ánh mắt Đường Hạo Tuấn tối xuống, để lại một câu đưa đến bệnh viện bồi thường gấp đôi thì liền nhanh chân đi lên trên núi.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK